Thursday, November 13, 2014

Kinh thiên kỳ án - Chương 22

Từ khóa

Kinh thiên kỳ án


Kinh thien ky an - Chuong 22
Tác Giả:  Hà Mã
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 22: Lợi dụng lúc người lâm nguy


Tiếng nói chuyện truyền ra từ xuồng phao, một loại thanh âm bén ngọn khô khan cười nói: "Ha ha ha, các ngươi cảm thấy sợ không? Giữa biển mênh mông, không nơi nương tựa, mặc cho người xâu xé, các ngươi hiện tại biết kết cục cùng chúng ta đối nghịch rồi chứ? Kẻ phá hỏng kế hoạch của chúng ta, đều phải chết! Tạm biệt, các đồng chí cảnh sát của chúng ta!"
Tiếp đó, Hàn Phong từ giữa sóng triều ầm ĩ nghe được lượng lớn thanh âm của thể khí bị phóng thích, bất đắc dĩ, anh cũng thả người nhảy xuống biển.

Hàn Phong vừa xuống biển, ầm một tiếng, ca-nô của bọn họ bị nổ nát bấy, khi Hàn Phong nhô đầu ra, Lãnh Kính Hàn cười nói: "Cậu lại đoán sai rồi."

Hàn Phong thở phì phì nói: "Đáng ghét, cư nhiên thả ngư lôi gần như vậy." Anh nhìn xa xa, lại nói: "Đó đến tột cùng là thứ gì? Trước kia tôi chưa từng thấy qua. Kia hình như là thuyền vũ trang không người lái, loại đồ vật này, chỉ có Hoa Kỳ mới làm ra được nhỉ?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Hiện tại mặc kệ nó là gì, cậu có thể kiên trì ở trong nước được bao lâu?"

Hàn Phong nói: "Không biết, thế nào, không phải anh đang muốn bơi về đấy chứ?"

Lúc này, xa xa lại có tiếng cười truyền đến, vẫn là thanh âm bén nhọn, cười nói: "Ha ha, chỗ này cách bến tàu 24 hải lý, có thể bơi trở về coi như là người sắt rồi, hai vị cảnh quan, các vị cứ ngâm trong nước vậy nhé? Chúng tôi cần phải đi rồi. A, xảy ra chuyện gì?. . . . . ."

Hàn Phong mắng: "Lẽ nào lại như vậy, bọn chúng thấy được chúng ta, xuồng phao nhỏ như vậy có máy quay, còn có công năng nhìn ban đêm."

Lãnh Kính Hàn nói: "Chỉ cần bọn chúng không có cách nào công kích chúng ta nữa là được rồi."

Chỉ nghe trong thuyền một thanh âm khác nói: "Ngươi làm thế nào được? Mau chuẩn bị nó cho tốt."

Thanh âm bén nhọn nói: "Ta đang tìm nguyên nhân, làm thế nào khống chế nó được đây? Nó, nó hoàn toàn là thao tác tự động."

Một thanh âm khác nói: "Ngu ngốc, chúng ta đây là thuyền chở dầu, đừng để xảy ra chuyện gì."

Thanh âm bén nhọn nói: "Vâng, vâng, tôi đang điều chỉnh chương trình. Sẽ tốt ngay thôi, sẽ tốt ngay thôi."

Hàn Phong đột nhiên chỉa một ngón tay về phía trước, nói: "Mau nhìn, thuyền kia đã chuyển hướng."

Lãnh Kính Hàn nói: "Ừ, nó muốn trở về sao?"

Hàn Phong cười nói: "Đúng thế, hình như bọn chúng cũng không cách nào khống chế được thuyền rồi, ha ha, công nghệ cao cũng có chỗ tốt."

Một thanh âm khác trên thuyền nói: "Ngươi đang làm cái gì vậy, xảy ra chuyện gì? Nó quay đầu rồi, nó! Nó! Nó chuẩn bị làm cái gì thế! Đáng chết, mau dừng lại, mau để nó dừng lại."

Thanh âm bén nhọn nói: "Không có cách nào, dừng không được nữa. Không còn cách nào nữa!"

Hàn Phong đột nhiên nói: "Mau mau mau, mau bơi về."

Lãnh Kính Hàn nói: "Lại làm sao vậy?"

Hàn Phong nói: "Bơi theo tôi là được, nếu anh không muốn bị làm mồi cho cá."

Hai người hướng ngược về phía tàu chở dầu bơi đi, Lãnh Kính Hàn vẫn ở phía sau hỏi: "Đến tột cùng là làm sao vậy?"

Bọn họ còn có thể nghe được thanh âm từ trên xuồng phao truyền đến: "Tới rồi! Trời ạ!"

Hàn Phong nói: "Đừng có ngừng, cứ một mực bơi đi, có thể bơi xa bao nhiêu hay bấy nhiêu, thẳng đến khi anh hoàn toàn không bơi nổi nữa thì thôi."

"Ầm!" Một tiếng vang đinh tai nhức óc thật lớn, biển cả thình lình lóe lên ánh đỏ, Lãnh Kính Hàn nhìn lại, chỉ thấy thuyền chở dầu cực lớn cắt ngang eo, tựa như quái thú phun lửa, người chết đang giãy giụa lần cuối cùng, ánh lửa ngút trời nương theo cú nổ ầm ầm một lần so với một lần càng mãnh liệt hơn. Trong con thuyền nhỏ không người điều khiển kia, khi có khi không truyền ra từng tràn tiếng thét chói tai và kinh hô, đó phảng phất như tiếng rên rĩ kêu gào của nhân loại khi tới ngày tận thế. Thuyền nhỏ kia, cũng hướng về phía thuyền chở dầu chạy tới, biến mất trong ánh hỏa quang.

Lãnh Kính Hàn hét lớn: "Mau nhìn, tàu chở dầu kia phát nổ rồi! Trời ạ, thế này là có chuyện gì!"

Hàn Phong điên cuồng gào thét: "Đừng quay đầu lại nhìn nữa, mau bơi về phía trước, luồng khí xoáy khi tàu chở dầu chìm, sẽ kéo chúng ta xuống đáy biển!"

Tàu chở dầu chậm rãi chìm nghỉm, mặc dù luồng khí xoáy không tới được vị trí của hai người Hàn Phong, nhưng sóng biển cực lớn vẫn hất tung hai người lên một chút, lăn qua lăn lại hai người đến quá chừng. Sau khi sóng gió rốt cuộc dần dần bình ổn, Hàn Phong thở hổn hển nói: "Cuối cùng cũng sống sót, cái này gọi là đến trong gió, đi trong mưa đúng không?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Vừa mới nhặt về nửa cái mạng, cậu còn có tâm tình nói những lời này, mau nói cho tôi biết, tại sao thuyền của chúng lại chìm?"

Hàn Phong nói: "Bởi vì, thuyền tới đón bọn chúng không phải cái khác, mà lại là thuyền chở dầu. Chỉ dựa vào điểm này liền có thể kết luận, con thuyền kia sẽ bị đánh đắm. Nếu không, vùng biển này, tàu thuyền quốc tế lui tới nhiều như vậy, tại sao chỉ phái ra một con thuyền chở dầu dễ cháy dễ nổ chứ."

Lãnh Kính Hàn nhìn đại hỏa mù mịt ngoài khơi, nói: "Xem ra, bọn chúng trốn không thoát rồi."

Hàn Phong nói: "Nổ mạnh dữ dội như vậy, cho dù nhảy xuống biển cũng không kịp."

Lãnh Kính Hàn nói: "Chim chóc hết, cung nỏ bỏ xó, thỏ khôn chết, chó săn vào nồi. Chúng ta nên sớm nghĩ đến kẻ chủ mưu sẽ không lưu lại đầu mối gì cho chúng ta. Hiện tại chúng ta phải làm sao đây?"

Hàn Phong nói: "Mặc dù y cho nổ chết thủ hạ của mình, bất quá cũng đã cứu chúng ta một mạng."

Lãnh Kính Hàn nói: "Nói thế là sao?" Hàn Phong cười, nói: "Rất nhanh anh sẽ biết."

Khi đội tuần tra cứu được bọn họ lên thuyền, nhân viên cứu viện nói: "Nếu không phải nhìn thấy lửa lớn bốc lên, chúng tôi thật sự tìm không ra các anh đâu."

Hàn Phong và Lãnh Kính Hàn thay quần áo ướt ra, Lãnh Kính Hàn hỏi: "Hiện giờ tình hình tại bến tàu thế nào?"

Một cảnh sát đường thủy nói: "Bến tàu bên kia đang kịch liệt giao chiến, chúng tôi đã cử ban tàu chiến hạm qua đó tăng viện. Nghe nói Đông Phương Quốc Tế bên kia càng đánh kịch liệt hơn."

Lãnh Kính Hàn nói: "Tốt, chúng ta lập tức trở lại nhìn xem."

Hàn Phong ngồi phịch trên mặt đất nói: "Tôi cho rằng chúng ta nên đến bệnh viện nghỉ ngơi hồi sức."

Thuyền trưởng nói: "Tốt, chúng tôi phái một ca-nô đưa các anh về." Nói xong, hắn lại chỉ huy thuyền bè tìm người sống sót, khống chế thế lửa."

Trở về bến tàu Tân Hải, Lãnh Kính Hàn nhảy xuống thuyền, hỏi nhân viên tham chiến: "Tình huống thế nào rồi?"

Cảnh viên của chỉ huy đội họ Trương, anh ta nói: "Thế cục đã được chúng tôi khống chế, đã bắn chết lượng lớn phần tử khủng bố, hiện tại đám phần tử khủng bố còn lại đã chạy tán loạn, người của chúng tôi đã chia nhau chặn các lối đi. Căn cứ của bọn chúng cư nhiên ở trong một container, thật sự là làm cho người ta không ngờ nổi."

Lãnh Kính Hàn nói: "Đi, đi xem."

Bên trong container từng được cải tạo, đầu lọc thuốc đầy đất, bốn giường ba tầng cao thấp chiếm một nửa không gian, một cái bàn xếp gọn có đèn bàn, mấy chai rượu, một ít dụng cụ sinh hoạt đặt dưới giường. Trên vách container nơi nơi đều ghim móc treo, nhìn qua như giá để vũ khí, mấy cái rương đặt một góc còn có lượng lớn đạn dược chưa dùng đến, nhân viên cảnh vụ đang kiểm tra.

Trương đội trưởng nói: "Chúng tôi còn phát hiện những thứ này, hình như là tiền mặt bọn chúng chưa kịp vận chuyển, các anh nhìn xem."

Nói rồi, phân biệt ném cho Hàn Phong cùng Lãnh Kính Hàn mỗi người một bó, đều là tiền mặt giấy trăm tệ, Hàn Phong nhẹ nhàng lật qua, hỏi: "Tại sao có thể như vậy?" Tiền mặt này, cũng chỉ có mặt trên cùng mặt cuối là thật, chính giữa đều là giấy trắng chỉ có hoa văn bên mép.

Trương đội trưởng nói: "Không biết, phần tử tội phạm chúng tôi bắt được khai báo, bọn chúng chỉ phụ trách trông coi xấp tiền mặt này, cũng không hiểu rõ sự tình. Bọn chúng đều trực tiếp nghe lệnh Đinh Nhất Tiếu giao phó như người tham mưu, những tình huống khác còn đang thẩm vấn."

Lãnh Kính Hàn nói: "Tại sao là giả chứ? Chẳng lẽ tiền thật đã bị người ta chuyển đi rồi?"

Hàn Phong nói: "Đi xem tù binh thôi."

Trương đội trưởng nói: "Xin đi theo tôi."

Ba người ra khỏi container, ba chiếc xe thiết giáp của quân đội, tựa hồ vừa hoàn thành nhiệm vụ, đang đậu lại trên bãi đất trống của bến tàu, đội viên trên một trong hai chiếc xe đó nhảy xuống, hướng quan chỉ huy khác báo cáo tình hình hoàn thành nhiệm vụ.

Thình lình, Lãnh Kính Hàn chỉ vào xa xa nói: "Có người!" Chỉ thấy một bóng người chợt lóe.

Trương đội trưởng nói: "Là một đứa nhóc?"

Hàn Phong nói: "Bóng dáng này rất quen thuộc nha?"

Cách quá xa, bọn họ nhìn cũng không rõ ràng lắm. Lúc này, tay trái Lý Hưởng ấn vai phải đuổi sang đây, hô lớn: "Là A Bát, mau đuổi theo, đừng để hắn chạy."

Lãnh Kính Hàn nghênh đón, hỏi: "Làm sao vậy? Cậu không sao chứ? Lâm Phàm đâu?"

Lý Hưởng nói: "Tôi không sao, đừng lo cho tôi, Lâm Phàm bị thương rồi, phía sau có cảnh viên đang tự xử lý tại chỗ cho cậu ấy. Có mấy tên khủng bố đã chạy mất, tôi vẫn đuổi theo A Bát, bị hắn đánh bị thương, tên kia, so với lần trước càng lợi hại hơn. Hắn cũng bị tôi đánh bị thương rồi, chạy không nhanh được đâu."

Lúc này một chiếc xe hơi Opel màu xám bạc từ giữa phong tỏa của xe cảnh sát chen chúc chạy sang, vụt bắn về phía trước. Hàn Phong cùng Lý Hưởng, cơ hồ cùng lúc chạy lên một chiếc xe thiết giáp của quân đội, Lãnh Kính Hàn hô lớn: "Đừng để cậu ấy lái xe!"

Nhưng đã quá muộn, Hàn Phong ngồi vào ghế điều khiển, cười nói: "Chúng tôi sẽ đuổi theo bọn chúng." Xe như tên bắn.

Lý Hưởng bụm cánh tay nói: "Tên kia, mấy ngày nay tôi vẫn luôn nghiên cứu Bát Cực Quyền cậu nói, lần này hắn không biết lại chuyển sang dùng quyền gì, tính chất quyền thuật ấy quá mạnh mẽ. Các cậu nhìn thấy hắn chạy đi đâu?"

Hàn Phong nói: "Yên tâm, chiếc xe này nhất định là đi đón hắn, đi theo nó chạy không thoát được đâu."

Xe Opel phía trước khi rẽ qua góc ngoặt tốc độ chậm một chút, liền nhìn thấy một bóng người "vèo" một cái chui vào cửa sổ, sau đó xe Opel tăng tốc, phóng như tên bắn về phía trước. Hàn Phong cũng lộ vẻ xúc động nói: "Thật nhanh!"

Lý Hưởng nói: "Đúng vậy, động tác đến cả trong phim ảnh cũng không nhanh như vậy."

Hàn Phong đã đẩy cần số đến mức cuối cùng, nhưng nhìn nhìn, xe Opel kia vẫn không thấy bóng dáng, Hàn Phong gấp đến độ dậm thẳng chân, hỏi: "Đây là xe bọc thép gì! Lái chậm như vậy!"

Lý Hưởng nói: "Xe bọc thép kiểu vành ZSL92, vận tốc lớn nhất là 88km/h, độ leo dốc lớn nhất là 32, qua tường cao 550mm."

Hàn Phong nói: "A, vận tốc chỉ có 88km, vậy làm sao truy đuổi kịp?"

Lý Hưởng nói: "Nhưng vừa rồi gần đó chỉ có loại xe này mà, chúng ta có 5 chiếc xe cảnh sát đã bị phá hủy trong lúc chiến đấu, hỏa lực của chúng thực sự quá mạnh, nếu không cũng không cần điều xe thiết giáp đến."

Hàn Phong nói: "Nguyên lai là vậy, tôi biết rồi, anh ngồi vững!"

Lý Hưởng kêu to: "Cậu làm cái gì! Phía trước không có đường."

"Ai nói không có đường?" Hàn Phong tăng mã lực, "Ầm" một tiếng, từ ngoài cửa một hàng quán tạp hóa vọt vào, đụng sụp nửa bức tường, lại từ phía sau vọt ra, đi tới một nhánh phố khác. Xe thiết giáp kịch liệt đung đưa, anh đắc ý nói: "Đây không phải là đường sao?"

Lý Hưởng trợn mắt đứng nhìn nói: "Trời, cậu đụng sụp cửa hàng nhà người ta rồi."

Hàn Phong nói: "Phải không? Ngồi vững!" "Ầm." Lại đi ngang qua một con phố. Chiếc xe Opel kia tựa hồ cũng nhìn thấy xe thiết giáp của Hàn Phong bọn họ, hai chiếc xe thành thế song song đi tới, bất đồng chính là xe Opel đi đường cái, xe thiết giáp vẫn cứ đụng nhà dân mở đường tiến tới.

Chuyển động là như thế, xe Opel vẫn nhanh hơn xe thiết giáp một tí, Lý Hưởng nói: "Bọn chúng lên cầu rồi."

Hàn Phong nói: "Không sao cả, đuổi được."

Lý Hưởng kinh hô: "Làm, làm, làm cái gì! Phía trước là tiến sông đổ ra biển, không có đường nữa."

Hàn Phong nói: "Yên tâm, ai dô --" xe thiết giáp tựa như một con đại bàng gãy cánh, từ trên đê chắn sóng hơn mười thước cao, "Bùm" một phát chui vào giữa lòng sông.

Trong chốc lát, xe thiết giáp lại từ trong nước nhô đầu ra, dưới đáy "phốc phốc phốc" toát ra bọt khí, xuôi sông chảy đi, Lý Hưởng cả người ướt đẫm, phun nước sông trong miệng ra, nói: "Mặc dù đây là xe thủy bộ đều đi được, cậu cũng không thể lái như vậy nha. Từ nơi cao như thế đâm xuống, nếu lật xe thì làm sao đây!"

Hàn Phong chỉ lo lái xe, cười nói: "Chiếc xe chẳng phải còn chưa lật sao, tin tưởng kỹ thuật của tôi đi."

Lý Hưởng nói: "Cậu trước kia đến tột cùng là làm cái gì? Có người lái xe như cậu sao?"

Hàn Phong cắn răng cười nói: "Giữ chặt, chúng ta lên bờ rồi!"

Xe opel thấy phía trước đã bị chặn, phía sau còn có xe khác đuổi theo, không đường để thoát, quay đầu một cái tiến vào dưới một bãi đỗ xe ngầm. Xe thiết giáp từ một mặt khác của bãi đỗ xe đâm tường xông vào, đuổi theo không chút lơi lỏng.

Cuối cùng đã đuổi kịp chiếc xe kia, Hàn Phong ngừng xe lại, nói với Lý Hưởng: "Bọn chúng có vũ khí, súng của anh đâu?"

Lý Hưởng đầu mắc bên cạnh cửa sổ xe, ói ra mật, chỉ cảm thấy trong dạ dày phiên giang đảo hải, thầm nghĩ trong lòng: "Lời Lãnh trưởng phòng nói đều có đạo lý, sau này không bao giờ ngồi xe do thằng nhóc này lái nữa."

Rất nhanh xe khác cũng đuổi theo, mọi nơi lấy ra trụ chặn đường, có hai chiếc xe còn bật đèn pha, rồi có người xuống xe kêu gọi đầu hàng nói: "Alo, người bên trong nghe đây, các ngươi đã bị bao vây, xuống xe đầu hàng đi!"

Hô ba lần, không có phản ứng, Hàn Phong nhịn không được nữa, thử đem xe thiết giáp tới gần, nhưng không hề có tiếng động, Lý Hưởng lúc này mới nói: "Bên trong hình như chỉ có một người?"

Hàn Phong tập trung nhìn vào, bên trong có một người, xiêu vẹo dựa vào cửa sổ xe, anh nói: "Chẳng lẽ đã chết sao?"

Lý Hưởng nói: "Cẩn thận chút, khả năng có gian trá."

Những người còn lại trong xe cũng chầm chậm tới gần, vẫn không có dị động, Hàn Phong nhảy xuống xe, đi tới trước mặt chiếc Opel, nói: "Bên trong không còn ai khác. Chỉ có một người đã chết. Mau, lục soát bốn phía, đừng để cho ai chạy thoát, các anh phải chú ý, người nọ có thể là một chú lùn."

Anh giựt cửa xe, một người liền lăn bên cạnh cửa xe, Hàn Phong biến sắc, hô: "Là A Bát!" Anh sờ động mạch cổ A Bát, rồi nói: "Đã chết."

"Cái gì!" Lý Hưởng không thể tin được, cũng chạy sang, quả nhiên là A Bát, vết máu ở ngực đã hơi khô, cũng đã chết một thời gian ngắn rồi.

Quần áo A Bát đã bị hủy hoại, trừng hai mắt to, phảng phất như chết cũng không tin được hung thủ sẽ giết mình vậy.

Hàn Phong nhìn thoáng qua, nói: "Một dao cắm ngực, căn bản không kịp phản ứng, hiển nhiên là người quen thuộc làm, nguyên nhân hẳn là sau khi lên xe đã lập tức bị giết chết, từ vết máu đến xem, ít nhất đã chết 20 phút."

Lý Hưởng nhất thời nghĩ không ra, A Bát là một thằng cha cực kỳ lợi hại, trình độ võ học hoàn toàn vượt trên mình, mặc dù bị chút thương tích, nhưng nếu muốn tổn thương gã dễ vậy sao. Nhưng Hàn Phong lại nói khi gã chết căn bản không kịp phản ứng, khi hung thủ hạ đao kia phải có tốc độ nhanh bao nhiêu. Hàn Phong nhìn lướt qua trong xe, nói: "Đây là gì?"

Thình lình anh hít mạnh mũi, vừa hướng Lý Hưởng nói: "Mau nằm sấp xuống." Một mặt tự mình quay người nhảy ra, đồng thời che trên đầu Lý Hưởng, cũng đem Lý Hưởng áp đảo trên mặt đất, làm xong hết thảy những động tác này, cảnh viên khác vẫn còn đang ở ngoài mười thước.

"Ầm --" Chấn động rung trời, xe Opel đầu tiên là vọt thẳng lên trời, sau khi hạ xuống lại nổ tung nứt ra làm hai nửa, tất cả nhân viên đều nằm sấp. Hơn nửa ngày, mọi người mới bò dậy, Hàn Phong thở dài nói: "Thật đáng tiếc, hiện tại một chút đầu mối cũng không còn nữa."

Lý Hưởng nói: "Vừa rồi cậu đã phát hiện được gì?"

Hàn Phong nói: "Hẳn là chữ viết của A Bát, ở trên ghế nệm, tôi thấy chính là ba chữ, đang chuẩn bị tiến lên một bước kiểm tra, liền nghe được mùi thuốc súng."

Lý Hưởng nói: "Ai, cư nhiên giết chết A Bát. A, ôi chao." Anh ta vừa kích động một chút, vung cánh tay, không thể không đau khổ đè lại cánh tay phải.

Hàn Phong nói: "Xem ra, cuộc chiến nơi này đã kết thúc."

Lý Hưởng nói: "Đúng vậy, không biết tình hình Hạ Mạt bên kia thế nào rồi."

Hàn Phong than vãn: "Đáng tiếc, thủ hạ của kẻ lập kế hoạch chân chính phía sau màn đều đã bị giết sạch."

Lý Hưởng nói: "Cái gì? Đinh Nhất Tiếu cũng đã chết sao?"

Hàn Phong nói: "Ừ, thuyền của chúng bị nổ, đại khái sống không nổi đâu. Nếu không có chuyện gì nữa, tôi phải đi trước một bước.

Lý Hưởng nói: "Cậu không đợi Lãnh trưởng phòng sao? Hung thủ khác giết A Bát còn chưa tìm được đâu."

Hàn Phong nói: "Tìm không được, gã đã sớm thiết kế tốt lộ tuyến chạy trốn rồi, bãi đỗ xe này hình như có không ít cửa ra, căn bản không cách nào phong tỏa."

Lý Hưởng hỏi: "Vậy cậu đi đâu?"

Hàn Phong nhếch miệng cười, nói: "Tôi phải đi nghỉ ngơi."

Giờ phút này, trong cảnh cục một mảnh tĩnh lặng, cơ hồ tất cả cảnh viên đều tham dự hành động tối qua, trong khu ký túc cũng không hề có tiếng động. Một bóng đen chui vào tiểu khu ký túc của cảnh cục, vừa mới lên lầu sáu, đột ngột phát hiện, có hai gã cảnh vệ đứng trong hành lang, đứng đến thẳng tắp, bóng đen thối lui, đem cây hình ống lắp vào trên khẩu súng.

"Phụt phụt" hai tiếng, còn chưa kịp phản ứng, hai gã cảnh vệ đều ngã xuống đất. Bóng đen nọ kéo hai gã cảnh vệ tới bên cạnh thùng rác ở góc tòa nhà, dùng thùng rác để giả trang, trở lên lầu sáu, phòng 602, cửa phòng khóa chặt, gã móc ra một chùm dây thép, lặng lẽ chọc mở cửa, không phát ra chút tiếng vang nào. Bóng đen mang súng vào nhà, nhìn quanh trong phòng, không có ai!

Trong nhà mở đèn, phòng vệ sinh cũng có đèn, đây là một người mặt ngựa râu lún phún, áo đen bó sát, cầm trong tay khẩu súng ngắn giảm thanh, gã nhẹ nhàng, từng bước một, hướng phòng vệ sinh di chuyển đến, kéo mạnh cánh cửa chỉa súng, nhưng không có ai, trong phòng vệ sinh còn đọng nước, xem ra người trong phòng vừa mới tắm rửa xong, vậy --, gã mặt ngựa kia cầm súng kề sát đầu chuyển hướng về phía phòng ngủ, cửa phòng ngủ đóng lại, nhưng từ giữa khe cửa vẫn lộ ra chút ánh sáng. Bên trong đến tột cùng có người hay không đây? Gã cầm súng do dự một phen, nhưng vào lúc này, gã nghe được một trận tiếng bước chân, gã lập tức băng qua phòng khách, núp vào trên ban công tối đen, kéo qua nửa mảnh màn nỉ phủ trên người mình.

Lại một tràn thanh âm sột soạt, lại có một người nhẹ nhàng đẩy cửa ra, thò đầu vào nhìn rảo bước tiến đến. Lần này người vào nhà vừa ốm vừa cao, mặc một áo sơ mi màu trắng cháy xém rách rưới, một đầu tóc rối bời, tựa như một người vừa mới đánh trận trở về. Gã cầm súng kia trong lòng cả kinh, thầm nói: "Hàn Phong!"

Hàn Phong cũng nhìn quanh mọi nơi một phen, thì thào thấp giọng nói: "Cảnh vệ canh gác chạy đâu cả rồi? Bất quá cũng tốt." Anh nhìn quanh phòng khách, chỉ thấy phòng vệ sinh sáng đèn, phòng ngủ cũng có ngọn đèn hắt ra, không khỏi vui mừng cuống quít, chà xát tay nói: "Hóa ra vừa mới tắm xong, vậy thì thật tốt quá."

Người cầm súng tưởng rằng Hàn Phong sẽ đến phòng ngủ, tuy nhiên anh cũng trực tiếp đi thẳng đến ban công. Gã cầm súng đem họng súng nhắm ngay vị trí cửa ban công, nghĩ thầm: Chỉ cần hơi chút sơ sảy, giải quyết hắn trước rồi nói.

Hàn Phong đi tới ban công, hiển nhiên không phát hiện gã mang súng, anh chỉ cúi người nhìn ra bên ngoài ban công một chút, sắc mặt vui mừng, tự nói một mình: "Thật tốt quá, quả nhiên ngoài ban công chính là nóc nhà của hàng xóm, chờ bị phát hiện cứ từ đây nhảy xuống, cô ấy khẳng định không nhìn thấy mình."

Gã cầm súng chuẩn bị nổ súng vài lần, nhưng Hàn Phong một khắc cũng không yên, trên người tựa như được trang bị lò xo, không ngừng qua lại lay động, nếu không thể một súng chí mạng, vậy sẽ kinh động người trong phòng. Hàn Phong một chốc cũng không dừng lại, rón ra rón rén đi về hướng phòng ngủ, gã cầm súng thoáng thở phào nhẹ nhỏm, thầm nghĩ: "Hóa ra là tự tìm đường lui trước cho mình. Mà tên này tới đây làm gì?"

Chỉ thấy Hàn Phong ghé vào trên khe hở cửa phòng ngủ, con mắt kề sát khe cửa, xem đến hào hứng, trong lòng gã cầm súng cười lạnh nói: "Hóa ra là đến rình trộm. Tốt nhất nên nằm đó đừng nhúc nhích, để ta cho một súng kết liễu ngươi."

Gã đem súng từ trong màn nỉ duỗi ra, nhắm ngay cửa sổ thủy tinh, ngắm Hàn Phong, lúc này, Hàn Phong gian nan nuốt ngụm nước bọt, trong cổ họng phát ra một tiếng "ừng ực", người trong phòng ngủ lập tức cảnh giác, quát lớn: "Là ai!"

Chỉ thấy Hàn Phong dùng tốc độ cực nhanh từ phòng ngủ, không chút nghĩ ngợi, thoáng cái liền từ ban công nhảy xuống. Gã cầm súng đều nhìn tất cả vào trong mắt, thầm nghĩ: "Tên này tính đường chạy trốn thật tốt."

Thình lình nhìn thấy một người con gái, tay nắm chặt khăn tắm từ trong phòng vọt ra, trên tóc còn cài cây lược, xem ra vừa mới chải đầu. Gã cầm súng hiểu được, người con gái này chính là mục tiêu của gã, nữ cảnh quan của phòng điều tra hình sự, Long Giai.

Long Giai đi tới phòng khách, chung quanh cũng không có động tĩnh, cửa phòng được mở ra, cô từ khe cửa nhìn ra bên ngoài, hai cảnh sát trông coi mình không thấy tung tích đâu, cô lập tức hiểu được đã xảy ra chuyện gì, đang chuẩn bị đề cao cảnh giác, có người thấp giọng nói: "Cứ đứng đó đừng nhúc nhích."

Long Giai thoáng nghiêng đầu, nhìn thấy một gã đàn ông mặt ngựa đứng ở cửa ban công, đang cầm súng ngắn giảm thanh trong tay chỉa hướng mình. Gã cầm súng một tay nắm súng, tay trái vói vào trong quần, lấy ra một bức ảnh, so sánh một chút, mỉm cười nói: "Xin lỗi, cảnh quan Long Giai."

"Đinh" đột nhiên ngoài ban công truyền đến một trận thanh âm, hình như có người từ trên lầm ném xuống vật gì đó, gã cầm súng vừa phân tâm, Long Giai nào bỏ qua cơ hội này, cô duỗi chân ra, đá sofa qua, rồi thuận tay ném cây lược gỗ trên tóc tới. Sofa đánh vào chân gã cầm súng, gã cầm súng bị đau, lập tức bắn ra, nhưng bắn trật, tiếp theo một cây lược nện trên tay, cũng không biết làm thế nào, súng liền rớt xuống. Mà lúc này, Long Giai đã hai bước nhảy lên sofa, bay lên một cước, đá lên hàm dưới gã đàn ông mặt ngựa. Gã mặt ngựa ngửa đầu ngược ra sau, ngã trên ban công, khi gã đứng dậy dựa vào ban công, trong tay Long Giai đã nắm súng.

Long Giai lạnh lùng nói: "Nói, là ai phái ngươi tới giết ta?"

Gã mặt ngựa "hắc hắc" cười lạnh, cũng không trả lời, thân thể đột ngột ngửa về phía sau, một cú lộn vòng liền nhảy ra khỏi ban công, gã biết, phía dưới ban công chính là nóc nhà tầng dưới của những dãy nhà liền nhau.

Long Giai biến sắc, chặn lại nói: "Đừng nhảy!" Đã muộn, ước chừng qua ba, bốn giây, chỉ nghe "bịch" một tiếng, tựa như một túi nước, từ độ cao sáu tầng lầu, trực tiếp rơi trên mặt đường. Long Giai cũng không vội đuổi theo hung thủ, không ai có thể từ trên cao như vậy té xuống mà không chết, huống chi người nọ là ngã ngửa xuống, cô mặt không chút thay đổi nói: "Ra đi, Hàn Phong!"

Không có ai trả lời, Long Giai lại nói: "Nếu anh không ra, tôi liền dùng súng này bắn đứt tay anh, cho anh té xuống như tên sát thủ vừa rồi."

"Hả --" Tiếng nghi vấn kéo vừa dài vừa lớn, chỉ thấy trên tay vịn ban công vươn ra một bàn tay, nắm chặt tay vịn, tiếp theo, một cái đầu to mang theo nụ cười khó xử, lộ ra khuôn mặt. Hàn Phong nhảy vào ban công, vỗ vỗ tay nói: "Ôi chao, sao lại bị cô phát hiện được."

Long Giai lạnh như băng đáp: "Nhìn lén người khác thay quần áo, trừ anh ra, không ai làm chuyện nhàm chán như vậy nữa đâu."

Hàn Phong đáp: "Mặc kệ nói thế nào, tôi lại cứu cô một mạng, cô muốn báo ân cũng không cần bày ra vẻ mặt này chứ?"

Long Giai cắn môi dưới, giơ cao súng ngắn, suy nghĩ một chút, mới đổi ngược tay cầm, hung hăng gõ trên đầu Hàn Phong một cái, nói: "Không phải vì anh, tôi cũng không cần ăn nhiều khổ như vậy, ngay cả nhiệm vụ đêm nay cũng không cách nào tham gia!"

Hàn Phong nhoẻn miệng cười nói: "Cũng không thể nói như vậy, sao lại vì tôi, đây là vì vụ án này, nói cho cùng, chính là vì tự bản thân các cô mà. Tôi nói rồi, chỉ có mở đầu phải đau đớn một chút, sau này sẽ chậm rãi khá hơn."

Long Giai buồn bã nói: "Hiện giờ ngay cả Lãnh trưởng phòng cũng hoài nghi tôi rồi."

Hàn Phong nói: "Là chứng cứ quá đầy đủ, không có cách nào không nghi ngờ cô mà."

Khóe mắt Long Giai tuôn lệ, buồn bã lạnh nhạt nói: "Anh luôn bắt nạt tôi."

Hàn Phong vội nói: "Sao lại là tôi bắt nạt cô, cô là nhu đạo ngũ đẳng, cô không bắt nạt tôi là may rồi."

Long Giai nói: "Nhưng hiện giờ, sát thủ đã truy sát tôi, người trong phòng điều tra cũng đều hoài nghi tôi, nếu đến lúc đó anh cũng không thừa nhận tôi đây. . . . . ."

Hàn Phong rất thương cảm, nói: "Sao lại thế được. Tôi biết cô trong sạch, tôi cũng biết sát thủ kia tại sao muốn giết cô, cô không cần lo lắng đâu."

Long Giai hỏi: "Sao hắn lại tử mình nhảy xuống vậy?"

Hàn Phong nói: "Vừa mới lên lầu, liền phát hiện thi thể của đồng chí cảnh sát canh giữ cô, tôi từng nhắc nhở bọn họ phải mặc áo chống đạn, bọn họ vẫn không nghe. Sát thủ giấu bọn họ trong thùng rác ngoài hành lang che giấu tai mắt người, nhưng đã quên thùng rác này đều đã rất đổ nát, máu có thể chảy ra. Khi tôi lên lầu vừa thấy có người đang từ từ đóng cửa, ánh sáng lộ ra giữa khe cửa đang từ từ biến mất, tôi sợ gã làm gì gây hại đến cô, cho nên tạo ra tiếng bước chân. Sau khi mở cửa, tôi liếc mắt một cái liền phát hiện tên kia trốn trên ban công, gã dùng một mảnh màn nát che hai mắt mình, nhưng lại lộ đầu tóc của mình ra ngoài, vì vậy, tôi cố ý đến ban công nói, bên ngoài ban công này chính là nóc một tòa nhà khác, vừa nhảy là có thể nhảy qua, hơn nữa, tôi còn tự mình nhảy một lần cho gã xem, gã liền tin là thật, ôi, là một sát thủ ngu ngốc. Bất quá, kỹ thuật bắn của gã sát thủ này quả thật rất chuẩn, hai cảnh sát nọ đều một phát trúng đầu."

Long Giai thở dài một hơi, chuẩn bị nhặt cây lược gỗ trên mặt đất, một mặt nói: "Vậy cần gọi một cú điện thoại cho cảnh sát. A!" Cô nhíu mày, thở nhẹ một tiếng. Sát thủ kia kỹ thuật bắn cực chuẩn, mặc dù bắn trật, chỉ lệch khỏi vị trí chí mạng, nhưng vẫn bắn vào trên cánh tay Long Giai, Long Giai vừa động lập tức lộ ra khuôn mặt đau đớn.

Hàn Phong lập tức tiến lên một bước, vươn hai tay, ân cần nói: "Cô bị thương?"

Long Giai như lâm đại địch, khẽ hô lên: "Anh đừng sang đây!" Đồng thời lui về phía sau một bước. Hàn Phong khựng lại, vừa vặn giẫm lên khăn tắm của Long Giai, Long Giai lui một cái, khăn tắm vốn đã không chắc chắn lắm kia, "soạt" một tiếng liền rơi trên mặt đất, đồng thể như ngọc khiết kia của Long Giai hoàn toàn bại lộ trước mắt Hàn Phong. Khoảnh khắc đó, Hàn Phong há to miệng, hít ngược một ngụm khí lạnh, cơ hồ quên mất hô hấp, ngây người như phỗng vẫn duy trì tư thế vươn hai tay, bị đứng hình ở đó.

Long Giai phản ứng xem như nhanh chóng, cô trước tiên cũng không che giấu chỗ nào, mà lập tức giơ súng ra lệnh nói: "Nhắm mắt của anh lại, nếu không tôi nổ súng!"

Những lời này vốn cực kỳ có lực uy hiếp, nhưng đối với Hàn Phong tựa hồ không có hiệu quả gì, con mắt của Hàn Phong trợn so với chuông đồng còn lớn hơn, đừng nói bảo anh nhắm mắt lại, chỉ sợ dùng kim đến khâu cũng khâu không được. Long Giai đem súng ném một cái, bốp một phát ngay lỗ tai, Hàn Phong mặt không đổi sắc, vẫn như cũ nhìn không chuyển mắt, như sợ chớp mắt một chút, người sống sờ sờ trước mặt sẽ biến mất vậy.

Long Giai lúc này mới đưa tay cầm lấy khăn tắm, che trước ngực, nhưng đau đớn như kim châm kia, lại khiến cô không cách nào nắm ổn, khăn tắm lại đánh rơi trên mặt đất, khi cô lần thứ ba chuẩn bị nhặt khăn tắm lên, Hàn Phong đã trước cô một bước, cầm lấy khăn tắm.

Long Giai ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Phong, Hàn Phong cũng đang nhìn cô, không có chút ý định chớp mắt, hai người đối diện hồi lâu, Long Giai không nhịn được nhắm hai mắt lại, ngực kịch liệt phập phồng, cô chỉ cảm thấy trái tim "thình thịch" nhảy, không, là toàn thân đều cùng với tim, bị một loại xúc động gì đó lôi kéo, đang nhảy lên "thình thịch".

Hàn Phong tham lam nhìn thêm vài lần, rồi chậm rãi khoát khăn tắm lên trước ngực Long Giai, mặt Long Giai đã như bị nướng chín, ngón tay Hàn Phong mỗi lần tiếp xúc đến da thịt của cô, cô đều không tự chủ được mà khẽ run rẩy. Hàn Phong nhìn thoáng qua vết thương của Long Giai, viên đạn hẳn là bắn vào trên cửa phòng trộm, dội ngược vào sau vai trái của Long Giai, cắm ở bên trong. Hàn Phong nhìn lưng Long Giai một chút, viên đạn cũng chưa bắn xuyên qua, nhưng tấm lưng bóng loáng như vải gấm, trắng noãn như nhuận ngọc kia, Hàn Phong lại không đành lòng bọc Long Giai hoàn toàn trong khăn tắm.

Hàn Phong chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, ngũ tâm như không tự chủ được, tay anh run lên, khăn tắm nọ lại từ một góc chảy xuống, Hàn Phong nhìn tay phải mình, tay kia như không bị khống chế, ngón tay nhẹ nhàng co giật, anh cuối cùng cũng hiểu được, ngón trỏ đại động, cư nhiên là loại cảm giác này.

(Ngũ tâm đây là chỉ: Trung tâm [lòng trung thành], ái tâm [tình yêu], quan tâm, hiếu tâm, tín tâm [lòng tin])

Tay Hàn Phong có chút run kéo theo một góc khăn tắm, tay không biết lại đụng phải chỗ nào, Long Giai xấu hổ muốn chết, nhỏ giọng nói: "Anh còn chưa nhìn đủ sao."

Hàn Phong nhất thời lắp bắp, cũng đáp: "Chưa, chưa đủ."

"Anh --"

Hàn Phong nói: "Tôi, tôi vẫn nên giúp cô băng bó lấy đạn ra trước thôi." Anh bồng Long Giai lên, đặt ngang trên giường, trong tay lại tràn đầy cảm giác trơn mềm. Long Giai thủy chung nhắm chặt mắt, thật giống như mặc cho Hàn Phong đùa bỡn cô thế nào, cô cũng đều yên lặng thừa nhận.

Hàn Phong buông Long Giai ra, lập tức vọt vào phòng bếp, dùng nước máy tưới lên mặt, lên đầu mình, tự nhủ phải tỉnh táo, phải tỉnh táo, nhưng mặc kệ giội rửa thế nào, vẫn trước sau cảm thấy trong cơ thể có một luồng nhiệt khí, khiến thân thể cực kỳ khó chịu.

Hàn Phong chuẩn bị đơn giản một chút, cầm tới một cái chén sứ, rượu cồn, dao nhỏ và nhíp. Khi tiến vào phòng, Long Giai khẽ cắn lấy môi dưới, xinh đẹp liếc xéo anh một cái, Hàn Phong giật cả mình, nói: "Đừng nhìn tôi như vậy được không? Tay của tôi sẽ phát run."

Long Giai ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Hàn Phong cũng nhắm mắt lại, hít thật sâu một hơi, mới bắt đầu động dao, anh nói: "Chịu đựng, hơi đau một chút."

Long Giai cắn khăn tắm trong miệng, môi đỏ răng trắng hết sức xinh đẹp, cô chậm rãi xoay người sang chỗ khác, khăn tắm nọ như có như không, khối đồng thể của phụ nữ trưởng thành đó, hoàn mỹ lộ ra trước mắt Hàn Phong, toàn thân đều tản ra mị lực động lòng người. Hàn Phong sát trùng vết thương hai lần, dùng dao nhỏ nhẹ nhàng nạy một cái, rút viên đạn ra. "A!" Long Giai vẫn không nhịn được kêu lên một tiếng.

Hàn Phong nói: "Tốt, tốt lắm, đến bệnh viện chích một mũi nữa là xong."

Long Giai xoay đầu lại, nhìn thứ trong tay Hàn Phong, miếng bông có tẩm tinh rượu chứa trong lọ penicillin, nhíp kẹp, băng gạc bông vải toàn bộ đầy đủ, cô hỏi: "Sao anh có mấy thứ này? Anh là bác sĩ à?"

"A -- mấy thứ này sao --" Hàn Phong đáp: "Bởi vì đêm nay phải sống mái một phen mà, tôi sợ bị thương, cho nên tự chuẩn bị một chút dụng cụ sơ cứu."

Long Giai mỉm cười nói: "Cái anh này, tại sao luôn thần bí như vậy? Có đôi khi giống như cái gì cũng biết, có khi lại như cái gì cũng không phải. Anh có thể nói cho tôi biết, anh trước kia đến tột cùng làm cái gì không? Tôi từng qua chỗ anh ở, bà chủ nơi đó nói cho tôi biết, khi anh đến đó, chính là hai bàn tay trắng, mà phòng của anh thuê, cơ hồ đều là Lãnh trưởng phòng giúp anh trả, bà ấy cơ hồ cho tới giờ cũng chưa từng thấy anh ra ngoài hoạt động, cũng chưa từng thấy anh cùng ai liên lạc, anh mỗi ngày trừ ăn cơm và ngủ ra, rất ít làm việc khác, xem TV cho tới giờ anh cũng chỉ xem tin tức cùng các loại quảng cáo, thời gian ngủ mỗi ngày hơn 24h, anh chưa bao giờ lao động, nếu như không có người đưa cơm cho anh, anh có thể mấy ngày liền không ăn gì; anh cũng không đi vệ sinh, chỗ có loạn có bẩn đến mấy cũng không sao, chỗ anh ở kia quả thực chính là một đống rác. Khi tôi lấy được mấy tin tức này từ bà chủ, căn bản không cách nào tưởng tượng, một người sao có thể sinh tồn trong loại hoàn cảnh kia. Anh trốn ở chỗ đó, là đang trốn tránh cái gì sao? Dựa vào bản lãnh của anh, hình như tiếp tục sinh tồn trong xã hội này không phải khó mà? Hửm? Anh có nghe tôi nói không đấy?"

Long Giai vừa quay đầu nhìn, Hàn Phong cười chúm chím nhìn mình, tựa như đang đánh giá một pho tượng nghệ thuật xinh đẹp, lúc này cô mới nhớ tới, khăn tắm bị mình đặt dưới chân, lưng mình căn bản đang bại lộ trần trụi, không hề có thứ gì che đậy. Long Giai vội xoay đầu sang một bên, như lo sợ Hàn Phong nhìn ra bí mật của nội tâm mình vậy. Ngón tay Hàn Phong từ cổ Long Giai theo sống lưng trượt xuống, cảm giác như điện giật từ đầu ngón tay truyền thẳng khắp toàn thân, ánh mắt của anh bắt đầu nóng lên, cúi người nhẹ nhàng hôn lên mặt Long Giai, hai gò má Long Giai đã sớm như rặng mây đỏ cuối chân trời. . . . . .

Lúc này, trong văn phòng của Đinh Nhất Tiếu, một bóng đen đang kiểm tra máy tính cá nhân của Đinh Nhất Tiếu, y thì thào lẩm bẩm: "Hừ, Đinh Nhất Tiếu, ngươi là tên sói đầu nuôi chưa tới, cư nhiên vác hết mấy ngàn vạn của ta. Sớm biết như vậy, đêm nay thật sự không nên đánh đắm con thuyền kia, mặc dù mấy ngàn vạn chỉ là một con số nhỏ, nhưng cũng đủ khiến người ta đau lòng đấy."

Lúc này, điện thoại di động vang lên, bóng đen kia nhìn một chút, lẩm bẩm nói: "Phó Khải đắc thủ rồi sao?" Y lấy ra một máy biến giọng giống cây bút, ghim nó vào phần cổ họng mình, khi lần nữa nhận điện thoại, thanh âm liền như tiếng phát ra từ máy điện tử cơ giới, bàn tay cầm điện thoại kia nhỏ giống hệt tay phụ nữ. Thanh âm y bén nhọn nói: "Cái gì! Ngươi cũng đã thất bại!"

Đầu dây bên kia điện thoại hữu khí vô lực nói: "Xin lỗi, ông chủ, vốn dĩ tôi đã đắc thủ rồi, Hàn Phong đột ngột vào tới."

Thanh âm kim loại nói: "Ngươi là nói, Hàn Phong đột ngột xông vào phòng phá hỏng hành động của ngươi?"

Phó Khải nói: "Dạ, tôi vừa vào nhà hắn liền theo vào, nhìn lén nữ cảnh sát kia thay quần áo, hơn nữa còn kinh động đến nữ cảnh sát kia, hại tôi không đắc thủ được, còn gạt tôi nhảy từ lầu sáu xuống."

Thanh âm kim loại nói: "Không có khả năng chứ, cậu ta hiện tại nếu không có mặt ở bến tàu, thì cũng phải ở bãi đỗ xe ngầm, cuộc chiến bên kia còn chưa chấm dứt mà, cậu ta làm sao lại đột ngột trở về ký túc xá cảnh cục chứ?"

Phó Khải nói: "Không biết, nhưng mà thật sự hắn đã trở lại. Tôi từ lầu sáu té xuống, may mắn mái che nắng ở lầu bốn cản lại một chút, lại bị giá treo quần áo lầu hai mắc lấy, lúc này mới nhặt được về một mạng. Tôi đã sớm nhắc nhở anh rồi, mời Hắc Võng mới tuyệt không chút sơ sót, hiện tại nói gì cũng đã muộn."

Thanh âm kim loại nói: "Ngu ngốc, mời Hắc Võng giá tiền lên đến bao nhiêu ngươi biết không? Ta nuôi các ngươi có ích lợi gì!" Y tức giận tắt điện thoại di động đi, ngồi trên ghế máy tính của Đinh Nhất Tiếu nhắm mắt dưỡng thần trong chốc lát, nghi hoặc nói: "Không đúng? Chẳng lẽ cậu ta đã nhìn thấu sơ hở gì? Không có khả năng. Nhìn lén Long Giai thay quần áo? Hừ, tên kia, tìm được nhược điểm phòng tuyến trong lòng Long Giai rồi sao? Chỉ là thừa dịp mà vào sao? Chẳng lẽ trùng hợp đến vậy. Nếu thế, vậy thì không còn cách nào nữa, thừa dịp cậu ta còn chưa phát hiện trước --"

Bóng đen thuần thục chuyển vào một địa chỉ mạng, màn hình máy tính lóe ra một mảnh màu đen, bóng đen di chuyển chuột, đưa vào phương thức, lựa chọn【 trung văn 】, sau đó trong cột mục tiêu ám sát, điền vào hai chữ "Long Giai". Quang mang màu u lan chiếu sáng màn hình, chiếu ra một cái miệng đang cười dữ tợn. Y thầm nghĩ: "Hàn Phong khẳng định truy hỏi Long Giai là ai muốn giết cô ta, nhưng Long Giai chỉ có thể cắn răng nói không biết, cô ta quả thật không biết mà! Cứ như vậy, chỉ càng gia tăng ngờ vực của Hàn Phong, haha!" Nghĩ đến chỗ đắc ý, người nọ không nén nổi lòng vỗ tay một cái.

Hàn Phong ôm lấy vòng eo Long Giai, trợn tròn mắt, tối hôm qua phảng phất như một giấc mộng, nhưng Long Giai dịu dàng nằm trong lồng ngực mình, sợi tóc dính trên mặt mình, dư hương còn vương vấn bên cạnh. Hàn Phong vừa khẽ nhúc nhích, Long Giai liền tỉnh dậy, cô chỉ không muốn mở mắt ra, cũng không nguyện di chuyển, e sợ chỉ một động tác nhỏ sẽ phá hủy cảm giác này. Loại cảm giác ấy, như toàn thân đều được bao phủ trong dòng suối nóng, một loại thoải mái nói không nên lời, tình nguyện để cho loại cảm giác này vĩnh viễn tiếp tục duy trì. Đây là lần đầu tiên, tiếp xúc gần gũi với một sinh mệnh xa lạ khác như vậy. Hàn Phong vuốt ve tấm lưng bóng loáng của Long Giai, nhẹ giọng nói: "Nếu đã tỉnh dậy, còn muốn giả bộ ngủ sao?"

Long Giai mở mắt ra, nhìn khuôn mặt như đứa trẻ mới lớn của Hàn Phong, đưa tay khoát lên bả vai Hàn Phong, hỏi: "Tại sao, anh cái gì cũng biết?"

Hàn Phong cười nói: "Trong nháy mắt tỉnh dậy đó, nhịp tim và hô hấp của em đều xảy ra thay đổi, biến hóa ở khoảng cách gần như vậy, lừa không được người thân thiết."

"Nếu không phải tự mình từng đến chỗ ở của Hàn Phong, làm thế nào cũng không thể tin nổi anh sẽ ở loại địa phương như thế, Hàn Phong, so với kẻ khác anh hẳn phải càng ưu tú hơn, thế nhưng, đến tột cùng anh muốn che giấu cái gì?" Long Giai thầm nghĩ, cô kề sát trong ngực Hàn Phong, hỏi: "Hàn Phong, anh nguyện ý thay đổi không? Vì em."

Hàn Phong hôn lên trán cô, nói: "Kỳ thật, anh vẫn luôn đang thay đổi." Anh nhìn lên trần nhà nói: "Nói không chừng một ngày kia, anh sẽ trở thành người mà ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra đâu." Anh thở dài một tiếng, nói: "Kỳ thật, làm người thế nào cũng không quan trọng, người sống trên đời này, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi, như vậy được không?"

Long Giai nhịn không được lại tò mò hỏi: "Vậy, Hàn Phong của trước kia, rốt cuộc như thế nào?"

Hàn Phong ôm chặt lấy Long Giai, không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại: "Em có biết, tại sao Lãnh Kính Hàn lại trở thành bạn của anh không?"

Long Giai lắc đầu, Hàn Phong nói: "Đó chính là vì, ông ấy chưa từng hỏi quá khứ của anh. Mặc dù ông ấy biết một chuyện, nhưng cũng không thể so ra nhiều hơn bọn em bao nhiêu đâu."

Long Giai có chút hụt hẫng, hỏi: "Ngay cả em cũng không thể biết sao?"

Hàn Phong nói: "Không phải không cho em biết, mà là sợ em nhất thời không tiếp nhận được, em biết không, Lãnh Kính Hàn muốn tiếp thu sự thật về sự tồn tại của anh, ước chừng cũng phải mất ba năm. Sau này em chậm rãi sẽ biết, thời gian hãy còn sớm."

Nghe Hàn Phong nói như vậy, trong lòng Long Giai vui như hoa nở, len lén che miệng cười trộm. Nhìn Long Giai lộ ra bộ dáng như nữ sinh, Hàn Phong cực kỳ yêu thương, ngón tay vuốt mái tóc mềm mại của Long Giai. Long Giai nhẹ giọng hỏi: "Cho dù như vậy, chẳng lẽ anh không thể ăn mặc đàng hoàng chút sao? Anh cái dạng này, làm sao có thể theo đuổi con gái chứ!"

Hàn Phong cười nói: "Chẳng phải anh đã theo đuổi được rồi sao?"

Long Giai nói: "Cái anh này, nếu đổi hoàn cảnh khác, căn bản không có khả năng có đứa con gái nào tiếp xúc với anh đâu." Cô điểm điểm trán Hàn Phong, yêu kiều nói: "Anh dùng loại trang phục khác người như vậy, để hấp dẫn sự chú ý sao?"

Hàn Phong nói: "Em cũng biết đó, anh bình thường không cùng người khác tiếp xúc, anh còn chưa học được làm thế nào kết giao với người ta đâu."

Long Giai nói: "Vậy anh làm thế nào cùng em lại, lại cùng em. . . . . . ."

Hàn Phong nói: "Anh từng tính toán rồi, em thích anh."

Long Giai biến sắc, nói: "Việc này cũng phải tính toán? Anh làm sao tính ra được?"

Hàn Phong cười nói: "Không thể nói cho em biết, nói toạc ra em hận chết anh mất."

Long Giai bắt lấy tay Hàn Phong, đặt bên mép, giả vờ muốn cắn, nói: "Anh nói hay không!"

Hàn Phong nói: "Anh nói anh nói, nhưng nói xong em không được cắn nha."

Long Giai nói: "Nếu không không xong, xem em có cắn anh không."

Hàn Phong hít sâu một hơi, nói: "Kỳ thật, đàn ông và phụ nữ, nhất định phải hấp dẫn lẫn nhau, đây là nhân tố cơ bản di truyền của chủng tộc, ai cũng không thay đổi được. Tiếp xúc sinh ra chậm rãi, từ khi bắt đầu chậm rãi lần tìm, kề vai sát cánh, nếu đối phương không tỏ ra đặc biệt phản cảm, đó chính là một loại biểu thị tiếp nhận, theo số lần tiếp xúc thân thể gia tăng, có thể kích thích hormone khác giới của song phương gia tăng bài tiết, thậm chí phát triển đến mức nhìn thấy đối phương liền sinh ra hiệu ứng hưng phấn, dựa vào quan điểm luân lý hiện tại mà nói, nếu hôn môi, vuốt ve cũng có thể tiếp nhận, vậy. . . . . .vậy. . . . . .cũng có thể như vậy rồi. Từ phản ứng của em khi tiếp xúc bình thường, thái độ của em đối với anh khi giao tiếp, cùng với ngôn ngữ bình thường, không khó đoán ra, em quả thật thích anh, mặc dù có lẽ em không biết mình tại sao lại thích, nhưng mà em đối với sự xuất hiện và gần gũi của anh, thân thể sẽ cho ra phản ứng rõ ràng. Đầu tiên, đồng tử của em sẽ xuất hiện co rút sau đó phóng đại, đó là thần kinh thực vật trong cơ thể làm ra phản xạ có điều kiện, rồi sau đó, hô hấp nhịp tim của em đều thay đổi tần suất, chỉ cần tinh tế quan sát sẽ không khó phát hiện, bất kể em che giấu thế nào, thân thể chắc chắn không biết nói dối. Bởi vì tiếp xúc thời gian dài, phần bộ phận tiếp xúc của thân thể anh và em sẽ xuất hiện sự dung hợp lẫn nhau, i-on âm sẽ cùng i-on dương hấp dẫn nhau. Hơn nữa, nói rõ thêm một bước, chu kỳ sinh lý của em là mỗi tháng khoảng 27 ngày, trước chu kỳ sinh lý 15 ngày, chính là kỳ động dục của em, đó hành vi của động vật còn di truyền lại tồn tại trong từng cơ thể của nữ giới, cũng là điều kiện để sinh sản mà chuẩn bị. Tới kỳ động dục rồi, nhiệt độ cơ thể của em sẽ vượt quá nhiệt độ cơ thể bình thường 1-2 độ, hormone bài tiết xuất hiện trị số đỉnh điểm, chút hưng phấn kích thích cảm quan cùng kích thích nền tảng, đều vượt quá ngưỡng bình thường, mà khu hoãn kích thích của sự hưng phấn rút ngắn, thời gian hưng phấn càng kéo dài. Vào loại thời điểm này chỉ cần kích thích rất nhỏ, cũng không cần dùng ngôn từ gì kích thích, em sẽ khó có thể tự kiềm chế, nói cách khác --" Hàn Phong đột ngột ngừng lại, cảm thấy bên người có một luồng sát khí mãnh liệt, anh thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Long Giai.

Long Giai lạnh lùng nói: "Dùng loại phép tính suy luận này, anh chiếm được không ít nữ nhân rồi hả?"

Cổ họng Hàn Phong phát ra một tiếng "ực", dựng thẳng hai đầu ngón tay, nói: "Không có. . . . . .Không có, em, em là người đầu tiên, anh thề -- Anh. . . . . .Anh thề!"

Thế nhưng Hàn Phong dựng thẳng hai đầu ngón tay kia, thấy thế nào cũng như đang làm một động tác thắng lợi, Long Giai nói: "Có người thề như anh sao!" Nói xong hung hăng một ngụm cắn xuống!

"A --" Hàn Phong kêu thảm một tiếng, đưa tay lên nhìn lại, đáng thương nói: "Chảy, chảy máu rồi."

Long Giai vết thương trên tay kia, lộ ra dấu răng, hỏi: "Đau sao?"

Hàn Phong cố cười nói: "Không, không đau chút nào."

Long Giai u oán liếc mắt nhìn Hàn Phong một cái, tiu nghỉu nói: "Em biết, anh vốn không phải cùng loại người như bọn em, em không có khả năng giữ được anh. Nhưng mà, em hy vọng anh có thể thường thường nhớ tới em."

Hàn Phong nâng mặt Long Giai, một đôi mắt to nhìn Long Giai, nói: "Tại sao nói như vậy chứ, giống như anh nhất định sẽ rời khỏi em ấy."

Long Giai mỉm cười, ngược lại vẻ mặt phiền muộn, điềm đạm đáng yêu nói: "Việc đó còn cần phải nói sao. Em vẫn từng tưởng tượng, em đem mình phó thác cho một người đàn ông như thế nào, em vốn không hy vọng người đó thật ưu tú, cũng không hy vọng bộ dạng người đó như thế nào, chỉ hy vọng người đó bình bình đạm đạm, có một công việc tương đối an ổn, có thể nuôi sống mình và gia đình, quan trọng nhất là yêu gia đình, yêu em, như vậy cũng đủ rồi. Nhưng mà, khi em nhìn thấy anh, em vẫn không thể khắc chế chính mình, mỗi khi anh đưa ra suy nghĩ gì, em đều thở dài mình không thể bắt kịp lối suy nghĩ của anh. Khi anh cùng người phụ nữ khác một chỗ, em đều vô duyên vô cớ tức giận, em không biết mình làm sao vậy, tựa như mê muội, thân phận của anh quá mức thần bí, bí ẩn trên người anh nhiều lắm, em không thể chờ được biết hết thảy về anh, muốn biết quá khứ của anh, muốn biết cuộc sống của anh. Biết rõ anh là một tên xấu xa, nhưng mà lại vẫn muốn cùng anh một chỗ, cho dù chỉ có thể cùng nán lại bên nhau một ngày, em liền lập tức chết đi, vậy cũng đủ rồi." Long Giai khi nói đến đây, đã có chút nghẹn ngào, cô nằm trên người Hàn Phong, nhẹ đấm ngực Hàn Phong, thút thít khóc nói: "Hàn Phong là một tên bại hoại, bại hoại, cực tồi tệ!"

"A." Hàn Phong thở dài một hơi, ôm chặt Long Giai, kề sát mặt cô, ôn nhu hứa hẹn: "Yên tâm đi, mặc dù anh có lẽ không giống với tưởng tượng của em, nhưng mà, anh sẽ không để em thất vọng đâu." Hai người lại một phen quấn quýt lấy nhau, Long Giai kể quá khứ của cô, khi còn bé ở trong cô nhi viện đã được yêu mến và chăm sóc, cô nhẹ nhàng nói: "Khi còn bé, những giáo viên trong việc phúc lợi, mặc dù tuổi đều có chút lớn, tướng mạo cũng không phải quá dễ nhìn, nhưng các bà đều có một trái tim từ ái. Thời thơ ấu của em, các bà vừa là giáo viên, vừa là người thân. . . . . ."

Tay Hàn Phong xẹt qua khuôn mặt Long Giai, nói: "Em lặp lại lần nữa, câu nói vừa rồi kia!"

Long Giai vừa ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập nghi hoặc của Hàn Phong, hỏi: "Sao vậy? Em nói là khi còn bé những giáo viên ở viện phúc lợi này, vừa giống thầy cô của em, vừa giống cha mẹ em."

Hàn Phong nói: "Không biết, anh cảm thấy mình từng nghe được lời tương tự ở đâu đó, nhưng anh nhớ không ra. Rốt cuộc là ai từng nói những lời này chứ?" Hàn Phong vén qua một sợi tóc, để cho mùi thơm nhàn nhạt nọ lưu lại nơi chóp mũi, bỗng nhiên tung một vấn đề, anh hỏi: "Giai em, em có biết, tại sao có sự tồn tại của phòng điều tra hình sự? Tại sao chỗ khác không hề có phòng điều tra hình sự, chỉ mình thành phố H có không?"

Miệng Long Giai tiến đến bên tai Hàn Phong, bật hơi thở như lan nói: "Không biết."

Hàn Phong nói: "Đó là vì địa hình đặc thù của thành phố H quyết định. Thành phố H ba mặt là biển, còn một mặt lại bị dãy núi lớn và rừng rậm nguyên thủy chiếm cứ, bất kể là đi đường thủy hay đường bộ, đều cực kỳ dễ dàng vượt qua biên cảnh. Cho nên, thành phố H liền trở thành cửa ngõ của phần tử phạm tội các quốc gia khác giao thiệp với Trung Quốc, cũng trở thành nơi tập kết và trạm trung chuyển hàng cấm trái phép, đặc biệt sau khi Hồng Kông chuyển giao chủ quyền năm 1997, nó càng nhảy vọt trở thành thị trường phạm tội sôi nổi nhất cũng như lớn nhất Đông Nam Á. Đây là một tòa thành Tội Ác, những vụ án đặc biệt những vụ án lớn gây khiếp sợ cả nước thậm chí chấn động thế giới, nơi này đều là nơi sản sinh ra hung thủ, vì đả kích tội phạm, cuối thập niên 80 mới đặc biệt thành lập phòng điều tra hình sự, cùng loại với tổ trọng án của Hồng Kông và Takashina đặc biệt của Nhật Bản, nó là một khâu chấp pháp độc lập, lại có quyền điều động các khâu chấp pháp khác, chuyên môn nhằm vào những vụ án đặc thù lớn quá tải mà thiết lập cơ cấu chấp pháp. Tiền thân của nó gọi là đại đội điều tra đặc biệt, năm 99 đổi tên thành phòng điều tra hình sự, sự thành lập của nó, quả thật đã ngăn chặn một ít tội phạm mang tính hủy diệt, nhưng mà, cho dù như thế, các tội phạm của các quốc gia thế giới, vẫn như cũ xem nơi này như thiên đường của bọn chúng. Bởi vì hiện tại, thị trường lớn nhất của toàn châu Á hay toàn Thế Giới, chính là Trung Quốc, đối với hàng hóa bình thường là thế, đối với hàng hóa phi pháp cũng thế, thành phố cảng này, chính là cánh cửa duy nhất của cả nước mà bọn chúng muốn duỗi tay hướng về."

Long Giai ngạc nhiên nói: "Sao anh biết rõ như vậy? Ngay cả em cũng không biết sự tình này."

Hàn Phong nói: "Lãnh Kính Hàn nói một chút, mặc khác anh cũng biết một chút. Tóm lại, chỗ này, khắp nơi đều là hiện trường phạm tội."

Long Giai nói: "Anh chính vì nguyên nhân này, mới đến đây làm thám tử sao?"

"Thám tử?" Hàn Phong hừ hừ cười, thở dài nói: "Anh không biết, đây là lần đầu tiên anh tra án đấy, không ngờ lại đụng phải vụ án khó giải quyết như vậy. Ôi, xem ra vụ án quá nhỏ thì chán, quá lớn lại phiền toái, làm không tốt mạng nhỏ cũng khó giữ."

Long Giai cười nói: "Em có thể bảo vệ anh mà, đừng quên em là nhu đạo ngũ đẳng."

Hàn Phong tựa trong ngực Long Giai, hạnh phúc nói: "Anh biết, có em bên cạnh, anh thật an toàn đó."

"Cốp" một tiếng, Long Giai gõ một cái lên đầu Hàn Phong, thầm nghĩ trong lòng: "Đây tính là nam nhân cái gì."

Hàn Phong "ôi chao" một tiếng, kêu lên: "Anh cứ tưởng quan hệ chúng ta có chút cải tiến rồi, em xuống tay vẫn nặng như vậy, cứ như là đánh kẻ thù ấy, đầu óc sẽ bị gõ hư mất."

Long Giai nói: "Em vừa mới nghĩ đến một vấn đề. Em hỏi anh, phóng viên tiến hành theo dõi đưa tin kia, tại sao mấy ngày nay không thấy đâu nữa?"

Hàn Phong sửng sốt, cẩn thận nhìn Long Giai, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí, thầm nghĩ không ổn, lúc này, trả lời nhất định phải cẩn thận, hơi chút sai sót một chữ, thì có tai bay vạ gió. Anh "ha ha" nói: "Cô ấy à --, Anh đuổi cô ấy đi rồi."

"Tại sao?" Long Giai nhàn nhạt hỏi.

"Bởi vì. . . . . .Bởi vì. . . . . ." Hàn Phong ngập ngừng, đột nhiên nói: "Bởi vì cô ấy không đẹp bằng em."

Long Giai đang nghiêm mặt, cũng nhịn không được nở nụ cười, cô lập tức khôi phục nghiêm túc nói: "Cô ấy không có đây, so sánh cô ấy cùng em ai xinh đẹp hơn thì liên quan gì, nói hươu nói vượn."

Hàn Phong tiếp tục nói: "Mặc dù bộ dáng của cô ấy rất lanh lợi, nhưng thích trang điểm, không giống em, tương đối mộc mạc, có một loại vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp của cô ấy đều là hiệu quả của trang điểm; Cô ấy thích chốn xã giao, cô ấy có khi khá tùy tiện, nhưng điều này cũng bộc lộ cuộc sống cá nhân của cô ấy khẳng định có vấn đề, không như em thanh thuần thế này; Cô ấy là tiểu thư nhà giàu, ngoại trừ cuộc sống xa hoa ra, cũng khá cởi mở, anh có thể chắc chắn cô ấy khẳng định từng có rất nhiều bạn trai, năng lực tự lo liệu của cô ấy cùng năng lực tự bảo vệ cũng không bằng em. Hai người mặc dù đều rất đẹp, nhưng vô luận từ khí chất hay tố chất, cô ấy đều kém xa em."

Long Giai rốt cuộc cười nói: "Anh ngoài miệng thoa mật đường à, ba hoa. Anh cái gì cũng dùng suy luận sao?"

Trong lòng Hàn Phong sớm đổ mồ hôi lạnh, lúc này tảng đá mới rơi xuống, thầm than một tiếng: "Trót lọt."

Long Giai đột nhiên kinh hô: "Ai nha, tối qua hai cảnh quan kia anh có báo cảnh sát chưa?"

Hàn Phong đảo trắng mắt nói: "Đã quên."

Long Giai nói: "Mau đứng dậy, lập tức báo cho cục cảnh sát. Còn nữa, anh cả đêm không trở về, Lãnh trưởng phòng bọn họ khẳng định tìm anh khắp nơi đấy. Hơn nữa, anh cũng nên thay em rửa sạch oan khuất đi."

Hàn Phong nói: "Là vậy à, bất quá, anh cho rằng em tạm thời tiếp tục bị hoài nghi vẫn tốt hơn."

"Cái gì!" Long Giai bất mãn nói: "Anh đã nói, sau khi bắt được Đinh Nhất Tiếu, anh có thể tìm ra nội gián chân chính kia, sau đó thay em nói rõ ràng, cởi bỏ hiềm nghi cho em. Anh muốn nuốt lời?"

Hàn Phong nói: "Đừng có gấp, anh còn cần lợi dụng thân phận của em thay anh điều tra một chuyện, chuyện này chỉ có thể âm thầm điều tra, chuyện của em, anh sẽ nói với Lãnh Kính Hàn, nhưng những người khác vẫn phải giữ bí mật. Nhớ kỹ, chuyện em phải điều tra, đối với cả vụ án này rất quan trọng."

Long Giai nói: "Chuyện gì rất quan trọng?"

Hàn Phong nói: "Em đi tra một chút. . . . . ."

Long Giai động dung nói: "Tại sao phải tra sự tình này?"

Hàn Phong nói: "Em đừng quản tại sao, đến lúc đó cảnh sát trông coi sẽ thả em đi, bọn anh hôm nay có khả năng sẽ đến thành phố T, anh hy vọng, khi anh trở về đã điều tra xong. Nhớ kỹ, chuyện em điều tra, ngàn vạn lần không thể nói cho bất cứ ai."

Long Giai gật gật đầu, nói: "Ừ!"

Hàn Phong đứng dậy nói: "Sau khi anh đi, em hãy gọi điện báo cảnh sát, em biết nên nói thế nào rồi chứ, việc khác, tự nhiên sẽ có người lo liệu."

Hàn Phong đi tới cửa, "Hàn Phong." Long Giai gọi anh lại, đầy ẩn tình nói: "Anh cẩn thận một chút."

Hàn Phong lộ ra nụ cười tự tin, nói: "Yên tâm đi." Anh nhìn ánh bình minh bắt đầu dâng lên nơi chân trời, tràn ngập hy vọng nói: "Vụ án này, trong mắt anh, đã kết thúc."

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon