Tuesday, November 5, 2013

Zombie War - Chương 10

Từ khóa

Zombie War 


Zombie War - Chuong 10
Tác Giả:  Võ Trọng Nghĩa
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 10: Thoát Khỏi Bệnh Viện


- Chúng tôi vừa thoát khỏi đám Zombie, những người ở căn-tin không cho chúng tôi vào. Làm ơn, bên tôi có người đang bị thương, xin cho chúng tôi vào. 

Phong liền nói: 

- Không được, bạn cậu bị nhiễm bệnh rồi, chúng tôi không cho vào được. 


Người kia đáp: 

- Đừng lo, cô ấy chỉ bị va quẹt vào miếng sắt chứ không phải bị cắn. Cô ấy cần băng vết thương, xin cho chúng tôi vào. 
Phong đang chần chừ định không mở thì bất ngờ từ phía sau Ben đã chạy lại mở cửa. Trước mắt cả nhóm là 2 người, 1 trai 1 gái. Ben nói nhanh:

- Mang cậu bị thương vào đây nhanh. Cả mấy người nữa, vào lẹ không thôi lũ zombie tiến lại chỗ này. 

Nhóm kia bước vào, Phong liền khóa cửa lại. Ann đi lấy băng, thuốc để xử lý vết thương của người kia. Cậu thanh niên còn lại lên tiếng: 

- Tôi tên là Luna, là người Hàn Quốc. Người bị thương kia là Diễm, bạn gái của tôi. 
Ann hỏi: 

- Mấy người làm gì ở đây vậy ? 

Phong từ sau đáp:

- Hỏi thừa, vào đây thì chỉ có hai loại, một là bệnh nhân, hai là người thăm bệnh. Nhìn cái vẻ như vậy thì chắc là thứ hai rồi. 

Có vẻ như Phong đã nói đúng, Luna gật đầu. Sau màn giới thiệu, tôi đi thẳng vào đề. Tôi nhìn Luna nói: 

- Nhóm chúng tôi định sáng nay sẽ khởi hành đi Lotte Mart, chúng tôi định đến đó để lấy đồ dữ trữ cho chuyến đi dài. Nếu cậu thích, có thể gia nhập vào nhóm chúng tôi. 

Luna tiếp câu:

- Các cậu định đi đâu ? 

Tôi đáp: 

- Q.6 và Q.Tân Phú, Gia đình của Bảo đang ở đó. 

Luna nói tiếp:

Tiếc thật, chúng tôi ở Q.1

Bon chen ngang: 

- Vậy thì đơn giản thế này, chúng ta sẽ gộp lại thành 1 nhóm, sau đó đến Lotte Mart để lấy đồ dự trữ và những thứ cần thiết. Sau đó hai người muốn đi đâu thì đi. Ok ? 

Sau lời nói của Bon, Luna trầm ngâm suy nghĩ, hết suy nghĩ thì liếc sang nhìn Diễm, thấy cô có vẻ đồng ý, Luna nói: 



- Ok, hiện tại tụi tui cũng không cần đồ ăn gì nhiều, tụi tui chỉ cần mấy thứ dụng cụ cần thiết thôi.

Phong từ phía sau la lên: 

- Nhóm cậu có đồ ăn hả ? cho tôi một ít, cả ngày hôm qua không có gì vào bụng, tôi đói lừ cả người rồi. 

Luna liền lấy trong ba-lô ra bịch bách sandwich Kinh Đô. Phong bay tới chụp lấy rồi ăn một cách ngon lành, không thèm để ý những người xung quanh đang nhìn mình, nhất là Bon, người đang sôi máu vì tính ham ăn không lo cho người bị đau như Bon trước. 

Sau một lúc lấy nhiệt tinh thần trở lại, đội hình được phân bố lại, Bảo đi đầu tiên, sau đó là hai cô gái, tiếp sau là Luna, Bon, Ben, cuối cùng là Tôi và Phong. Vẫn như thường lệ, trước khi mở cửa, Bảo hít một hơi thật sâu rồi mới kéo cửa. Bước ra hành lang, yên ắng đến lạ kỳ, không một tiếng động, trước mắt cả nhóm chỉ là những xác chết thây ma không toàn vẹn đang nằm trên vũng máu. Bước ra tới cửa, nhìn ra cổng, chỉ thấy lắt nhắt vài con Zombie, cả nhóm lại tiếp bước đi đến giữa sân bệnh viện, gần tới cổng thì bất thình lình từ trong dãy hành lang bệnh viện, vô số tiếng hét lớn, sau đó là tiếng chân chạy rầm rầm. Không ai khác, đó là nhóm ở Căn-tin, họ đang bỏ chạy, có người còn bê bết máu, một người trong đám đông bỏ chạy hét lên

- CHẠY ĐI !! LŨ ZOMBIE ĐANG TẤN CÔNG BẰNG BẦY ĐÀN, CHÚNG NÓ ĐÃ GIẾT GẦN HẾT NGƯỜI TRONG NHÓM TÔI RỒI, CHẠY ĐI !!

Chỉ sau lời nói đó, trước mắt cả nhóm, gần cả trăm con Zombie xuất hiện từ cánh cửa bệnh viện. Chuyện này chưa xong đã đến chuyện khác, từ phía Cổng ra, hàng trăm con Zombie từ đâu xuất hiện đang ùa vào. Biết không có đường thoát, đám con gái đã khóc thét lên, trong thời khắc ấy tôi đã lanh mắt nhìn thấy được một buồng bảo vệ nhỏ, rồi đưa nhóm đến đó, nhưng không may, căn buồng đó chỉ chứa được bốn người. Tất nhiên, Những người được vào là Phong, Diễm và Bon, người đang bị thương ở chân. Bảo nói: 

- Mới sáng sớm ra là đã gặp tụi nó, xui gì đâu không biết. Thôi, giờ cũng đang ngứa tay, lấy mấy con nãy ra thử giản cân cốt cái nào. Ben cười rồi nói:

- Giờ phút này mà mày còn giỡn nữa à, không biết cả bầy Zombie như vậy chóng chọi lại không. 

Luna tiếp lời: 

- Đừng lo, chúng ta sẽ xử lý được mà. 

Bảo quay lại nhìn cả đám cười rồi nói: 

- Hết mình nào…

Vừa dứt lời, Bảo liền xông vào đám Zombie, nhanh như cắt, cậu ta bay lên dùng đầu gối hạ vào mặt zombie, chỉ một đòn mà đầu của zombie bể nát. Tiếp sau đó là những đòn dùng gối chân, gối tay điêu luyện. Cả nhóm điều bất ngờ với Bảo, Phong nói: 

- Trời ! ông này biết Muey Thái à. 

Tôi đáp lại: 

- Giờ thì quan tâm điều đó làm gì, giờ đứng đây nhìn cho ông Bảo một mình à. 

Sau lời nói đó, tôi chạy lại, một pha vượt chướng ngại vật, tiếp sau là đâm thẳng vào mặt zombie. Những đòn của tôi cũng mạnh và nhanh không kém gì của Bảo, những cú đá chân, đòn đấm đầy sức mạnh giáng vào mặt zombie. 

Luna cũng chạy lại tiếp sức, lấy bên mình một Thanh kiếm nhật (Katana), Luna tấn công hết sức điêu luyện với những đòn thế trong môn Kendo (Kiếm Đạo). Chỉ cần một đòn đã hạ ngay lũ zombie khát máu. 

Không để mọi người đợi lâu, Ben cũng chạy lại hỗ trợ. Lấy trong mình cặp dao nhỏ gọn, Ben tấn công chớp nhoáng, chỉ vài đòn đánh đã làm lũ zombie đứt rời

Trận đánh diễn ra một lúc một gây cấn, bên nhóm 2C luôn tỏ ra bất khả chiến bại, bất cứ con zombie nào áp sát liền bị hạ ngay lập tức. Nhưng sức người không thể chống chọi lại số đông, đánh hết tốp này rồi đến tốp khác xuất hiện, nó khiến cho vài người trong nhóm tỏ ra kiệt sức. 

Chuyện gì đến cũng đá đến, Cả nhóm đã hết sức lực, nhưng lũ zombie thì vẫn còn đông, đánh một lần, lùi một lần, tất cả đã bị dồn vào một góc. Tôi cười và nói trong tiếng thở gấp:

- Vừa lòng mày chưa Bảo, mày thư giản gân cốt đã chưa ?

- Xoảng… 

Một tiếng vỡ vang lên, tiếp sau đó là 1 ngọn lửa cháy dữ dội giữa đám zombie đang tiến đến gần moij người. Ngọn lửa lan tỏa rất nhanh, khiến cho lũ zombie gục ngay lập tức. Người đã ném chay cồn không ai khác ngoài Bon, dù vết thương ở chân rất nặng, nhưng cậu ta vẫn liều mình chạy ra để ném chai cồn vào đám zombie đấy. Phong la lên: 

- Sống rồi tụi bây ơi !! 

Tôi nói: 

- Mùi thịt cháy của lũ zombie thơm quá, làm tao đói quá Phong à. 

Phong sặc cười: 

- Mày thiệt biết nói đùa đó Thành 

Bốn người vẫn còn đang đứng đợi ở trong để cho đám lửa tắt dần. Có lẽ do vết thương bị hở do lần chạy này khiến cho Bon ngồi xuống đất vì đau, bất thình lình từ đâu xuất hiện vài con zombie nhào tới làm cho Bon không kịp phản ứng, một vết cắn ngay cổ xé toạt cả cơ vai của Bon, làm cho máu phun ra tung tóe, lộ cả xương bờ vai, Bon la lên trong đau đớn. Cùng lúc đó, Ann đã cố gắn chạy ra nhưng chỉ kịp giết được lũ zombie mà không thể cứu được Bon. Trong hơi thở đang từ từ yếu dần, Bon nói: 

- Cuối cùng thì tui cũng cứu được mọi người, dù có chết cũng không tiếc..khụ..khụ… 

Ann im lặng nhìn Bon, cùng lúc đó Ben, Tôi và Phong cũng đã chạy ra khỏi đám lửa rồi chạy lại đứng cạnh Ann, Bon tiếp: 

- Giờ gì tôi muốn mọi người trả nợ cho tôi, hãy chắc là không từ chối.

- HÃY GIẾT TÔI ĐI !

Vừa dứt lời, Bon đã nhắm nghiền mắt, 2 dòng nước mắt chảy ra như muốn chạy khỏi thân xác của Bon. Lời nói của cậu khiến cho cả nhóm ai cũng nghẹn lòng, nhất là đám con gái ( trừ Annabell ra ), khóc tự bao giờ. Bảo nói: 

- Để tôi ! dù muốn dù không, chúng ta cũng phải giết cậu ấy. 

Vừa dứt Lời, Bảo đã giựt thanh kiếm trên tay Luna rồi toan chém thẳng vào trán của Bon, một cú đánh hoàn hảo đến mức khiến cho tiếng thanh kiếm cứa vào sọ vang lên thật đã tai, máu văng tứ lung và chạm đến đích một cách nhẹ nhàng. Nhờ cú đánh của Bảo, Những thứ dồn nén trong Ben như òa ra, Ben lao thẳng vào Bảo rồi túm áo hét lên:

- TẠI SAO MÀY LẠI LÀM THẾ, CẬU ẤY CÒN SỐNG KIA MÀ, THẰNG KHỐN.


Bảo lạnh nhạt nói:

- Đừng tỏ ra mình nhân từ, cậu ta đã bị cắn và không có phần trăm nào sống sót, những con virus ấy sẽ xâm nhập vào não cậu ta, lúc ấy người chết chính là cậu đấy. 

Ben hét lên: 

- NHƯNG THẮNG LÀ BẠN THÂN CỦA TAO, MÀY KHÔNG HIỂU À, THẮNG CHẾT, MÀY CÓ ĐAU LÒNG KHÔNG. MÀY THỬ NHÌN BẠN THÂN MÀY BỊ GIẾT TRƯỚC MẮT MÀY XEM, MÀY CÓ NHƯ TAO KHÔNG ?, MÀY CÓ CÒN LÀ CON NGƯỜI KHÔNG ?.

Ben định đánh vào mặt Bảo, nhưng Phong và Ann đã kịp ngăn lại. Bảo với vẻ mặt lạnh nhạt nói:

- Tôi không quan tâm, trách nhiệm của tôi bây giờ chính là giúp mọi người đến điểm hẹn đã bàn, ai sống chết gì thì tôi không quan tâm. 

Cả nhóm như chết lặng bởi câu nói của Bảo, biết rằng từ khi gặp Bảo đến bây giờ, Bảo là người với vẻ mặt vô cảm nhất, nhưng sự vô cảm lần này của Bảo những người trong nhóm lạnh người. Không khí xung quanh nhóm đang căng thẳng, thì bất thình lình một tiếng nổ chát chúa vang lên khiến cả nhóm giựt mình, từ đằng xa, một tiếng nổ chát chúa với một đám khói đen nghịch xuất hiện….- Tiếng nổ chát chúa ấy không gì khác chính là một quả bom rơi từ chiếc trực thăng gần đó. Bom rơi cách chúng tôi khá xa, chừng 1 or 2 km.
-Phong vui sướng reo lên :
'' Hình như đó là máy bay của RKA hay sao ấy, có cái chữ to đùng trên đuôi máy bay kìa ! ''
'' Chắc vậy"
-Luna đáp .
Nhưng chiếc trực thăng ấy vẫn chưa nhìn thấy chúng tôi còn sống nên cứ tiếp tục thả bom
" Bùm Bùm Bùm ''
Bom vẫn cứ tiếp tục rơi, rơi và rơi. Bảo nói :
'' Hình như nó chưa nhìn thấy chúng ta, ta phải leo lên chỗ nào cao cao ấy, nếu không sẽ bị bom rơi trúng mất, đi nào !!! ''
Tôi cho rằng câu nói của Bảo là đúng nhưng có một điều..........
'' Tao không đi đâu hết, thắng chó kia mày vừa giết Thắng rồi, bây giờ mày còn muốn giết cả mọi người nữa hả, TAO GIẾT MÀY !!! ''
nói rồi, Ben lao thẳng vào Bảo đánh tới tấp, nhưng bị chúng tôi cản lại, Ann nói :
- Ta không thể mất đoàn kết lúc này được, Thắng không còn tí phần trăm nào sống sót đâu, em đừng cố chấp như vậy nữa.
- ta nên leo lên Tháp Bitexco Sài Gòn, ở đó cao, chúng ta có thể phát tín hiệu được.
- Ừ, đi thôi.

Rồi chúng tôi chạy theo đường cái, hi vọng sẽ thoát được trận mưa bom dữ dội này

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon