Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 13

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 13
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 13: Vụ án thứ mười ba – Hoa cúng tết Thanh Minh


Tôi được sinh ra vào tháng 1 ngày 10, từ nhỏ đã có nhiều đồng nghiệp của ba tôi đùa rằng tôi có số làm cảnh sát (1) Vì sinh vào mùa đông nên biệt danh lúc nhỏ của tôi là Đông Tử, tựa như bản thân tôi và mùa đông có sự gắn kết khăng khít. Nhưng do sợ lạnh bẩm sinh nên tôi lại ghét mùa đông nhất trong các mùa.
Hàng năm đông đi xuân đến, khi hoa xuân bắt đầu nở là lúc tâm trạng tôi tốt nhất. Có người nói, ở những nơi không có hai mùa xuân thu, vừa dứt cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông đã đón ngay cái nóng như đổ lửa của mùa hè, người ta chỉ có thể cảm nhận chút gió xuân thoảng qua mặt vào khoảng cuối tháng ba đầu tháng tư, ngay trước tết Thanh Minh. Nếu lúc ấy được đi chơi hội Đạp Thanh (2) nhìn ra xa thấy hoa cải nở rộ khắp núi đồi mới dễ chịu làm sao!

Đáng tiếc, học bảy năm Đại học, kế hoạch đi du lịch của tôi vẫn chỉ là ao ước. Sau khi đi làm được một năm, nhờ có biểu hiện xuất sắc của chúng tôi, cuối cùng tôi cũng được trải qua một cái Tết an ổn. Nháy mắt đã đến cuối tháng ba, ý định đi chơi hội lại hiện lên trong đầu tôi. Tôi đã sớm hẹn với Linh Đang, đến kỳ nghĩ lễ Thanh Minh sẽ cùng đi ngắm hoa cải. Nhưng có kế hoạch trước cũng không cản nổi những sự bất ngờ. Ngày nghỉ lễ Thanh Minh vừa bắt đầu, tôi còn chưa kịp “tỉnh giấc xuân nồng” thì chuông điện thoại đã kêu loạn như đòi mạng.

Kể cả ngủ như chết, chỉ cần nghe tiếng chuông điện thoại là tôi bật dậy như điện giật, mấy năm nay vẫn thế, đã thành thói quen mất rồi. Ghét của nào trời trao của ấy, cuộc điện thoại này là của sư phụ gọi tới, bảo rằng ở huyện Thạch Bồi gần thành phố chúng tôi có xảy ra án mạng, chết một người. Vì hiện trường nằm ở trong thị trấn, gây ảnh hưởng lớn đến cư dân ở đây, nên lãnh đạo Cục công an Thạch Bồi gọi lên tỉnh để xin sự trợ giúp của pháp y tỉnh.

Tuy hàng năm phải dành quá nửa thời gian để đi công tác, nhưng chỉ cần các địa phương có lời mời là sư phụ đi ngay. Thầy nói, dù năng lực và thời gian có hạn, chúng ta vẫn phải dùng hết sức mình, lấy tất cả khả năng ra để phá án, vì đó là công việc của người làm pháp y, vì muốn tấn công tội phạm, hơn thế là vì bảo vệ người dân. Khi mới nghe sư phụ nói vậy, trong lòng tôi cảm thấy quá vĩ đại, đến khi làm pháp y lâu rồi mới dần phát hiện ra, kỳ thật chúng tôi vẫn luôn lặng thầm thực hiện những điều lớn lao ấy. Người ngoài nhìn vào thấy bác sỹ pháp y thật bình tĩnh, thậm chí đôi lúc còn quá lạnh lùng, thật ra trong lòng chúng tôi đều ngập tràn nhiệt huyết và chính trực. Cũng chính vì ý thức trách nhiệm không thể kháng cự, mặc kệ buồn ngủ hay bận bịu, chúng tôi vẫn có thể nhận lệnh bất cứ lúc nào, lập tức tới hiện trường.

Thời gian gấp gáp, tôi nhanh chóng mặc quần áo, đồ ăn sáng cũng chưa kịp mua, ngồi ngay lên xe cảnh sát chạy tới huyện Thạch Bồi. Trên xe, tôi vội vã hỏi sư phụ về tình huống vụ án, hi vọng trước khi tới hiện trường có thể tìm hiểu một vài thông tin, chuẩn bị thật tốt tâm lý cũng như định sẵn bước tiếp theo trong kế hoạch công tác.

“Phòng trực ban trực tiếp đưa lệnh xuống.” Sư phụ xòe tay, nói: “Chỉ có một câu, ở sông Thạch phát hiện được một thi thể, bước đầu xác định là bị sát hại, vì tìm thấy thi thể ở nơi đông đúc nhất thị trấn nên gây ra phản ứng rất lớn, Trung đoàn trưởng yêu cầu phải mau chóng phá án.”

“Ít thông tin như vậy sao?” Tôi thất vọng lắc đầu.

“Vội cái gì,” sư phụ đẩy cửa kính ra, châm thuốc, “Tôi hỏi rồi. Để giữ an toàn, họ đã tiến hành bảo vệ hiện trường, chờ chúng ta đến mới bắt đầu vớt thi thể.”

“Thi thể đó không bị nước cuốn trôi ư?” Tôi không dám tin ở địa phương lại có thể ra quyết định bừa bãi như thế.

“Dĩ nhiên là không trôi, nếu trôi chẳng lẽ không ai vớt. Anh tưởng mọi người dốt nát lắm à?”

Tôi trầm mặc, nhưng trong lòng vẫn âm ỉ nỗi lo lắng. Tình trạng ở hiện trường thứ nhất vô cùng quan trọng, nhưng chỉ vì chờ chúng tôi mà dẫn đến thay đổi vị trí thi thể hoặc khiến thi thể càng thêm tổn hại, thì đúng là mất nhiều hơn được.

Huyện Thạch Bồi rất gần thành phố chúng tôi. Xe xuất phát từ 7 giờ sáng, tránh được dòng xe cộ giờ cao điểm, một tiếng sau đã tới hiện trường ở huyện Thạch Bồi. Lúc này là 8 giờ sáng, cũng là lúc nhiều người ra đường nhất, xa xa đã thấy một đám người hóng chuyện đông nghìn nghịt, đều nhốn nháo nhón chân, râm ran bàn luận. Người phụ trách bảo vệ hiện trường đang cố gắng ngăn cản người dân và phóng viên chen qua dải phân cách.

Chúng tôi mang theo hòm dụng cụ và giấy tờ chứng nhận, vượt qua những tiếng xôn xao “Pháp y đến rồi đấy!” để đi vào trong dải phân cách.

Huyện Thạch Bồi có hai trăm nghìn cư dân sinh sống, là một nơi non xanh nước biếc. Sông Thạch chảy từ Tây sang Đông, chạy qua lòng thị trấn, trên sông có hơn mười cây cầu đá, khiến cho thị trấn thêm phần cổ kính và duyên dáng. Vào mùa này sông sâu khoảng hai mét, nước gần như trong vắt, nhưng muốn nhìn rõ vật nằm trong nước thì không quá dễ dàng.

Thi thể được tìm thấy ngay gần cây cầu đá ở giữa thị trấn. Hai bên bờ sông có rất nhiều cửa tiệm nhấp nhô vui mắt. Sáng sớm 6 giờ, có người chủ tiệm nọ ra sông múc nước giặt giẻ lau nhà, đột nhiên thấy trong nước dường như có vật gì đang lập lờ chìm nổi. Lúc ấy trời chưa sáng hẳn, người chủ tiệm nổi hết da gà, vội chạy đi báo công an. Công an khu vực chạy đến hiện trường thì phát hiện ra một thi thể mặc váy liền in hoa.

Tôi cùng sư phụ đứng trên cầu nhìn xuống sông, loáng thoáng thấy thi thể bị dòng nước đẩy đưa bồng bềnh, váy xòe ra như vòng hoa đặt trên mồ mả, khóc than cho người đã khuất bất hạnh.

“Nước chảy không chậm, vì sao thi thể không trôi tiếp?” Sư phụ đi đúng vào trọng điểm, điều đầu tiên phải hỏi về con sông Thạch yên bình này.

“Đây là đoạn giữa cầu, dưới cầu có vật cản thiên nhiên.” Bác sỹ Quế của Cục công an huyện Thạch Bồi vừa nói vừa đi ủng và đeo găng tay cao su, chuẩn bị xuống sông vớt thi thể.

“Vật cản?” Sư phụ rất hiếu kỳ, “Vật cản gì?”

“Là đá tảng dưới lòng sông, đá ở đây xếp thành dốc, chỗ cao nhất chỉ cách mặt nước chưa đến 30 cm. Vì vật cản này không làm ảnh hưởng đến dòng nước, lại có thể chặn rác rến, dễ dọn dẹp nên không ai sửa lại cả. Nhiều năm rồi vẫn như vậy, những vật hơi lớn một chút trôi từ thượng du xuống đều bị chặn lại.”

“À, vì mực nước thấp hơn độ dày của thi thể nên thi thể bị giữ lại chỗ này.” Tôi hiểu ra, “Mùa này thi thể muốn nổi cũng phải mất ba, bốn ngày thầy nhỉ?”

Sư phụ lắc đầu, nói: “Không. Đá ở đây dốc nghiêng, nên thi thể này không phải nổi lên, mà là bị mắc cạn.”

Tôi gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Sư phụ nói tiếp: “Ở đây là trong thị trấn, nếu thi thể trôi đến đây sớm hơn thì sẽ bị người dân phát hiện ngay. Dòng nước chảy nhanh như vậy, theo tôi được biết sông Thạch cũng không dài, nên tôi cho rằng thi thể trôi đến đây từ đêm qua, thời gian tử vong cũng không quá dài.”

“Chúng tôi đi xuống xem được không?” Sư phụ nhìn quanh bốn phía, như đang tìm dụng cụ để xuống nước.

“Xuống được, nước chỗ này nông lắm.” Bác sỹ Quế nói, “Nhưng đá rất trơn, phải cẩn thận mới được. Ở đây thỉnh thoảng vẫn có trẻ con xuống chơi đùa rồi trượt chân ngã vào nước sâu chết đuối.”

“Phỉ phui cái mồm.” Sư phụ cười nhìn bác sỹ Quế, bảo tôi cũng đi ủng, đeo găng tay, xuống nước tìm kiếm.

Trên đá thực sự rất trơn, tôi vừa xuống nước đã ngã lộn cổ, may mà nước cạn nên chỉ bị ướt quần áo. Thời tiết dạo này ấm áp hơn, tôi không quan tâm đến cái quần ướt đẫm, tiếp tục di chuyển về phía thi thể.

Đi đến gần mới thấy quả thực thi thể bị đá chặn lại ở phía tây, bập bềnh trôi nhưng không thể vượt qua rào cản đá xanh.

Tôi cẩn thận rướn người qua, nắm lấy tay phải của thi thể. Bàn tay ấy mảnh mai nhưng cứng đờ, xem ra các khớp xương nhỏ đã hoàn toàn cứng lại. Ngón tay của thi thể cong gập, móng tay không ngừng cào vào bàn tay đang đeo găng của tôi, khiến trong lòng tôi trào lên từng cơn sợ hãi.

Đứng trên đá trơn trượt, tôi và bác sỹ Quế đều không thể dùng nhiều lực, phải phí sức chín trâu hai hổ, mượn lực nổi của dòng nước mới có thể đưa được thi thể đến sát bờ nước, sau đó cùng công an khu vực nâng cái xác lên bờ.

Người chết là một cô gái trẻ, khoảng mười mấy, hai mươi tuổi. Làn da trắng nõn, cằm nhọn, đôi mắt to trống rỗng nhìn lên bầu trời, trên người mặc áo thun cùng quần bò mài màu xanh, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo váy in hoa.

Tôi cố gắng mở khớp hàm ra, muốn xem kỹ bộ răng, hi vọng có thể phán đoán về tuổi tác của cô gái này. Nhưng thi thể đã cương cứng, xương hàm hoàn toàn không có dấu hiệu cử động.

“Anh làm cái gì đấy?” Sư phụ có vẻ khó hiểu khi thấy tôi làm vậy.

“Em xem tuổi. Xem có thể nhanh chóng tìm ra nguồn gốc thi thể không.”

“Vội gì, thị trấn nhỏ như vậy, nguồn gốc thi thể khó tìm đến mức nào chứ?” Sư phụ nói, “Còn nữa, khám nghiệm hiện trường anh còn chưa làm xong, ai đã cho khám nghiệm bên ngoài thi thể? Không phải cứ nhớ ra cái gì thì làm cái đấy, làm từng bước thì sẽ không sai.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu, đúng là có hơi hấp tấp thật. Nhưng ở đây cũng chẳng phải hiện trường giết người, có gì mà khám tra?

“Thông qua khám nghiệm tử thi để tìm ra nguồn gốc thi thể là biện pháp lúc không còn cách làm nào khác.” Sư phụ nhoài ra thành cầu, cẩn thận dò xét dòng nước bên dưới, “Tốt nhất là có thể từ việc khám nghiệm và kiểm tra hiện trường, tìm ra ngay nguồn gốc thi thể. Nếu không thể mới tính đến chuyện khám nghiệm tử thi để suy đoán ra một vài căn cứ tìm nguồn gốc thi thể.”

“Nhưng dựa vào khám tra hiện trường như thế nào để tìm ra nguồn gốc cái xác đây? Căn cứ vào quần áo sao?” Tôi chăm chú nhìn vào thi thể vì bị cương cứng mà rơi vào tư thế kỳ quặc.

“Có khả năng trên thi thể sẽ có vài đồ tùy thân, bị dòng nước cuốn đi, sau đó mắc lại chỗ nước cạn.” Sư phụ nói, “Không tin thì anh xem đó là gì?”

Nhìn theo hướng sư phụ chỉ, quả nhiên tôi nhìn thấy bên rìa tảng đá gần đó có một vật gì đang trôi nổi, nằm khá gần chỗ tìm thấy thi thể, trước đấy tôi chỉ quan tâm đến cái xác, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của nó. Tôi hào hứng chạy xuống nước lần nữa, dọc theo những tảng đá trơn tuồn tuột để đến gần thứ ấy, rồi thò tay vào nước lôi nó ra.

Đúng là sư phụ nói chuẩn. Đó là một cái túi sách.

Việc này đối với nhân viên khám nghiệm hiện trường là một chuyện tốt. Mỗi khi kiểm tra hiện trường vụ án, người ta đều muốn tìm được những vật chứng quan trọng như chứng minh thư, danh thiếp, điện thoại… Từ những vật đó có thể xác định nguồn gốc thi thể khá nhanh, cũng có thể giảm bớt nhiều chuyện phiền toái cho công tác khám nghiệm tử thi, giúp đẩy nhanh tốc độ phá án.

Tôi vớt túi sách này như vớt được “thần khí”. Trong túi có một tấm thẻ học sinh ướt sũng, trên thẻ dán ảnh của cô gái đã chết, bên cạnh có vài chữ nói rõ thân phận của cô: Trường Trung học phổ thông Thạch Bồi, lớp 12/1, Mã Tiểu Lan.

(1)Số điện thoại gọi cảnh sát ở Trung Quốc là 110
(2) Hội Đạp Thanh: Đạp thanh  là giẫm chân lên cỏ. Trước đây, có ngày hội giẫm chân lên cỏ trong dịp tiết Thanh Minh, nam nữ thanh niên nhân dịp này để du xuân, nên mới có tên gọi hội đạp thanh ( tức là giẫm lên cỏ). Ngày nay, ở Việt Nam lễ hội này có lẽ không còn, nhưng ở Trung Quốc thì một vài nơi vẫn còn duy trì. Trích từ truyện Kiều có câu:

“Thanh minh trong tiết tháng ba

Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.”

“Đi tìm người đi.” Sư phụ nói với công an khu vực xong, quay lại nói với tôi, “Bắt đầu khám nghiệm sơ bộ thi thể.”

Tôi cẩn thận quan sát quần áo người chết, nhận thấy không có bất kỳ dấu vết bị hủy hoại nào, ăn mặc cũng rất chỉn chu.

“Xem ra không giống cưỡng hiếp, học sinh lấy đâu ra tiền nên chắc không phải cướp bóc, chẳng lẽ nữ sinh lớp 12 này có hận thù gì với ai sao?” Tôi ngờ vực lắc đầu, từ tình huống trước mắt có thể thấy rất khó để bước đầu xác định tính chất vụ án. Tôi cẩn thận kiểm tra, thắt lưng của cô ấy vẫn cài nguyên vẹn, giày cũng đi nghiêm chỉnh.

“Quần áo chỉnh tề không có nghĩa là không phải cưỡng hiếp, anh xem áo lót này.” Sư phụ vén áo thun của người chết lên, nói với nhân viên ghi hình hình sự nói, “Chụp hình lại đi.”

Tôi ngó đầu nhìn qua, phát hiện viền dưới áo lót của cô ấy hơn cuộn lên trên, nói: “Đó không thể là căn cứ được! Có thể do nước cuốn gây ra, cũng có thể hình thành khi vớt xác lên.”

Sư phụ lắc đầu: “Nói do nước cuốn là không hợp lý, áo thun không bị cuộn thì làm sao áo lót cuộn lên được? Cũng khó có khả năng là do vớt. Chính anh vớt thi thể lên, anh làm đấy hả?”

“Không… Không…” Mặt tôi đỏ lựng, sư phụ hỏi thế khiến tôi rất lúng túng.

“Tóm lại là có điểm đáng ngờ.” Sư phụ nhíu mày, “Dù thế nào đi nữa, để tránh làm mất dấu vết, chúng ta không cần khám nghiệm sơ bộ tại hiện trường, bây giờ đến phòng giải phẫu thực hiện khám nghiệm.”

Tôi kiểm tra độ cứng của thi thể, thấy các khớp xương nhỏ đều đã cương cứng. Hiện tượng cứng tử thi thường xuất hiện sau khi chết khoảng hai tiếng đồng hồ, cứng dần từ các khớp xương lớn rồi đến các khớp xương nhỏ. Sau khi chết khoảng mười tiếng đồng hồ, thi thể sẽ hoàn toàn cứng lại, tử vong từ 24 đến 48 giờ sẽ bắt đầu mềm dần. Căn cứ vào tình trạng cứng của thi thể, kết hợp với một vài hiện tượng sau khi chết, chúng tôi bước đầu xác định thời điểm tử vong của cô gái này là khoảng 8 giờ tối hôm qua.

Trên thi thể trừ việc có thể lờ mờ nhìn thấy hiện tượng xuất huyết dưới da trên vùng cổ tay, còn lại không phát hiện tổn thương nào rõ ràng. Nhưng có triệu chứng ngạt thở rất rõ.

“Khoang mũi miệng không có bọt khí, hai tay sạch sẽ, không có bùn cát, rong tảo. Hẳn là chết rồi mới bị ném xuống nước.”

Sư phụ đứng thẳng lưng, nhìn dọc theo dòng sông về hướng tây, hỏi: “Trên thượng du con sông này là nơi như thế nào?”

“Đi thêm 3km về bên đó là đến ngoại ô, hai bên bờ sông là nhà dân và đồng ruộng.” Đội trưởng đội hình sự nói, “À, còn mấy nhà xưởng nữa.”

Tôi không chú ý đến hướng chảy của con sông như sư phụ, mà vẫn tiếp tục tiến hành khám nghiệm bên ngoài thi thể, bác sỹ Quế đứng bên cạnh chứng kiến và ghi lại những lời tôi nói ra trong quá trình khám nghiệm: “Không nhìn thấy vết hoen tử thi (1) có vẻ như sau khi chết chưa đầy một tiếng đồng hồ đã bị ném xuống nước, thời điểm đó chưa hình thành vết hoen.” Thường khi thi thể bị thả vào trong nước sẽ khó hình thành vết hoen tử thi.

“Chẳng phát hiện ra cái gì cả. Không biết phải làm gì đây.” Tôi xoa xoa đôi chân ngồi đến tê rần.

“Mang đến nhà xác đi.” Sư phụ phất tay, cùng tôi lên xe cảnh sát.

Nhà xác huyện Thạch Bồi không có phòng giải phẫu theo tiêu chuẩn, nơi tiến hành giải phẫu tử thi là một gian phòng cũ nát phía sau phòng khâm liệm, trong phòng ngoài một chiếc giường inox ra thì chẳng có trang thiết bị nào khác, đến cả đèn chiếu sáng cũng rất tồi tàn, quả thực là một phòng giải phẫu vô cùng đơn sơ.

Tuy thiếu ánh sáng, nhưng so với giải phẫu lộ thiên trong ánh mắt của những người dân tới dự lễ truy điệu thì vẫn còn tốt chán, cho nên sư phụ vẫn quyết định tiến hành khám nghiệm thi thể Mã Tiểu Lan tại phòng giải phẫu nhỏ u ám âm lạnh này.

Phải nhìn thấy một sinh mệnh còn trẻ mà đã từ giã cõi đời, tôi không tránh được nỗi đau đớn xót xa. Tôi từng tâm sự với sư phụ về cảm giác ấy, lo sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của tôi với vụ án. Thế nhưng sư phụ lại tỏ vẻ tán thành với cảm giác ấy của tôi, thầy nói, ghét ác như thù là một tố chất tất yếu của người làm pháp y, nhờ đó có thể tránh được sự nhiễu loạn tác động từ bên ngoài, biến đau thương thành động lực phá án.

Trước mắt là một thiếu nữ đôi mươi nằm im lặng trên bàn, vì thi thể hoàn toàn cương cứng mà em nằm cuộn mình lại, mắt mở to, trên làn da trắng như tuyết không mang chút sức sống.

“Thi thể đã cứng lắm rồi, không cởi quần áo ra được.” Tôi nói, “Hay là phải cắt ra?”

“Không.” Sư phụ kiên quyết lắc đầu, “Trước mắt chúng ta chưa nắm được manh mối nào, trên quần áo có thể còn dấu vết quan trọng, không thể phá hỏng quần áo được.”

“Thế thì phá trạng thái cương cứng đi.” Sau khi thi thể hoàn toàn cứng lại vẫn có thể phá hủy trạng thái đó ra, bằng cách tháo các khớp xương, tình trạng cương cứng cũng sẽ không còn, chỉ có điều đây là một việc làm rất tốn sức. Tôi và bác sĩ Quế phải bỏ rất nhiều công sức mới tháo hết các khớp xương lớn trên thi thể ra, Mã Tiểu Lan trở về trạng thái tự nhiên, tựa như một mỹ nhân nằm ngủ trong yên lặng.

Chúng tôi cẩn thận chụp hình trạng thái thi thể, sau đó loại bỏ quần áo của cô ấy. Sư phụ yêu cầu khi loại bỏ cần chú ý hơn một chút, mỗi một lớp quần áo được bỏ ra phải đem chụp lại. Tình trạng trang phục của Mã Tiểu Lan thoạt nhìn rất bình thường, trừ phần viền áo lót hơn cuộn lên, còn lại đều mặc chỉnh tề, đường khâu, cúc khóa đều không bị tổn hại, dường như không có điểm nào khả nghi. Nếu nhất định phải tìm ra một điểm khác thường, thì chính là Mã Tiểu Lan không đi tất, chiếc tất chỉ kéo đến nửa bàn chân, dồn cốn lại tại chỗ đó.

“Một cô gái ăn mặc rất chỉn chu nhưng lại đi tất như thế, không thấy khó chịu sao?” Tôi nói. Sư phụ không nói gì, chỉ tiếp tục quan sát.

Sau khi loại bỏ hết trang phục trên thi thể, sư phụ cẩn thận cầm quần áo ra chiếc bàn khám nghiệm đã được dọn dẹp cẩn thận ở bên ngoài, nói: “Bên trong ánh sáng mờ quá, các anh phụ trách giải phẫu thi thể, tôi đi kiểm tra quần áo.”

Tôi rất thích kiểu phân công như thế, có thể cho mình cơ hội được độc lập suy nghĩ, nếu từ đầu đến cuối chỉ nghe theo sư phụ thì sẽ chẳng bao giờ tiến bộ.

Nhìn bên ngoài thi thể không có bất cứ tổn thương nào. Vén mí mắt lên thấy có ứ máu rõ ràng, móng tay cũng màu xanh tím, có thể kết luận Mã Tiểu Lan chết vì ngạt thở. Mở miệng thi thể ra, thấy niêm mạc môi miệng không tổn thương, răng không lung lay, cơ bản có thể loại trừ khả năng bị bịt mũi miệng dẫn đến tử vong do ngạt thở cơ tính (2), nếu không phải chết đuối thì rất có thể là tử vong do bị bóp cổ.

Trên hai cổ tay hơi thoáng có dấu hiệu thay đổi màu sắc, tôi và bác sỹ Quế cẩn thận cắt da ra, phát hiện dưới da có hiện tượng xuất huyết.

“Cổ tay có xuất huyết dưới da, da không có vết xước sát, chứng tỏ xuất huyết hình thành do bị người khác nắm chặt cổ tay, là dạng tổn thương ràng buộc”, bác sỹ Quế lầm bầm trong miệng.

“Khống chế hai tay, bóp cổ, lại không bịt miệng.” Tôi nói, “Hoặc là người chết không hét lên, hoặc cô ấy có hét lớn đến mấy cũng không ai nghe thấy, hung thủ không sợ cô ấy kêu lên.” Bác sỹ Quế gật đầu tán thành với suy đoán tương đối chi tiết của tôi.

“Xem ra quá nửa là cưỡng hiếp giết người.” Bác sỹ Quế bắt đầu suy đoán dựa theo kinh nghiệm.

“Kiểm tra âm đạo thử xem.” Khi tôi chuẩn bị dùng gạc chà lên âm đạo để tìm kiếm dấu vết, thì đột nhiên phát hiện trong âm đạo có vết máu.

“A!” Tôi giật mình hô to, bỗng nghĩ tới vụ án dao găm cắm vào thân dưới mới trôi qua chưa lâu.

Sư phụ nghe thấy liền đi vào phòng giải phẫu: “Sao thế? Có phát hiện à?”

“Âm đạo có máu!” Tôi nói.

Sư phụ lắc đầu: “Con gái đến tháng, đừng nói với tôi là anh không biết.” Nói xong thầy lại đi ra ngoài. Nữ cảnh sát phụ trách chụp ảnh phì cười, tôi cũng vì sự kinh ngạc của chính mình mà xấu hổ vô cùng.

Thật không ngờ, sau khi làm sạch âm đạo mới phát hiện màng trinh của Mã Tiểu Lan vẫn còn nguyên, bộ phận sinh dục không bị tổn thương.

“Quế sư huynh, anh đoán sai rồi, không phải cưỡng hiếp”, tôi lau mồ hôi trên trán, nói. Mã Tiểu Lan khi còn sống không bị xâm hại tình dục, điều đó khiên tôi cảm thấy trong lòng bình tĩnh hơn ít nhiều. Bản thân tôi vẫn vì thương hoa tiếc ngọc mà lòng không yên. Cho tới tận bây giờ, tôi chưa từng kìm nén được trước những vụ cưỡng hiếp, có lúc tham gia thẩm vấn kẻ phạm tội cưỡng dâm, tôi vẫn không chịu nổi phải đi tới sút cho hai phát, sau đó lập tức bị điều tra viên kéo ra nói: “Không được đánh! Không được đánh! Bị sứt mẻ một chút là chúng ta mang tiếng tra tấn ép cung đấy!”

Bác sỹ Quế dường như lâm vào bế tắc, nói: “Không phải cưỡng hiếp, không phải cướp tiền, lại khó có thể do báo thù. Ai lại nhàn rỗi đến mức đi giết cô học sinh xinh xắn như vậy?”

“Xem ra tính chất vụ án chỉ có thể chờ bàn luận với điều tra viên thôi.” Tôi nói, “Bắt đầu chứ?”

Tuy công tác khám nghiệm đã bắt đầu được một lúc, nhưng bình thường chúng tôi vẫn nói “Bắt đầu đi”, tức là bắt đầu tiến hành giải phẫu tử thi.

Công tác giải phẫu tiến hành rất nhanh chóng. Thứ nhất, cả tôi và bác sỹ Quế đều làm đã quen tay. Thứ hai, trên thi thể không có tổn thương nên không cần đo đạc, chụp ảnh, giải phẫu cục bộ những chỗ bị thương, tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Chúng tôi đặc biệt giải phẫu khám nghiệm cẩn thận vùng cổ của Mã Tiểu Lan, lần lượt tách từng phần ra, phát hiện tầng cơ thịt bên trong có dấu hiệu xuất huyết rất rõ ràng, đồng thời xương móng cũng bị gãy. Phán đoán trước đó không sai, nạn nhân bị bóp, ép vào cổ dẫn đến ngạt thở cơ tính.

Tôi lột bỏ đôi găng tay dính đầy máu, đi ra bên ngoài phòng giải phẫu. Sư phụ vẫn cặm cụi kiểm tra quần áo của Mã Tiểu Lan, bên cạnh sắp xếp chỉnh tề một số thứ như chìa khóa, tiền lẻ, dây buộc tóc… Tôi đi đến bên thầy, nói: “Sư phụ xem kỹ thật đấy, lâu thế mà vẫn chưa xem xong ạ?”

Sư phụ gật đầu: “Giải phẫu xong rồi? Dạo này thuần thục quá nhỉ. Có phát hiện được gì không?”

“Vì đơn giản nên mới nhanh thế đấy ạ. Có hai phát hiện, một là người chết bị đè ép lên cổ dẫn đến ngạt thở cơ tính, hai là có thể loại trừ khả năng cưỡng hiếp.”

“Loại trừ cưỡng hiếp?” Sư phụ ngừng tay, nhìn tôi hỏi, “Căn cứ vào đâu?”

“Có đầy đủ căn cứ, màng trinh còn nguyên, bộ phận sinh dục không bị tổn thương.” Tôi đáp lại tràn đầy tự tin.

“Vậy thì anh sai lầm triệt để rồi, đây chính là một vụ cưỡng hiếp giết người.” Sư phụ cười một tiếng, nói.

Những lời của sư phụ như giáng thẳng lên đầu tôi một gậy. Hơn hai tiếng đồng hồ vất vả khám nghiệm mới đưa ra được hai kết luận, cuối cùng chỉ nhận được một câu “Sai lầm triệt để”, thật sự đã bị đả kích lòng tự tôn sâu sắc. Tôi ngây ra vài giây rồi mới phản ứng lại: “Không phải chứ, màng trinh đúng là còn nguyên mà, dựa vào đâu mà thầy bảo là cưỡng hiếp giết người?”

“Đầu tiên phải sửa lại sai lầm của anh đã.” Sư phụ nói, “Không phát sinh quan hệ tình dục, không có nghĩa mục đích của hung thủ không phải xâm hại tình dục. Đây là vấn đề logic.”

Tôi nghĩ ngợi, chợt nhận ra bản thân quả thật đã phạm phải lỗi sai logic. Tính chất vụ án phải suy đoán từ hiện trường, những dấu vết dù rất nhỏ trên thi thể cũng có thể phân tích được hành động của hung thủ, từ đó suy ra mục đích gây án của kẻ thủ ác, chứ không phải nhìn vào kết quả bị xâm hại trên thi thể để dẫn đến mục đích của hung thủ. Tôi đã bỏ qua khái niệm “chưa đủ” này.

“Có rất nhiều nguyên nhân khiến hung thủ không thực hiện hành vi quan hệ tình dục.” Sư phụ vẫn tiếp tục quở trách tôi, “Hung thủ có thể bị hạn chế khả năng tình dục chẳng hạn? Hoặc khi hắn chuẩn bị cưỡng hiếp Mã Tiểu Lan thì phát hiện cô bé đã chết nên dừng lại? Có một điểm quan trọng mà anh đã để ý tới, đó là có vẻ như Mã Tiểu Lan vừa đến kỳ kinh nguyệt.” Sư phụ cầm lấy quần lót của nạn nhân, bên trên có vết máu.

“Em biết sai rồi ạ.” Tôi cười hề hề, “Sư phụ phát hiện ra điểm nào mấu chốt ạ?”

“Không phải dấu vết mấu chốt, mà là căn cứ có thể xác định tính chất vụ án.” Sư phụ chỉ vào những vật đặt ngay ngắn trên bàn.

“Mấy thứ chìa khóa, tiền lẻ này có thể chứng minh điều gì?” Tôi rất tò mò trước suy đoán của sư phụ.

“Đừng nói leo, ý của tôi không phải những vật tùy thân này.” Sư phụ dùng kẹp cầm máu chỉ vào vài đoạn màu xanh lục, nói: “Tôi tìm thấy thứ này ở mặt trong của quần bò, dính chặt vào ống quần.”

Tôi lấy kẹp gắp lên một đoạn, nhìn kỹ rồi nói: “Đây là cọng thực vật, còn có lá nữa.”

“Đúng vậy, nó nói lên điều gì?” Sư phụ hỏi.

“Em biết rồi, ý thầy là trong quần xuất hiện những vật này, chứng tỏ quần đã bị cởi ra. Sau khi Mã Tiểu Lan chết, hung thủ mặc quần lại cho cô ấy. Cho nên cây cỏ xung quanh mới dính vào mặt trong của quần, đúng không ạ?”

Sư phụ gật đầu: “Phản ứng nhanh hơn rồi đấy, đúng là có chuyện như vậy.”

Tôi lắc đầu: “Nhưng em vẫn cảm thấy hơi gượng ép.”

 (1)Vết hoen tử thi = thi ban: Dạo này mình cảm thấy viết “thi ban” thì nó Hán quá, mặc dù từ này nhiều người hiểu nghĩa, thậm chí còn tương đối quen thuộc, nhưng mình vẫn quyết định sửa thành “vết hoen tử thi”, đây là từ pháp y Việt Nam sử dụng. Nói chung dùng nhiều là quen thôi, không cần băn khoăn quá nhiều về vấn đề Hán hay Việt, dù sao cụm “vết hoen tử thi” cũng có từ Hán Việt rồi.


(2) Có nhiều nguyên nhân dẫn đến ngạt thở,

Thấy tôi đột nhiên đưa ra ý kiến phản đối, sư phụ có chút ngạc nhiên: “Gượng ép ư?”

“Đúng vậy.” Tôi nói, “Thi thể bị dòng nước cuốn đi xa, vậy cũng có thể những vật trôi lẫn trong nước chui theo ống quần rồi bám vào mặt trong của quần, đó cũng là một khả năng chứ ạ?”

Sư phụ gật đầu cười: “Rất tốt, nghĩ được đến vấn đề đó đúng là không đơn giản.”

“Nhưng em đã xem qua những cọng thực vật này, phần gãy của chúng rất mới, dường như sau khi bị bẻ gãy liền bám ngay vào quần.” Tôi nói, “Thế cũng không loại trừ khả năng những đoạn thực vật này bị gãy trong nước.”

“Vô cùng tốt, tiến bộ rất nhanh.” Sư phụ cười đáp, “Lúc đầu tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này. Nhưng càng xem xét kỹ, tôi càng tin tưởng chắc chắn hơn.”

Sư phụ dùng kẹp gắp lên mấy mảnh màu vàng đen xen lẫn.

Tôi bước lên, ngắm nghía rồi nói: “Cánh hoa! Là cánh hoa cải!”

“Đúng thế, là ba cánh hoa cải dính bùn. Giống như lúc nãy anh vừa nói, những cánh hoa này cũng mới bị dứt xuống.” Sư phụ nó, “Nhưng chúng không được tìm thấy trong ống quần bò, mà là tìm thấy trong quần lót của nạn nhân.”

“À.” Tôi gật đầu cười, “Dị vật có thể theo nước chui vào ống quần, nhưng cánh hoa không thể bị nước đẩy vào trong quần lót viền chun xung quanh như thế này.”

“Cho nên có thể kết luận, hung thủ cởi quần lót của nạn nhân ra, phát hiện thấy nạn nhân đang đến tháng, hoặc thấy nạn nhân đã chết, vì vậy không thực hiện hành vi giao cấu. Vì muốn che giấu mục đích ban đầu là cưỡng hiếp, hắn bèn mặc quần áo lại cho nạn nhân, sau đó ném thi thể xuống sông.” Sư phụ nói đầy tự tin.

“Đúng rồi, ban nãy em thấy tất chân của nạn nhân cũng có điều lạ.” Tôi đột nhiên nhớ tới trạng thái đi tất của nạn nhân, nói, “Tất bị dồn dưới lòng bàn chân, cứ để thế mà đi đường thì khó chịu lắm chứ.”

“Rất tốt, anh cũng phát hiện ra chi tiết này.” Sư phụ khen ngợi, “Tôi đã nhìn kỹ đôi tất, tuy rằng nó bị dồn cốn lại nhưng chỗ bị dồn lại không có nếp gấp, nói cách khác, tất bị kéo đến lòng bàn chân nhưng không chịu lực. Tức là sau khi tất bị tuột ra và đi giày lại thì nạn nhân chưa từng đặt chân xuống. Theo phân tích của tôi, nhất định là hung thủ đã tháo giày của nạn nhân ra, bởi vì nếu không tháo giày thì sẽ khó cởi chiếc quần bò ống bo. Lúc tháo giày hoặc cởi quần, tất cũng theo đó bị tuột ra rồi dồn lại.”

Tôi gật gù. Hẳn đây quả thực là một vụ cưỡng hiếp giết người, chỉ có điều hung thủ chưa kịp cưỡng hiếp mà thôi.

“Còn có phát hiện nào khác không?” Khi đã điều tra được rõ ràng nguyên nhân dẫn đến cái chết, thời gian tử vong cùng tính chất vụ án, tâm lý của tôi cũng phần nào thả lỏng, ít nhất đi họp ban chuyên án còn có cái mà nói. Thế nhưng vẫn không thể dựa vào những vấn đề này để trực tiếp thu nhỏ phạm vi cũng như mục tiêu điều tra. Đối với tôi mà nói, sư phụ là một nhân vật thần thánh, vậy nên tôi vẫn mong chờ điều gì khác ở thầy.

“Có.” Sư phụ lấy từ đám đồ vật tùy thân của nạn nhân một mảnh giấy xé trong vở ra. Trên giấy viết nắn nót mấy chữ “Giám đốc Trịnh”, mặt sau là một dãy số điện thoại di động.

“Đây là vật được tìm thấy trong túi quần bò của cô ấy.” Sư phụ nói.

“Xem ra vị giám đốc Trịnh này chắc chắn có chút quan hệ với Mã Tiểu Lan.” Tôi đoán.

Sư phụ cười không đáp: “Thu xếp đi ăn cơm đã, đến chiều họp ban chuyên án rồi nói tiếp”.

Trong phòng họp ban chuyên án, các điều tra viên đang vội vã sửa sang lại kết quả điều tra phỏng vấn sáng nay.

“Chúng ta bắt đầu đi.” Sư phụ chuyển khách thành chủ, cắt giảm luôn màn hỏi han.

“Tổ chúng tôi phụ trách điều tra thân thế Mã Tiểu Lan.” Từng tổ điều tra viên bắt đầu lần lượt báo cáo, “Mã Tiểu Lan là học sinh lớp 12 trường cấp ba của huyện, cha mẹ đã li hôn, cô bé sống cùng cha. Mã Tiểu Lan học giỏi, hạnh kiểm tốt nhưng tính cách hướng nội. Có lẽ dạo gần đây trong nhà có chuyện nên tâm trạng rất tệ.”

“Chúng tôi là tổ phụ trách điều tra các mối quan hệ xã hội của Mã Tiểu Lan. Qua điều tra, trừ giáo viên và bạn học, Mã Tiểu Lan không có mối quan hệ xã hội nào khác, bình thường tan học xong là về nhà ngay, không có sở thích xấu.”

“Còn tổ chúng tôi điều tra tình hình gia đình Mã Tiểu Lan.” Người phụ trách tổ điều tra có vẻ hơi suy sụp, “Cha mẹ Mã Tiểu Lan ly hôn, cô bé vẫn sống cùng cha, mười năm qua hai mẹ con chưa từng liên lạc với nhau. Cha cô bé làm việc linh tinh kiếm sống, nhưng tháng trước vô ý ngã xuống kênh sâu bên đường, gãy đốt sống thắt lưng. Do không có tiền điều trị nên chỉ có thể nằm đau yếu ở nhà, có lẽ nửa năm tới không xuống được giường. Nhà họ rất nghèo, sống trong căn nhà một gian. Khi chúng tôi đến, người cha còn nằm trên giường, đói đến bất tỉnh nhân sự. Chúng tôi mang đồ ăn tới, chờ anh ấy ăn xong mới báo tin dữ. Trước mắt chúng tôi đang phối hợp với các ngành liên quan để tiến hành giúp đỡ.”

Các điều tra viên đều cúi đầu, cảm thấy thương xót cho gia đình bất hạnh ấy. Người phụ trách tổ điều tra nói tiếp, “Theo lời người cha, cứ đến 6 giờ mỗi ngày là Mã Tiểu Lan về đến nhà. Trưa hôm qua, cô bé xin phép cha đến nhà bạn làm bài tập đến tối mới về, cơm chiều sẽ nấu muộn một chút. Nhưng người cha đợi cả đêm không thấy con về. Hiện tại chúng tôi đang điều tra xem Mã Tiểu Lan có thể đến nhà người bạn nào.”

Nghe anh phụ trách nói, mọi người đều cảm thấy tâm trạng sa sút, trong lòng thầm hạ quyết tâm phải nhanh chóng phá án.

“Không cần điều tra.” Sư phụ nói, “Đến nhà bạn là nói dối, cô bé Mã Tiểu Lan này đi tìm việc”.

“Hai tháng nữa là thi Đại học rồi, sao cô bé còn đi tìm việc?”

“Theo như tôi phân tích, Mã Tiểu Lan tự quyết định bỏ học.” Sư phụ nói, “Đúng là đứa con có hiếu”.

Sư phụ cầm túi vật chứng trong suốt lên, bên trong là mảnh giấy được xé ra từ quyển vở, nói: “Chúng tôi phát hiện trong túi của nạn nhân có một mảnh giấy viết số điện thoại của giám đốc Trịnh. Căn cứ vào hoàn cảnh trước mắt của nhà Mã Tiểu Lan, có khả năng cô bé gặp giám đốc Trịnh để phỏng vấn xin việc.”

“Có vẻ tìm thấy vị giám đốc Trịnh này thì sẽ có tiến triển lớn trong điều tra vụ án” Đại đội trưởng nói.

“Việc này rất dễ dàng.” Sư phụ nói, “Các anh đi tìm đi, tôi đến hiện trường xem sao.”

Sau đó tôi và sư phụ nhanh chóng lên xe, đến nơi phát hiện ra thi thể – bên cạnh cây cầu.

“Dừng xe!” Tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó lóe lên trong đầu, “Em đi xuống xem một lát.”

“Khám nghiệm hiện trường cũng kết thúc rồi, anh còn xuống làm gì?” Sư phụ bị tiếng hét của tôi làm cho giật mình.

“Em có ý tưởng.” Tôi ra vẻ bí hiểm, nói: “Em đi xuống đo vận tốc dòng chảy, sau đó lấy vận tốc trôi của thi thể nhân với thời gian trôi trên dòng nước, từ đó suy ra khoảng cách tương đối, thế là tìm được hiện trường đầu tiên của vụ án rồi!”

“Ha ha ha ha.” Sư phụ đột nhiên cười lớn, “Dốt thế! Anh thích phiền phức đến vậy sao? Nói nghe này, vật khác nhau thì vận tốc trôi cũng khác nhau, hơn nữa anh cũng không biết hung thủ ném thi thể xuống nước vào thời gian nào, khi trôi trong nước có vật gì cản thi thể lại hay không, mà vận tốc của dòng nước cũng chẳng ổn định”.

Tôi gãi đầu, nghe sư phụ nói mới thấy cái sự “thông minh” của mình vớ vẩn vô cùng.

“Đi thôi. Lần này đi chính là để tìm hiện trường thứ nhất.” Sư phụ quay lại nói với anh lái xe, “Đi dọc theo sông Thạch về hướng Tây.”

Tôi liền lập tức nhận ra dụng ý của sư phụ. Không có gì bất ngờ cả, sư phụ muốn tìm nơi có hoa cải. Trong quần lót của nạn nhân tìm thấy cánh hoa cải, như vậy nơi cô bé bị xâm hại là một nơi có loại hoa này. Bởi vậy sư phụ mới bảo lái xe đưa lên thượng du con sông để tìm kiếm, thử xem có thấy nơi nào trồng hoa cải không.

Nhưng sự tình không đơn giản như tưởng tượng.

Xe đi được vài cây số thì bắt đầu gặp đoạn gập ghềnh, chẳng mấy chốc, chúng tôi quả thực đã tìm ra nơi hoa cải nở vàng rực. Chỉ có điều, nơi chúng tôi thấy là một mảng đồi núi phủ tràn hoa cải.

“Thế này… Nhiều hoa cải như vậy…” Tôi ngây cả người, “Vậy phải tìm thế nào đây?”

Sư phụ cười, “Đừng vội, tôi có cách”.

Nếu chẳng phải vì án mạng phát sinh trong khu vực này khiến tâm trạng của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thì nơi đây vẫn rất đáng để thưởng thức.

Sông Hà quanh co uốn lượn chia cắt đôi bờ, đứng ở thượng nguồn con sông có thể thấy thấp thoáng những cây cầu đá cổ kính. Hai bên sông nở đầy hoa cải, vàng xanh xen lẫn, từ xa nhìn lại trông cực kỳ đẹp mắt. Mỗi mẫu hoa rộng khoảng hai mươi mét, trải ra như những tấm thảm mênh mông vô bờ. Hai phía Nam – Bắc của đồng hoa là những căn nhà tường trắng ngói đen đậm màu hoài cổ. Đại đội trưởng đội hình sự nói, ở đây qua nửa là nhà xưởng nhỏ lẻ, còn lại là vài hộ gia đình.

“Nếu có nhiều nhà xưởng, thì có thể giám đốc Trịnh là một ông chủ ở đây. Rất có khả năng họ hẹn gặp ở khu này, vừa khéo tương xứng với đồng hoa cải mà chúng ra tìm thấy.” Sư phụ đứng trên cây cầu đá phía đông cánh đồng hoa, hướng mắt nhìn về phía hoa cải bạt ngàn.

Tôi chẳng có lòng nào để ngắm cảnh, cũng không nghĩ nổi tại sao Mã Tiểu Lan lại đến cánh đồng hoa cải, tôi chỉ muốn biết sư phụ định dùng cách nào để tìm ra hiện trường đầu tiên của vụ án.

“Diện tích lớn như vậy, chẳng lẽ chúng ta phải tìm dọc theo con sông đến tận đầu kia sao?” Tôi vội hỏi sư phụ, “Đây là nhiệm vụ gian khổ đấy ạ.”

Sư phụ lắc đầu, “Rất đơn giản. Thứ nhất, cánh hoa dính bùn đất, như vậy có thể khẳng định vụ án diễn ra trong đồng hoa. Hai người nằm trên ruộng hoa sẽ khiến cánh hoa và thân lá bị gãy, vẫn còn mới nên nơi nào có một mảng hoa bị đổ rạp thì chính là hiện trường đầu tiên.”

Chúng tôi đều gật đầu, hoa cải đổ xuống là không thể dựng thẳng lại được.

Sư phụ nói tiếp: “Thứ hai, tôi đã kiểm tra cẩn thận quần áo của nạn nhân, tuy rằng bị thấm ướt, nhưng vài chỗ vẫn có thể thấy những vệt nhàn nhạt trắng như vôi bám vào, hơn nữa trên giày có dấu hiệp đạp cựa, cọ xát rõ ràng. Dấu vết như vậy hình thành khi ma sát với vật cứng có diện tích lớn. Tôi nhìn kỹ thấy nơi này không có chất đất rắn chắc, chỉ toàn bùn đất mềm, chứng tỏ muốn tạo ra dấu vết ma sát thì chỉ có thể ở trên cầu hoặc chỗ tường bao.”

Tôi ngoái nhìn xung quanh, quả thật chỉ có tường bao và cầu đá là có đủ đặc điểm vật cứng có diện tích lớn.

“Gây án trên cầu sẽ không có thể dính phải cánh hoa, như vậy khả năng duy nhất chính là ở chân tường bao, cũng phù hợp với vết vôi trắng xám dính trên quần áo của nạn nhân. Tường bao lại là nơi có thể ẩn nấp, khả năng hung thủ gây án ở đó cũng rất cao.”

“Để em nói điều thứ ba.” Được sư phụ chỉ dẫn, tôi liền nghĩ ra ngay, “Thứ ba, cái xác không thể tự đi vào sâu trong cánh đồng hoa, Mã Tiểu Lan là một cô bé ngây thơ, không thể hẹn gặp ai tại nơi khuất nẻo như thế. Dù sao cũng là đi phỏng vấn chứ chẳng phải yêu đương vụng trộm. Nên em cho rằng hung thủ lôi cô bé từ ngoài rìa cánh đồng vào góc tường ở sâu bên trong. Vậy nên chúng ta tìm ở ngoài rìa có thể sẽ thấy dấu vết dẫn đến hiện trường thứ nhất.”

Sư phụ gật đầu: “Đúng rồi, chính là như vậy. Tôi suy đoán, có lẽ dấu vết hung thủ kéo nạn nhân vào trong đồng hoa sẽ không quá rõ ràng, nhưng cũng có khả năng cây cải hai bên lối đi bị nghiêng ngả, theo hướng đó đi tiếp có thể tìm thấy nơi hoa cải bị đổ rạp.”


“Em tìm phía nam con sông, thầy tìm phía bắc được không?” Tôi vội vã.

Mười phút sau, đúng như suy đoán của chúng tôi, sư phụ men theo dãy tường nhà và tìm thấy một mảng cây cải bị gãy đổ dưới chân tường ở mạn Bắc sông Thạch.

Giữa ban ngày sáng rõ, chúng tôi không cần tốn nhiều công sức cũng tìm ra vật chứng có giá trị. Vật chứng này khiến sư phụ cảm thấy rất hứng thú: Giữa mảng hoa cải bị đổ có mấy nhành hoa dính máu.

“Chỉ sợ đây là máu kinh nguyệt của nạn nhân” Tôi cau mày nói, “Dù sao khi hung thủ cởi quần lót của Mã Tiểu Lan thì cũng có khả năng khiến máu dây ra đây”.

Sư phụ chậm rãi gạt bớt cây hoa cải đổ rạp trên đất, chỉ xuống mặt đất bùn, nói: “Nhìn kỹ đi, hai khoảng đất này có dấu vết bị ép xuống rất rõ, kết hợp với bùn đất xung quanh mà phân tích, hẳn là dấu vết hình thành khi phần mông của nạn nhân giãy dụa liên tục. Nói dễ hiểu, đây chính là dấu mông.”

Nghe sư phụ nói, nhìn lại thấy đúng là giống thật.

“Nếu là dấu mông, thì máu kinh chảy ra phải dính lên khoảng hoa cải này.” Sư phụ nói tiếp, “Nhưng vết máu chúng ta phát hiện ra lại nằm trên những cây hoa cải ở bên cạnh, nên tôi cảm thấy đó ít có khả năng là máu của nạn nhân”.

Tôi thoáng nhìn qua, thấy nơi có dấu mông và những cây hoa gãy dính máu cách nhau chỉ vài chục cm. “Nếu quần lót của nạn nhân bị ném ra đó, máu trên quần dây ra thì sao?”

“Không không.” Sư phụ nói, “Không có khả năng. Vết máu dính trên cây hoa có khá dày, hình giọt tròn, là bị rơi xuống chứ không phải vì cọ quẹt mà dính lên.”

“Vậy xem ra vết máu này có giá trị rất lớn.” Tôi gật gù, “Tóm lại cứ phải mang đi xét nghiệm đã, sẽ có kết quả nhanh thôi. Chỉ cần không phải máu của nạn nhân là chúng ta bắt tay vào phá án được rồi.”

“Có điều”, tôi đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Nhà này không có người ở sao?”

Đội trưởng đội hình sự chỉ chân tường nơi hoa cải đổ: “Anh hỏi chỗ này à? Hình như là xưởng in thì phải?”

“Sao vậy?” Sư phụ hỏi chen vào.

“Là thế này.” Tôi nói, “Khi khám nghiệm, em phát hiện khoang miệng mũi của nạn nhân không có bất cứ tổn thương nào, tức là hung thủ không đè ép lên miệng mũi nạn nhân. Nhưng hung thủ kéo cô ấy đi xa đến vậy, lại còn cưỡng hiếp cô bé ở ngay sát chân tường một nhà xưởng, chẳng lẽ nạn nhân không kêu cứu sao?”

Những lời tôi nói khiến sư phụ chìm vào trầm tư.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của đội trưởng đội hình sự vang lên, anh ta đi ra ngoài nghe đôi ba phút, rồi quay lại nói với sư phụ: “Đã tìm ra vị giám đốc Trịnh kia rồi, hắn tên là Trịnh Quốc, không phải giám đốc mà là công nhân ở một nhà máy nhỏ. Khi chúng tôi tìm thấy hắn, hắn thề thốt phủ nhận chuyện quen biết và có liên hệ với Mã Tiểu Lan. Chúng tôi cảm thấy khả nghi nên đã đưa về đội để thẩm vấn thêm”.

“Xét nghiệm DNA phải mất một ngày mới có kết quả, các anh cứ hỏi trước đi.” Sư phụ nói, “ Có tình huống gì thì kịp thời thông báo cho chúng tôi”.

Tôi cùng sư phụ mất cả buổi chiều để nghiên cứu ảnh chụp khám nghiệm thi thể và ảnh chụp hiện trường, tiếc rằng không thu hoạch được gì.

7 giờ tối, chúng tôi quay lại ban chuyên án. Trải qua một buổi chiều tập trung đưa ra các nghi vấn, các điều tra viên vẫn không thể xác định Trịnh Quốc có phải hung thủ hay không. “Ban đầu Trịnh Quốc thề thốt phủ nhận có quen biết với Mã Tiểu Lan, sau khi thấy chứng cứ mới sửa lại lời khai.” Người phụ trách điều tra nói, “Theo lời Trịnh Quốc, hắn quen Mã Tiểu Lan qua mạng.”

“Chẳng phải mỗi ngày Mã Tiểu Lan đều về nhà đúng giờ sao?” Sư phụ nói, “Làm sao cô bé có thời gian lên mạng?”

“Là thế này. Trịnh Quốc khai đã nhìn thấy tin tìm việc của Mã Tiểu Lan trên một trang web, trên đó có số QQ (1)của Mã Tiểu Lan. Hắn thừa nhận ý định ban đầu làm muốn lừa tình nạn nhân.”

“Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Sư phụ nói.

“Chúng tôi đã lấy đoạn trao đổi giữa Trịnh Quốc và Mã Tiểu Lan. Xác nhận Mã Tiểu Lan vừa kết bạn QQ, thời gian online là từ 1 đến 2 giờ chiều. Cô bé dùng thời gian rảnh rỗi sau khi nấu cơm trưa để lên mạng tìm việc.” Người phụ trách điều tra nói, “Từ nội dung trao đổi có thể thấy Trịnh Quốc đã lừa Mã Tiểu Lan. Cô bé muốn đến làm việc ở khu mở rộng phía Tây thành phố, có lẽ cô bé cảm thấy đãi ngộ ở khu này tương đối tốt. Trịnh Quốc biết được ý định tìm việc của Mã Tiểu Lan, liền nói dối bản thân là ông chủ của một nhà máy trong khu mở rộng. Vậy nên họ hẹn gặp nhau ở đó.”

“Trịnh Quốc hẳn phải thông thuộc khu vực quanh hiện trường lắm nhỉ?” Tôi hỏi, “Nếu không làm sao hắn biết chỗ đó không có người?”

“Không”, điều tra viên nói, “Cậu hiểu sai rồi. Trịnh Quốc nói hắn tuyệt đối không dám cưỡng hiếp mà chỉ muốn lừa tình, cho nên không quan tâm đến nơi hẹn gặp. Qua điều tra cho thấy, quả thực Trịnh Quốc rất ít khi đến khu phía Tây, hẳn là hắn không biết rõ nơi này. Trịnh Quốc khai buổi tối hôm đó hắn còn tìm nhầm đường, khi tới hiện trường bèn đứng trên cầu ngóng nhìn xem Mã Tiểu Lan trông thế nào. Kết quả là không thấy Mã Tiểu Lan, chỉ thấy một người đàn ông đầu trọc ngồi hút thuốc bên ruộng hoa cải. Hắn cho rằng Mã Tiểu Lan dẫn bạn trai đến nên chạy luôn.”

“Các anh thấy thế nào?” Sư phụ hỏi.

“Không quá chắc chắn về độ thật giả trong lời khai của hắn. Tuy nhiên kết hợp với điều tra tình hình liên quan, có thể thấy Trịnh Quốc vốn là kẻ nhát gan, chúng tôi cho rằng hắn không dám làm ra những hành động táo bạo như vậy. Hơn nữa, có người làm chứng khoảng 8 giờ 10 phút tối hôm đó Trịnh Quốc hỏi đường ở một quán nhỏ cách hiện trường không xa, hắn hỏi đường vào khu mở rộng ở đâu.”

“Trên người Trịnh Quốc có thương tích gì không?” Tôi nghĩ đến vết máu rơi ở hiện trường, hỏi.

“Không có, đã kiểm tra cẩn thận rồi.” Điều tra viên nói.

“Không nhất thiết phải có thương tích, có thể là máu mũi.” Sư phụ nói, “Trước mắt khó xác định lời khai của Trịnh Quốc là thật hay giả. Chờ kết quả xét nghiệm máu rồi nói tiếp. Bên cạnh đó, tôi thấy có thể làm một thực nghiệm tại hiện trường, xem Trịnh Quốc nói thật hay nói dối.”

“Thực nghiệm kiểu gì?” Đại đội trưởng hỏi.

“Bây giờ sắp tới 8 giờ, thời tiết hôm nay cũng không khác nhiều so với thời tiết hôm vụ án diễn ra.” Sư phụ đáp, “Chúng ta đến hiện trường, đứng trên cầu xem nếu có người đầu trọc ngồi bên ruộng hoa cải thì Trịnh Quốc có thể thấy hay không. Theo lý thuyết, tối trời như vậy sẽ rất khó nhìn rõ.”

“Đúng”, tôi cảm thấy chiêu này của sư phụ hẳn là hữu dụng, “Nếu đã không thể thấy rõ tình hình bên ruộng hoa cải, thì lời khai thấy người đàn ông đầu trọc hút thuốc chắc chắn là nói dối.”

8 giờ 10 phút, đoàn chúng tôi vừa kịp tới hiện trường phát hiện lúc sáng, bắt đầu tiến hành thực nghiệm tại hiện trường.

Hiện trường buổi tối hơi khác với ban ngày, nhưng cũng không tối đến nỗi xòe tay chẳng thấy năm ngón. Những nhà xưởng ban ngày tưởng không hoạt động, đến tối lại vẫn sản xuất, ánh đèn sáng trưng hắt qua cửa sổ, chiếu sáng cả khoảng hoa cải. Thực nghiệm không cần làm nữa, bởi vì đến ruộng hoa cải đan xen còn thấy rõ nữa là có người ngồi xổm ở đó.

“Xem ra Trịnh Quốc đã khai thật.” Tôi nói, “Như vậy kẻ đầu trọc cũng rất đáng nghi.”

“Lúc này không chỉ riêng chuyện người đầu trọc.” Sư phụ nói, “Vấn đề anh nói lúc chiều cũng đáng để suy nghĩ. Vì sao hung thủ không bịt miệng mũi nạn nhân, cô ấy không kêu cứu sao? Rõ ràng nhà xưởng gần hiện trường trung tâm vẫn hoạt động đến tận giờ này, trong xưởng chắc chắn có người. Hơn nữa ánh sáng chiếu qua cửa sổ cũng có thể soi sáng nơi diễn ra vụ cưỡng hiếp, chẳng lẽ hung thủ không sợ bị người trong xưởng phát hiện sao?”

“Em còn đang nghĩ, tại sao hung thủ có thể thoải mái cởi quần áo nạn nhân, rồi mặc lại quần áo chỉnh thề như vậy.” Tôi nói, “Không có ánh sáng thì chắc chắn không làm được. Hiện tại thấy ánh sáng có đủ, nhưng vấn đề sư phụ nói quả thực đáng suy ngẫm”.

“Chúng tôi có thể đi vào trong nhà xưởng xem xét không?” Sư phụ hỏi.

“Không thành vấn đề.” Đại đội trưởng dẫn chúng tôi đi vòng lên cửa trước của nhà xưởng, cùng đi vào bên trong.

Thật không ngờ nhà xưởng thoạt nhìn cũ nát lại có hệ thống cách âm hiệu quả như thế, bên ngoài không nghe nhiều tạp âm, nhưng đi vào trong mới thấy tiếng động rất lớn, người đứng gần nhau muốn nói chuyện cũng phải gào lên mới được. Thì ra đây là một xưởng in, vì không muốn làm phiền dân cư xung quanh nghỉ ngơi nên bên trong xưởng đều ốp cách âm.

“Nếu thế này thì dù bên ngoài khua chiêng gõ trống, bên trong cũng chẳng nghe thấy gì.” Tôi chợt hiểu ra.

Sư phụ nói, “Đó không phải điểm mấu chốt. Có thể thấy hung thủ là người quen thuộc với tình hình nơi đây, thậm chí còn có thể là người làm ở xưởng này!”

Tôi gật đầu: “Đúng, nếu không quen thuộc, chắc chắn sẽ không dám gây án ở ngay sát chân tường như vậy. Kể cả hành sự ở trong này cũng có thể ngăn tiếng kêu cứu của Mã Tiểu Lan. Chính vì hung thủ rất hiểu tình hình trong xưởng nên mới dồn sức khống chế hai tay Mã Tiểu Lan chứ không để ý đến việc cô bé kêu cứu.”

“Đúng vậy.” Sư phụ khen ngợi gật đầu, “Đã khẳng định là do người thông thuộc nhà xưởng này gây án. Đi hỏi xem trong xưởng có người nào đầu trọc không?”

“Tìm người đầu trọc thật sao? Lời khai của Trịnh Quốc đáng tin sao?” Đại đội trưởng nói.

“Nếu đã điều tra xác định Trịnh Quốc không thông thuộc khu này thì cơ bản có thể phủ định khả năng gây án của hắn. Nếu không phải hắn gây án, thì hắn chẳng cần nói dối.”

Sư phụ chưa nói xong, chúng tôi đều đột nhiên im lặng. Bởi chúng tôi thấy một người trọc đầu khoảng bốn mươi tuổi, mặc quần áo công nhân xưởng in, đang xách một thùng nước đi vào trong xưởng. Điều khiến chúng tôi hứng thú hơn chính là gã xắn tay áo lên, trên tay phải có thể thấy hai vết cào đỏ máu.

Gã đàn ông đi vào nhà xưởng, vừa nhác thấy một nhóm người, hơn nữa còn có mấy người mặc cảnh phục, liền quay đầu chạy.

Tôi cùng sư phụ nhìn nhau cười, vì chúng tôi biết hắn có chạy nhanh mấy cũng không bằng cảnh sát hình sự.

Nhìn cảnh sát áp giải gã đầu trọc lên xe, tôi và sư phụ ăn ý với nhau, nhàn nhã vênh vang đi đến quán ăn bên đường ăn đêm, ợ một cái rồi mới quay về phòng thẩm vấn của đội hình sự trong Cục công an.

Chỉ có điều, trong lúc chúng tôi ăn đêm thì gã đầu trọc đã khai hết toàn bộ. Vào ngày vụ án phát sinh, gã vẫn làm việc như bình thường, khoảng 8 giờ ra sông Thạch múc nước về lau dọn nhà xưởng. Khi gã đi qua đồng hoa cải, thấy một cô gái trẻ lưng đeo túi sách đang đứng nhấp nhổm chờ đợi bên đồng hoa. Thấy cô bé xinh đẹp duyên dáng, gã liền nảy ý xấu, thừa lúc cô bé không để ý bèn lôi cô vào chân tường sát nhà xưởng, định cưỡng hiếp cô bé. Mã Tiểu Lan chống cự quyết liệt, cào rách cả tay gã đầu trọc. Trong cơn tức giận, gã bóp chặt cổ cô bé, vốn chỉ muốn hù dọa Mã Tiểu Lan, không ngờ gã quá mạnh tay, lúc hắn thả tay ra thì cô bé đã chết. Gã sợ hết hồn, vội chạy ra ngoài ruộng cải hút thuốc, cảm thấy nếu cứ để thi thể ở đó thì gã sẽ không tránh được liên quan. Vì thế gã quay trở vào hiện trường, mặc quần áo cho Mã Tiểu Lan, ném xác cô bé xuống sông Thạch, định giả như nạn nhân bị trượt chân chết đuối. Không ngờ 24 giờ sau đã thấy cảnh sát xuất hiện trong nhà xưởng gã đang làm việc.

Nghĩ đến cái chết thảm thương của Mã Tiểu Lan, tôi không nén được cơn giận, bèn tiến đến vả cho gã đầu trọc hai cái, lại bị điều tra viên kéo ra: “Đừng đánh! Đừng đánh! Đánh gã sẽ mang tiếng là ép cung, không có lợi cho quá trình khởi tố…”

Tôi giận dữ bất bình quay về nhà khách, một lần nữa cảm thấy lòng nặng trĩu. Vào mùa sinh sôi tươi đẹp hoa cỏ yến oanh, lại có một sinh mệnh trẻ vĩnh viễn ra đi. Chuyện cũ rồi cũng phải qua, chỉ hi vọng người cha đau khổ của em có thể nhận sự giúp đỡ kịp thời, giúp linh hồn cô bé ngây thơ hiếu thuận ở trên trời được yên giấc lành…


(1) QQ là một mạng xã hội của Trung Quốc bao gồm các dịch vụ: blog cá nhân, chat, trò chơi, mua sắm, nhạc, phim… Logo là chú chim cánh cụt quàng khăn đỏ. Người dùng QQ khi đăng ký sẽ được cung cấp một dãy số làm tên đăng nhập.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon