Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 12

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 12
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành


<< TRƯỚC MỤC LỤC SAU >>


Chương 12: Vụ án thứ mười hai – Mảnh xác chốn núi hoang


Tết Âm lịch sắp đến, tiết trời đông buốt giá cũng sắp rời đi. Hàng năm đúng vào thời điểm trời lạnh nhất, cảnh sát tỉnh phải gánh một nhiệm vụ rất nặng nề, đó là giám sát án mạng. Vì muốn đạt chỉ tiêu phá án mỗi năm, mà cứ trước khi đến Tết âm là trên tỉnh lại tổ chức một cuộc công tác, các kỹ thuật viên sẽ được chia tổ, chạy đến khắp nơi trong tỉnh để tiến hành giám sát án mạng. Công việc chính là đẩy mạnh công tác phá án, cố gắng hết sức giải quyết chỗ án mạng còn tồn đọng.
Thành tích phá án hàng năm của tỉnh tôi lúc nào cũng đứng đầu cả nước, số lượng án tồn động còn rất ít, vì ít nên lúc giám sát án mạng cũng làm cẩn thận, lẽ dĩ nhiên thành tích lại càng cao hơn.

Năm đầu tiên làm việc tại đây, tôi không thể một mình giải quyết vụ án, cho nên chỉ được bám càng sư phụ, lập thành một tổ với Trung đoàn trưởng trung đoàn hình sự, cùng nhau đến Cục công an thành phố Thu Lĩnh để tiến hành giám sát án mạng. Xem qua hồ sơ thấy công tác điều tra phá án và truy bắt tội phạm ở thành phố Thu Lĩnh cũng rất khá. Cả năm qua tổng cộng cả thành phố và ba huyện trực thuộc có hai vụ án mạng chưa phá, trong đó có một vụ đã xác định kẻ bị tình nghi, nhưng kẻ này lại bỏ trốn. Nói cách khác, công việc của chúng tôi chỉ là vụ án mạng còn lại.

Sau khi tới Thu Lĩnh, chúng tôi lập tức chuẩn bị triển khai làm việc, nhưng lại phát hiện thấy dường như không có nội dung công việc cụ thể. Chúng tôi truyền tay nhau đọc tập hồ sơ mỏng dính, cuối cùng cũng chẳng thu được nhiều thông tin.

“Chỉ đi hỏi han rồi ghi chép ra mấy đoạn thế này?” Trung đoàn trưởng ném mạnh hồ sơ xuống bàn, giận dữ nói, “Vốn định khen thành tích phá án của các cậu, nhưng các cậu tự nhìn tập hồ sơ này xem, có ra cái thể thống gì không?”

Lãnh đạo Cục công an Thu Lĩnh và đội trưởng đội hình sự cúi đầu xấu hổ.

“Vụ án này thật sự rất khó.” Đội trưởng đội hình sự cảm thấy rất oan ức, “Vị trí xa xôi, điều tra lại chẳng có kết quả, bên kỹ thuật cũng không giúp gì được.”

“Lại còn dám trốn tránh trách nhiệm? Phá án không được ai cũng phải chịu trách nhiệm, đổ hết lỗi cho kỹ thuật là được à? Bình thường cậu coi trọng bên kỹ thuật lắm hả?” Anh đội trưởng càng giải thích, Trung đoàn trưởng càng giận dữ. Tất nhiên tôi thấy sư phụ cũng đang nổi giận. Ở một số nơi đúng là có hiện tượng như vậy, phá được án là công của đội điều tra, phá không được thì là lỗi của kỹ thuật hình sự. Một vài bác sĩ pháp y còn tự tếu táo bảo mình là cái bô, lúc người ta cần đi tiểu mới dùng đến mình, dùng xong rồi thì ném dưới gầm giường không thèm hỏi han. May mà ở trên tỉnh, lãnh đạo bên hình sự cũng rất coi trọng dân kỹ thuật, bởi vậy chúng tôi mới có động lực làm việc.

“Thủ trưởng đừng nóng giận.” Cục trưởng địa phương vội hòa giải, “Trong vụ án này chỉ có người báo án nói rằng đã phát hiện ra người chết, ngoài ra không điều tra được gì thêm. Còn về mặt kỹ thuật, nguyên nhân cái chết chưa xác định được, lại càng không tìm được nguồn gốc thi thể, nên…”

Trung đoàn trưởng khoát tay, cắt lời Cục trưởng: “Án không phá được thì tổ giám sát chúng tôi không nghỉ Tết, các cậu cũng không được nghỉ.”

Vừa nghe thấy Tết không được về nhà, tôi liền cảm thấy vô cùng chán nản. Năm đầu tiên đi làm, vốn định mặc cảnh phục mới tinh về khoe với người yêu, không ngờ lại bị dính vào vụ án này.

Sống trên đời bao nhiêu năm, chỉ có một năm tôi thực tập ở trung tâm pháp y của Cục cảnh sát thành phố Nam Giang là không được về ăn Tết. Năm đó tôi nhận lệnh trực ban tại trung tâm, cứ tưởng yên ổn trôi qua đêm giao thừa, không ngờ 11 giờ đêm nhận được điện thoại, nói là trên sông Tần Hoài có một nhà đi thuê thuyền, ngờ đâu đèn lồng trên thuyền bốc cháy lan ra cả con thuyền, cả nhà đều thoát được nhưng có một ông cụ bị thiêu cháy rồi ngã xuống sông. Trong ký ức của tôi, năm ấy vào lúc chuông giao thừa kêu vang, là lúc tôi ngồi trên một cái thuyền nhỏ tồi tàn, trôi trên sông Tần Hoài tìm thi thể ông cụ kia.

Giờ nghe Trung đoàn trưởng bình tĩnh nói ra như thế, tôi coi như được mở mang tầm mắt. Xem ra tính chất công việc của cảnh sát chẳng phải chuyện khoác lác, một câu không về ăn Tết mà có thể nói ra một cách bình thản, có lẽ họ đã quá quen rồi.

Vị Cục trưởng địa phương ngượng ngùng nói: “Thế… hay là để chúng tôi gọi người trước đây điều tra vụ án này, báo cáo một vài điều đã điều tra được?”

“Không cần!” Có vẻ như Trung đoàn trưởng đã bị bộ hồ sơ sơ sài này làm cho nổi trận lôi đình, ông chỉ tay về phía sư phụ, nói: “Anh phụ trách, tiểu Tần và tiểu Phan hỗ trợ, chúng ta sẽ tự mình điều tra. Còn nếu như cần gọi người, gọi xe cộ, thiết bị thì chỉ cần Cục các cậu phối hợp hết sức là được.”

Những lời này rất đanh thép, khiến cho Cục công an địa phương không trốn tránh được. Nhưng sư phụ vừa nghe lại hết giận ngay, thầy lập tức cúi đầu nhặt lấy giấy bút, chuẩn bị xuất phát. Ý định của Trung đoàn trưởng rất rõ ràng, ông ấy muốn chứng minh rằng những người làm kỹ thuật hình sự cũng có thể trở thành nhân tố nòng cốt trong điều tra phá án. Tiểu Phan chính là anh Phan, một điều tra viên trực thuộc đội trọng án của trung đoàn hình sự, anh cũng là một cán bộ trẻ vừa đẹp trai vừa cơ trí, Trung đoàn trưởng sắp xếp như vậy là đã cho chúng tôi sự hỗ trợ điều tra của cảnh sát.

Hiện trường nằm ở một huyện trực thuộc thành phố Thu Lĩnh. Đây là một huyện nhỏ vùng núi, trừ thị trấn nằm dưới đồng bằng, còn thôn làng xung quanh cơ bản đều ở trên núi, cư dân kiếm sống bằng nghề trồng trà. Quãng đường từ nội thành đến đó vào khoảng 30km, chúng tôi chạy xe dã chiến trên đường núi quanh co, mất gần một tiếng mới tới một thôn nhỏ tên Thu Cảnh, xung quanh núi non trùng điệp hùng vĩ.

Người báo án là một ông lão hơn bảy mươi tuổi. Tuy rằng từ lúc phát hiện ra cái xác đến nay đã hơn một tháng, nhưng khi nghe chúng tôi có ý muốn hỏi thêm về tình huống vụ án thì ông cụ vẫn mang một khuôn mặt hoảng sợ. Sợ mấy thì sợ, người dân thôn quê vẫn luôn chất phác thân thiện, ông cụ dừng việc đang làm, mời chúng tôi vào nhà rồi ngồi ngăn ngắn kể chuyện cho chúng tôi nghe.

Vườn trà và nhà ông cụ cách nhau một bãi tha ma, ở đó có hơn hai mươi nấm mồ. Cụ nói bản thân nhớ rõ số lượng mồ mả trong đó, bởi nhà cụ rất gần bãi tha ma. Trong thôn chỉ có hơn trăm người, mọi người đều quen biết nhau, nên cứ mỗi khi có thêm một nấm mồ là cụ lại đến trước mộ đốt ít vàng mã, dập đầu vài cái, coi như nghĩa tử là nghĩa tận, biểu đạt nỗi tiếc thương trong lòng.

Con cháu cụ đều làm thuê ở xa, ông cụ hơn bảy mươi rồi nhưng vì miếng cơm manh áo nên vẫn một mình chăm sóc vài mẫu trà. Hơn một tháng trước, vì làm việc quá sức nên cụ bị cảm, phải nằm liệt giường mấy ngày. Đến một buổi sáng thấy đêm hôm trước trời đổ gió to tuyết lớn, cụ nóng lòng nghĩ đến những cây trà mà cụ vất vả nuôi trồng, bèn mang thân già bệnh tật ra vườn trà xem xét.

Khi đi qua bãi tha ma, ông cụ vẫn có thói quen quan tâm nhìn đến những bà con đang chìm trong giấc ngủ dài, không ngờ lại phát hiện nơi góc bãi tha ma bỗng nhiên có thêm một nầm mồ mới. Nấm mồ ấy cũng bị tuyết phủ kín nhưng nhỏ hơn nhiều so với những ngôi mộ khác, nếu không quan sát kỹ sẽ chẳng phát hiện ra. Nhưng ông cụ đã quá quen thuộc với bãi tha ma, ông liếc mắt liền nhìn ra nấm mộ mới kì lạ ấy.

Trong lòng cụ bắt đầu dồn dập bồn chồn, cụ nằm trong nhà mấy ngày có nghe tin ai mất đâu, người thôn khác càng không thể trèo đèo lội suối mang người chết đến tận thôn này mà chôn. Ông cụ ôm nỗi nghi ngờ suốt một ngày trời, nghĩ lại vẫn thấy không yên lòng, đến chiều chạy vào trong thôn hỏi xem có chuyện gì, kết quả là chẳng ai biết, cũng chẳng có ai trong thôn qua đời, càng không hiểu ai lại đến bãi tha ma của thôn mà đào mộ đắp mồ.

Buổi tối về nhà, ông cụ càng nghĩ càng sợ, chắc chắn không thể là người chết tự chôn. Sau một đêm mất ngủ, sáng hôm sau cụ gọi điện báo công an. Công an địa phương có mặt rất nhanh chóng, cùng ông cụ đến nấm mồ kia. Lúc đến nơi, ông cụ càng không tin vào chuyện kỳ quái trước mắt: Cụ phát hiện nấm mồ kia đã không còn ở đó nữa. Nhưng công an biết cụ không báo tin giả, bởi nơi ông cụ dẫn đến vẫn còn hình dạng một nấm mồ, đất bị đào xới lung tung, nhưng chẳng thấy thi thể nào.

Công an chẳng tìm được gì ở một nấm mồ tự nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất. Chỉ thấy một chiếc giày vải của phụ nữ màu vàng.

“Không có mộ thì làm sao có giày? Chẳng lẽ có người đào mộ?” Nghe ông cụ tả lại khiến tôi sởn tóc gáy, “Ai đã chôn người xuống còn đi đào lên?”

“Rừng núi hoang vu, sao cụ biết không phải thú hoang đào thi thể ra?” Sư phụ thấy tôi cắt lời ông cụ liền trừng mắt lườm tôi. Tôi ngoái đầu nhìn mảnh rừng tăm tối, nghĩ đến cảnh thú dữ tha lôi thi thể mà trong lòng nổi gió lạnh.

Ông cụ nhìn sư phụ tôi bằng ánh mắt kính nể, nói: “Ngài nói đúng, sau này nghĩ kỹ lại tôi cũng đoán như vậy.”

Cùng ngày vụ án phát sinh, công an cùng ông cụ xem xét thật kỹ nấm mồ vừa biến mất kia. Thì ra nấm mồ này không đào sâu như mồ mả bình thường, chỉ đắp đất xung quanh lên thành một nấm đất nhỏ. Nếu như trong đống đất cát không xuất hiện chiếc giày vàng kia thì đã chẳng có gì lạ, chỉ là do mấy đứa trẻ to gan chạy vào đây chơi thôi. Nhưng sự có mặt của chiếc giày không rõ nguồn gốc này lại khiến vụ việc trở nên ma quái đáng sợ.

Tuy rất kỳ quái, nhưng công an cũng không thể dựa vào một chiếc giày mà đưa ra kết luận hay lập án điều tra. Công an địa phương chỉ kiểm tra qua loa khu vực xung quanh nấm mồ nhỏ, sau đó chẳng tìm được manh mối gì đáng kể, vì thế họ chỉ ghi chép đơn giản vài điều, chụp vài tấm ảnh hiện trường rồi cả đội rút khỏi hiện trường.

Ngày tiếp theo dường như trôi qua rất yên bình, tuyết ngừng rơi, vài ngày sau đó trời nắng, thời tiết cũng ấm dần lên. Một tuần sau, có hai thanh niên trong thôn cầm nỏ tự chế vào rừng, định bắt một ít thú rừng đem bán lấy tiền mua đồ dùng. Khi họ đến cánh rừng cách bãi tha ma khoảng một dặm thì thoảng ngửi thấy một thứ mùi lạ, giống mùi rác thối. Đi theo mùi thối đó, họ đến bên một con mương cạn, trong mương cây mọc thành bụi, che khuất đáy mương. Nhưng dưới đáy mương có gì đó phản chiếu ánh nắng, sáng lấp lóe.

“Có khi giữa ban ngày ban mặt lại nhặt được vàng ấy nhỉ?” Người to gan hơn nhảy xuống mương, tìm hiểu xem rốt cuộc là cái gì. Cậu ta gạt bụi cây ra, nhìn sâu vào bên trong, rồi kêu lên một tiếng. Thì ra thứ lóe sáng kia là một chiếc vòng bạc tinh xảo.

Vòng tay bằng bạc chẳng có gì lạ, có điều, chiếc vòng này được đeo trên một cổ tay màu xanh đen, đang tỏa ra mùi tanh thối.

Sau khi nhận tin báo, công an địa phương cùng đội cảnh sát hình sự kéo tới hiện trường.

Hai thanh niên này không nhìn lầm, đây quả thật là một thi thể, một thi thể không toàn vẹn. Lùm cây che khuất phần lớn thi thể, chỉ thấy được một cánh tay đang phân hủy mạnh. Một anh công an lớn mật nắm lấy cánh tay mà kéo mạnh, một thi thể chỉ có một nửa hiện ra.

“Nửa thi thể ấy ạ?” Tôi hiếu kỳ hỏi ông cụ, “Là thi thể bị phân tách ra phải không ạ?”

“Tôi không nhìn thấy, cũng không dám nhìn, chỉ nghe công an bảo thi thể không đủ, còn dẫn cả chó nghiệp vụ đến tìm, nhưng không tìm được gì cả.” Ông cụ nói.

“Không cần vội, ngày mai chúng ta đi khám nghiệm sẽ biết thôi.” Sư phụ nói, “Không còn sớm nữa, hay là… cụ dẫn chúng tôi đi xem thử được không?”

Nghe sư phụ nói vậy, ông cụ tỏ vẻ khó xử: “Vốn dĩ cứ trời tối đã phải kiêng kị mồ mả, giờ lại còn một xác chết oan, tôi… tôi thực sự không dám đi đâu.”

“Thời gian đã qua lâu như vậy, giờ ra hiện trường chắc cũng chẳng phát hiện được gì.” Sư phụ cười nói, “Chúng tôi chỉ muốn xem vị trí hiện trường, xem hiện trạng cơ bản, cái chính vẫn là muốn so sánh với ảnh chụp hiện trường lúc đầu. Vậy nên chúng tôi sẽ nhanh chóng xem xét, đảm bảo về nhà trước khi trời tối, hơn nữa nhiều người cùng đi sẽ không có việc gì đâu.”

Ông cụ rất nhiệt tình, nghe chúng tôi nói thế liền không hề chậm trễ, dẫn đoàn chúng tôi đi vào núi sâu. Sắc trời dần tối, đi trên đường mòn còn nghe loáng thoáng tiếng sói tru.

Đi khoảng hai mươi phút, chúng tôi đến nơi ông cụ phát hiện nấm mồ kia. Bãi tha ma tĩnh lặng, ánh hoàng hôn lấp loáng chiếu lên những bia mộ u ám. Ông cụ chỉ vào bên cạnh một ngôi mộ, nói: “Lúc ấy tôi phát hiện ra nấm mồ ở chỗ này.” Rồi cụ đưa tay chỉ ra xa, nói tiếp, “Thấy rừng cây bên kia không? Tìm thấy thi thể ở đó.”

“Tôi biết vị trí thi thể.” Một công an địa phương đi cùng chúng tôi thấy ông cụ không dám đến chỗ tìm ra thi thể, bèn chủ động xin đi, “Để tôi dẫn mọi người đi.”

Đi thêm một dặm, chúng tôi đến hiện trường phát hiện thi thể, xem qua con mương cạn, sau đó đi quanh mương một vòng, tiếc rằng không tìm thấy manh mối có giá trị.

Khi quay lại xe, sư phụ hỏi một cảnh sát hình sự: “Thi thể không mặc quần áo sao?”

“Hẳn là có, nhưng về sau phân tích là thú hoang xé rách, quần áo đều đã rách tả tơi.” Anh công an địa phương nói, “Chắc không có ích gì đâu.”

“Có ích hay không là do người tìm ra, không phải bày sẵn cho người ta phát hiện.” Sư phụ nói, “Nhiệm vụ đêm nay chính là nghiên cứu quần áo của người chết.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cảnh báo trước khi đọc: Đây là phần mô tả rất chi tiết việc giải phẫu thi thể, một số hình minh họa sẽ được đặt ở cuối để ai muốn xem thì xem, ai sợ quá không muốn xem thì có thể tự động bỏ qua. Hai bức hình đầu chỉ là hình quần áo bình thường nên vẫn đủ khoảng cách để ai chạy còn kịp. Tuy nhiên phần chữ cũng đủ làm nhiều thứ muốn trào ra rồi, chế nào đang ăn và có trí tưởng tượng đặc biệt phong phú thì nên cân nhắc thật kỹ trước khi đọc. Nếu các chế đã quyết tâm bỏ qua cảnh báo, vậy hãy tự chịu trách nhiệm về quyết định của mình =))))) Dù thế nào thì em cũng đã hi sinh bản thân, đối mặt với chữ nghĩa và hình minh họa, mà thực ra hình minh họa không ghê lắm đâu, chỉ là hình dùng trong y học thôi, ban đầu bí quá em còn định dùng hình trong ẩm thực học =)))))))) Hãy thương tâm hồn bé nhỏ này, giờ là 2 giờ đêm thứ bảy, lúc tối em còn vừa ăn lòng nướng huhu =)))))))))

Sau khi ăn cơm tối, chúng tôi đến phòng lưu giữ vật chứng của Cục công an huyện. Kỹ thuật viên ở đây rõ ràng đã tốn nhiều công sức với quần áo của người chết. Họ cầm ra hai túi nhựa, bên trong toàn là những mảnh quần áo nhỏ. Trên thi thể không thể bám nhiều mảnh nhỏ như vậy, những mảnh này đều do kỹ thuật viên cẩn thận thu thập trên quãng đường từ bãi tha ma đến tận nơi tìm thấy thi thể.

Sư phụ và tôi lại chơi trò ghép hình. Chúng tôi ngồi xổm dưới đất, cố gắng hết sức ghép từng mảnh quần áo lại với nhau. Quần áo của người chết nhanh chóng dẫn ra đầu mối.

Xem xét quần áo của nạn nhân, tính từ trên trở xuống, phần ngực bụng bị rách nhiều nhất, những vị trí này không thể chắp nối hoàn chỉnh do không thể tìm được hết mảnh rách. Chỉ có hai cánh tay và sau lưng là còn hoàn chỉnh, không bị xé nát. Theo những gì chúng tôi chắp nối được, cơ bản có thể kết luận rằng: Vào thời điểm người này tử vong có mặc quần lót viền ren màu đen, áo lót màu vàng, bên trong mặc quần bông và áo bông dày màu xanh lam, quần ngoài màu đen, thân trên mặc áo len mỏng màu xanh lá thêu hoa đen, chân đi tất trắng và đi giày vải màu vàng.

“Các cậu cho rằng những thứ quần áo này không có giá trị phá án phải không?” Trong phòng mở điều hòa rất ấm, khiến sư phụ phải vừa lau mồ hôi trên trán vừa hỏi.

Mấy anh kỹ thuật viên mù mờ lắc đầu.

“Tôi cảm thấy chúng rất có giá trị.” Sư phụ cẩn thận nhìn từng thứ áo quần, nói: “Thứ nhất, từ quần áo có thể thấy đây là một cô gái trẻ.”

“Chuyện này chúng tôi đã suy đoán từ liên hợp xương mu, người đó là một cô gái khoảng 27 tuổi.” Bác sĩ Lý tỏ ra rất thất vọng với suy đoán của sư phụ, bèn vội vã cắt lời thầy.

Sư phụ không quan tâm chuyện bị bác sĩ Lý ngắt lời, nói tiếp: “Thứ hai, hãy nhìn chỗ này.”

Chúng tôi chụm đầu vào xem, thấy sư phụ ghép hai mảnh nhỏ lại, hiện rõ nhãn hiệu “OLAER”. Mảnh này có thể nằm ở đoạn chốt mở áo lót, nói cách khác, đây là mác áo lót. Giờ các anh đi tìm hiểu thử xem loại áo ngực này hay được tiêu thụ ở khu vực nào.”

Đây là một cách tìm kiếm nguồn gốc thi thể, chính là xác định phạm vi tiêu dùng từ đó khoanh vùng nơi người chết sinh sống. Điều tra viên đứng bên cạnh liền gật đầu.

“Thứ ba, người chết hẳn là sống tại nông thôn. Tuy rằng kiểu dáng quần áo tương đối mốt, nhưng mặc cùng với nhau lại không hợp.”

Tôi bội phục sư phụ sát đất, đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi còn am hiểu thời trang như vậy, còn biết hợp hay không nữa.

Sư phụ nói tiếp: “Quan trọng là quần áo của người chết đều là nhãn hiệu tạp nham, chất lượng kém, chứng tỏ cô ấy cũng không có điều kiện tài chính. Đặc biệt cần chú ý đến đôi giày vải, chúng không phù hợp với độ tuổi của nạn nhân. Nhưng nếu cô ấy sống ở nông thôn thì việc đi giày vải lại rất bình thường, vì so với các loại giày khác, giày vải là loại tiện đi đường mòn trên núi hơn cả.

“Thứ tư,” sư phụ nói, “Hung thủ đã lưu giữ xác một thời gian.”

“Giữ xác?” Suy đoán này khiến chúng tôi cảm thấy hơi bất ngờ.

“Đúng vậy. Khi nghe nói thi thể đã phân hủy mạnh, tôi liền thấy rất kỳ quái. Bây giờ nhiệt độ thấp nhất trong núi có thể đạt dưới 10ºC, nấm mồ này được phát hiện vào ngày 10 tháng 12, thi thể được tìm thấy vào ngày 18 tháng 12. Chỉ trong tám ngày ngắn ngủi, với nhiệt độ như vậy thì không thể xuất hiện hiện tượng phân hủy mạnh.” Sư phụ nói, “Thế nên người này hẳn là chết được khoảng một tháng rưỡi mới bị di dời thi thể, hung thủ vốn định chôn xác cô ấy, nhưng lại bị thú hoang lôi ra từ nấm mồ đào đắp qua loa.”

“Chết được một tháng rưỡi ấy ạ? Có thể dựa vào độ phân hủy của thi thể mà suy đoán thời gian tử vong chính xác đến thế sao?” Tôi đưa ra nghi vấn.

“Căn cứ vào trạng thái quần áo của cô ấy, tôi càng thêm khẳng định rằng hung thủ đã lưu giữ thi thể trong một khoảng thời gian.” Sư phụ nói, “Mặc quần áo như vậy căn bản không thể chịu đựng được mùa đông lạnh giá. Mùa đông ở vùng núi này bắt đầu từ cuối tháng 10, cho nên vào tháng 10 hẳn là sẽ mặc kiểu quần áo đó. Tính ra từ lúc chết đến lúc được phát hiện là khoảng một tháng rưỡi.”

“Hung thủ đặt thi thể trong nhà hắn sao?” Tôi kinh ngạc nói, “Có biến thái quá không?”

“Có lẽ không phải đặt trong nhà.” Sư phụ nói, “Sở dĩ vùng này lạnh là vì có gió lớn, dù trong phòng không có hệ thống sưởi thì nhiệt độ cũng cao hơn bên ngoài rất nhiều. Thi thể sẽ phân hủy mạnh hơn nữa nếu đặt trong phòng với khoảng thời gian lâu như vậy. Tức là rất có thể hung thủ giấu thi thể ở bên ngoài, như vườn nhà chẳng hạn. Bởi vì qua thời gian dài, thi thể thối rữa, mùi thối dần trở nên nồng nặc, hung thủ biết không thể giấu ở nhà mình nên mới mang ra chỗ khác chôn.”

“Nhưng suy đoán này có tác dụng gì với việc điều tra?” Tôi nghĩ việc hung thủ có giấu xác hay không cũng chẳng giúp chúng tôi khắc họa được kẻ bị tình nghi.

“Việc đó có tác dụng với điều tra phá án hay không thì phải tổng hợp với kết quả khám nghiệm tử thi ngày mai.” Sư phụ nói, “Quan trọng là tìm ra nguyên nhân tử vong, cộng thêm quá trình giữ xác, có khả năng trợ giúp được công tác phá án.”

“Nguyên nhân tử vong kết hợp với quá trình giữ xác? Phải suy đoán thế nào đây?” Tôi nghĩ nát óc vẫn chẳng ra.

Sư phụ cười, không trả lời câu hỏi của tôi. Thầy cầm chiếc áo len màu xanh lá của nạn nhân lên nhìn kỹ. Phần áo phía trước hoàn toàn bị xé nát, cơ bản không thu thập được mảnh rời nào, bề mặt xung quanh nhuốm đầy máu, nhưng sau lưng áo lại vô cùng nguyên vẹn, khiến cho chiếc áo trông như kiểu áo cài cúc đằng trước.

Sư phụ chỉ một lỗ thủng đằng sau lưng, nói: “Giờ tôi nói đến điều thứ năm. Thứ năm, các anh thấy lỗ thủng này thế nào?”

Tôi nhìn lại gần, nói: “Cái này chắc không có giá trị gì, nửa cái áo đã bị xé nát, sau lưng có lỗ thủng thì nói lên điều gì chứ?”

Sư phụ lắc đầu, “Thứ nhất, quanh chỗ quần áo bị xé nát đều nhuốm máu, hẳn là máu chảy ra khi thú hoang cắn xé thi thể. Nhưng lỗ thủng sau lưng này không có máu, hơn nữa vị trí rất riêng biệt, có lẽ không phải do thú hoang cắn. Thứ hai, nhìn phần rìa của lỗ thủng đi.”

Sư phụ đưa kính lúp của thầy cho tôi. Tôi dùng nó nhìn thật kỹ lỗ thủng, nói: “Bề mặt vết rách không phẳng, còn… a, là rỉ sắt!” Hóa ra xung quanh lỗ thủng bám đầy rỉ sắt.

“Đúng vậy, một lỗ thủng còn mới, xung quanh dính toàn rỉ sắt, chắc là lỗ thủng này bị đinh móc phải, hơn nữa còn là mới móc vào chưa quá lâu.”

“Điều đó có ý nghĩa gì ạ?” Tôi hỏi.

“Hiện giờ vẫn chưa có ý nghĩa. Nhưng phải nhớ kỹ vấn đề này, có khi về sau lại cần dùng.”

Một hai ba bốn năm, lên núi nắm con hổ[1]. Sư phụ chỉ cần xem xét quần áo đã đưa ra được năm điểm suy đoán. Dù không thể liên kết năm suy đoán này lại với nhau, cũng chẳng thể tạo nên suy đoán nào có giá trị, nhưng lại củng cố thêm niềm tin phá được án rồi về quê ăn Tết.

Ngủ một giấc ngon lành, ngày hôm sau chúng tôi chạy xe đến nhà xác Thu Lĩnh, bắt đầu tiến hành khám nghiệm từ thi.

Từ đêm qua thi thể đã được bỏ ra khỏi tủ để rã đông. Nhà xác Thu Lĩnh có phòng giải phẫu pháp y đạt chuẩn, trong phòng được trang bị quạt thông gió và điều hòa tân tiến, có tác dụng làm tan đá, khử mùi hôi thối rất hiệu quả. Nhưng khi bác sĩ Lý lấy chìa khóa mở cửa phòng giải phẫu ra, chúng tôi vẫn bị một luồng mùi tanh thối xông cho gần chết.

Tôi day day mũi theo bản năng, đưa mắt nhìn bàn giải phẫu.

Trên bàn giải phẫu là một đống gì đó đen thùi lùi, đứng ở cửa không thể nhìn ra được. Sư phụ lôi tôi đến gần mới nhìn rõ.

Vừa trông thấy, toàn thân tôi đã nổi da gà.

Kì thật nếu đó là một bộ xương khô hoặc một thi thể thối rữa mạnh thì tôi lại chẳng sợ lắm. Điều đáng sợ đó là loại nửa xương trắng nửa thịt thối như thế này. Cỗ thi thể khiến người ta không đành lòng nhìn.

Quần áo bám trên thi thể đã bị cắt xuống, chỉ còn lại một cái xác trần trụi, nửa thịt nửa xương. Phần mềm ở nửa người dưới mất gần hết, xương đùi trắng hếu được đèn mổ chiếu vào trông thật u ám đáng sợ, một ít cơ thịt vẫn bám ở bắp đùi nhìn cực kỳ nhức mắt. Phần đầu cũng đã thành xương trắng, trong hốc mắt đen ngòm có thể thấy tròng mắt khô quắt. Hàm răng trên dưới trơ không khốc, vì chẳng còn cơ thịt níu giữ mà ngoác ra như đang thét gào vì một sinh mệnh đã chết.

Đỉnh chóp sọ có một lỗ hổng lớn, cái đầu có vẻ thiếu mất một phần ba. Xung quanh lỗ hổng có những đường gãy xương tỏa ra như tia nắng mặt trời, từ lỗ hổng có thể thấy bên trong hoàn toàn không còn não, quanh lỗ hổng dính những mảnh màng não cứng vỡ nát.

Phần mềm ở cánh tay còn nguyên vẹn, nhưng phân hủy trương phình to đến gấp đôi cánh tay người thường, dưới ánh đèn chỉ thấy đen đúa lại ánh lên màu xanh, tĩnh mạch hiện rõ dưới da, trông như mạng nhện thô to chằng chịt màu xanh đen. Phần mềm sau lưng cũng còn nguyên, nhưng toàn bộ phần mềm trước ngực bụng gần như mất hết, có vẻ là do thú hoang cắn xé tạo thành tổn thương sau khi chết, nhìn rõ được thành bụng bên trong. Thi thể từng được giải phẫu, xương ngực đã bị tháo rời, che lên lồng ngực như một cái nắp đậy. Ngực bên phải còn nửa bầu vú, máu me nhầy nhụa rũ trên lồng ngực. Khoang bụng thiếu phần mềm thành bụng và màng bao nội tạng, phần còn lại nằm ngổn ngang trong khoang bụng. Một đoạn ruột còn vắt hẳn ra bên ngoài thi thể.

“Lúc đầu ở hiện trường trông nội tạng cũng thế này à?” Sư phụ hỏi.

“Đúng vậy.” Bác sĩ Lý nói, “Nhìn hiện trường chỉ muốn lộn mửa, lúc chúng tôi lôi từ lùm cây ra, thi thể bị lật úp người xuống, ruột gan bên trong văng hết ra ngoài như hất bát cơm, mất đến nửa ngày mới gom được hết nội tạng vào khoang bụng, sau đó đặt vào túi đựng thi thể mang về.”

“Các anh giải phẫu thi thể rồi à?”

“Có cần mổ xẻ gì đâu.” Bác sĩ Lý đáp, “Trừ mở lồng ngực, còn lại khoang bụng cũng chẳng cần mổ, nội tạng bày hết ra đấy rồi. Chúng tôi cũng đã nhìn phần sọ não, hẳn là bị thú hoang cắn xé, não không còn, cũng chẳng cần mở sọ làm gì.”

“Còn lưng?” Sư phụ hỏi, “Phần mềm trên lưng vẫn còn nguyên đó thôi.”

“Lưng à?” Bác sỹ Lý lắc đầu, “Phương pháp giải phẫu thông thường đâu có giải phẫu phần lưng. Mà xem xét phần lưng cũng chẳng thấy gì.”

“Sao anh biết là không có gì?” Sư phụ nói, “Phương pháp thông thường đúng là không có phần lưng, nhưng thi thể này đã chẳng còn gì để khám nghiệm, vậy tại sao không giải phẫu lưng? Biết đâu lại có phát hiện mới thì sao?”

Bác sỹ Lý không nói gì, nhưng có thể thấy anh ta không phục lắm.

“Chúng ta xem phần lưng trước đi đã.” Sư phụ nói xong, liền dùng màng bọc nilon bọc lấy phần bụng khuyết thiếu, phòng ngừa nội tạng lại rơi lòng thòng ra bên ngoài. Sau đó chúng tôi hợp lực lật thi thể lại, để nó nằm sấp xuống.

Do đã bị phân hủy mạnh, lại qua quá trình đông lạnh và rã đông, hiện giờ phần lưng nhìn ướt rượt, có thể thấy rõ những bọc khí thối rữa. Chúng tôi cẩn thận cắt mảng da lưng, tách cơ thang và cơ lưng rộng. Đột nhiên chúng tôi phát hiện được một vệt đỏ rất rõ ràng vắt từ vai trái sang vai phải.

Sư phụ nhìn kỹ dấu vết khắc sâu vào cơ thịt trên lưng này, quay đầu ra sau nói với bác sĩ Lý: “Chẳng phải anh khẳng định rằng không tìm được gì sao?”

“Đây là cái gì ạ?” Tôi hỏi.

“Đây là xuất huyết sâu vào cơ thịt, chứng tỏ người này khi còn sống bị đè một lực mạnh vào đằng trước, đằng sau tì vào một vật gì đó, dẫn đến hình thành hiện tượng xuất huyết như vậy.”

“Cũng chẳng nói lên điều gì đúng không?” Bác sỹ Lý nói.

“Các anh nhìn kỹ, vết xuất huyết này rất thẳng, không gấp khúc, không có sự thay đổi màu sắc, chứng tỏ vật bị tì lên là một vật không gồ ghề.” Sư phụ nói, “Tức là chứng minh dấu vết này xuất hiện khi người chết bị đè lên một vật có mép thẳng.”

“Là cưỡng hiếp ư?” Bác sỹ Lý hỏi.

“Tại sao cứ phải là cưỡng hiếp?” Sư phụ nhíu mày, “Quần áo của người này vẫn hoàn chỉnh, không có dấu hiệu cũng như căn cứ để cho rằng đó là cưỡng hiếp. Nếu chặn, bóp, khống chế từ phía trước mặt thì vẫn có thể đè lực xuống đúng chứ?”

“Nhưng người này không có triệu chứng ngạt thở.” Bác sĩ Lý nói.

“Không có triệu chứng ngạt thở chứng tỏ nạn nhân không bị bóp chết, nhưng không chứng minh rằng cô ấy không bị chặn giữ.” Sư phụ sửa lại lỗi logic của bác sĩ Lý.

Bác sĩ Lý nhún vai, “Được thôi, cứ cho là bị chặn, vậy có thể giải thích điều gì?”

“Vật có mép thẳng ví dụ như tủ, giường, bàn.” Sư phụ nói tiếp, “Đây đều là vật dụng trong nhà. Nếu ở trong rừng sâu núi cả thì chỉ có đá tảng gồ ghề. Chứng tỏ người này bị tấn công trong nhà, chứ không phải bị cướp hại trên đường.”

Tôi cảm thấy phân tích này của sư phụ rất quan trọng, nạn nhân bị làm hại ở trong nhà, cũng có nghĩa là cô ấy và hung thủ có quan hệ. Nhưng bác sỹ Lý không cho là đúng, anh ta lắc đầu, tỏ vẻ chẳng hứng thú với phân tích này.

Giải phẫu lưng xong, chúng tôi lật thi thể lại, dùng gạc lau đi máu dính trên thi thể.

“Vẫn chưa làm rõ được nguyên nhân tử vong hả?” Sư phụ vừa nói vừa lấy gạc lau khu vực xung quanh lỗ hổng trên xương sọ.

“Vẫn chưa, nội tạng không bị tổn thương, có thể thấy phần mềm cũng vậy. Xương móng trong họng không gãy, triệu chứng ngạt thở không quá rõ ràng. Cho nên chúng tôi không có cách nào suy đoán được nguyên nhân tử vong.” Bác sỹ Lý nói, “Nhưng không rõ nguyên nhân tử vong cũng không phải vấn đề. Với điều kiện thi thể như thế, không tìm ra cũng là bình thường.”

Sư phụ nhíu chặt mày, rõ ràng rất khó chịu với lời lấp liếm của bác sỹ Lý. Thầy lau màng xương một lúc rồi nói, “Tại sao không phải là chấn thương sọ não dẫn đến tử vong?”

“Da đầu không còn, não cũng mất, màng não cứng chỉ còn mảnh nhỏ, nhìn qua những mảnh đó thấy không có máu đọng. Chúng tôi không khẳng định là không phải chấn thương sọ não, nhưng cũng không có căn cứ phán đoán là chấn thương sọ não.” Bác sỹ Lý đáp.

“Sao lại không có căn cứ?” Sư phụ chỉ vào lỗ hổng trên xương sọ, “Trên xương sọ có vết gãy vỡ lớn như vậy, chẳng lẽ không thể dẫn đến cái chết?”

“Vết gãy này không chứng minh được gì mới phải chứ?” Bác sỹ Lý nói, “Chúng tôi cho rằng đó là do thú hoang cắn vỡ xương sọ.”

“Thú dữ đúng là có khả năng cắn vỡ xương sọ cứng rắn.” Sư phụ đáp, “Nhưng trung tâm những vết nứt vỡ này nằm ở đỉnh chóp. Tức là điểm lực nằm ở đỉnh đầu, đối xứng với đỉnh đầu là cổ, anh nói xem thú hoang cắn như thế nào? Trong trường hợp cắn vỡ sọ thường thấy nhất, hàm trên của thú dữ đặt ở một bên như phần trán, phần sau đầu, phần thái dương… còn hàm dưới đặt ở bên đối xứng, như vậy mới có thế cắn xuống được. Nhưng nếu một hàm đã đặt trên đỉnh đầu, vậy hàm còn lại đặt ở đâu? Cắn như thế nào?”

Lý thuyết này nghe quá phức tạp, không dễ giải thích rõ ràng, nên sư phụ nắm tay trái lại làm xương sọ, tay phải giả làm miệng thú dữ mà diễn tả.

Nhìn khuôn mặt mờ mịt của bác sỹ Lý, tôi biết anh ta nghe cũng không hiểu.

Sư phụ lại chỉ tiếp vào những đường gãy xương tỏa ra xung quanh lỗ hổng trên xương sọ, “Ngoài ra, ở chỗ xương sọ bị thiếu này hẳn là xương đã bị dập nát, sau đó da đầu mất hết khiến cho những mảnh xương này rơi ra. Nếu như bị răng cắn thì làm sao có đường nứt vỡ tỏa ra như vậy? Loại nứt vỡ này chỉ thường thấy khi bị vậy tày đánh trực tiếp, lực truyền ra xung quanh dẫn đến nứt vỡ kiểu đó.”

Bác sỹ Lý hiểu được những lý thuyết này, tỏ ra rất xấu hổ. Nghe sư phụ nói vậy, tôi thấy suy đoán bị thú hoang cắn của bọn họ thật nực cười.

[1] “Một hai ba bốn năm, lên núi nắm con hổ” là lời một ca khúc thiếu nhi tên là “Bài ca năm ngón tay”. Ở đây cũng có nghĩa chơi chữ vì đội pháp y đi vào vùng núi tìm bắt hung thủ.

Chú thích hình ảnh:

Bộ quàn áo bông giữ ấm mùa đông trông như thế này, ở Việt Nam mình thì có vẻ chuộng xài quần hơn là áo, mặc vào mấy hôm đại hàn rất chi là ấm. Phải chú thích vì sợ các bạn miền Nam không cần mặc bao giờ sẽ khó liên tưởng.

Từ sâu thẳm trái tim chu đáo mình nghĩ rằng có thể sẽ có các anh đàn ông đọc bộ truyện này, nên đành phải tung hình mác áo lót để các anh dễ hiểu. Hãy có trái tim như mình =))))))))))

Đây là hình minh họa cho màng bao nội tạng, phần mềm trong thành bụng và phần ruột. Trong lĩnh vực ẩm thực, phần màng bao nội tạng có một cái tên khác, nhưng iem sẽ không nói, để nghệ thuật ẩm thực được trường tồn =)))))))))))

Hình minh họa cho cơ thang và cơ lưng rộng.


Hình minh họa xương móng (hyoid bone) trong cổ họng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Cưa xương sọ đi.” Sư phụ ra lệnh, tôi nhanh chóng lấy cưa điện ra, tránh phần lỗ hổng, cưa một đường vòng quanh xương sọ, tách rời toàn bộ phần xương đỉnh đầu.

Sư phụ dùng kính lúp soi mặt cắt trên xương sọ, nói: “Khoảng xương xốp ở nơi vừa cưa rất sạch, đều là màu trắng.” Sau đó sư phụ cầm phần xương đỉnh đầu có lỗ hổng, soi xung quanh bề mặt xung quanh vết gãy xương, nói tiếp, “Đường gãy xương này có phản ứng sinh hoạt rất rõ. Tức là khi nạn nhân còn sống bị tấn công vào đầu dẫn đến việc hình thành lỗ hổng này, sau đó da đầu mất đi khiến cho các mảnh xương vỡ rơi ra.”

“Ý ngài là chấn thương sọ não đúng không?” Giọng bác sĩ Lý đầy sự ngưỡng mộ.

“Suy đoán này hẳn là không sai.” Sư phụ nói xong, bác sỹ Lý liền vội vàng ghi chép vào biên bản khám nghiệm tử thi.

“Thi thể phân hủy rất mạnh, chúng ta cần tiết kiệm thời gian mới được, anh kiểm tra vùng ngực, tôi xem khoang bụng”, sư phụ nói với tôi. Những người xung quanh thấy sư phụ sắp xếp như thế, có lẽ nghĩ rằng thầy không đặt nhiều hi vọng vào việc tìm ra manh mối ở bước khám nghiệm tiếp theo. Nhưng tôi lại nghĩ thầy đang mượn cơ hội để thử thách tôi. Bởi tôi biết rõ, nếu hung thủ đã từng gây đè ép lên phía trước của nạn nhân, thì rất có thể sẽ để lại manh mối trên cổ hoặc nội tạng vùng ngực.

Tôi gật đầu, lấy mảng xương trên lồng ngực xuống, cẩn thận xem xét các bộ phận trong lồng ngực.

Nội tạng vùng ngực không có bất cứ tổn thương nào, sắp xếp chỉnh tề trong lồng ngực. Tôi ngẩng đầu nhìn bên sư phụ, thấy thầy đang tự tay xếp lại mớ nội tạng tanh tưởi ngổn ngang cho ngay ngắn. Chỉ cần liếc mắt liền thấy ngay, các bác sỹ pháp y địa thương đã không quan sát kỹ nội tạng vùng bụng trong lần giải phẫu đầu tiên, bởi khi sư phụ lật mớ ruột ra còn thấy trên ruột dính cả lá cây. Hiển nhiên chiếc lá này bám vào ruột khi phần nội tạng bị lôi ra ngoài mương cạn. Rõ là trong lần giải phẫu đầu tiên, nội tạng đã không được thu xếp cẩn thận, càng không được làm sạch.

Khi lấy khí quản của nạn nhân ra, tôi phát hiện xương móng không gãy, nhưng phần mềm giữa họng lại có dấu hiệu xuất huyết. Tôi cẩn trọng tách sụn giáp ra, phát hiện ở góc trên sụn giáp có vết gãy rõ ràng.

“Góc trên sụn giáp gãy.” Tôi bình thản nói ra những gì mình thấy, bác sỹ Lý ghi chép lại trong nỗi xấu hổ.

“Đúng vậy, có thể hung thủ đã dùng một tay bóp chặt cổ nạn nhân, để đè giữ cô ấy lên một vật có mép thẳng, tay còn lại dùng vật tày đánh lên đầu nạn nhân.” Sư phụ bắt đầu dựng lại tình huống theo thói quen, “Tại sao các anh không phát hiện ra điều này?”

“Cũng chẳng phải chết vì bị bóp cổ, có tác dụng gì chứ?” Bác sỹ Lý vẫn lầm bầm lấp liếm.

“Sao lại không có tác dụng?” Sư phụ nói, “Chỉ cần dùng một tay để giữ chặt một người trưởng thành, một bàn tay còn có thể làm gãy sụn giáp, điều đó chứng tỏ cái gì?” Sư phụ tiếp, “Chứng tỏ hung thủ có sức hơn nạn nhân rất nhiều, có thể là đàn ông khỏe mạnh, đúng không?”

Bác sỹ Lý không nói gì.

“Bên cạnh đó, trong khoang bụng cũng có manh mối quan trọng.” Sư phụ nói, “Xem nửa bầu ngực còn lại này, là nửa dưới bầu ngực phải. Trên bề mặt da dưới ngực có dấu vết rõ ràng như thế mà các anh không thấy sao?”

Chúng tôi cùng nhìn qua, thấy phần mềm dưới ngực có một vết gì đó có vẻ giống sẹo.

“Là sẹo đúng không?” Tôi mừng rỡ hỏi. Bởi vì việc tìm thấy sẹo hoặc bớt trên thi thể rất có lợi cho công tác tìm kiếm nguồn gốc thi thể.

“Hình như không phải sẹo, trông không giống lắm.” Bác sỹ Lý nói, “Gan ruột đều bị thú hoang gặm cắn, không còn gì mấy, nội tạng nào còn hay mất, nội tạng nào từng qua phẫu thuật đều khó có thể nhận ra. Phần mềm lại thối rữa như vậy, không thể kết luận những vết đậm màu là sẹo được, cũng có khả năng là dấu vết hình thành do mức độ phân hủy khác nhau.”

“Nếu kết hợp với thứ này thì sao?” Sư phụ mỉm cười giơ tay phải đang cầm kẹp lên.

Chúng tôi thấy rõ chiếc kẹp trên tay sư phụ đang kẹp một đoạn chỉ khâu ngắn màu đen. Có thể tìm thấy thứ này giữa đoạn ruột dính đầy nước bùn, cỏ dại, cành cây… thật không dễ dàng. Tôi biết đoạn chỉ khâu ấy có ý nghĩa gì đó, nhưng vấn đề là nó phải có quan hệ với nạn nhân.

“Có chắc rằng đoạn chỉ khâu này nằm trong cơ thể không ạ?” Tôi nói, “Nội tạng đều bị cắn phá nghiêm trọng, vì sao đoạn chỉ này lại xuất hiện một cách trùng hợp như vậy?”

Sư phụ cười ha ha nói: “Giữa núi hoang lấy đâu ra chỉ khâu chuyên nghiệp thế này? Tôi khẳng định nạn nhân khi còn sống đã từng phẫu thuật, đoạn chỉ này lưu lại trong cơ thể từ lúc đó. Còn tại sao chúng ta trùng hợp tìm được nó, thì tôi chỉ có thể nói là do Thượng đế sắp xếp.”

“Thầy có biết cô ấy từng làm phẫu thuật gì không?” Tôi hỏi tiếp.

Sư phụ dùng kẹp chỉ vào khoảng dưới lá gan đã bị thú hoang gặm gần hết, nói, “Ống dẫn mật có vết thắt, hẳn là đã từng phẫu thuật mật.”

“Nhưng dù biết cô ấy đã từng mổ mật cũng chẳng dễ điều tra hơn.” Bác sỹ Lý nói, “Các trạm xá xã ở đây không đủ khả năng làm phẫu thuật, nhưng hàng năm trên bệnh viện huyện vẫn có rất nhiều ca phẫu thuật mật. Chúng ta không thể kiểm tra tất cả những người phẫu thuật mật trong nhiều năm qua đúng không? Nếu làm thì số lượng công việc phải lớn đến thế nào chứ?”

“Có thể tiến thêm một bước thu nhỏ phạm vi điều tra.” Sư phụ bắt đầu cảm thấy bác sỹ Lý thật phiền phức, “Dù chúng ta không thể thu nhỏ phạm vi thì cũng phải kiểm tra, mạng người là quan trọng, làm thêm chút việc có đáng gì đâu.”

Trong khi sư phụ phê bình bác sĩ Lý không có đủ cả tư tưởng lẫn tố chất làm pháp y, thì tôi lại hứng thú với vấn đề khác. Tôi hỏi sư phụ: “Làm thế nào để thu hẹp phạm vi ạ?”

Sư phụ lại trở về với nét mặt vừa hào hứng vừa thần bí, nói: “Có ba căn cứ. Thứ nhất, bệnh về mật thường xuất hiện ở độ tuổi trên dưới bốn mươi, mà thông qua liên hợp xương mu, chúng ta đã chắc chắn rằng nạn nhân khoảng 27 tuổi, vậy bác sĩ phẫu thuật hẳn sẽ có ấn tượng với bệnh nhân trẻ tuổi này.”

Tôi thấy bác sỹ Lý lại lắc đầu. Tuy rằng tôi rất khó chịu với thái độ của anh ta, nhưng tôi cũng hiểu rằng suy đoán này của sư phụ vẫn hơi đại khái, có lẽ chẳng đưa ra kết quả gì.

“Thứ hai,” Sư phụ biết chúng tôi không chịu phục, liền nói tiếp, “Hãy nhìn loại chỉ khâu này. Đây là loại chỉ tự hấp thụ chuyên dụng trong giải phẫu ngoại khoa. Loại chỉ khâu này sẽ dần được cơ thể hấp thụ trong khoảng hơn một tháng sau khi phẫu thuật. Nói cách khác, sau khi phẫu thuật hơn một tháng thì chỉ khâu này sẽ tự tiêu vào cơ thể, không thể nhìn thấy. Hiện giờ chúng ta tìm ra đoạn chỉ khâu còn khá nguyên vẹn, bắt đầu thấy rõ hiện tượng được hấp thụ, chứng tỏ thời điểm người này chết nằm trong khoảng một tháng sau khi mổ mật. Kết hợp với phỏng đoán thời gian lưu giữ thi thể là khoảng một tháng rưỡi, suy ra cần kiểm tra danh sách những người phẫu thuật mật trước thời điểm tìm thấy thi thể khoảng ba tháng, có khả năng sẽ tìm ra nguồn gốc thi thể.”

Nghe sư phụ nói vậy, trong lòng tôi lập tức tràn đầy niềm tin.

“Nhưng có thể khẳng định người này là dân ở đây không?” Bác sỹ Lý hỏi.

“Vấn đề này rất quan trọng, theo như suy đoán lúc trước của tôi, người này là dân vùng núi. Những bệnh viện huyện gần vùng núi đều phải điều tra.” Sư phụ nói.

“Năm huyện quanh đây đều là vùng núi.” Bác sỹ Lý nói, “Năm huyện, thời gian ba tháng, có bao nhiêu ca phẫu thuật mật chứ!”

“Không nhất thiết cứ ai rạch mật ra là phải điều tra.” Sư phụ tiếp, “Đây chính là điều thứ ba tôi muốn nói, lấy dấu vết dưới ngực nạn nhân, kết hợp với đoạn chỉ chúng ta vừa tìm thấy, cơ bản có thể kết luận đây là sẹo còn lại sau khi phẫu thuật mật.”

Chúng tôi hoang mang gật đâu, không biết điều thứ ba này có gì đặc biệt.

Sư phụ nói, “Phẫu thuật mật có phải rạch rộng đến tận chỗ này không?”

“Ý ngài là sự cố phẫu thuật? Rạch nhầm à?” Bác sỹ Lý giật mình nói.

Sư phụ lắc đầu, tôi cũng lắc theo, ra vẻ coi thường khả năng suy đoán chẳng có logic của bác sỹ Lý.

“Bác sỹ ở bệnh viện huyện mổ mật còn có thể mổ nhầm sao?” Sư phụ nói.

“Em cảm thấy là do túi mật nằm ở vị trí khác thường.” Tôi đưa ra một phỏng đoán táo bạo.

“Giỏi lắm.” Sư phụ thấy tôi nói chính xác đáp án liền tỏ ra rất vui vẻ. “Rất nhiều người có túi mật nằm ở vị trí khác thường, kiểm tra trước khi phẫu thuật chưa chắc đã phát hiện ra. Trong khi phẫu thuật, nếu phát hiện sự sai biệt này thì chỉ có thể mở rộng miệng vết mổ. Dựa vào vị trí ống mật mà lúc này chúng ta nhìn thấy, cơ bản có thể kết luận, túi mật của nạn nhân nằm ở vị trí cao hơn bình thường, cho nên bác sỹ phẫu thuật phải kéo dài vết mổ ra.”

“Tức là chúng ta chỉ cần tìm trong các bệnh viện huyện quanh đây một người tầm 27 tuổi, phẫu thuật mật cách đây khoảng ba tháng, túi mật có vị trí khác thường là được. Em nghĩ sẽ nhanh có kết quả thôi.” Tôi cướp lời sư phụ, xâu chuỗi những manh mối vừa được phát hiện lại với nhau. Sư phụ nhìn tôi, gật đầu khen ngợi.

Chiều hôm đó, tôi cùng sư phụ tràn đầy tự tin, oai hùng dũng mãnh hiên ngang tiến vào phòng họp ban chuyên án.

Do không nhận được manh mối hỗ trợ từ phía chúng tôi, việc điều tra gặp phải nhiều khó khăn. Dưới sự chỉ huy tận tay của Trung đoàn trưởng, các điều tra viên được phái đi điều tra không ai dám cẩu thả, cho nên khi chúng tôi đến phòng họp, phần lớn điều tra viên còn chưa kịp chạy về.

“6 giờ họp, hiện giờ chắc các điều tra viên còn đang ăn cơm.” Trung đoàn trưởng nói, “Thế nào? Có phát hiện gì không?”

Sư phụ gật đầu cười, nói: “Có phát hiện. Chờ điều tra viên đến chúng tôi sẽ nói chi tiết.”

Những đồng chí đã đến phòng họp đều đang cặm cụi xem hồ sơ và tài liệu điều tra. Nhìn khuôn mặt họ, hẳn là vẫn chưa có tiến triển đáng kể.

Sư phụ ngồi một mình ở góc phòng họp, ôm laptop, chậm rãi xem từng bức ảnh chụp hiện trường. Đột nhiên thầy gọi: “Tần, lại đây xem này. Cái gì đây?”

Tôi vội chạy lại nhìn, sư phụ phóng to một bức ảnh chụp. Trong ảnh là đường núi tuyết phủ trắng mênh mông, chỉ thấy một mảng tuyết trắng, chẳng có gì khác.

“Tuyết đấy ạ.” Tôi trêu chọc sư phụ.

Sư phụ trừng mắt lườm tôi, nói: “Trong tuyết có dấu vết loáng thoáng, nhìn kỹ đi.”

Tôi lại nhìn chằm chằm vào màn hình. Không phải chứ, phóng to ra, nhìn kỹ vào, đúng là có thấy cái gì đó thật.

Trong ảnh chụp, giữa mặt đất phủ đầy tuyết, lờ mờ có thể thấy một đường thẳng lõm xuống, in vào bề mặt gập ghềnh.

“Cái này… là gì nhỉ?” Đầu óc tôi nhanh chóng hoạt động, “Hay là vết bánh xe?”

“Đúng!” Sư phụ thấy ý kiến của tôi giống với thầy, lập tức tỏ vẻ hứng thú, “Tôi cũng biết đó là vết bánh xe. Bánh xe đi trên đường tuyết sẽ để lại dấu vết, sau đó tuyết rơi xuống sẽ không thể nhìn rõ nữa. Nhưng mắt thường không thấy rõ, không có nghĩa là phóng to ảnh chụp sẽ không thấy gì!”

Tôi cũng hào hứng theo, gật đầu nói: “Chứng tỏ máy ảnh được cấp trên trang bị cho quá xịn.”

Sư phụ không để ý tới suy nghĩ lạc đề của tôi, thầy nói tiếp: “Nhìn kỹ xem, vết bánh xe này là hai đường song song, nếu là một đường lúc đi, một đường lúc về thì rất khó song song với nhau, vậy nên…”

“Nên đó là xe đẩy tay!” Tôi cướp lời. Sư phụ nói: “Đúng, dùng xe đẩy tay để chuyển xác!”

Trung đoàn trưởng nghe nói chúng tôi tìm ra manh mối khi xem ảnh chụp cũng chạy lại góp vui: “Chuyển xác bằng xe đẩy tay, việc đó có giúp gì cho điều tra không?”

“Tức là trong nhà hung thủ có xe đẩy tay.” Tôi nói.

Cả phòng chìm trong im lặng. Suy đoán này có vẻ không giúp ích gì cho vụ án, bởi nhà dân ở đây đến quá nửa là có xe đẩy.

Sư phụ cười nói: “Đừng nóng vội, trước mắt coi như nó không có giá trị với vụ án, nhưng chưa biết chừng lại có lúc cần, hoặc có khả năng dẫn đến phát hiện bất ngờ.”

Sau đó tổ chuyên án nhanh chóng có mặt đông đủ, Trung đoàn trưởng vội yêu cầu chúng tôi mau đưa ra những phát hiện của mình.

Sư phụ nhấp một ngụm nước, đều đều nói: “Qua khám nghiệm tử thi, trước tiên chúng tôi xác định nguyên nhân cái chết là chấn thương sọ não nghiêm trọng dẫn đến tử vong. Đồng thời chúng tôi cũng suy đoán, hung thủ giữ chặt cổ nạn nhân, đè cô ấy xuống một vật dụng trong nhà, sau đó dùng vật tày đánh vào đầu, gây ra cái chết cho nạn nhân. Sau khi nạn nhân tử vong, hung thủ giấu xác trong sân vườn. Khoảng hơn một tháng trước, thi thể bắt đầu phân hủy bốc mùi, hung thủ không thể tiếp tục che giấu, vì vậy nhân một đêm tuyết lớn, dùng xe đẩy tay đưa thi thể ra bãi tha ma vùi lấp qua loa. Khi tuyết ngừng rơi, thú hoang trong núi liền coi thi thể là thức ăn mà lôi ra.”

Nghe sư phụ nói thế, tôi đột nhiên nhớ đến lời sư phụ nói lúc trước, rằng phải đem nguyên nhân tử vong kết hợp với quá trình giấu xác. Bây giờ đã tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái chết, làm rõ được quá trình giữ xác, vậy có thể suy đoán ra điều gì?

Quả nhiên sư phụ bắt đầu nói đến vấn đề này: “Nạn nhân bị vật tày đập vào đầu, xương đầu bị vỡ nát, da đầu cũng bị đánh rách, nếu như giấu một thi thể bị thương trên đầu thì…”

“Nơi giấu xác hẳn sẽ có vết máu của nạn nhân!” Tôi không nén được sự vui sướng, bỗng nhiên cướp lời sư phụ định nói.

Các điều tra viên đều giật mình với câu tôi vừa thốt ra, mọi người đều quay đầu nhìn tôi.

Sư phụ cười nói, “Đúng. Căn cứ vào các điều kiện khác, chúng tôi cho rằng hung thủ là một người đàn ông trẻ, khỏe mạnh, quen biết với nạn nhân, trong nhà có xe đẩy tay, trong sân nhà hẳn là có chỗ giấu xác, nơi đó có lẽ có vết máu của nạn nhân.”

Hình ảnh minh họa:

Phần xương xốp (Spongy bone) trong xương sọ


Gan, mật, ống dẫn mật

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi nắm rõ thông tin, các điều tra viên đã sẵn sàng lao đi. Trung đoàn trưởng nói, “Làm tốt lắm! Bây giờ chúng tôi lập tức phái công an khu vực đến từng nhà điều tra.”

Sư phụ lắc đầu, nói: “Lần trước tôi đến xem hiện trường, trừ thôn Thu Cảnh vẫn còn thôn Phong Lương bên cạnh cũng có đường mòn dẫn đến bãi tha ma. Tiếc rằng ảnh chụp quá hạn chế, không thể suy đoán tuyến đường mà chiếc xe đẩy đi qua, nên trước mắt vẫn chưa thể khẳng định hung thủ là người thôn nào. Hơn nữa việc điều tra sẽ gây ảnh hưởng lớn, tôi nghĩ không nên đánh động đến hung thủ.”

Trung đoàn trưởng gật đầu tỏ vẻ tán thành: “Nhưng nếu không điều tra thì phải làm thế nào?”

Sư phụ đáp: “Đừng vội, chúng ta còn cách làm khác, thậm chí còn nhanh gọn hơn cả tiến hành điều tra.”

Nghe sư phụ nói thế, các điều tra viên đều cầm bút lên, bắt đầu ghi chép.

Sư phụ nói: “Thông qua kiểm tra thi thể một cách kỹ càng, chúng tôi phát hiện ra một manh mối rất quan trọng, có thể sẽ giúp tìm ra nguồn gốc thi thể trong thời gian rất ngắn.”

Trung đoàn trưởng mắt sáng rực lên.

Sư phụ nói tiếp: “Trước mắt đã xác định nạn nhân là một cô gái khoảng 27 tuổi, nhà gần vùng núi, tức là khu vực năm huyện quanh đây. Khoảng từ tháng tám đến tháng mười một năm nay, nạn nhân đã từng được phẫu thuật mật tại bệnh viện của một trong năm huyện này. Ngoài ra cuộc phẫu thuật không quá thuận lợi, vì trong khi mổ mới phát hiện ra túi mật của cô ấy nằm ở vị trí khác thường, vậy nên phải mở rộng vết mổ.”

Các điều tra viên cắm cúi ghi lại, Trung đoàn trưởng không nén nổi tò mò, hỏi: “Làm thế nào mà các anh có thể suy đoán thông tin chuẩn xác như vậy?”

“Chúng tôi sẽ diễn giải điều này trong biên bản giám định, hiện giờ không cần nói quá chi tiết.” Sư phụ nói, “Bước tiếp theo, chúng ta nên chia thành năm hướng, đến các bệnh viện huyện điều tra bệnh án, tôi nghĩ sẽ nhanh tìm thấy nguồn gốc thi thể thôi.”

“Được!” Đội trưởng đội hình sự thành phố Thu Lĩnh ra chỉ thị: “Chúng ta chia làm năm tổ công tác, mỗi tổ phụ trách một huyện, lập tức xuất phát, trong đêm nay phải liên hệ với công an địa phương để xin phối hợp, đồng thời tìm lãnh đạo ở các bệnh viện. Yêu cầu trước giờ đi ngủ phải biết được nạn nhân tên họ là gì!”

Các điều tra viên vội vã thu thập giấy tờ, chuẩn bị xuất phát ngay trong đêm. Đội trưởng hình sự quay lại hỏi bác sỹ Lý: “Tôi muốn hỏi anh, vì sao nhiều manh mối như vậy mà anh không phát hiện ra được?”

Câu hỏi này khiến mặt bác sỹ Lý đỏ gay, chỉ biết cúi đầu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của anh đội trưởng.

Trung đoàn trưởng thấy anh đội trưởng sắp chửi bới đến nơi, sợ anh ta phá hỏng không khí ngập tràn hi vọng trong phòng, liền nhanh chóng hòa giải: “Không có việc gì làm thì về đi ngủ đi, chưa biết chừng mai lại vất vả hơn đấy.”

Lúc quay về nhà khách, tôi mang sổ tay ra ghi lại tất cả những gì hôm nay đã làm được, tôi cảm thấy một ngày làm việc này giúp bản thân tiến bộ không ít.

12 giờ đêm, di động vang lên tiếng tin nhắn. Tôi cần điện thoại lên xem, thấy sư phụ nhắn: “Thuận lợi lắm, tìm thấy nguồn gốc thi thể rồi, tổ công tác đang trên đường đến nhà nạn nhân, mau đi ngủ đi, mai chúng ta còn phải phá án.”

Nhờ suy đoán chính xác của sư phụ, chỉ trong vỏn vẹn sáu tiếng đồng hồ, từ một thi thể tưởng chừng như không thể tìm thấy nguồn gốc, chúng tôi đã biết được cô ấy là ai. Tôi nằm trên giường trằn trọc, không thể ngủ được. Cuối cùng chúng tôi cũng được về ăn Tết rồi.

8 giờ sáng hôm sau, tôi cùng sư phụ đúng giờ đến ngồi vào bàn tròn trong phòng họp chờ đợi.

Đứng lên báo cáo là một tổ gồm ba điều tra viên, từ đôi mắt thâm quầng có thể thấy họ đã thức trắng đêm không ngủ.

“Điều tra rất thuận lợi.” Người phụ trách tổ nói, “Dựa vào suy đoán của chuyên gia trên tỉnh, 11 giờ 30 phút đêm qua, chúng tôi tìm thấy tại bệnh viện huyện Thu Bồng một bệnh nhân bị sỏi mật rất phù hợp với mô tả, tên là Tôn Lệ Mai. 2 giờ sáng chúng tôi tới được nhà cô ấy. Tôn Lệ Mai, 28 tuổi, là người thôn Phong Thu thuộc huyện Thu Bồng. Trong nhà có con gái hai tuổi, chồng đi làm xa, con gửi cho bà của Tôn Lệ Mai trông nom. Theo lời bà cụ, vì chồng không ở nhà nên khoảng hai năm nay Tôn Lệ Mai có quan hệ mật thiết với một người đàn ông ở thôn bên cạnh. Hắn ta vừa khéo lại là người ở thôn Phong Lương.

Vừa nghe tin này, nhiệt huyết trong lòng tôi lại sục sôi, án sắp phá được rồi.

Anh phụ trách tiếp tục báo cáo: “Ngày 17 tháng 10, Tôn Lệ Mai đến bệnh viện huyện Thu Bồng để phẫu thuật mật. Vì bà của Tôn Lệ Mai muốn trông đứa bé, nên Tôn Lệ Mai nhờ “anh họ” là người ở thôn Phong Lương đến chăm sóc. Sau khi xuất viện thì không biết Tôn Lệ Mai đã đi đâu.”

“Người đàn ông này có quan hệ thế nào?” Sư phụ hỏi thêm.

“Người này tên là Quách Tam. Hắn ta có một vườn trà lớn. Bởi vì vườn trà này ở vị trí tốt, lá trà cho sản lượng cao, chất lượng cũng cao, nên điều kiện kinh tế của hắn không tệ. Vợ hắn tên là Lâm Ngọc Lan. Chúng tôi không dám đánh động đến Quách Tam, chỉ điều tra xung quanh, thấy mấy tháng nay trừ vài ngày đi chăm sóc Tôn Lệ Mai thì hắn và vợ không rời khỏi nhà. Nên tôi cảm thấy Quách Tam không có nhiều khả năng gây án.”

“Sao lại không có nhiều khả năng?”

“Quách Tam đối xử với Tôn Lệ Mai rất hào phóng, nghe nói tiền thuốc men đều do Quách Tam trả, cho nên sẽ không vì thù hận, nợ nần mà giết người. Khả năng giết người vì tình lại càng nhỏ, theo như chuyên gia đã phân tích, nạn nhân chết sau khi phẫu thuật khoảng một tháng, tức là khoảng giữa tháng mười một. Từ tháng 10 đến tháng 11 Lâm Ngọc Lan vẫn ở nhà, nếu ngày 30 tháng 10 Quách Tam dẫn Tôn Lệ Mai vừa xuất viện về nhà mình ở nửa tháng, thì chẳng lẽ Lâm Ngọc Lan lại không nói gì?”

“Vì sao chị ta nhất định phải có ý kiến?” Sư phụ nói, “Chúng ta không thể nghĩ như vậy, loại người gì cũng có, dĩ nhiên sẽ có người phụ nữ chịu nhịn nhục.”

Điều tra viên gật đầu.

“Dù thế nào chăng nữa, Quách Tam hiện là người bị tình nghi nhiều nhất.” Sư phụ nói,“Cứ bắt người về trước đã, ngoài ra tôi sẽ cùng tiểu Tần sẽ đến nhà hắn xem sao.”

Lần đầu tiên đi bắt kẻ bị tình nghi, có vẻ như tôi vẫn chưa kịp thích ứng. Khi thấy ba điều tra viên ấn chặt Quách Tam đang ngồi trong nhà sao trà xuống đất rồi còng tay, tôi vẫn có chút thương hại kẻ bị đè ra như gà chịu trói. Lâm Ngọc Lan thì khóc gào, nghe không ra câu nào với câu nào. Một nữ cảnh sát đi lên giữ lấy Lâm Ngọc Lan, nói: “Cùng lên Cục công an, chúng tôi cần chị nói vài chuyện.”

Ngay khi vợ chồng Quách Tam bị điều tra viên nhét vào trong xe, đưa về điều tra, sư phụ dẫn tôi vào sân nhà họ Quách.

Trong góc sân có một cái xe đẩy, chiếc xe đẩy này lập tức khiến tôi cực kỳ hứng thú. Tôi mau chóng đội mũ, đeo khẩu trang và găng tay, đến gần chiếc xe quan sát. Sư phụ thì bị đống củi được chất ở một góc khác hấp dẫn, thầy chậm rãi đi lại quanh đống củi ấy.

Chiếc xe đẩy này hết sức bình thường, thoạt nhìn thấy nó cũng đã qua nhiều năm sử dụng. Tôi vuốt nhẹ lên mặt trên của chiếc xe, đột nhiên, dường như có một vật cứng móc vào găng tay của tôi. Tôi từ từ nhấc tay ra khỏi đó, nhìn thật kỹ, thì ra ở đoạn giữa bề mặt xe có một cái đinh sắt nhô ra. Có lẽ vì sợ nó sẽ làm người ta bị thương nên mũi nhọn đã bị đập cho cong xuống, hình thành trên mặt xe một cái móc sắt hơi gồ lên.

Tôi lấy đèn pin chiếu chếch xuống, rồi dùng kính lúp soi kỹ, liền phát hiện ra vật chứng quan trọng – là mấy sợi len màu xanh lá.

Trong đầu tôi lập tức hiện ra hình ảnh lúc chúng tôi kiểm tra quần áo của nạn nhân. Lúc ấy chúng tôi phát hiện nạn nhân mặc một chiếc áo len màu xanh lá, sau lưng có một chỗ bị thủng, quanh lỗ thủng dính đầy rỉ sắt. Giờ đã quá rõ ràng, chiếc xe đẩy này chính là xe được dùng để chuyển thi thể.

“Sư phụ!” Tôi hào hứng gọi sư phụ như thể Tôn Ngộ Không, “Ở đây có vài sợi tương tự như chất liệu trên quần áo của nạn nhân, có thể đối chiếu với vết thủng sau lưng áo!”

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy sư phụ đâu, chỉ nghe thấy tiếng thầy từ sau đống củi vọng ra: “Tốt! Cẩn thận lấy ra, mang về tiến hành kiểm nghiệm vật chứng vi lượng, tôi cũng cho rằng đó là chứng cứ có tính quyết định.”

Tôi thấy rất kỳ lạ, khi tôi phát hiện ra căn cứ quan trọng như vậy mà sư phụ vẫn không đi ra từ sau đống củi, hay là thầy tìm thấy thứ gì tốt hơn?

Tôi chụp ảnh, lấy mẫu vật chứng xong, liền đi đến sau đống củi tìm sư phụ.

Sư phụ đang ngồi xổm, bên cạnh là hòm dụng cụ đã mở. Trên tay thầy cầm một tấm giấy thử, từ từ cọ xát lên mặt đất phía sau đống củi.

Lúc tôi đến gần mới thấy, hóa ra trên mặt đất ở đó dường như có một mảng đen đặc, cả khoảng đất như bị chất lỏng màu thẫm ngấm vào.

Tôi nhớ lại suy đoán của sư phụ khi họp ban chuyên án: Thi thể bị giấu đi, nơi giấu xác không ở trong nhà, đặc biệt là nơi ấy hẳn là có vết máu của nạn nhân.

Không ngờ sư phụ lại đoán đúng, giọng nói của tôi cũng vì phấn khích mà run lên: “Đây… đây là máu phải không?”

Sư phụ không đáp, thầy cầm phần giấy thử bị chà đen kịt, lấy thuốc thử trong hòm ra nhỏ hai giọt lên giấy thử, rồi quay lại giơ miếng giấy lên mà cười: “Haha, benzidine, dương tính!”

Nếu đã xác định mảng dấu vết này là máu thì niềm tin của chúng tôi càng được củng cố, sư phụ hồ hởi nói: “Lấy về đi, chắc chắn là trùng khớp DNA, thêm chứng cứ anh vừa phát hiện nữa, vậy là ăn chắc rồi!”

Chúng tôi ngâm nga quay về ban chuyên án, báo cáo lại những phát hiện quan trọng này với Trung đoàn trưởng, ông ấy thở dài một tiếng, lười biếng duỗi eo, nói: “Ngày mai về nhà ăn Tết thôi!”

Vừa dứt lời, thấy điều tra viên phụ trách thẩm vấn đẩy cửa chạy vào: “Báo cáo thủ trưởng, đã khai nhận.”

Có chứng cớ mấu chốt của chúng tôi, việc hung thủ thú nhận chỉ là chuyện thời gian, nên sau khi nghe tin vui này Trung đoàn trưởng bình tĩnh cười: “Đừng vội, ngồi xuống đây, uống cốc nước rồi từ từ nói.”

“Từ lúc bắt đầu, chúng tôi đã biết bọn họ là hung thủ.” Điều tra viên nuốt nước miếng, nói: “Biểu cảm của họ lúc ở trên xe cho chúng tôi biết, vụ án này do họ gây ra. Khi đến phòng thẩm vấn, chưa quá năm phút, Lâm Ngọc Lan đã quỳ trên đất nói chị ta sát hại Tôn Lệ Mai. Theo ý kiến chỉ đạo của chuyên gia, hung thủ là một người đàn ông trẻ khỏe, nên chúng tôi vẫn tiếp tục kiên trì. Sau khi thẩm vấn một tiếng đồng hồ, hai người liền khai báo sự thật. Lời khai cũng trùng khớp.”

Thì ra Quách Tam dan díu với Tôn Lệ Mai từ đầu năm ngoái, nhưng hai người khéo giấu diếm nên không ai biết. Thời điểm đó, việc buôn bán trà của Quách Tam ngày càng phát triển, điều kiện sinh hoạt tốt hơn, hắn cũng ngày càng đổ đốn. Đầu tiên hắn lật mặt với Lâm Ngọc Lan, nói cho chị ta biết quan hệ của hai người, ép Lâm Ngọc Lan chấp nhận cuộc ngoại tình này. Nói cách khác, Quách Tam ỷ vào tiền tài, hòng sống cuộc sống trong mơ một chồng hai vợ. Thật không ngờ yêu cầu vô liêm sỉ ấy lại được Lâm Ngọc Lan yếu đuối chấp nhận. Sau khi Tôn Lệ Mai phẫu thuật xong, Quách Tam đưa cô ta về nhà chăm sóc, còn Lâm Ngọc Lan phải hầu hạ Tôn Lệ Mai như trâu như ngựa. Khoảng giữa tháng 11, Tôn Lệ Mai đã hồi phục sức khỏe, cô ta liền ăn cháo đá bát, đòi Quách Tam ly hôn với Lâm Ngọc Lan. Nhưng Quách Tam không đồng ý, cô ta lại đòi hắn chia cho một phần tài sản, nếu không sẽ đi rêu rao chuyện họ ngoại tình.

Đến một hôm, Quách Tam và Tôn Lệ Mai lại cãi nhau về việc này. Lâm Ngọc Lan khuyên can thì bị Tôn Lệ Mai đẩy ngã. Quách Tam nghĩ tới lúc Lâm Ngọc Lan ân cần chăm sóc Tôn Lệ Mai, đột nhiên nổi giận, đè Tôn Lệ Mai xuống giường, thuận tay cầm một cái chày sắt dưới gầm giường lên, đánh chết cô ta. Sau khi giết người, hai vợ chồng tính toán rất nhiều cách, cuối cùng nghĩ mùa đông thi thể sẽ không thối rữa nên đem thi thể Tôn Lệ Mai giấu ở sau đống củi. Đến tận khi thi thể bốc mùi mới đành mạo hiểm mang ra bãi tha ma chôn cất.

Vụ án được giải quyết suôn sẻ. Dọc đường chúng tôi vui vẻ cười đùa, mang tâm trạng tốt đẹp quay về tỉnh.

Ở nhà sớm đã chuẩn bị một mâm cơm nóng sốt, đón chúng tôi chiến thắng trở về.

Chú thích hình ảnh:


Xe đẩy trông như thế này

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon