Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 10

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 10
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 10: Vụ án thứ mười – Giáng Sinh tĩnh lặng


Nháy mắt đã tới Giáng Sinh, đây là mùa Giáng Sinh đầu tiên kể từ khi tôi bắt đầu làm việc ở đây. Khắp nơi tràn ngập những cây thông Noel lấp lánh ánh đèn trông rất thích mắt, chuyện vui nhất đó chính là tôi đã đón được Linh Đang – bạn gái tôi đến thành phố này.
Linh Đang là một cô gái cứng cỏi, cũng tốt nghiệp ngành Pháp y giống tôi. Tôi phải khuyên can mãi cô ấy mới chịu chuyển sang làm bác sĩ bình thường, không làm pháp y nữa. Dĩ nhiên chuyện đó cũng có chút toan tính của tôi, bản thân tôi cả ngày bôn ba vất vả ở hiện trường là đủ rồi, thật lòng không nỡ để Linh Đang phải chịu khổ.

Tối Giáng Sinh, tôi vui vẻ dẫn Linh Đang đi ăn đồ nướng, nào ngờ vừa nướng được mấy miếng thì chuông di động bỗng vang lên. Tôi nhíu mày, thầm nghĩ lạy trời đứng có án mạng, lo lắng rút điện thoại ra. Thật là ghét của nào trời trao của đó, màn hình điện thoại hiển thị rõ hai chữ “Sư phụ”.

“Đang ở đâu đấy?” Vừa nghe thấy câu nói mở đầu quen thuộc của sư phụ, tôi cảm thấy bữa tối lãng mạn này coi như tiêu rồi.

“Sư… sư phụ, em đang ăn tối.”

“Cho anh thời gian hai mươi phút, mau đến tập trung trước cửa đại sảnh.”

“Lại có án mạng ạ?”

“Ở huyện Thanh Hạ có ba mạng người chết cháy.”

“Hỏa hoạn ạ? Tử vong không bình thường mà chúng ta vẫn phải đi à?” Nửa năm chuyên làm án mạng, những vụ tử vong không bình thường đối với tôi đã dễ như ăn cháo, tôi vẫn còn hi vọng mình không nhất thiết phải đi.

“Chết đến ba người, chúng ta bắt buộc phải tới đó, không cần quan tâm tính chất. Còn nữa, anh có dám đảm bảo đó không phải giết người trước, đốt xác sau không?” Sư phụ nói, “Không nhiều lời, phải đến đúng giờ đấy.”

Trước đây cứ nghe có án là tôi sẽ sung sướng đi ngay, nhưng lần này cúp máy xong, trong lòng vô cùng áy náy.

“Đi đi, lát nữa em tự bắt xe về.” Chị bé Linh Đang của tôi cười hì hì nói, nhưng mắt lại hoe đỏ. Chúng tôi yêu được mấy ngày, gần nhau thì ít, xa nhau thì nhiều. Chung quy lại, cô ấy cũng tốt nghiệp ngành Pháp y ra, tố chất rất cao, hiểu công việc là thế nào, vì vậy Linh Đang lau nước mắt, cười ranh mãnh an ủi tôi, “Anh đi đi, lần sau em sẽ đòi nợ anh một bữa ra trò!”

Hai mươi phút sau, tôi đã cùng sư phụ lên xe, đi đến huyện Thanh Hạ cách thành phố hơn 200km. Đường về vùng nông thôn nhỏ hẹp, đêm đen buông xuống đặc quánh, trừ những thứ nằm trong tầm đèn xe chiếu được, còn lại không thể nhìn thấy gì hết. Bốn phía im ắng, không khí Giáng Sinh chốn thành thị náo nhiệt đã bị đẩy xa hàng trăm dặm.

Bỗng nhiên xe phanh gấp, anh Nguyễn lái xe vội nói: “A, xin lỗi!” Tôi hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa sổ tối om, hỏi: “Sao thế?”

“Một con mèo nhỏ chạy ngang qua đường, tôi không kịp phanh, hình như chẹt chết nó rồi.” Anh Nguyễn nói.

Trong lòng tôi hơi thắt lại, lặng thầm thương thay cho chú mèo xui xẻo, trong phút chốc đã mất đi một sinh mệnh nhỏ bé. Không biết đêm nay, tại hiện trường chúng tôi đang đến sẽ là thảm trạng gì đây?

“Thật là một Giáng Sinh không an lành!” Sư phụ nãy giờ vẫn trầm mặc bỗng thở dài.

10 giờ đêm, cuối cùng chúng tôi cũng tới nơi hiện trường thảm khốc.

Đây là một tòa nhà nhỏ có một cổng, trong phạm vi mấy dặm xung quanh đều không có người nào khác sinh sống. Bên trong có hai gian nhà gạch, hiện giờ đã mất cả nóc nhà, một gian còn sụp quá nửa. Khắp nơi trong nhà toàn là những vũng nước đọng, dường như phải dùng hai chiếc xe cứu hỏa chạy hết công suất mới có thể dập tắt trận hỏa hoạn này. Lúc này cả khu nhà vẫn còn bốc khói đen nóng hầm hập.

Ngoài cửa đã chăng giải phân cách, đèn lớn trên nóc xe khám nghiệm chiếu sáng rực cả hiện trường. Vài cảnh sát hình sự mặc thường phục đang tản ra hỏi thăm những người trong đội cứu hỏa và dân làng gần đó.

“Trước hết tìm hiểu sơ bộ về tình huống vụ việc đi.” Sư phụ cau mày nhìn hiện trường hỗn loạn nói, “Hiện trường thế này tương đối khó khám nghiệm, cả một đống lộn xộn, đám cháy cũng phá hủy một phần dấu vết rồi.”

Thầy dạo một vòng quanh khu vực bên ngoài dải phân cách, chắp tay sau lưng, vừa cạ chân cho rơi hết bùn đất, vừa hỏi han người báo án về tình huống xảy ra vụ việc.

“Nhà tôi cách đây 3 dặm.” Người đó rất nhiệt tình chỉ về phía xa xa, nói, “Khoảng 5 giờ chiều trời bắt đầu xẩm tối, tôi thấy bên này có khói bốc lên, còn có cả ánh lửa. Ban đầu tôi tưởng họ đốt thứ gì, sau lại thấy không ổn vì lửa bốc lên cao quá, tôi liền nhanh chóng gọi 119. Gọi điện báo xong tôi chạy đến đây ngay, nhà cửa cháy hết cả, tôi cũng không vào được, bèn gọi ‘lão Hạ, lão Hạ’, nhưng không thấy động tĩnh gì. Sau nghe đội cứu hỏa nói lão Hạ chết cháy rồi.” Người báo án là một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi, hai mắt sưng đỏ, dường như đã khóc rất nhiều.

Xem ra lão Hạ là chủ của tòa nhà này, hơn nữa người báo án cũng có quan hệ khá tốt với ông ấy.

“Nhà lão Hạ có mấy người?” Sư phụ thuận miệng hỏi.

“Con trai và con dâu lão Hạ đều đi làm ăn xa, vợ ông ấy đã qua đời, ông ấy một mình chăm sóc hai đứa cháu nhỏ, một đứa sáu tuổi, một đứa bốn tuổi, nghe nói đều chết cháy cả.”

“Có vẻ nhà ông ấy cũng có điều kiện nhỉ?”

“Cũng tạm, nhưng ông ấy sống rất tiết kiệm.”

“Chào sếp.” Lúc này đội trưởng đội hình sự địa phương đã có mặt tại hiện trường, “Các vị đến nhanh thật. Nhìn qua thì hiện trường có một già hai trẻ, ba mạng người. Đội phòng cháy chữa cháy còn đang xác định nguyên nhân phát sinh vụ hỏa hoạn. Vẫn chưa rõ những người này là bị chết cháy hay chết rồi mới bị đốt xác. Thi thể bị cháy nghiêm trọng. Kỹ thuật viên đang xem xét hiện trường, trước mắt chưa phát hiện được manh mối có giá trị.”

“Ai phát hiện ra thi thể?” Sư phụ bắt tay với đội trưởng đội hình sự, hỏi.

“Sau khi dập tắt lửa, một chiến sĩ phòng cháy chữa cháy vào dọn dẹp hiện trường, thì phát hiện ba người đang nằm trên giường của mình, đều bị đốt đến không ra hình người. Anh ta liền liên lạc với chúng tôi, chúng tôi cũng thông báo ngay lên Sở. Chỉ là không ngờ mọi người đến nhanh như vậy.”

“Họ đều nằm trên giường?” Sư phụ sờ cằm, “Mới 5 giờ đã ngủ? Hơn nữa ngủ say đến độ nhà cháy không ai biết?”

“Ừm, chúng tôi cũng thấy khả nghi, nhưng vẫn muốn kiểm tra thi thể để xác định chính xác tính chất vụ cháy.”

Sư phụ không trả lời, nhấc dải cách ly lên, tiến vào hiện trường.

Tôi đi theo sư phụ, cả tòa nhà đã bị cháy đến mức hoàn toàn thay đổi, đập vào mặt là một mùi khét lẹt nồng nặc, không phân biệt được đâu là mùi gỗ cháy, đâu là mùi thịt người.

“Sư phụ cẩn thận đấy.” Gian nhà đổ sụp quá nửa thoạt nhìn trống trải, nhưng đất cát thỉnh thoảng vẫn rơi xuống, tôi vừa đi vừa run sợ, “Gian nhà này có thể sập bất cứ lúc nào.”

“Khi chúng ta xem xét hiện trường có thể gặp nhiều loại nguy hiểm, có khi là hiện trường toàn khí độc, lại có hiện trường sẵn sàng nổ tung, đương nhiên cũng có khả năng nhà cửa bị sập.” Sư phụ gật đầu nói, “Anh có ý thức bảo vệ bản thân rất tốt, nhưng chẳng thể chỉ vì thấy hiện trường nguy hiểm mà bỏ đó không khám nghiệm, đó là chức trách của chúng ta, không thể thoái thác được.” Sư phụ đội chiếc mũ do kỹ thuật viên cung cấp, đi vào hiện trường.

Chúng tôi tiến tới gian nhà thứ nhất chưa bị sập nhưng mái nhà đã không còn, phát hiện đây là gian bếp và nhà kho. Trên bệ bếp có bốn cái bát trống không và một nồi mì. Vách tường bị khói hun đen nhánh ướt đẫm nước, trên mặt đất toàn là nước đọng. Không còn gì để khám tra, chúng tôi đi sang gian nhà đã bị sụp quá nửa.

Tôi day day mũi theo bản năng. Làm bác sĩ pháp y đã lâu, tôi dần hình thành một thói quen, khi gặp những hiện trường và những thi thể có mùi lạ, tôi đều day mạnh lên mũi vài lần. Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, nhưng thực sự có hiệu quả, day mũi như thế sẽ không còn cảm thấy mùi lạ khó chịu nữa.

Dĩ nhiên sư phụ biết thói quen này của tôi, cười hỏi: “Không phải chứ, thi thể thối rữa có thế có mùi khó ngửi, nhưng thi thể bị cháy cũng chẳng khó ngửi lắm, đều là mùi thịt chín cả mà.”

Không hiểu sao những lời này của sư phụ lại có tác dụng ngược, chỉ khiến tôi muốn nôn. Tôi đột nhiên nhớ đến bữa thịt nướng ăn như hổ đói hôm nay.

“Thi thể ở tư thế đấu quyền.” Tôi nói, “Trong sách có viết, tư thế đấu quyền chứng tỏ người này bị thiêu chết khi vẫn còn sống.”

“Tin vào sách không bằng chẳng sách vở gì.” Sư phụ nói, “Thi thể bị đốt sau khi chết cũng có những thời điểm bị biến thành tư thế đấu quyền. Khi lửa quá mạnh, mô mềm nhanh chóng bị hơi nóng làm co rút cũng sẽ tạo ra tư thế đấu quyền.”

Tôi gật đầu, đeo găng tay, miết nhẹ lên cánh tay thi thể của ông lão. Trên tay vang lên một tiếng “rắc”, sau đó rơi ra một mảnh da bị cháy thành than.

“Cháy nghiêm trọng thật.” Tôi nói.

“Cháy đến sụp cả nóc nhà, dĩ nhiên là khủng khiếp rồi.” Sư phụ vừa quan sát mặt đất, vừa dùng mũi giày cọ cọ lên chất đất rắn chắc, nói “Nơi này than hóa nghiêm trọng nhất, hẳn điểm châm lửa là ở đây, hơn nữa lại có vật mang chất dẫn cháy, mau đem mẫu gửi đến Cục kiểm nghiệm lý hóa, xem chất dẫn cháy là gì.”

Sư phụ không chỉ là chuyên gia hình sự, mà còn là chuyên gia giám định hiện trường sự cố hỏa hoạn, đối với việc khám nghiệm hiện trường hỏa hoạn cũng vô cùng có kinh nghiệm.

Kĩ thuật viên dựa vào sự chỉ thị của sư phụ, bắt đầu cạo lấy tro tàn dưới mặt đất. Sư phụ nhìn xung quanh, nhìn tới vách tường ướt đẫm, nói: “Mang thi thể về nhà xác để khám nghiệm tử thi.”

“Cũng 12 giờ đêm rồi, huyết áp của ngài hơi cao, hay là cứ về nhà khách nghỉ ngơi đi, ngày mai tới khám nghiệm thi thể sau?” Đội trưởng đội hình sự đầy quan tâm nói với sư phụ.

“Phá án có thể đợi sao?” Sư phụ tháo mũ bảo hộ xuống, đi thẳng vào trong xe, “Đến nhà xác đi.”

Đến nhà xác, chúng tôi đều choáng váng. Năm đó huyện Thanh Hạ còn chưa xây xong phòng giải phẫu thi thể, khắp nhà xác tối om, im ắng. Mãi tới khi chúng tôi vào phòng giữ xác mới nghe được chút âm thanh phát ra từ tủ đông giữ xác. Trong phòng giữ xác cũng không có đèn, ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, không hề là ánh trăng lãng mạn mà chỉ mang thêm chút cảm giác âm u trầm mặc.

“Có thể tìm ra biện pháp chiếu sáng nào không?” Sư phụ hỏi. Nói chung điều kiện thiết yếu nhất khi giải phẫu thi thế chính là có đủ ánh sáng.

“Có hai biện pháp, một là dùng đèn lớn trên nóc xe khám nghiệm, rất sáng nhưng một thùng dầu chỉ có thể chiếu trong bảy tiếng đồng hồ, hiện giờ chỉ còn nửa thùng dầu thôi.” Bác sĩ Thiệu của phòng pháp y huyện Thanh Hạ nói, “Ngoài ra có thể ra ngoài giải phẫu, nối dây điện để bật một bóng đèn, nhưng độ sáng có hạn.”

“Ba tiếng đồng hồ chắc chắn không lo xong việc, nối dây điện đi, tốt nhất là tìm bóng có số Watt lớn, sau đó dùng đèn khám nghiệm cầm tay phụ trợ việc chiếu sáng.” Sư phụ vừa nói, vừa ra bãi đất trống sau phòng giữ xác để tìm nơi có thể đặt một chiếc giường lớn đủ cho ba thi thể.

“Ba tiếng chắc chắn không xong.” Bác sĩ Thiệu nuốt nước miếng. Ý sư phụ là: Đêm nay đừng mong được ngủ.

Rất nhanh sau đó, một chiếc đèn đơn giản được bác sĩ pháp y địa phương cùng nhân viên thu thập chứng cứ dựng lên, dùng đèn trên công trường để chiếu sáng, rất sáng nhưng cũng rất nóng. Vừa lúc đó, thi thể cũng được lái xe của nhà xác đưa đến.

“Không còn việc gì nữa đúng không? Không còn thì tôi đi đây.” Người quản lý nhà xác ngáp dài nói.

“Tìm cho tôi một chiếc giường đặt vừa ba thi thể đi, như vậy thì không cần ngồi xổm giải phẫu.” Sư phụ nói.

“À, chờ chút.” Quản lý nhà xác tỏ vẻ nôn nóng, “Ngày mai giải phẫu không được ư? Sao phải cần gấp như vậy, cũng đã 12 giờ rồi.”

“Thân nhân của người chết nhất định sẽ không chờ được.” Sư phụ trầm giọng nói.

Ba thi thể nhanh chóng được đặt ngay ngắn lên giường. Vừa kéo miệng túi đựng thi thể ra đã thấy mùi khét của thịt cháy tràn ngập khắp không gian bãi đất trống. Tuy rằng dạ dày tôi đã trống rỗng từ lâu, nhưng cứ nghĩ đến bữa thịt nướng ăn lúc tối là dịch vị lại trào lên.

“Trước hết cần xác định những người này bị chết cháy hay chết rồi mới bị đốt xác, việc này là mấu chốt để xác định tính chất vụ việc.” Sư phụ hẳn là muốn khảo sát kiến thức của tôi, hỏi “Chết cháy và bị đốt cháy sau khi chết có gì khác nhau?”

“Xem độ bỏng trên da, xem phản ứng sinh hoạt, xem có nốt hồng, mụn nước hay không.” Tôi nghĩ chuyện nhỏ này sao có thể làm khó được tôi. Tuy rằng tôi phản ứng rất nhanh, nhưng bị mắng cũng nhanh không kém.

“Dốt! Than hóa rồi còn nhìn phản ứng sinh hoạt gì nữa?” Sư phụ nói.

“Em còn chưa nói xong mà.” Tôi không phục lắm, “Quan trọng là phải xem đường hô hấp của người chết có dấu vết khói bụi không.”

“Ừm, còn phải xem đường hô hấp và phổi có bị tổn thương do nhiệt hay không. Đồng thời phải xem có triệu chứng trúng độc oxit carbon không.” Sư phụ nhấn mạnh, “Rất nhiều người chưa kịp hít phải khói bụi trong đám cháy đã bị trúng độc oxit carbon dẫn đến tử vong, như vậy cũng có thể bị nhầm lẫn thành bị đốt xác sau khi chết.”

Tôi gật đầu, đưa tay chạm vào một thi thể. “Rắc”. Lại một mảnh da bị đốt cháy rơi xuống, để lộ ra mô thịt đỏ tươi, dưới ánh đèn sáng rực trông vô cùng kinh khủng.

“Xem thi thể mấy đứa trẻ trước đi, dễ trước khó sau.” Sư phụ nói, đi đến bên thi thể hai đứa trẻ, bắt đầu khám nghiệm sơ bộ ngoài da. Tuy rằng da bề ngoài đã bị than hóa toàn bộ, nhưng bước khám nghiệm này vẫn không thể thiếu. Khám nghiệm bên ngoài cũng như giải phẫu thi thể đều không phát hiện ra dấu vết bị ngoại thương. Tôi dùng kẹp kẹp lấy khí quản, đồng thời dùng dao giải phẫu đã được làm sạch nhẹ nhàng cắt khí quản trẻ con non nớt ra. Vách khí quản rất mỏng, không ngờ bên trong toàn là khói bụi, tổn thương do nhiệt cũng rất rõ ràng.

“Rõ là bị thiêu cháy khi còn sống!” Tôi kinh ngạc nói.

Sư phụ đứng bên cạnh cau mày không nói lời nào. Bỗng thầy đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, dùng dao phẫu thuật nhanh nhẹn cắt da đầu của đứa trẻ ra. Da đầu của đứa bé đã bị cháy đến không còn nguyên vẹn, lại còn rất giòn. Hiện tại đã không thể phân biệt dưới da đầu có bị sưng hay không, nhưng sau khi cắt da đầu ra chúng tôi phát hiện xương sọ của đứa trẻ này đã vỡ vụn, vài mảnh xương sọ dính chặt lên da đầu, chúng rơi ra khi sư phụ bóc tách da đầu, lộ ra tổ chức não trắng đỏ lẫn lộn.

“Đầu có ngoại thương!” Bác sĩ Thiệu nói.

“Không phải đâu.” Tuy rằng tôi chưa từng gặp dạng thi thể bị cháy như thế này, nhưng kiến thức căn bản vẫn không thể sai, “Trong sách nói, thi thể bị đốt cháy thường xuất hiện hiện tượng xương sọ vỡ nát, là do sau khi bị đốt xương sọ bị giòn hóa, não phình lên mà tạo thành.”

“Đúng vậy, đối với loại thi thể bị thiêu cháy tới mức này, nhất là thi thể trẻ nhỏ, thường sẽ có hiện tượng xương sọ nứt vỡ, thậm chí là vỡ nát.” Sư phụ cũng đồng ý với quan điểm của tôi, “Nhưng từ màu sắc của tổ chức não thì hẳn là có ngoại thương.”

Sư phụ đối chiếu phần não hơi đỏ, cẩn thận quan sát dấu vết nứt vỡ của xương sọ. Đột nhiên mắt thầy sáng lên: “Tôi đã nói rồi, đây căn bản không phải là hỏa hoạn ngoài ý muốn.”

Nghe sư phụ nói vậy, chúng tôi đều chụm đầu vào nhìn.

Sư phụ dùng kẹp chỉ vào một trong rất nhiều đường gãy trong mảng xương sọ vỡ nát, nói: “Các anh xem, đường gãy xương này hướng vào bên trong. Chúng ta đều biết, với các thi thể bị thiêu cháy, hiện tượng xương sọ vỡ hình thành do giòn hóa, phình trướng, đường gãy xương đều hướng ra ngoài, tuyệt đối không thể lõm vào trong, đúng không?”

Chúng tôi đều gật đầu. Sư phụ nói tiếp: “Đường gãy này hướng vào trong, trong tổ chức não lại xuất huyết, không có tổn thương đối xứng do va đập, như vậy chỉ có thể là vết thương do tác động lực trực tiếp từ bên ngoài tạo ra.”

“Ý ngài là đứa trẻ này bị đánh ngất, sau đó mới bị thiêu sống?” Bác sĩ Thiệu hỏi.

“Đúng vậy, nếu tôi đoán không sai, đứa bé kia cũng có tình trạng giống như vậy.” Sư phụ bảo.

Chúng tôi nhanh nhẹn tiến hành giải phẫu thi thể đứa trẻ còn lại, đúng như sư phụ suy đoán, trong khí quản toàn là khói bụi, toàn thân không có ngoại thương, nhưng trên xương sọ cũng có những đường gãy xương lõm vào trong.

“Xem ra hung thủ rất tự tin.” Sư phụ nói, “Trước tiên hắn khiến lũ trẻ mất khả năng chống cự, sau đó thiêu chết chúng, cũng không hề lo lũ trẻ có thể sống lại. Vậy nên tôi cho rằng chất dẫn cháy là xăng dầu gì đó, hắn trực tiếp tưới xăng lên trên người bọn trẻ.”

“Chẳng phải lúc trước ngài nói nơi châm lửa là ở giữa phòng sao?” Bác sĩ Thiệu hỏi.

“Đúng vậy, chỗ đó hẳn là đặt thùng chứa chất dẫn cháy, cũng là điểm châm lửa, lửa sẽ lan đến thi thể trong nháy mắt.” Sư phụ nói, “Chúng ta cần quay lại hiện trường xem xét đống tro tàn đó.”

Sư phụ ngẩng đầu nhìn tôi, tôi đang ngẩn người trầm tư. Sư phụ lập tức hiểu được suy nghĩ của tôi: “Sao hả, còn chưa tin đây là án giết người? Vậy chúng ta khám nghiệm thi thể của người lớn, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ.”

Với thi thể lão Hạ, chúng tôi lại càng khám nghiệm cẩn thận. Sau khi mở lồng ngực ông ấy ra, tôi lờ mờ phát hiện phổi của ông ấy không giống phổi hai đứa trẻ, không hề có hiện tượng nội thương do bỏng. Tôi cầm dao giải phẫu chuẩn bị cắt khí quản ra. Sư phụ ngăn tôi lại, nói: “Thận trọng một chút, móc lưỡi đi.”

Móc lưỡi là tên gọi tắt chúng tôi thường dùng, chính là từ cổ cắt lấy phần lưỡi trong khoang miệng ra, sau đó có thể tách toàn bộ nội tạng ra khỏi thân thể. Biện pháp này thường vận dụng khi tiến hành khám nghiệm bệnh lý học pháp y1], cần cắt lấy nội tạng, mang chẩn đoán dưới kính hiển vi.

Tôi hiểu ý sư phụ, thấy ấy muốn quan sát cẩn thận tình trạng trong cổ họng lão Hạ. Tôi cầm dao phẫu thuật cắt dọc theo cằm của thi thể, sau đó từ cổ họng đưa vài ngón tay vào khoang miệng, móc lưỡi ra, rồi cắt đứt phần vách mềm sau họng, thuận lợi lấy lưỡi ra ngoài.

Sư phụ mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ hài lòng với thủ pháp thuần thục của tôi.

Tôi tách đường hô hấp trên và phổi ra khỏi lồng ngực, kinh ngạc phát hiện ra trong cổ họng lão Hạ không hề có chút khói bụi hay vết bỏng.

“Nhìn đi, đây là chết rồi bị đốt xác. Trong khí quản có thể sẽ rất sạch sẽ.” Sư phụ nói.

Dù sao sư phụ cũng đã có kinh nghiệm phong phú. Khi mở khí quản ra, quả nhiên toàn bộ vách khí quản đều sạch sẽ, không có gì khác thường.

Tôi nâng tay lên, dùng đầu vai quệt mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm, nói: “Sư phụ nói chuẩn quá, đúng là án giết người.”

Tuy da đầu lão Hạ cũng bị thiêu trụi, nhưng xương sọ không bị đốt cháy nghiêm trọng, cũng không bị vỡ nát. Sau khi cắt da đầu ra, chúng tôi phát hiện trên xương sau đầu phía trái và đỉnh chóp bên trái có vài nơi lõm vào, bên trong càng tổn thương nặng hơn.

“Giống với kiểu tổn thương của bọn trẻ.” Sư phụ nói, “Là dùng vật tày đập vào đầu.”

Để phát hiện thêm nhiều dấu vết, tôi dùng gạc cẩn thận lau xương sọ lão Hạ, muốn lau sạch màng xương, mong dễ dàng quan sát hình thái gãy của những vết lõm đó, biết đâu có thể suy đoán ra công cụ gây thương tích.

Sư phụ cũng đã tính toán trước, thầy trầm tư trong chốc lát, nói với bác sĩ pháp y đứng bên cạnh: “Tổn thương não dẫn đến tử vong cần một thời gian nhất định. Nhìn tình hình, hẳn là đầu tiên hung thủ đột nhiên tấn công lão Hạ, khiến ông ấy ngã xuống hôn mê, sau đó kéo ông ấy vào hiện trường vụ cháy, đặt lên trên giường. Trong quá trình này, lão Hạ vì tổn thương não nghiêm trọng mà tử vong, nhưng lũ trẻ chỉ ngất đi thôi. Bởi vậy khi lửa bốc lên, lão Hạ đã chết cùng lũ trẻ còn sống như hôn mê đều bị thiêu cháy.”

Mọi người gật đầu. Như vậy có thể giái thích tại sao trong cùng hiện trường vụ cháy lại vừa có chết cháy, vừa có chết rồi mới đốt xác.

Khi sư phụ tiến hành phân tích vụ án, dường như tôi có phát hiện mới. Tôi nhận lấy đèn cầm tay từ nhân viên thu thập chứng cứ, dùng đèn pin chiếu thẳng vào vết gãy lõm trên xương sọ lão Hạ. Lúc này màng xương đã được tôi lau sạch sẽ, lộ ra mảnh xương trắng ởn và đường gãy lõm rõ ràng.

Đột nhiên mắt tôi sáng lên, nói: “Sư phụ, thầy xem đây là cái gì!”


(1) Bệnh lý học pháp y là một nhánh của bệnh lý học, chủ yếu vận dụng trong chẩn đoán các vụ tử vong bất ngờ, phân tích sự liên quan giữa vết thương và bệnh tật, Giải phẫu pháp y cắt lấy mô nội tạng, qua các thao tác cố định, tách nước, cắt nhỏ, nhuộm màu, chiết xuất, quan sát tế bào và tổ chức kết cấu dưới kính hiển vi, từ đó chẩn đoán tình trạng bệnh tật của người chết.

Sư phụ quay qua nhìn. Đèn pin sáng rực chiếu rõ màng xương sọ, đồng thời làm một vết nhỏ màu lam hiện lên ngay giữa đường gãy lõm trên xương sọ.
“Đây là cái gì ạ?” Tôi dùng kẹp chỉ vào vào dấu vết màu xanh lam kia, “Tại sao lại xuất hiện vết xanh này? Quần áo đều bị cháy hết, không thể là phần tàn cặn của quần áo được.”
“Có phải bị dính vào khi anh bóc màng xương ra không? ” Sư phụ đỡ lấy xương đỉnh đầu, cẩn thận nhìn kỹ, rồi lại xem người chết có mặc quần áo màu xanh lam hay không.
“Không phải.” Tôi lấy kẹp chỉ vào những chỗ gãy lõm khác, “Tổng cộng có bảy vết gãy lõm vào trong, năm trong số đó đều có dấu vết màu xanh lam.”
Sư phụ lại nhìn kỹ những vết gãy này, nhíu mày.
“Hơn nữa, vừa rồi em đã thử qua.” Tôi dùng đầu kẹp nhẹ nhàng cọ lên điểm màu xanh trên vết gãy xương, “Cọ nhẹ không bị bong ra. Hẳn là đã dính chặt vào xương.”
“Ừm.” Sư phụ gật đầu, nói, “Chỗ này xuất hiện dấu vết màu xanh quả thực là tương đối kì lạ, anh có ý kiến gì không?”
“Chất màu xanh lam, mỏng, bám chắc, em cho rằng đây là vết sơn.” Tôi nhìn kỹ thêm lần nữa, tiếp tục nói, “Có thể dính chặt lên chất xương, hẳn là do bị vật tày ép vào xương sọ. Kết hợp với việc những người này đều bị vật tày đập vào đầu dẫn đến tử vong, cho nên dựa vào chất màu xanh lam này, em nghĩ khả năng lớn nhất là hung khí được sơn màu xanh lam, khi hung thủ đập lên xương sọ sẽ khiến lớp sơn ép chặt lên xương sọ.”
Sư phụ trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu: “Phát hiện này của anh có lẽ là thu hoạch lớn nhất của chúng ta trong đêm nay.” Nhìn ánh mắt tràn ngập vui sướng của sư phụ, tôi biết đây là những lời khen tặng lớn nhất dành cho những việc tôi làm được trong đêm.
Hơn một tiếng sau, sau khi hoàn thiện việc khâu thi thể lại, chúng tôi mới cởi áo giải phẫu ra, rửa tay, kết thúc một đêm làm việc. Tôi giơ tay nhìn đồng hồ, đã là 5 giờ sáng, đứng ngoài trời trong gió lạnh khiến chân chúng tôi như đông cứng. Tôi xoa tay, liên tục giậm chân, hi vọng có thể khiến máu tuần hoàn khắp tay chân.
Nhân viên thu thập chứng cứ đứng bên cạnh nhanh nhẹn cất máy quay phim, hiển nhiên có chút bất mãn với những việc làm cẩn thận, tốn thời gian của chúng chúng tôi. Anh ta nhún vai, giậm chân, ngáp dài nói: “Cán bộ tỉnh chuyên nghiệp thật đấy, thi thể đã cháy đến thế này mà các vị còn nghiêm túc khâu lại, để làm gì chứ? Dù sao cũng không phải mở lễ truy điệu.”
Những lời này khiến trong lòng tôi vô cùng phản cảm, tôi nhíu mày nói: “Người chết cũng cần tôn trọng.” Đây là tôi mượn những lời sư phụ vẫn nói trước đây.
Sư phụ mỉm cười gật đâu, coi như hài lòng với những lời này cũng như với một đêm thể hiện xuất sắc của tôi.
“Vậy bây giờ phải làm gì?” Nhân viên thu thập chứng cứ gãi đầu hỏi. Rõ ràng anh ta đã bị một câu nói của tôi làm cho xấu hổ.
“Còn làm gì nữa? Đi ngủ đi.” Sư phụ ngáp một cái, cười nói: “Bác sĩ pháp y không phải là thần, cũng cần ngủ. Các anh về nghỉ ngơi đi, 9 giờ đến họp ban chuyên án.”
Bác sĩ pháp y không phải là thần, nhưng lại làm những việc chỉ có thần mới làm, trong tôi hơi chán nản nghĩ. Ngủ có ba, bốn tiếng, thà rằng là không ngủ. Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng tôi biết tính của sư phụ tôi, đối với các vụ án thầy luôn cẩn thận tỉ mỉ. Họp ban chuyên án với sự có mặt của bác sĩ pháp y là rất quan trọng, chỉ có thông qua việc trao đổi cùng ban chuyên án mới có thể giúp bác sĩ pháp y lý giải các tình huống mà cảnh sát hình sự điều tra được, hỗ trợ điều tra viên hiểu được suy đoán của bên pháp y, khi có đủ thông tin mới có thể phá án nhanh chóng và chuẩn xác. Vậy nên tôi cũng không nói gì, ngồi yên lặng trên xe. Vừa lên xe đã thấy không khí mệt mỏi ngập tràn, sư phụ ngồi phía trước tôi bắt đầu ngáy khẽ. Tôi về nhà khách tắm rửa qua loa rồi nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ ngắn ngủi sau công việc mệt nhọc chỉ khiến người ta khó chịu thêm, nhất là vào lúc chuông cửa vang lên đánh thức tôi dậy, tôi cảm thấy như có trăm nghìn bàn tay nhấn tôi xuống giường. Tôi không ngủ say, bởi trong mơ chỉ toàn hình ảnh vật tày màu lam kia loang loáng bay qua. Đáng tiếc rằng giấc mơ chỉ là giấc mơ, tỉnh rồi ngẫm lại, tôi vẫn không biết hung khí gây án trông ra sao, vừa có thể dùng lực vung lên, vừa có thể ra một đòn lấy mạng, mà rất ít thứ dạng như thế được sơn màu xanh lam.
“Đi thôi, đi họp ban chuyên án.” Sư phụ thấy tôi rửa mặt xong, thúc giục gọi.
Trong phòng họp khói thuốc lượn lờ, đội cảnh sát hình sự hẳn là trong bốn giờ qua cũng không được ngủ, cả đám người mắt thâm quầng, sưng húp. Đội hình sự chính là như thế, biết hút thuốc là không tốt, nhưng phải thường xuyên thức đêm, chỉ có thể dùng thuốc lá chống đỡ tinh thần. Bọn họ đều giống nhau, đốt hết tuổi thanh xuân cùng sức khỏe để truy bắt tội phạm, bảo vệ nhân dân, vậy mà nhiều khi vẫn bị chỉ trích không ngừng.
Tuy rằng chưa thể khẳng định đây là một vụ án mạng, nhưng dù sao cũng mất ba mạng người, suốt cả đêm qua, các điều tra viên đều điều tra theo hướng án mạng. Vì nhà lão Hạ chỉ có mấy ông cháu, mọi người trong nhà đều chết hết, nên điều tra cả đêm cũng không phát hiện ra manh mối có giá trị nào. Người chứng kiến cũng chỉ biết lửa bốc lên vào lúc 5 giờ chiều. Điều tra mâu thuẫn trong các mối quan hệ của lão Hạ cũng gặp nhiều khó khăn. Dân làng đều nói lão Hạ là người trung hậu, con cái đi làm thuê ở xa, không thể tra được rõ ràng những mối quan hệ có vấn đề. Bởi vậy công tác điều tra tạm rơi vào bế tắc.
Khi sư phụ thông báo: qua khám nghiệm tử thi đã xác định đây là một vụ án mạng, các điều tra viên không quá kinh ngạc, hiển nhiên là họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
“Ba người đều bị vật tày đập vào đầu. Lão Hạ là bị đánh vào đầu dẫn đến tử vong, hai đứa trẻ bị đánh ngất sau đó bị thiêu chết. Chất dẫn cháy là xăng.” Sư phụ nói, chắc chắn sáng sớm nay thầy đã nhận được điện thoại từ phòng thí nghiệm lý hóa. Qua kiểm nghiệm xác định hung thủ dùng xăng làm chất dẫn cháy, “Thế nên, hung thủ hẳn phải là người có thể dễ dàng trữ xăng.”
Những phân tích này không gợi được hứng thú cho tổ chuyên án. Cục trưởng cục công an huyện nói: “Có đường hướng nào khác không?”
Sư phụ lắc đầu. Tôi rất kinh ngạc, tại sao sư phụ không công bố phát hiện quan trọng của chúng tôi?
Trong ánh mắt Cục trưởng tràn đầy thất vọng, xem ra ông ta ôm rất nhiều kỳ vọng với chuyên gia hình sự của tỉnh: “Vậy… bước tiếp theo chúng tôi nên làm gì bây giờ?” Ông ta vẫn hi vọng sư phụ có thể cung cấp cho tổ chuyên án một lối đi đúng đắn.
“Bước tiếp theo, hãy cho lính của anh nghỉ ngơi đi.” Sư phụ cười nói, “Cho mọi người nghỉ đi đã, nhìn cả tổ mệt nhọc thế kia, thân thể vốn là của mình, phải lấy người làm gốc chứ.”
Người cuồng làm việc như sư phụ còn có thể nói ra những lời như thế, đến cả tôi cũng không thể tin nổi. Sư phụ nói tiếp: “Nghỉ ngơi một lát, buổi chiều lại họp tiếp, tôi vẫn chưa nghĩ kỹ, phải đến hiện trường xem xét đã.”
Còn muốn đến xem hiện trường sao? Tôi nhấc chén uống một ngụm trà, lúc này tôi mệt lắm rồi, chỉ nhớ thương cái gối của tôi thôi.
Họp ban chuyên án kết thúc, các điều tra viên đều về đi ngủ. Tôi theo sư phụ ra hiện trường mà lòng không hề tình nguyện. Hiện trường vẫn bị dải phân cách bao quanh, để phòng ngừa có chuyện, Cục công an huyện còn cho cảnh sát khu vực đứng trông coi bên ngoài. Nhìn anh cảnh sát lạnh run như bị đóng băng, chúng tôi đều cảm thấy khó chịu, nghĩ thầm nhất định phải sớm phá án, cho người dân một lời giải thích, cũng giúp cảnh sát bớt vất vả hơn.
“Anh ở bên ngoài xem xét, tôi vào kiểm tra nơi châm lửa.” Sư phụ dụi đôi mắt đỏ hoe, quay lại nói với nhân viên thu thập chứng cứ, “Chuẩn bị cho tôi một cái sàng.”
Tôi hiểu ngay ý sư phụ, thấy muốn tôi đi tìm một vật tày có màu xanh lam, còn thầy đi lọc thử tro tàn ở nơi châm lửa, xem có tiến triển thêm phát hiện nào không.
Dựa theo sự sắp xếp của sư phụ, một mình tôi ra ngoài hiện trường tìm kiếm, trong đầu chỉ toàn là vật tày màu xanh lam. Đi một lúc, đột nhiên tôi bị một vật nằm sâu trong bụi cỏ phản chiếu ánh sáng làm cho loa mắt, nhìn thoáng qua hình như có chút ánh xanh. Tim tôi như vọt lên cổ, lập tức điên cuồng chạy về phía có ánh sáng xanh đó, vừa chạy vừa vội vã đeo găng tay.
Khi tôi hồng hộc chạy đến nơi có vật đó, đội nhiên có cảm giác vỡ ra nhiều điều: Thì ra đó làm một cái bơm cầm tay màu xanh lam.
Bụi cỏ này cách hiện trường khoảng 2 km, bên cạnh một con đường làng, đường tương đối hẹp, xe ô tô không thể tiến vào được, nhưng xe đạp hoặc xe máy thì không có vấn đề gì. Cái bơm nhìn qua có vẻ khá mới, chưa đến mức bị hỏng. Ở nơi đặc thù như vậy lại tìm được một cái bơm như thế, tôi thầm cao hứng, vật này rất có khả năng là hung khí.
Tôi cẩn thận cầm cái bơm lên xem xét, cái bơm này hơi to hơn loại thông thường một chút, tức là chuyên dùng để bơm xe máy, bên ngoài bơm đã bị sương sớm làm cho ướt nhẹp, cái đế sơn màu xanh lam đã có mấy chỗ bị tróc sơn, lộ ra màu nền xám đen. Xung quanh đế có mấy chỗ bám màu đỏ thâm, tôi biết đó chắc chắn là vết máu.
Tuy rằng ngày từ đầu tôi đã chuẩn bị tâm lý tìm được hung khí, nhưng không ngờ nó lại là một cái bơm lớn như vậy. Túi đựng vật chứng tôi mang theo không đủ để chứa cái bơm, tôi đành dùng hai túi đựng vật chứng nhỏ bọc lại từ hai đầu cái bơm đó, nhằm bảo vệ vật chứng ban đầu. Vì một đầu là điểm va chạm lực, có thể xác định đây có phải hung khí hay không, còn một đầu là chỗ tay cầm, có thể sẽ tìm được chứng cứ nhận định hung thủ. Tôi liền mang cái bơm chạy về hiện trường, trong lòng ngập tràn vui sướng: Tôi thật sự tìm thấy hung khí!
Vừa chạy đến gần hiện trường, tôi đã lớn tiếng gọi sư phụ. Sư phụ nhanh chóng bỏ khăn trùm đầu và khẩu trang ra, mặt tươi cười: “Để tôi đoán, anh tìm ra hung khí rồi nhỉ!”
Tôi gật đầu lia lịa, mặt đầy hưng phấn.
Sư phụ thần thần bí bí giơ bàn tay phải có đeo găng tay lên, nói: “Thầy trò một lòng. Xem này, tôi cũng có phát hiện mới.”
Sư phụ đang nắm trong tay vài mảnh nhựa, thoạt nhìn thấy đã cháy không còn hình dạng hoàn chỉnh.
“Đây là cái gì ạ?” Tôi đến gần nhìn những mảnh nhựa này không chớp mắt, “Phát hiện của sư phụ chẳng bằng của em, ha ha.”
Sư phụ nhìn vẻ dương dương tự đắc của tôi, nói: “Đừng quá tự phụ, anh nhìn kỹ những mảnh nhựa này xem, tôi thu gom được lúc lọc tro tàn ở chỗ châm lửa đấy.” Hóa ra sư phụ thật sự đã dành gần hết một buổi sáng, chậm rãi tìm trong hiện trường trung tâm, việc tìm thấy những mảnh nhựa này khiến thầy rất vui sướng.
Đó là những mảnh nhựa cứng màu đỏ, tôi lật qua lật lại một lúc lâu cũng chẳng phát hiện ra manh mối có ích nào, đành ngẩng đầu nhìn sư phụ. Sư phụ mỉm cười với tôi: “Sao rồi? Không thấy điều gì ẩn bên trong sao?” Tôi lại cúi đầu nhìn, hoang mang lắc đầu.
“Ha ha, trước đây chưa chơi ghép hình bao giờ à?” Sư phụ nói.
Tôi vẫn cảm thấy khó hiểu, nghĩ thầm những mảnh nhỏ này ghép lại có thể giải thích điều gì chứ? Tuy rằng trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua: “Em là cao thủ ghép hình đấy.”
Trong nháy mắt, tôi bày những mảnh nhựa này gom lại, xếp vương vãi trên mặt đất. Lúc này sư phụ đưa cho tôi một cái kính lúp, tôi nhận lấy rồi cẩn thận quan sát những mảnh nhựa dưới đất, thấy lờ mờ hiện ra mấy chữ, nhưng đã bị thiêu hủy phần lớn, rất khó nhìn rõ. Tôi ngẩng đầu nhìn sư phụ, nói: “Em chẳng thấy có manh mối gì cả.”
Sư phụ ngồi xuống, dùng kính lúp soi vào mấy mảnh nhựa nhỏ đã được ghép lại, nói: “Chữ khác khó nhìn ra, nhưng hai chữ này chắc là nhìn rõ chứ?”
Tôi cúi đầu nhìn vào giữa chỗ sư phụ đang soi, quả nhiên thấy hai chữ nhỏ hình như là: Chậu nhựa.
“Ừm, là chậu thau gì đó thôi.” Tôi gãi đầu nói, “Em đã nghĩ đến rồi, nếu đây là nơi châm lửa, vậy có khả năng cái chậu này đựng xăng, có phải phát hiện gì lớn đâu ạ?”
“Tôi cũng biết đó là tro tàn của vật chứa xăng.” Sư phụ cười bí hiểm, “Nhưng anh đã thấy ai đi đốt xác mà đựng xăng trong chậu chưa?”
Thì ra một vật chứa xăng bất thường mới là phát hiện của sư phụ. Tôi trầm tư suy nghĩ: Điều này có thể giải thích cái gì đây?
Sư phụ biết tôi chưa tìm ra đầu mối, chỉ cái bơm trên tay tôi, nhắc nhở: “Anh có suy nghĩ gì về hung khí mà anh vừa phát hiện được?”
Lời của sư phụ kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi nói: “À, em nghĩ thế này. Loại bơm hơi này khác với bơm thông thường, có lẽ đây là bơm chuyên dùng cho xe máy. Hơn nữa nơi em phát hiện ra là một con đường nhỏ, gần đường mòn dẫn lên núi, đi xe đạp hơi khó, chỉ có thể đi bộ hoặc đi xe máy.”
“Đúng, rất tốt. Vậy chẳng lẽ hung thủ vừa đi bộ vừa bưng chậu xăng đến đốt xác?” Sư phụ dùng giọng trêu chọc nói.
“Hay là lấy xăng trong nhà nạn nhân?” Tôi hỏi.
“Khả năng này tôi cũng đã tính qua. Tôi xem kỹ rồi, trong nhà nạn nhân không có đồ đạc gì cần dùng đến xăng, nên chẳng cần trữ xăng làm gì cả.”
“Em hiểu rồi, ý thầy là hung thủ tự đi xe máy đến hiện trường.”
“Đúng, đó là điều thứ nhất, thứ hai đây hẳn là một vụ giết người do mất không chế.” Sư phụ nói, “Ngẫm lại đi, nếu như có âm mưu giết người từ trước thì có thể đựng xăng vào can, dễ mang theo lại dễ làm sạch. Nhưng trong vụ này hung thủ lại đựng xăng bằng chậu, như vậy khả năng lớn nhất là sau khi giết người, hắn vào kho lấy cái chậu ra, hứng xăng từ bình xăng xe máy rồi đem vào đốt xác.”
Tôi gật đầu, cảm thấy phân tích của sư phụ rất có lý. Thầy nói tiếp: “Đầu lũ trẻ bị tổn thương, nhưng chỉ gây hôn mê chứ không dẫn đến tử vong, càng khẳng định chuyện hung thủ vội vàng giết người đốt xác.”
Tôi quay đầu nghĩ ngợi, đột nhiên khó hiểu rõ ý sư phụ: “Mất công điều tra một hồi, cuối cùng cũng chỉ biết hung thủ giết người do mất khống chế sao?”
Sư phụ cười nói: “Đúng vậy. Nhưng tôi cảm thấy phát hiện này rất quan trọng. Giết người do mất khống chế ngay trong nhà nạn nhân, chứng tỏ điều gì?”
Tôi đột nhiên hiểu ra: “Là người quen gây án!”
Sư phụ gật đầu: “Đúng rồi, đây chính là điều tôi muốn nói. Mất khống chế dẫn đến giết người không nhất định là người quen gây án, nhưng giết người do mất khống chế ngay trong nhà nạn nhân thì hung thủ thường là người quen.”
“Nhưng chỉ căn cứ vào một cái chậu mà phán đoán là người quen gây án thì có vẻ không đủ chứng cứ xác thực.” Tuy rằng trong công tác pháp y nhiều khi cần suy đoán, đôi khi chúng tôi tự gọi đùa công việc của mình là “Cho rằng đoán ra như vậy”, nhưng mỗi suy đoán của chúng tôi đều cần căn cứ nhất định, nếu đoán mò không cần căn cứ thì đương nhiên tỉ lệ thất bại sẽ rất cao. Bởi thế suy đoán này của sư phụ khiến tôi không khỏi băn khoăn.
“Dĩ nhiên không chỉ dựa vào manh mối này.” Sư phụ vừa nói, vừa dẫn tôi tiến vào hiện trường, “Tôi còn hai căn cứ khác.”
Đi tới hiện trường phòng bếp, sư phụ chỉ lên bệ bếp: “Ở đó có một nồi mì, trên bàn có bốn cái bát, đây là điểm bất thường. Trong nhà có ba người, theo lý mà nói chỉ cần ba cái bát là đủ dùng rồi, thế nên chiếc bát còn lại chắc chắn là dành để mời người quen.”
“Nếu chỉ là người mới quen thì sao? Quan hệ không quen thân lắm, hoặc khách vãng lai chẳng hạn?” Tôi hỏi.
“Qua điều tra tình huống, lão Hạ là người rất chú ý khoản mời khách, nếu không quen thân thì bữa tối sẽ không đơn giản như vậy. Vậy nên tôi cho rằng hung thủ là người thường xuyên đến nhà lão Hạ ăn cơm.” Sư phụ nói.
Tôi gật đầu tỏ vẻ tán thành, hỏi: “Còn căn cứ thứ hai đâu ạ?”
Sư phụ nói tiếp: “Mặt khác, anh còn nhớ không, trên cả ba thi thể đều không có dấu hiệu chống cự. Nhất là tổn thương trên người bọn trẻ, là bị người ta đập vào phía trước, nếu không phải người quen thì đứa trẻ lớn như vậy sẽ biết che chắn, chống cự. Cũng bởi là người quen nên lũ trẻ cũng không đề phòng khi thấy hung thủ cầm bơm vào phòng ngủ”.
Đến chiều họp ban chuyên án, trong phòng họp nhỏ chật ních người, đội hình sự đều đã tỉnh táo tinh thần, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong. Lúc công tác điều tra rơi vào bế tắc, tổ chuyên án rất trông chờ kết quả của đội kỹ thuật hình sự, đặc biệt là những thu hoạch của các bác sĩ pháp y.
“Qua một buổi sáng khám nghiệm hiện trường, kết hợp với công tác khám nghiệm tử thi đêm qua, chúng tôi có phát hiện mới.” Sư phụ đi thẳng vào vấn đề. Vừa dứt lời, toàn bộ tổ chuyên án đều hào hứng.
“Trước mắt, chúng tôi có căn cứ suy đoán đây là một vụ mất khống chế dẫn đến giết người, rất có thể do người quen gây án.” Sư phụ nói tiếp, “Hung thủ hẳn là thường xuyên ở lại nhà nạn nhân, hơn nữa còn thường điều khiển xe máy.” Giữa ánh mắt sáng bừng của các điều tra viên, sư phụ giới thiệu ngắn gọn căn cứ suy đoán của chúng tôi, mọi người trong phòng nghe xong đều gật đầu.
“Phạm vi điều tra rất nhỏ, chúng tôi tự tin sẽ bắt được hung thủ.” Cục trưởng nó, “Thế nhưng làm sao để khoanh vùng kẻ bị tình nghi?”
“Lần này tiểu Tần thể hiện rất xuất sắc.” Sư phụ lấy ở dưới bàn ra hung khí tôi tìm được, “Hiện tại chúng tôi có chứng cứ chứng minh cái bơm này chính là hung khí gây án, ngoài ra chúng tôi cũng tìm thấy dấu tay khả nghi trên đó.”
Phòng họp bắt đầu xôn xao, mọi người phấn khích rì rầm bàn luận với nhau.
“Vậy ngài nghĩ động cơ gây án là gì?” Cục trưởng vẫn nhất định không chịu dừng lại, hi vọng có thể thu hẹp phạm vi điều tra hết sức có thể.
“Nếu là giết người do mất không chế thì có rất nhiều động cơ gây án.” Sư phụ nhíu mày, “Nhưng bằng cảm giác, tôi nghĩ đằng sau vụ án là mâu thuẫn tiền bạc.”
“Hả? Có căn cứ không?” Cục trưởng nhất thời trở nên hứng thú.
“Có.” Sư phụ nói, “Khi lọc tro tàn tại hiện trường, tôi phát hiện ngoài những mảnh chậu nhựa còn có rất nhiều mảnh quần áo khác nhau.”
Sư phụ chiếu lên hình ảnh tại hiện trường, nói: “Mọi người xem đây, tại hiện trường phòng ngủ tuy rằng đã sụp đổ phần lớn, nhưng tủ quần áo không hề bị sập. Mặc dù tủ quần áo cũng cháy gần hết, quần áo bên trong cháy sạch, nhưng mảnh quần áo không thể phân tán khắp hiện trường như thế được. Vậy nên, chỉ có hai khả năng, một là hung thủ dùng quần áo làm vật dẫn cháy, hai là hung thủ lục tung hiện trường để tìm tiền bạc.
Sư phụ nhấp một ngụm trà, nói tiếp: “Nếu hung thủ đã tốn công lấy xăng từ bình xăng xe máy, thì có lẽ không cần rải quần áo ra làm vật dẫn cháy, trên hiện trường có nhiều đồ gỗ, chăn đệm, việc gì phải tốn thời gian đi lấy quần áo làm mồi lửa. Nếu là lục tìm tiền bạc thì lại có khả năng đem quần áo ném đầy hiện trường”.
Cục trưởng gật đầu, hỏi: “Nếu ngài đã nói là mất khống chế giết người, vậy tại sao lại là giết người cướp của?”
Sư phụ nói: “Tôi gọi đó là giết người do mất khống chế, là muốn nói tới việc bất ngờ nảy ra ý định giết người. Có thể trong khi trò chuyện, hung thủ biết lão Hạ có tiền nên đột nhiên muốn giết người.”
“Tôi biết nên làm thế nào rồi, giao cho tôi đi.” Cục trưởng đầy tự tin, quay lại nói với các điều tra viên, “Không cần nói nhiều, hành động đi!”
Cục trưởng, sư phụ và tôi cùng ở lại ban chỉ huy chuyên án. Sư phụ và cục trưởng thoải mái nói chuyện gia đình, chờ đợi tin tức từ điều tra viên. Tôi thì mệt quá rồi, nằm tựa vào ghế, thiếp đi tự bao giờ.
Không biết tôi ngủ bao lâu, đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập. Tôi xoa cái cổ cứng ngắc, thấy sư phụ cũng đang ngủ gục trên bàn. Cục trưởng cầm lấy điện thoại hỏi: “Thế nào?”
Không rõ phía đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy khuôn mặt Cục trường ngập tràn vui sướng. Lát sau Cục trưởng cúp máy, nói: “Có suy đoán của các vị, chúng tôi làm việc nhẹ nhàng hẳn.”
Sư phụ hỏi: “Có manh mối sao?”
Cục trưởng nói: “Không chỉ là có manh mối, phá án xong rồi.” Chúng tôi vô cùng hào hứng, Cục trưởng mới nói tiếp, “Qua điều tra, quả thực trước khi vụ án phát sinh hai ngày, lão Hạ đã đến ngân hàng rút ba vạn tệ tiền tiết kiệm. Ông ấy muốn giao số tiền này cho con trai. Anh con trai có chút mối làm ăn, cần mấy vạn đồng làm vốn nên hỏi vay lão Hạ, hẹn đến Tết sẽ về lấy. Hai hôm trước lão Hạ vào thị trấn để mua đồ, tiện thể rút tiền ra, giấu trong tủ quần áo.”
Sư phụ hỏi: “Đã bắt được hung thủ rồi à?”
Cục trưởng nói: “Đúng vậy. Sau khi nghe phân tích của ngài, mục tiêu liền được thu hẹp lại, hung thủ là cháu ruột của lão Hạ. Người này suốt ngày chơi bời lêu lổng, không chịu làm việc đàng hoàng, thường xuyên đến nhà lão Hạ ăn chực. Các vị nói có thể hung thủ hay tới nhà lão Hạ ăn cơm, lại còn đi xe máy, chúng tôi lập tức nghĩ đến hắn. May nhờ cái bơm cùng dấu vân tay trên đó, vụ án đã có chứng cứ vô cùng xác thực. Thật sự cảm ơn các vị!”
Sư phụ hỏi tiếp: “Hắn khai báo ra sao?” Mỗi lần phá án xong, sư phụ đều hỏi cặn kẽ quá trình gây án, sau đó đối chiếu với suy luận trước đó, không ngừng tổng kết, không ngừng tích lũy kinh nghiệm.
“Lời khai không khác mấy. Do lão Hạ vô ý lỡ miệng, nói mình mới rút ba vạn tệ, sau đó thằng nhãi kia liền nảy ý giết người. Hắn dùng cái bơm đập vào đầu nạn nhận, rồi lấy xăng của xe máy đem ra đốt xác.” Lại phá được một vụ án mạng, Cục trưởng tỏ ra rất hưng phấn.
“Đồng tiền là đồng bạc.” Sư phụ ngậm ngùi nói, “Lúc nào cũng cần phải biết đề phòng. Đến cả cháu ruột còn có thể giết cả người thân!”

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon