Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 14

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 14
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 14: Vụ án thứ mười bốn – Tay lái mất mạng


Thời gian qua mau, năm tháng như thoi đưa, thoáng chốc tôi đã đi làm được gần ba năm.

Ba năm trôi tựa tên bắn, tôi cùng sư phụ đã phải lao tới rất nhiều hiện trường nguy hiểm: Có nơi tanh tưởi đến không chịu nổi, giòi bọ đầy đất, có nơi khí độc tràn ngập, có nơi sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào, lại có nơi ẩn giấu virus nguy hiểm…
Nhưng chỉ cần sư phụ vẫn ở bên cạnh, nhìn thầy bình tĩnh, thản nhiên xử lý vấn đề, nghe thầy phân tích thông qua giải phẫu để tìm ra manh mối, thì dù có hiểm nguy đến đâu, tôi cũng có thể tìm thấy chút cảm giác an toàn.

Nhưng người do máu thịt mà nên, sư phụ thần thánh của tôi rốt cục cũng chẳng phải thần. Dù thầy vẫn kể mấy chuyện cười dở tệ cho chúng tôi nghe mỗi khi áp lực nặng nề, nhưng thân thể vẫn bán đứng thầy, thỉnh thoảng vẫn thấy nỗi mệt mỏi xuất hiện trong ánh mắt hết sức chăm chú ấy. Cũng bởi vậy mà tôi cảm thấy vài điều không ổn.

Vào lúc mùa xuân năm 2008 sắp kết thúc, sư phụ đột nhiên nói: “Tai trái của tôi hình như không nghe thấy gì cả”.

Trước khi nói những lời này, sư phụ ngồi trên ghế của mình, đổi điện thoại từ tay trái sang tay phải, còn yêu cầu người bên kia nói lớn tiếng một chút, sắc mặt thầy bỗng thay đổi. Sáng hôm đó thầy xin nghỉ, rồi không ngờ lại phải nhập viện.

Sư phụ không thể không vào bệnh viện điều trị, bởi bác sĩ chẩn đoán do thầy mệt mỏi quá độ dẫn đến co thắt mạch máu tai trong, nếu không kịp thời điều trị sẽ dẫn đến điếc hẳn một bên tai. Đến ngày nằm viện thứ ba, thầy gọi tôi đến bên giường bệnh.

“Biểu hiện từ trước đến giờ của anh không tồi, có khả năng trở thành một bác sĩ pháp y tài năng.”

Đột nhiên được sư phụ thẳng thắn khen ngợi, tôi nhất thời không biết phải làm sao. Trước kia, dù tôi có phát huy tác dụng lớn trong khi phá án, thì cũng chỉ nhận được ánh mắt hài lòng của sư phụ mà thôi.

“Anh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Sư phụ hỏi tiếp.

“Hả? Chuẩn bị cái gì ạ?” Tôi lại bắt đầu thấp thỏm.

“Chuẩn bị một mình phụ trách công tác chứ gì nữa. Chẳng lẽ định cùng tôi đi hiện trường mãi?”

“Sư phụ ơi, thầy chỉ bị co thắt mạch máu tai trong thôi, sao cứ như sắp về hưu vậy chứ?” Tôi nói đùa.

“Anh đấy”, sư phụ không để ý đến lời nói đùa của tôi, trở nên nghiêm túc lạ thường, “Anh cũng thấy rồi, hiện tại độ tin tưởng của các địa phương dành cho ban pháp y tỉnh đã cao hơn, số lượt đi khám hiện trường cũng càng ngày càng nhiều. Một mình thầy không kham hết được. Anh theo thầy cũng ba năm rồi, nên bắt đầu phá án độc lập mới phải.”

“Nhưng trước hết em phải lên bác sỹ pháp y chính thì mới có thể độc lập phá án chứ ạ?” Tôi do dự. Nói thật lòng, bản thân tôi chưa từng nghĩ ngày này đến sớm như vậy, “Tuy em có hai bằng Đại học, nhưng thời gian công tác còn chưa đủ, lúc này mà lên sẽ không đúng quy tắc đâu…”

“Ừm, phải lên được bác sỹ pháp y chính thì mới có thể trở thành nhân viên giám định hàng đầu, việc này không sai. Sư phụ nói, “Nhưng tham dự điều tra án mạng khác với ngồi nhà làm khám nghiệm giám định. Năng lực quan trọng hơn chức vị, thầy nghĩ anh cứ thử làm việc một mình xem sao”.

Những lời này của sư phụ khiến cảm giác không ổn của tôi trở nên mạnh mẽ, chẳng lẽ thầy muốn làm khó tôi sớm như vậy?

“Khụ, muốn trở thành bác sỹ pháp y chính của tỉnh”, sư phụ mỉm cười, “Phải xem bài thi lần này của anh có đạt tiêu chuẩn hay không. Huyện Dương Cung vừa phát sinh một vụ án, giao cho cảnh sát giao thông xử lý, nhưng khi tiến hành khám nghiệm sơ bộ thì phát hiện có điểm khác thường. Trước mắt chưa xác định được tính chất vụ án, họ xin sự trợ giúp của chúng ta”.

Xác định tính chất vụ án chính là công việc mang trách nhiệm lớn nhất và cũng là khó nhất của ngành pháp y. Trong những vụ tai nạn giao thông, nhiệm vụ của các bác sỹ pháp y cấp huyện là khám nghiệm tử thi để xác định tính chất, loại trừ khả năng bị sát hại. Nhưng lần này họ lại xin sự giúp đỡ từ pháp y tỉnh, chứng tỏ vụ tai nạn giao thông này không hề đơn giản.

Nghe sư phụ nói thế, tôi liền luống cuống: “Không phải chứ? Đề thi khó như vậy? Vừa mới bắt đầu đã đi xác định tính chất ấy ạ?”

Sư phụ thấy tôi bối rối lại càng vui vẻ: “Sao lại tự ti thế? Anh là đồ đệ tự tay thầy dạy cơ mà. Tốt xấu gì cũng là bác sỹ pháp y chính của tỉnh, anh tưởng dễ xơi hả?”

Lời của sư phụ quăng ra, tôi muốn đáp trả cũng không được, chỉ đành ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, “Vụ án như thế nào ạ?”

“Lúc sáng thầy vừa nhận được điện thoại là gọi anh tới ngay. Thi thể vẫn đang ở hiện trường, giờ anh lập tức đến huyện Dương Cung đi, đến đó sẽ biết. Xe đang chờ đỗ dưới kia.” Sư phụ ném cho tôi một chiếc chìa khóa xe cảnh sát, “Thầy không lo anh thi trượt, mà lo anh lái xe không an toàn.”

“Thầy yên tâm, em lái xe sáu năm nay rồi.” Tôi đáp nhưng lòng không yên được.

Huyện Dương Cung thuộc thành phố chúng tôi, chỉ cách thành phố khoảng 30 km, tôi lái xe hơn nửa giờ là tới Cục công an huyện Dương Cung. Đại đội trưởng đội hình sự huyện đã chờ sẵn ở cổng, theo sự chỉ dẫn của anh, tôi chạy đến nơi vụ án phát sinh: Thị trấn Dương Kiều thuộc huyện Dương Cung.

Từ khá xa đã thấy một đám người hiếu kỳ đứng nhốn nháo, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng bộ đàm của cảnh sát rì rì rẹt rẹt. Tôi bỗng có cảm giác như bước lên đài đấu quyền Anh, xung quanh là biển người tấp nập ồn ào, nhưng sư phụ lại chẳng ở bên cạnh. Khi tôi đỗ xe xong xuôi, xách hòm dụng cụ đi vào trong khoảng phân cách, nháy mắt đã cảm thấy ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn vào tôi, trái tim tôi đập liên hồi, thậm chí tai còn trở nên mẫn cảm hơn, dường như nghe thấy có người nhỏ giọng bàn tán:

“Đây là bác sỹ pháp y ở tỉnh xuống hả? Trông trẻ như vậy, có đáng tin không đấy?”

“Đến một mình à? Cấp trên của anh ta đâu?”

“Không phải là học sinh đấy chứ? Trán toàn mồ hôi kìa…”



Bác sỹ pháp y ở huyện Dương Cung họ Lâm, tính ra là anh khóa trên của tôi, tôi miễn cưỡng cười nói chuyện quá khứ cùng anh, coi như chào hỏi. Bác sỹ Lâm vừa trò chuyện với tôi vừa nhìn xung quanh, thần sắc không giấu được sự thất vọng và kinh ngạc. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở tôi, nhưng trong ánh mắt ấy ngập tràn hoài nghi.

Anh không nói lấy một lời.

Tôi âm thầm hít sâu một hơi, bắt đầu làm việc thôi!

Đương nhiên, việc đầu tiên là làm quen với tình hình ở hiện trường. Tôi đi quanh hiện trường một vòng, trong lòng dần bình tĩnh lại. Đây là một cây cầu theo hướng Nam – Bắc, không có thành cầu, dưới cầu cũng không có nước. Từ trên cầu nhìn xuống thấy độ cao khoảng ba mét, dưới cầu cỏ mọc rậm rạp, chất đầy rác sinh hoạt. Bên cầu là một cái chợ nhỏ, mỗi ngày từ 8 giờ sáng đến 3 giờ chiều đều có người buôn thúng bán bưng qua lại, nhưng sau 3 giờ thì rất vắng vẻ.

“Quanh đây có nhà dân không?” Tôi hỏi điều tra viên.

“Không có. Nhà gần nhất cũng cách hai dặm, chỗ này chỉ có chợ thôi.”

“Vậy sao dưới cầu lại có nhiều rác thế?” Tôi đứng bên cầu cẩn thận nhìn xuống, thấy dưới đó có rất nhiều hộp xốp trắng, túi nilon, rác rến lộn xộn.

“Ở đây không ai quét tước, người bán hàng rong trong chợ ăn cơm xong liền ném hết hộp túi xuống dưới, lâu dần thành ra toàn là rác.” Điều tra viên kiên nhẫn giải thích với tôi.

Trên cầu dựng một chiếc xe máy còn khá mới, bùn đất dính đầy xe. Cạnh chiếc xe đặt một thi thể, quần áo mặc chỉnh tề nhưng có vẻ đã dính máu. Khuôn mặt cũng phủ bùn đất, không thể nhìn ra vẻ mặt.

“Tình hình vụ án ra sao?” Tôi hỏi.

Bác sỹ Lâm vẫy tay gọi người cảnh sát giao thông phụ trách vụ án này lại, anh ấy nói: “Điều tra sơ bộ đã kết thúc, tình hình là thế này: Chiều ngày 26 có một người phụ nữ trung niên tên Hồ Lệ Lệ đến đồn công an Dương Kiều trình báo việc chồng chị ta mất tích”.

“Đến báo mất tích vào buổi chiều?” Tôi hơi ngạc nhiên.

“Đúng thế, theo như chị ta nói, tối ngày 25 chị ta sang nhà mẹ đẻ như thường lệ, sáng 26 thì về nhà, thấy chăn chiếu trong nhà gấp gọn gàng nên nghĩ chồng đã đi làm. Nhưng đến trưa, nhà máy nơi chồng chị ta – Ngô Minh Lộ làm việc lại gọi điện tới, hỏi tại sao anh ta không đi làm. Lúc đó Hồ Lệ Lệ mới hoảng hốt, cùng cha của Ngô Minh Lộ đến nhà anh em bạn bè tìm kiếm, nhưng không ai gặp anh ta, nên buổi chiều liền đi báo mất tích.”

“Bình thường Ngô Minh Lộ tan làm vào lúc mấy giờ?” Tôi hỏi.

“Sáng sớm 7 giờ anh ta đến nhà máy, 7 giờ tối lại từ nhà máy về nhà. Từ nhà cách nơi làm việc khoảng nửa giờ đi xe máy.”

“Ngày 25 Hồ Lệ Lệ sang nhà mẹ đẻ lúc mấy giờ?”

“Chị ta đi từ sớm, sang nhà mẹ đẻ ở thôn bên cạnh lúc 5 giờ. Nhà mẹ chị ta và hàng xóm có thể làm chứng, tối 25 Hồ Lệ Lệ vẫn ở nhà mẹ đẻ.”

“Tức là tối ngày 25 chị là không gặp Ngô Minh Lộ, phải không?” Tôi hỏi.

“Đúng vậy.”

“Chiếc xe này của Ngô Minh Lộ à?” Tôi chỉ vào chiếc xe máy, nói.

“Đã xác thực là của anh ta.” Công an khu vực nói.

“Được rồi, anh nói tiếp đi.” Tôi bảo đồng chí cảnh sát giao thông tiếp tục làm rõ tình huống.

“Sáng sớm hôm nay, ngày 28, tức là sau khi Hồ Lệ Lệ báo án hai ngày, có một người bán hàng rong đến báo tin phát hiện được một cái xác ở dưới cầu. Chúng tôi đến nơi, xác định người chết là Ngô Minh Lộ, anh ta nằm dưới cầu, xe máy đè lên người. Người dân báo án nói có người lái xe máy ngã xuống dưới cầu.” Anh cảnh sát giao thông vừa nói vừa chỉ vào mảng cỏ hoang đổ rạp dưới cầu.

“Sáng hôm nay mới phát hiện ra ư?”

“Đúng vậy, chúng tôi đã hỏi kỹ việc này. Bình thường vốn không có ai đứng trên cầu nhìn xuống, toàn là đứng cách mấy mét mà quăng rác xuống, dưới cầu toàn cỏ hoang với rác rưởi, thi thể không được phát hiện cũng là chuyện thường. Nhìn tình trạng bùn đất bám trên thi thể thì hẳn là người chết đã nằm đây hai ngày rồi. Hơn nữa hai ngày qua ở đây có mưa, chúng tôi thấy quần áo của anh ta đều ướt hết, có lẽ là nằm đây suốt thời gian mất tích.”

Tôi nhìn sơ qua bên ngoài thi thể, gật đầu, tỏ vẻ tán thành với phân tích của anh cảnh sát giao thông.

“Ngày 25, Ngô Minh Lộ đi làm…” Tôi hỏi tiếp.

“7 giờ tối ngày 25, Ngô Minh Lộ tan làm đúng giờ, chúng tôi đã điều tra rõ ràng.”

“Anh ta ăn cơm ở đâu?”

“Đều là về nhà ăn cơm.”

Tôi ngồi xổm bên mép cầu, nhìn kỹ bùn ướt bên cầu, nói: “Các anh cho rằng không phải tai nạn giao thông, vì bên cầu không có dấu vết ma sát đúng không?”

Giả thuyết này của tôi dường như nằm ngoài dự kiến của người phụ trách, anh ấy gãi đầu, nói: “Cái này… Ha ha… Quả thật chúng tôi không nghĩ tới. Chúng tôi vẫn cho rằng đây có thể là tai nạn giao thông.”

“Là tôi đưa ra điểm đáng ngờ.” Bác sỹ Lâm nói chen vào, “Nhận được điện thoại của bên giao thông, tôi liền tới tiến hành khám nghiệm sơ bộ thi thể. Sau khi nhìn qua bên ngoài thi thể, tôi cảm thấy có điểm không đúng. Trừ những chỗ tổn thương nghiêm trọng trên đầu, còn lại không hề còn tổn thương nào khác trên thân thể. Khi được phát hiện ra, chiếc xe đang đè lên thi thể, nếu rơi từ trên cao xuống, lại bị xe máy đè lên thì tại sao không có tổn thương trên thân thể?”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trước khi đọc thì mọi người hãy quan sát những bức hình này để dễ tưởng tượng hơn

1. 

Xe máy có cốp sau

2.

Vết thương dập rách mang đặc điểm điển hình của dạng vết thương hình thành bởi vật tày, thường thấy ở trên đầu. Phần da bị thương dập rách có thể phản ánh tương đối tốt độ rộng của mặt tiếp xúc với vật gây thương tích. Ở dạng vết thương này, thường chỉ có bề mặt da bị rách, hai bên miệng vết thương cùng thành vết thương không có những tổn thương hoặc trầy xước quá rõ ràng. Vết thương tương đối nông, nhìn từ thành vết thương có thể thấy tổ chức còn liên kết, chưa đứt đoạn.

Thành vết thương là tiết diện của vết thương. Trong đó:

+ Vết thương do vật tày tạo ra sẽ có thành không phẳng, tổ chức dưới da chưa đứt đoạn.

+ Vết thương do vật sắc tạo nên sẽ có thành phẳng, đứt lìa.

+ Vết thương do các vật nóng như đạn tạo ra sẽ chia làm phần hoại tử, phần tổn hại và phần chấn động.

Để dễ hiểu thì các bạn có thể kiếm quả vú sữa làm hình minh họa, vì mình thấy quả này có tổ chức khá tinh tế. Muốn ăn loại quả này thì phải bóp bóp mới ra sữa đúng không? Khi quả nứt ra một khe để chảy sữa ra, thì sẽ thấy dạng vết thương do vật tày tạo ra, hoặc các bạn cần cái chày đập vào quả cho nó nứt ra, phần sợi dưới vỏ vẫn liên kết với nhau. Thậm chí còn có thể từ vết dập trên quả để suy ra hình dạng cái chày. Nếu cầm dao cắt thì sẽ thấy luôn vết thương do vật sắc tạo ra. Còn đạn thì mình chưa thử, vì nhà mình không có súng =)))))))) chim thì có. Ngoài ra các bạn có thể thử nghiệm trên quả na, quả mãng cầu gì đó, mấy loại quá có phần thịt nạc ấy.

3.

Cây cầu trong truyện tương tự thế này, tức là cầu thẳng nhưng hai bên hông dốc xuống. Cầu trong truyện có mặt xây bằng xi măng, có dốc đất hai bên.

————————

“Tôi nghĩ vẫn có khả năng.” Anh cảnh sát giao thông nói, “Khi chúng tôi tìm thấy thì chiếc xe đang đổ nghiêng, tay lái và cốp sau tạo thành khoảng trống. Trừ phần đầu của thi thể nằm ngoài gầm xe, còn thân thể đều nằm dưới khoảng trống này. Có thể chiếc xe trùng hợp đập lên đầu anh ta.”

Tôi xem ảnh chụp từ máy ảnh kỹ thuật số, gật gù, cảm thấy những lời anh cảnh sát giao thông nói cũng có lý.

Bác sỹ Lâm thấy tôi có vẻ tán đồng với ý kiến của anh giao thông, vội nói: “Gầm xe máy làm sao hình thành được vết thương dập rách?”

Tôi cười nói: “Anh đừng vội, có tranh luận tức là vụ án này rất thú vị. Những vụ án thú vị vẫn tồn tại rất nhiều điểm trùng hợp. Về hình thái tổn thương thì phải để đến lúc khám nghiệm tử thi rồi tính tiếp. Như em vừa nói, nếu lái xe rồi ngã từ trên cầu xuống, vậy tại sao bên mép cầu lại không có dấu vết ma sát?”

Anh cảnh sát giao thông vẫn giữ quan điểm của mình, đi đến cầu nói: “Đây là cầu xi măng thẳng, nhưng hai bên cầu vẫn là sườn rất dốc đổ xuống dưới cầu. Nếu như người này tránh xe khác, trực tiếp lao từ dốc xuống dưới thì sẽ không để lại dấu vết trên mép cầu xi măng. Còn sườn dốc đất chỉ cần sau cơn mưa là trôi hết, dù có dấu vết cũng chẳng phát hiện được”.

Tôi đến gần xem xét sườn dốc, vị trí ban đầu của thi thể nằm ở sườn dốc phía Đông ở đầu cầu Bắc. Nhìn ảnh chụp có thể thấy đuôi xe cũng nằm áp xuống bờ mương cạn ở phía Đông đầu cầu Bắc.

“Nếu lao xuống dốc với tốc độ cao, cộng thêm động năng ban đầu thì thi thể và chiếc xe sao có thể nằm ở gần đầu cầu như vậy được?” Tôi nói, “Cầu dài hơn mười mét, người này không thể văng xa từ đầu cầu Nam đến đây, đúng không? Vậy có vẻ như người này ngã từ từ xuống dốc, vậy mới không có động năng ban đầu”.

Lời tôi nói khiến anh cảnh sát giao thông chìm vào suy nghĩ. Bác sỹ Lâm thấy tôi bắt đầu ủng hộ quan điểm của mình, liền cao hứng gật đầu: “Đúng đúng đúng! Bác sỹ Tần phân tích rất có lý.”

Tôi cười đáp: “Ha ha, đây chỉ là phỏng đoán. Rất nhiều vụ tai nạn giao thông có hiện tượng kỳ lạ, chỉ có thể tìm rõ nguyên nhân của từng cái một, do quá trình dẫn đến tai nạn giao thông là thiên biến vạn hóa, không có mặt ở đó thì rất khó dựng lại hiện trường ban đầu.” Tôi trích dẫn lại những điều sư phụ đã từng nói, muốn tránh để mọi người chủ quan tin vào phán đoán ban đầu, thay vào đó phải dùng đầy đủ căn cứ để phá án.

Tôi nói tiếp, “Căn cứ vào những gì chúng ta vừa nói, hẳn là người này ngã theo hướng đi từ đầu Bắc sang đầu Nam. Giờ tôi muốn biết nhà anh ta ở bên nào? Nhà máy ở bên nào? Con đường này có bắt buộc phải đi qua không?”

“Nhà Ngô Minh Lộ ở phía Bắc, nhà máy ở phía Nam, muốn đi làm thì phải đi qua cây cầu này.” Công an địa phương nói.

“Tức là người này ngã xuống cầu theo hướng đi từ nhà đến chỗ làm.” Tôi nói.

Anh cảnh sát giao thông gật đầu tỏ vẻ tán đồng, đột nhiên lại chợt nhớ ra, nói: “Đúng rồi! Xe máy vẫn ở tình trạng vào số”.

Tôi xem xét chiếc xe, thấy đúng là đang trong tình trạng vào số, có lẽ sau khi ngã xuống thì bị tắt máy. Nhưng tôi lại chú ý đến chiếc đèn pha không bật sáng.

“Đừng nhiều lời như vậy, lập tức triển khai công tác đi.” Tôi học theo giọng điệu của sư phụ, bắt đầu chỉ huy: “Chia làm bốn giai đoạn. Thứ nhất, xuống xem hiện trường phát hiện thi thể. Thứ hai, đến xem xét nhà Ngô Minh Lộ. Thứ ba, kiểm nghiệm quần áo. Thứ tư, giải phẫu thi thể. Bây giờ xin nhờ đồng chí phụ trách nhà xác đưa thi thể đi, tôi xuống dưới xem sao”.

Nói xong, tôi thay ủng cao su cổ cao, cẩn thận đi theo sườn dốc phía Đông ở đầu cầu Bắc xuống dưới mương cạn. Sườn đất này thực sự rất dốc, hơn nữa vì hai ngày trước có mưa nên vẫn rất trơn, để có thể an toàn đi từ trên cao xuống dưới đó quả thật không phải chuyện dễ dàng. May là tôi vẫn chưa quên căn bản hồi học ở Học viện cảnh sát hình sự, nhảy vài bước dài đã thuận lợi xuống đến đáy mương.

Đáy mương phủ đầy cỏ dại và rác rưởi, được cái hôm nay nắng to, nhiệt độ cao nên đáy mương không lầy lội bùn nhão.

Dưới đáy mương mạn Đông đầu cầu Bắc có thể thấy một hình người lõm vào, hẳn đó là vị trí thi thể nằm, do hai ngày đổ mưa liên tục nên thi thể bị lún xuống, để lại hình người trên đất mềm. Trong cái hố hình người và xung quanh đều rải đầy rác rến, trên rác không có nhiều vết máu. Tôi ngồi xổm xuống, đeo găng tay, lấy từng miếng rác trong hố trũng hình người ra, đất cát trong hố dần xuất hiện. Thì ra dưới đáy mương toàn là cát vàng tơi xốp, thoạt nhìn không thấy gì khác lạ.

Nhờ sự trợ giúp của anh cảnh sát giao thông, tôi lại leo từ đáy mương lên cầu. Tôi phủi sạch đất cát trên người, đứng ở đầu cầu tưởng tượng hướng đi của chiếc xe máy. Đột nhiên tôi cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, nhưng đó chỉ là trong suy nghĩ, tôi cũng chẳng nói ra: “Hay là chúng ta đến nhà anh ta xem sao?”

Tôi lái xe, đi cùng có bác sỹ Lâm và hai điều tra viên. Theo hướng dẫn của điều tra viên, chúng tôi vượt đường gập ghềnh, tìm đến nhà Ngô Minh Lộ.

Nhà anh ta nằm sâu trong một thôn nhỏ, từ xa có thể thấy bụi đất từ công trường đang thi công bay tứ tung. Nhà Ngô Minh Lộ nằm giữa dãy nhà một tầng. Điều tra viên nói: “Chỉ có nhà Ngô Minh Lộ và nhà bên cạnh là có người, còn lại các nhà khác đều đi làm xa, không có ai ở nhà.”

Tôi nhìn quanh nhà Ngô Minh Lộ, một khoảng sân rộng, tường trắng ngói đen, cửa sổ khung nhôm, từ ngoài nhìn vào thấy trong nhà đẹp đẽ sạch sẽ, sàn gạch trắng bóng, sắc vàng trên đồ đạc tỏa ra nét khí phái. Căn nhà này thật đủ đầy, chứng tỏ Ngô Minh Lộ khi còn sống tương đối khá giả, hơn hẳn những nhà xung quanh.

Tôi đi sâu vào trong sân. Vợ của Ngô Minh Lộ là Hồ Lệ Lệ đang nghiêng người dựa vào cửa, mặt thẫn thờ đầy đau khổ. Tôi lặng lẽ đến gần chị ta: “Chị ơi, tôi có thể vào nhà xem xét được không?”

Hồ Lệ Lệ không nhìn chúng tôi, chỉ ủ ê gật đầu.

Khi tôi đi vào nhà, một mùi sơn gay mũi ập thẳng vào mặt tôi.

Tôi lặng lẽ hỏi điều tra viên: “Nhà họ mới sơn tường à?”

Điều tra viên nói: “À, chúng tôi đã điều tra qua. Khu này sắp phải di dời, nhà Ngô Minh Lộ lại khá lớn, nếu sửa sang cho đẹp thì sẽ nhận được nhiều tiền đền bù hơn, nên trước khi Ngô Minh Lộ mất tích đã tiến hành sửa nhà”.

“Sau khi Ngô Minh Lộ mất tích thì sao?” Tôi hỏi.

“Sau khi mất tích vẫn tiếp tục làm, hôm qua vừa mới hoàn thành.”

“Thời gian sửa chữa cũng trùng hợp quá.” Tôi đi đến sát tường, lấy ngón tay miết lên tường nhà trắng tinh, cảm thấy sơn chưa khô hắn, “Thời gian tiến hành sửa chữa mỗi ngày là thế nào?”

“Từ 9 giờ sáng đến 2 giờ chiều, là lúc Ngô Minh Lộ không ở nhà.” Điều tra viên đáp, “Vấn đề này đã được hàng xóm chứng thực.”

Tôi đảo một vòng quanh nhà Ngô Minh Lộ, bỗng nhiên phát hiện trong góc khuất của chiếc tủ âm tường có một quyển sổ ghi chép chi tiêu hàng ngày, trên sổ viết tên Ngô Minh Lộ. Tôi lớn tiếng hỏi: “Chị ơi, tôi xem quyển sổ ghi chép này được không?”

Hồ Lệ Lệ tựa vào cửa, buồn bã gật đầu.

Tôi mở sổ ghi chép ra, trong sổ viết chi tiết mỗi ngày, ở dưới có ghi đầy đủ các khoản tiêu dùng. Xem các mục thì có vẻ đây là sổ ghi chép cá nhân của Ngô Minh Lộ.

Tôi không quan tâm đến chi tiêu hàng ngày của Ngô Minh Lộ, chỉ lật nhanh đến trang ghi gần nhất. “Ngày 25 tháng 5, thuốc lá 10 tệ, rượu trắng 12 tệ, cơm chiều 8 tệ.”

“Nếu Ngô Minh Lộ đi làm cả ngày thì ban ngày không thể ở nhà viết sổ được.” Tôi hạ giọng, hào hứng nói, “Hẳn là tối hôm 25 Ngô Minh Lộ về đến nhà rồi mới viết đoạn ghi chép này. Chứng tỏ ngày 25 Ngô Minh Lộ đã về nhà an toàn. Khoảng thời gian cần điều tra của chúng ta đã thu hẹp lại rồi”.

Điều tra viên gật gù.

“8 giờ tối anh ta mới về đến nhà, đáng lẽ 7 giờ sáng hôm sau anh ta phải đến nhà máy nhưng lại không có mặt, khoảng thời gian này có lẽ là lúc nạn nhân bị hại.” Bác sỹ Lâm nói.

“Anh em mình không nên chủ quan vào phán đoán ban đầu, chúng ta vẫn chưa có căn cứ nói anh ta bị hại.” Tôi cười, nói với bác sỹ Lâm.

“Ha ha, cũng đúng.” Thái độ của bác sỹ Lâm rõ ràng đã thay đổi rất nhiều. Thấy những phát hiện của tôi trước đó, sự tín nhiệm của anh dành cho tôi cũng tăng lên.

Tôi đi ra khỏi buồng trong, cúi người hỏi Hồ Lệ Lệ: “Chị ơi, sáng ngày 26 sau khi chị về nhà, trong nhà vẫn bình thường chứ?”

Hồ Lệ Lệ vẫn giữ nguyên thái độ, yên lặng gật đầu.

“Chăn vẫn gấp gọn ư?”

Hồ Lệ Lệ gật đầu.

“Chị đừng quá đau lòng.” Xem ra chẳng thể hỏi được gì thêm, tôi an ủi một câu rồi rời khỏi nhà Ngô Minh Lộ.

Khi tôi ra khỏi khu nhà của anh ta, thấy ba người nhà hàng xóm nhìn chúng tôi với ánh mắt ngập ngừng, tôi liền đọc được vài điều từ ánh mắt ấy. Chẳng lẽ họ có gì muốn nói với tôi?

Tôi đến bên cửa nhà họ, ngoái đầu lại nhìn xem Hồ Lệ Lệ có theo ra ngoài không, rồi cầm bình nước ra nói: “Bác ơi, cho tôi xin miếng nước được không?”

Sau khi vào nhà người hàng xóm, tôi lập tức hỏi: “Phiền anh chị một chút, hai ngày trước, tức là tối ngày 25, hai người có nghe thấy gì lạ không?”

Cặp vợ chồng trẻ đều lắc đầu.

“Anh chị có điều gì muốn nói về cái chết của lão Ngô không?”

Đôi vợ chồng lại tỏ vẻ khó xử.

Tôi liếc nhìn điều tra viên đang chờ ngoài cửa, nói: “Yên tâm, nếu hai người có manh mối thì cứ việc nói ra, anh chị cũng không muốn lão Ngô chết không rõ ràng đúng không? Tôi là công an trên tỉnh, hãy tin tôi”.

Bác sỹ Lâm cũng phụ họa: “Đúng thế! Không sao đâu, cứ nói đi”.

Người hàng xóm nói: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là hơi nghi ngờ, chúng tôi không nói rõ được, chỉ nghe bảo lão Ngô hôm nay bị tai nạn giao thông mà chết nên cảm thấy hơi kỳ lạ”.

“Anh chị cho rằng có thể lão Ngô đã bị người khác sát hại?”

“Không phải, chúng tôi chỉ cảm thấy đáng ngờ. Một ngày trước khi lão Ngô mất tích, hôm 24 nhà tôi có ba con chó thì mất hai con.”

“Mất chó ư?” Bác sỹ Lâm cảm thấy bất ngờ với câu nói lạc đề của người hàng xóm. Tôi phất tay, ý bảo anh đừng ngắt lời.

Người hàng xóm nói tiếp: “Là thế này, nhà chúng tôi nuôi ba con chó săn, ngoan lắm, nhưng buổi chiều ngày 24 chúng tôi đi làm đồng về thì thấy mất hai con. Trùng hợp là mất hai con hay sủa, còn con chẳng bao giờ sủa thì lại không mất”.

“Ha ha, thế thì có gì khả nghi. Có thể là trùng hợp, bây giờ trộm chó nhan nhản ra.” Bác sỹ Lâm vẫn không nhịn được phải nói chen vào.

“Ý anh chị là có khả năng một kẻ nào đó chủ ý bắt trộm hai con chó hay sủa đi, để có thể vào nhà lão Ngô gây án.” Tôi cắt lời bác sỹ Ngô, nói.

“Đúng vậy, chính là ý này. Nếu không trộm chó phải trộm cả, làm sao chỉ trộm mỗi con hay sủa.” Hàng xóm đáp.

Tôi hiểu rằng manh mối này không thể coi là căn cứ nhận định Ngô Minh Lộ bị sát hại, bèn hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”

“Còn. Nhà lão Ngô sửa từ hôm 15, đến hôm 20 loáng thoáng nghe thấy lão Ngô với Hồ Lệ Lệ cãi nhau, đòi ly hôn này nọ, hình như lão Ngô nghi Hồ Lệ Lệ có quan hệ mờ ám với công nhân sửa nhà.”

“Đội sửa nhà có mấy người?”

“Làm gì có đoàn đội gì? Ở quê chúng tôi muốn sửa nhà thì cứ gọi bạn bè đến, một người làm hết. Quan trọng là sau khi lão Ngô mất tích, nhà vẫn sửa tiếp không dừng, đến tận hôm qua mới xong việc.”

Nghe qua thấy hai manh mối do người hàng xóm cung cấp không có giá trị trực tiếp, tôi cũng coi như chuyến đi này có thu hoạch không tệ, những manh mối nhỏ liên tục va chạm trong đầu tôi, tiếc là không bùng cháy lên như tôi kỳ vọng.


Khám nghiệm hiện trường hoàn tất, chúng tôi đảo lại nhà Ngô Minh Lộ một vòng, không để ý đến thời gian đã quá trưa. Tôi ôm cái bụng réo ầm ầm cùng bác sỹ Lâm đến quán ven đường gần chợ ăn mì thịt bò, đánh chén hùng hục một trận. “Ngon cái mồm, no cái dạ.” Tôi xoa bụng nói, “Đi thôi, đến nhà xác làm việc nào”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong phòng giải phẫu pháp y của nhà xác huyện Dương Cung, Ngô Minh Lô lặng im nằm trên giường giải phẫu thi thể. Khi chúng tôi tới đó, hai bác sỹ pháp y vừa tham gia cùng nhóm đã bắt đầu tiến hành chụp ảnh, quay phim ghi lại hình ảnh bề ngoài của thi thể, đồng thời cởi bỏ hết quần áo trên cái xác xuống.

Quần áo của Ngô Minh Lộ còn nguyên vẹn, rất bình thường. Nửa thân trên mặc áo thun chữ T và áo khoác, nửa thân dưới mặc quần đùi bên trong, quần dài bên ngoài, chân đi giày tất đầy đủ.

Tôi nhanh chóng mặc quần áo giải phẫu, đeo găng tay vào khẩu trang xong xuôi rồi cẩn thận sắp xếp đống quần áo lên tấm nilon đã trải sẵn, bắt đầu kiểm tra từng thứ một.

Tôi xem xét vết thương trên đầu thi thể, sau đó lại nhìn chiếc áo chữ T cổ tròn. Khi đã ngồi xổm suy nghĩ một lúc, tôi mới chỉ vào vết máu trên vai áo, nói: “Sư huynh, anh không thấy vết máu này kỳ lạ sao?”

Bác sỹ Lâm nhìn đống quần áo, không đáp. Tôi nói tiếp: “Toàn thân anh ta chỉ có vài vết thương hở trên đầu, nói cách khác, chỉ phần đầu là có thể chảy máu. Nếu Ngô Minh Lộ ngã từ trên cầu xuống, xe đè lên người và anh ta không có khả năng ngồi dậy, vậy làm sao máu có thể chảy từ đầu xuống vai?”

Ánh mắt bác sỹ Lâm lóe sáng, nói: “Đúng đúng đúng! Nhưng cũng không thể chủ quan. Nếu máu trên đầu anh ta chảy ra thành vũng, sau đó mưa xuống pha loãng máu ra, thì cũng có thể nước máu này ngấm vào vai áo lắm chứ?”

Tôi nghĩ ngợi. Bác sỹ Lâm nói cũng có lý, nhưng làm thể nào để loại bỏ khả năng này? Tôi lại cầm áo khoác của Ngô Minh Lộ lên xem, rồi nói: “Có thể loại trừ khả năng anh vừa đề cập”.

Bác sỹ Lâm nhìn chiếc áo, đáp: “Đúng! Nếu nước máu ngấm vào thì phải ngấm cả lên áo khoác, thế mới có thể ngấm vào áo chữ T bên trong, nhưng chiếc áo khoác này không có máu!”

Tôi cười, “Đây chính là phát hiện quan trọng, căn cứ vào tình trạng của hai chiếc áo có thể thấy Ngô Minh Lộ bị thương trên đầu khi thân trên đang dựng thẳng, vậy nên máu mới chảy xuống vai. Thứ nữa, lúc đó hẳn là anh ta không mặc áo khoác, do đó máu chỉ thấm vào áo chữ T!”

“Ha ha! Giả làm hiện trường tai nạn giao thông!” Bác sỹ Lâm nói.

“Đừng vội, chúng ta giải phẫu thi thể rồi kết luận sau!” Tôi bình tĩnh đáp lại.

Tổn thương trên người Ngô Minh Lộ rất đơn giản, trừ những vết thương dập rách khắp đầu, còn lại toàn thân không thấy tổn thương nào quá rõ ràng.

“Anh vẫn cảm thấy xe máy đập vào đầu thì không thể hình thành nhiều vết thương như vậy được.” Bác sỹ Lâm nói, “Ông cảnh sát giao thông kia còn cãi với anh, chỗ gầm xe cũng chẳng có vết máu nào”.

“Hầu hết cảnh sát giao thông không hiểu kiến thức pháp y, nhưng họ nói một lần va chạm có thể tạo nhiều tổn thương trên đầu cũng không phải vô lý.” Tôi nói, “Em đã cẩn thận kiểm tra chiếc xe, có dấu vết bị nước mưa rửa trôi rất rõ ràng, nếu bị xe đập vào đầu thật thì cũng có thể không lưu lại vết máu.”

“Một lần va chạm mà hình thành được nhiều vết thương ư?” Bác sỹ Lâm thấy thái độ của tôi thay đổi liền cảm thấy hơi ngạc nhiên.

“Đúng vậy. Dưới gầm xe có rất nhiều ốc vít lớn nhô lên, nếu những con ốc đó cùng đập lên đầu Ngô Minh Lộ thì rất có thể hình thành nhiều vết thương rải rác.” Tôi dùng kẹp cầm máu thận trọng tách miệng vết thương ra, “Mô dưới miệng vết thương vẫn còn liên kết với nhau, chứng tỏ đây là tổn thương do vật tày tạo ra. Cho nên nếu chỉ tách miệng vết thương ra xem thì chúng ta không thể loại trừ khả năng bị ốc vít đập vào đầu.

Tổ chức mô còn liên kết hay không là căn cứ quan trọng để phân biệt vết thương do vật tày hay vật sắc nhọn tạo ra. Khi vật tày tác động lên da sẽ hình thành vết thương bị xé rách, còn vật sắc nhọn sẽ tạo vết thương cắt lìa. Mô mềm tại vết thương bị xé rách sẽ không đứt hẳn, mà sẽ có vài sợi mô vẫn liên kết với nhau.

“Vậy tổn thương này không chứng minh được gì ư?” Bác sỹ Lâm hỏi.

“Có thể.” Tôi học giọng chém đinh chặt sắt của sư phụ, “Muốn căn cứ vào hình thái tổn thương để phán đoán tính chất vụ án thì phải xem một số điều kiện, mà vụ án này đã có đủ điều kiện rồi. Để phân biệt xem những vết thương này có phải hình thành do một lần va đập với xe máy không, chúng ta không căn cứ vào số lượng vết thương, mà dựa vào phương hướng của vết thương”.

Bác sỹ Lâm như bừng tỉnh.

Tôi nói tiếp: “Chúng ta cẩn thận quan sát miệng vết thương ở những tổn thương trên đầu, sau đó kết hợp với tình trạng gãy xương của từng vết thương để phân tích. Hai vết thương ở đỉnh chóp có hướng vuông góc, không bị tướt da.”

“Tổn thương hai bên thái dương cũng là vuông góc và không bị tướt da!” Bác sỹ Lâm kiểm tra kỹ thương tổn trên thái dương rồi đáp.

“Ha ha, nhưng đỉnh đầu và thái dương không nằm trên cùng một mặt phẳng, nếu cả hai cùng vuông góc với mặt phẳng thì tức là lực không nằm trên cùng một mặt.” Lời tôi nói hơi lộn xộn, nhưng bác sỹ Lâm vẫn nhanh chóng hiểu ra: “Phải! Nếu lực vuông góc với thái dương thì phải song song với đỉnh đầu, nếu vừa song song với cả đỉnh đầu và thái dương thì chỉ có thể là hai hướng lực khác nhau!”

“Đúng vậy, dù gầm xe máy có nhiều đinh ốc, nhưng không thể tạo vết thương vuông góc với cả đỉnh đầu và thái dương chỉ trong một lần va đập. Nên những vết thương xung quanh đầu không hình thành trong cùng một lần tác động lực. Theo đó, Ngô Minh Lộ chết vì chấn thương sọ não, nhưng nguyên nhân gây chấn thương không phải do tai nạn giao thông, mà do bị tấn công bằng vật tày.”

Nhờ những phân tích như vậy, trong lòng bác sỹ Lâm thoải mái hơn, vì xem ra nghi ngờ trước đó của anh là chính xác.

Chúng tôi tiếp tục giải phẫu thi thể theo đúng quy trình. Khi đã xác định khoang ngực bụng không có điểm bất thường, bác sỹ Lâm bắt đầu chuẩn bị kim chỉ để khâu lại.

Tôi nói: “Đợi đã, em xem lại cổ họng một chút.”

Tôi cẩn thận cắt hệ cơ vùng cổ của thi thể ra. Đột nhiên, tôi phát hiện dưới cơ ức đòn chũm bên phải có một vết xuất huyết nhỏ.

“Lại một phát hiện bất ngờ.” Tôi hào hứng nói, “Trên da cổ không có tổn thương, nhưng tầng cơ thịt bên trong lại có hiện tượng xuất huyết, chứng tỏ khi còn sống Ngô Minh Lộ đã phải chịu một lực tác động vào cổ, tuy rằng không phải nguyên nhân chính dẫn đến cái chết, nhưng có thể khẳng định là không phải do va chạm vào vật cứng như xe máy, hẳn là hình thành bởi vật mềm như bàn tay chẳng hạn”.

“Ý chú là anh ta bị người khác bóp cổ?”

“Đúng vậy, từng bị bóp cổ. Nhưng hành động bóp cổ này không để giết chết anh ta, mà là để cố định cơ thể nhằm tiện tay đánh vào đầu. Em cũng thấy khó hiểu, nếu người này bị tấn công khi đang vận động, hoặc sau khi bị tấn công liền ngã xuống đất thì không thể khiến máu chảy xuống áo nhiều như vậy.”

“Đúng. Có lẽ sau khi đầu bị thương, Ngô Minh Lộ vẫn bị giữ đứng thẳng trong một khoảng thời gian nhất định.”

“Tổn thương trên đỉnh đầu hẳn là hình thành khi nạn nhân bị hung thủ giữ cho đứng dựa vào tường sau đó đánh lên, còn tổn thương ở thái dương được tạo ra lúc nạn nhân ngã xuống đất, hung thủ sợ anh ta chưa chết nên nện thêm hai phát.”

“Chú em đang xây dựng lại hiện trường đấy ư!” Trong ánh mắt của bác sỹ Lâm thoáng một nét ngưỡng mộ.

“Giả thuyết này có đúng hay không thì phải chờ lát nữa kiểm tra lưng nạn nhân, xem sau lưng có xuất huyết hay không là có thể xác định rồi.” Tôi cười nói, “Bây giờ chúng ta cần lấy ruột non của anh ta ra để suy đoán đại khái thời điểm tử vong.”

Qua sự nghiên cứu đầy tâm huyết của sư phụ, việc dựa vào tình trạng của ruột non để suy ra mối quan hệ giữa lần ăn cuối cùng và thời điểm tử vong đã có công thức tính toán tương đối chuẩn xác.

Chúng tôi cẩn thận dọc theo mạc treo ruột (mesentary), lấy được bộ ruột non của nạn nhân ra, xếp thành hình gấp khúc trên bàn giải phẫu, cạnh thi thể đang nằm. Sau một hồi tính toán, thời điểm tử vong vào khoảng sau khi ăn bữa cuối từ năm đến chín tiếng đồng hồ.


“Thông qua kết quả điều tra, Ngô Minh Lộ ăn một bữa xế vào lúc 4 giờ chiều, lúc sáng chúng ta đã xem xét sổ ghi chép của anh ta. Chắc chắn anh ta đã trở về nhà vào buổi tối, hơn nữa còn đi mua cơm. Lại dựa vào suy đoán về thời điểm tử vong mà chúng ta vừa tính, suy ra có hai kết luận. Bữa xế cách thời điểm tử vong khoảng chín tiếng đồng hồ, tức là anh ta chết vào khoảng 1 giờ sáng ngày 26.” Tôi vốn học toán rất kém, vừa nói vừa đếm đốt ngón tay tính toán. “7 giờ tối Ngô Minh Lộ rời khỏi nhà máy, 7 giờ 30 phút về đến nhà. Nếu ăn cơm lúc 8 giờ, thì năm tiếng đồng hồ sau cũng vừa khớp 1 giờ sáng. Cho nên em dám khẳng định, Ngô Minh Lộ tử vong vào khoảng 1 giờ sáng ngày 26.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ha ha, lại thêm một căn cứ nữa!” Lúc này bác sỹ Lâm gần như đã chắc chắn, nói: “Không có lí do khiến anh ta đi xe ra đường vào lúc 1 giờ sáng”.

Đến lúc này tôi cảm thấy bài thi của mình qua cửa đến nơi rồi, tâm lý cũng bớt áp lực hơn, liền nói: “Bây giờ chúng ta lật thi thể lên, kiểm tra sau lưng anh ta xem giả thuyết hiện trường của em đặt ra trước đó có đúng hay không”.

Không ngoài dự kiến, lớp nông cơ lưng của Ngô Minh Lộ có dấu hiệu xuất huyết do bị đè ép rất rõ ràng.

“Nạn nhân bị hung thủ giữ chặt cổ, ép vào một vật thể có mặt phẳng, lúc đó cơ thể nạn nhân bị ép đứng thẳng, điều này chứng tỏ vật có mặt phẳng ấy vuông góc với mặt đất, ví dụ như tường.” Tôi nói chắc như đinh đóng cột.

“Suy đoán này có tác dụng gì?” Bác sỹ Lâm hỏi.

“Cũng hơi có ích.” Tôi cười nói, “Chứng tỏ hiện trường gây án có tường! Nơi cái xác được phát hiện không có tường, nên hiện trường đầu tiên có khả năng không phải là nơi tìm thấy thi thể. Hiện trường phát sinh vụ án có lẽ là ở trong nhà, nói rõ hơn một chút thì có thể chính là trong nhà nạn nhân”.

“Kết hợp với thời điểm tử vong, Ngô Minh Lộ hẳn là bị tấn công trong nhà chính mình.” Bác sỹ Lâm nói, “Đây là ngụy tạo hiện trường một cách rất tỉ mỉ. Nhưng anh vẫn còn điểm nghi vấn”.

Tôi nhìn bác sỹ Lâm, ý mời anh nói.

“Nếu anh ta chết trong nhà vào lúc 1 giờ đêm thì tại sao chăn gối trên giường lại được gấp gọn gàng? Anh ta phải dậy sớm đi làm, thế vì sao muộn như thế mà vẫn chưa ngủ? Hung thủ cũng chẳng thể vừa giết người đang ngủ say lại còn quay lại gấp chăn màn.”

Tôi cười: “Anh hồ đồ rồi. Chúng ta không nói chăn gấp gọn mà là vợ anh ta nói. Nếu Ngô Minh Lộ bị hại trong chính nhà mình thì em cảm thấy vợ anh ta là người bị tình nghi lớn nhất. Có thể chị ta nói dối chuyện này, thế lại càng thể hiện rằng chị ta đáng nghi”.

“Chú cũng không thể chủ quan, không thể tùy tiện để lời nói của người hàng xóm làm chệch hướng, dù sao Hồ Lệ Lệ cũng có chứng cứ vắng mặt rất vững chắc!” Bác sỹ Lâm nói.

“Em biết chắc chắn Hồ Lệ Lệ không phải hung thủ, chị ta không thể làm được. Bởi vì nạn nhân bị giữ chặt cổ sau đó bị đánh lên đỉnh đầu.” Tôi thấy bác sỹ Lâm định nói chen vào, liền giơ tay ngăn lại rồi nói tiếp: “Đừng vội, em biết anh định nói gì. Em không có căn cứ cho rằng nạn nhân bị thương ở trên đầu nên hung thủ phải cao hơn nạn nhân, vì cũng có thể nạn nhân bị giữ ngồi trên giường, như vậy nạn nhân ngồi còn hung thủ đứng, tự nhiên sẽ hình thành sự chênh lệch chiều cao. Cho nên không thể thấy người chết bị thương ở đầu mà nói có sự chênh lệch chiều cao giữa hung thủ và nạn nhân. Nhưng em muốn nói, hung thủ phải là người khỏe mạnh hơn nạn nhân, chứ nếu không làm sao có thể không chế Ngô Minh Lộ chỉ bằng một tay?”

Bác sỹ Lâm gật đầu.

“Nhưng”, tôi tiếp, “Nếu lời người hàng xóm nói là sự thật, nếu như Hồ Lệ Lệ ngoại tình thì không loại trừ khả năng Hồ Lệ Lệ xui khiến tên nhân tình đến hành hung chồng. Anh không cảm thấy việc Hồ Lệ Lệ không có mặt tại hiện trường rất trùng hợp sao?”

Bác sỹ Lâm nói, “Ừm, nói có lý lắm, nhưng vẫn cần có chứng cứ mới được. Kết thúc khám nghiệm tử thi chứ?”

Lúc này tôi và bác sỹ Lâm đã đứng bên bàn giải phẫu tới năm tiếng đồng hồ, anh liên tục vặn vẹo cái eo đã có dấu hiệu tăng sinh xương.

(Chứng tăng sinh xương: Quá trình hình thành xương quá nhanh so với quá trình tiêu hủy xương, khiến cho xương bị biến dạng và gây đau đớn.)

“Anh có bệnh thì cứ nghỉ trước đi, em với phụ tá của anh sẽ làm tiếp.” Tôi nói.

“Còn phải giải phẫu cái gì nữa?”

“Đây là lần đầu tiên em phụ trách điều tra vụ án và giải quyết công tác pháp y, em vẫn muốn là cho cẩn thận, không sai sót.” Tôi nói, “Em muốn mở xương sống của nạn nhân ra xem bên trong ống sống có xuất huyết hay không. Nếu Ngô Minh Lộ điều khiển xe máy rồi ngã từ trên cầu xuống, lại còn nằm ngửa, thì xương sống của anh ta nhất định sẽ bị thương. Nói cách khác, nếu theo như suy đoán của chúng ta, Ngô Minh Lộ chết rồi bị ném xuống dưới cầu thì trong ống sống của anh ta sẽ không có máu”.

(Ống sống là khoang rỗng của các đốt sống, bên trong có chứa tủy sống và các rễ thần kinh)

Bác sỹ Lâm gật đầu: “Vậy anh nghỉ trước đây”.

Tôi cùng cậu thực tập sinh cẩn thận tách từng phần cơ thịt xung quanh xương sống của thi thể, sau đó dùng cưa cưa xương sống ra.

Không ngờ, trong ống sống, toàn là máu.

Phát hiện này vô cùng ngoài dự tính. Sao lại như thế? Xuất huyết là phản ứng sinh hoạt, chẳng lẽ Ngô Minh Lộ đúng là tử vong do ngã xuống cầu? Lẽ nào toàn bộ suy đoán trước đó của chúng tôi đều là sai lầm.

Bác sỹ Lâm ngây ra đó, tôi cũng ngẩn cả người, cứ như vậy ngơ ngáo mất vài phút, tôi không biết phải làm sao, vì thế bèn cởi áo giải phẫu, chạy vội đi gọi điện cho sư phụ: “Sư phụ, em gặp vấn đề”.

“Dự thi mà có thể xin trợ giúp từ thầy sao?” Sư phụ ở đầu bên kia nói với giọng trêu chọc.

Tôi biết sư phụ chỉ nói đùa với tôi, thầy luôn chủ trương mạng người là quan trọng nhất, tuyệt đối không có chuyện vì lần này là bài thi của tôi mà nhắm mắt làm ngơ trước một vụ án mạng. Vậy nên tôi không để ý đến lời nói đùa của sư phụ, hỏi tiếp: “Nói một cách đơn giản, em cho rằng người chết trong vụ án này là chết rồi mới bị đưa xác xuống dưới cầu cao 3 mét, nằm ngửa mặt lên. Nhưng tại sao ống sống của anh ta lại có máu?”

Sư phụ ở bên kia trầm mặc rồi nói: “Anh có căn cứ chắc chắn chứng minh nạn nhân sau khi bị sát hại mới bị ném thi thể xuống dưới cầu không?”

Đại não của tôi nhanh chóng đảo qua một vòng: “Có căn cứ chắc chắn!”

“Người đó chết được mấy ngày rồi?” Sư phụ nói.

“Cho tới hôm nay là ba ngày.”

Sư phụ cười nói, “Phải biết kiên trì với quan điểm của bản thân chứ. Không biết lấy lớn bỏ nhỏ sao? Bác sỹ pháp y không phải là thần, không thể giải quyết tất cả vấn đề”.

“Nhưng vấn đề này không giải quyết được thì việc phán đoán tính chất vụ án cũng có trở ngại, trong lòng em cũng không thấy thoái mái.”

“Giải quyết được.” Sư phụ nhanh chóng đổi đề tài, “Rơi từ trên cao xuống dẫn đến tổn thương xương sống, thay vì xem trong ống xương có máu hay không, thì đầu tiên phải xem xương sống có bị gãy hay không.”

“Không gãy xương.”

“Thứ hai, xem tủy sống có bị tổn thương không.” Sư phụ nói.

“Ừm, xem tủy sống ư?” Tôi vừa nói vừa vẫy tay, bảo cậu thực tập cắt màng xương cứng trong xương sống ra.

Màng xương cứng bị tách mở, bày ra một đoạn tủy sống trắng ởn, hoàn chỉnh, sạch sẽ, không xuất huyết.

Tâm lý hỗn loạn của tôi cuối cùng cũng bình ổn trở lại.

“Tủy sống không có tổn thương gây chảy máu.” Tôi nói, “Ha ha, sư phụ ơi, thế này là thế nào ạ? Vì sao tủy sống không tổn thương mà trong ống sống lại có máu?”

“Bởi vì khi thi thể phân hủy, màng xương kéo giãn dây thần kinh và mạch máu nhỏ trong ống sống, khiến chúng bị vỡ ra, dẫn đến hiện tượng xuất huyết trong ống sống. Nói dễ hiểu thì là do phân hủy tạo thành.”

Điều này đã loại bỏ tất cả những vấn đề có thể bác bỏ quan điểm của tôi. Cúp máy xong, tôi tràn đầy tự tin, ngẩng đầu ưỡn ngực cùng bác sỹ Lâm lên xe.

“Anh, chúng ta hiện đang nắm giữ nhiều manh mối nhỏ lẻ mang tính quyết định, bây giờ phải đi họp ban chuyên án để xâu chuỗi những manh mối ấy lại thôi.” Tôi cao hứng nói.

8 giờ tối, tôi không màng cơm nước, đi cùng bác sỹ Lâm vào phòng họp ban chuyên án. Trong phòng họp, các điều tra viên và cảnh sát giao thông đang chờ chúng tôi đến.

“Các anh giao thông về nhà ăn cơm đi.” Tôi vừa vào cửa liền vội nói, “Là giết người.”

Thái độ chắc chắn của tôi khiến ban chuyên án trở nên xôn xao.

Đại đội trưởng rõ ràng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nói: “Có thể khẳng định chứ?”

“Có thể.” Tôi ngồi xuống, uống một ngụm nước rồi tiếp, “Chúng tôi sẽ nói ngắn gọn thôi, tôi sẽ bắt đầu nói từ việc khám nghiệm thi thể”.

“Ngô Minh Lộ chết do chấn thương sọ não, thời điểm tử vong là khoảng 1 giờ sáng ngày 26.” Tôi vừa nói xong, trong phòng họp lại nổi lên tiếng xì xào, xem ra việc suy đoán thời điểm tử vong khiến các điều tra viên bắt đầu tin rằng đây không phải một vụ tai nạn giao thông.

“Căn cứ thứ nhất, cổ anh ta có tổn thương do vật mềm tạo ra, xe máy không thể hình thành loại vết thương này.” Tôi nói, “Căn cứ thứ hai, trên đầu anh ta có một số vết thương nằm rải rác, do hai hướng tác động lực khác nhau gây nên, không phải tạo thành do va chạm một lần với xe máy. Căn cứ thứ ba, xương sống của Ngô Minh Lộ không có tổn thương, không phù hợp với dạng thương tổn hình thành do rơi từ trên cao xuống. Căn cứ thứ tư, vùng hội âm của anh ta không bị thương.”

(Hội âm: vùng nằm giữa hậu môn và phần ngoài bộ phận sinh dục)

Lúc khám nghiệm tử thi tôi có chú ý đến chi tiết này, nhưng không nói với bác sỹ Lâm, nên anh cũng hết sức kinh ngạc: “Vùng hội âm ư?”

“Đúng vậy, nếu anh ta ngồi trên xe máy rồi ngã lăn xuống, vậy vùng hội âm hẳn là phải bầm tím.” Tôi nói xong, mọi người đều gật đầu.

“Dựa vào bốn căn cứ trên đây”, tôi tiếp lời, “Khám nghiệm thi thể chi tiết cho thấy, nạn nhân bị người khác bóp cổ, ép dựa vào tường sau đó bị vật tày đánh vào đầu, dẫn đến tử vong”.

Tôi tạm dừng một chút, anh Đại đội trưởng cảm thấy chưa thỏa mãn: “Thế là hết rồi à?”

“Đương nhiên là chưa hết.” Tôi cười, “Bây giờ tôi nói đến tình huống tại hiện trường. Căn cứ thứ năm, Ngô Minh Lộ ngã xuống mạn phía Đông của đầu cầu Bắc, nhà anh ta cũng ở bên phía Bắc, mà đêm hôm đó chắc chắn anh ta đã về nhà an toàn. Nếu anh ta lại rời nhà đi, tức là đi từ phía Bắc đến phía Nam, khi đi qua cầu liền bị ngã xuống, vậy theo lý thuyết đi về phía bên phải, Ngô Minh Lộ hẳn là đi về mạn phía Tây cây cầu, dù có ngã cũng là ngã xuống phía Tây. Kể cả khi anh ta chạy ngược chiều, thì như tôi đã nói ở hiện trường, do có động năng ban đầu nên người này không thể ngã ngay sát đầu cầu được, mà phải đi một đoạn trên cầu rồi mới ngã xuống, nhưng nhìn ở vị trí thi thể thì hẳn là anh ta ngã xuống cầu theo hướng vuông góc.”

Mọi người tiếp tục gật đầu.

“Lại nói đến chiếc xe máy.” Tôi nhấp một ngụm nước, “Căn cứ thứ sáu, tuy rằng xe máy đang trong tình trạng hoạt động, nhưng đèn lại không bật. Nếu Ngô Minh Lộ tử vong vào lúc 1 giờ đêm tối tăm mù mịt thì tại sao lại không bật đèn xe khi đi đến hiện trường? Anh ta cũng không thể tắt đèn trong lúc ngã xuống đúng không? Nhưng nếu là hung thủ lái xe chuyển xác đến hiện trường, để tránh khiến người khác chú ý bèn tắt đèn xe thì chuyện này có thể được giải thích”.

“Đúng! Hơn nữa thông qua khám nghiệm quần áo của nạn nhân, chúng tôi phán đoán khi anh ta bị thương, phần thân trên được giữ ở tư thế thẳng, đó không phải tư thế khi ngã xuống cầu. Đây là căn cứ thứ bảy.” Hai căn cứ trước đó tôi chưa từng đề cập tới, chỉ trực tiếp thông báo tại buổi họp chuyên án, điều đó khiến bác sỹ Lâm nhiệt huyết sôi trào, không nhịn được phải tranh nói ra căn cứ thứ bảy.

Tôi gật đầu cười, nói tiếp: “Dựa vào căn cứ thứ bảy, tôi cho rằng nạn nhân bị đánh thức khi đang ngủ say, sau đó bị giữ chặt thân trên rồi bị đánh vào đầu dẫn đến tử vong. Sau khi anh ta chết, hung thủ mặc quần áo cho nạn nhân, chuyển xác đến hiện trường bên cầu, ngụy tạo một hiện trường tai nạn giao thông. Hiện trường giết người hẳn là trong nhà nạn nhân. Nếu hung thủ có thể dễ dàng đi vào nhà thì vợ của Ngô Minh Lộ không tránh khỏi liên can. Không biết bảy căn cứ tôi vừa kể có đủ hay không? Tất nhiên còn rất nhiều điểm khả nghi khác, ví dụ như đêm đó Hồ Lệ Lệ vắng mặt một cách trùng hợp, hay là Ngô Minh Lộ mất tích mà nhà cửa vẫn tiến hành sửa chữa như thường, hoặc nhà hàng xóm nuôi ba con chó nhưng chỉ bị mất hai con hay sủa, ngoài ra nạn nhân hẳn là bị tấn công khi đang ngủ đêm nhưng Hồ Lệ Lệ lại nói sáng hôm sau chị ta về nhà thấy chăn màn đã gấp gọn”.

Nghe tôi thuyết minh về các căn cứ một cách đơn giản, nhanh chóng lại có lý, có thể phân biệt rõ tính chất vụ án, Đại đội trưởng tỏ ra vô cùng hào hứng: “Nhiều căn cứ như vậy là đủ rồi! Nhưng tôi muốn biết, vì sao Hồ Lệ Lệ lại muốn giết chồng? Động cơ gây án là gì?”

“Tôi nghe người hàng xóm nói, Ngô Minh Lộ và Hồ Lệ Lệ từng cãi vã rất kịch liệt, vì có vẻ như Hồ Lệ Lệ gian díu với người sửa nhà, Ngô Minh Lộ muốn ly hôn với chị ta.” Tôi đáp.

“Chỉ bởi vậy mà giết người?” Đại đội trường sờ trán, “Vợ chồng cãi nhau mà thôi, coi đó là động cơ giết người thì hơi gượng ép”.

“Lúc đầu tôi cũng nghĩ là hơi khiên cưỡng, nên đã lén trao đổi với hàng xóm nhà họ vài câu.” Tôi nói, “Nghe nói nhà họ sắp phải di dời, căn nhà ông cha để lại của Ngô Minh Lộ cũng phải phá đi, chi phí đền bù lên đến 70 vạn tệ. Cứ nghĩ thử mà xem, nếu Ngô Minh Lộ và Hồ Lệ Lệ ly hôn, do căn nhà là tài sản trước hôn nhân nên 70 vạn này chị ta không được hưởng lấy một xu. Nhưng nếu Ngô Minh Lộ chết, căn cứ theo luật thừa kế thì người được hưởng 70 vạn này chính là Hồ Lệ Lệ. Một người phụ nữ có nhân tình, lại thấy một khoản tiền lớn kiếm cả đời không được nên nảy ý định giết người, lí do này còn gượng ép không?”

(70 vạn tệ = khoảng 2 tỷ 450 triệu VNĐ)

Đại đội trưởng cũng tỏ vẻ tán thành với phân tích của tôi, nói: “Có lý lắm! Nhưng có chứng cớ gì không?”

“Nếu có thể xác định hiện trường phát sinh vụ án là trong nhà Ngô Minh Lộ, tức là đã có chứng cứ xác định Hồ Lệ Lệ là đồng phạm. Bởi nạn nhân khi bị thương sẽ chảy máu, Hồ Lệ Lệ không những bất chấp việc trong nhà có máu, còn khai gian dối rằng sáng hôm sau về nhà thấy chăn màn gấp gọn”. Tôi nói, “Nhưng cũng có chỗ khó, đó là sau khi Ngô Minh Lộ mất tích thì tường nhà đã được quét vôi, không chắc có thể tìm thấy chứng cứ chứng minh anh ta chết ở trong nhà.”

“Ý cậu là trong nhà anh ta hẳn sẽ có máu, nhưng có thể sẽ không tìm thấy, đúng không?” Đại đội trưởng hỏi.

“Hung thủ giết người xong, hẳn sẽ nóng lòng muốn quét vôi che đi những chỗ có máu trên tường. Bây giờ chúng ta đi cạo lớp vôi mới quét trên tường ra, hi vọng có thể phát hiện vết máu thấm vào tường.” Tôi nói, “Mặt khác, vụ trộm chó cũng có thể là manh mối quan trọng, nói chung là chẳng có nhiều sư trùng hợp đến thế, chó nhà hàng xóm nuôi bao nhiêu năm không bị trộm, nhưng ngay trước khi Ngô Minh Lộ chết một ngày lại mất, trùng hợp lại là hai con chó hay sủa. Điều đó rất đáng ngờ. Cho nên bước tiếp theo cần phải phái một tổ điều tra nhà người thợ sửa chữa kia, xem có thể thấy dụng cụ bắt chó hay bả thuốc gì không.”

Sáng sớm hôm sau, tôi cùng vài điều tra viên đến nhà Hồ Lệ Lệ.

Trong lòng đã nắm chắc đôi phần, ánh mắt chúng tôi cũng trở nên lạnh lùng. Khi Hồ Lệ Lệ thấy chúng tôi hùng hổ đi vào cửa, rồi lại nhìn chị ta với ánh mắt lạnh nhạt, chị ta liền đột nhiên quỳ xuống. “Tôi khai! Tôi khai hết! Không phải tôi giết Ngô Minh Lộ, có thể không phán tôi tội tử hình được không?” Hồ Lệ Lệ gào khóc.

Không ngờ quá trình điều tra phá án loại thuận lợi như thế, lúc Hồ Lệ Lệ bị áp giải lên xe cảnh sát, tôi và bác sỹ Lâm cũng bắt đầu tìm kiếm vết máu trong phòng ngủ của Ngô Minh Lộ. Lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt, chúng tôi thật sự tìm được vết máu.

Tin thành công liên tiếp được báo về, đội điều tra viên và kỹ thuật viên phụ trách điều tra nhà người thợ sửa chữa cũng có kết quả tốt, trong cốp xe của tên thợ có một bộ xích, bên trên còn dính một ít lông chó.

Chúng tôi thu thập được nhiều chứng cứ gián tiếp, hơn nữa những chứng cứ này có thể hình thành hệ thống chứng cứ đầy đủ và chắc chắn, nên công tác thẩm vấn tiến triển cũng rất thuận lợi. Có bằng chứng trước mặt, tên thợ sửa chữa cũng không chống đỡ được bao lâu, hắn nhanh chóng khai ra Hồ Lệ Lệ xui khiến hắn giết người rồi xóa dấu vết.

Vốn dĩ tình cảm giữa Hồ Lệ Lệ và Ngô Minh Lộ vẫn tốt đẹp, cho đến khi Hồ Lệ Lệ quen biết tên thợ sửa nhà họ Triệu. Vì để có nhiều thời gian dan díu, Hồ Lệ Lệ mời tay họ Triệu về sửa nhà, lấy cớ là để được nhiều tiền đền bù hơn. Cái cớ này được Ngô Minh Lộ nhanh chóng chấp nhận, nhưng quan hệ giữa họ Triệu và Hồ Lệ Lệ cũng sớm bị Ngô Minh Lộ phát hiện ra. Anh ta cảm thấy phẫn nộ với hành vi của vợ, tỏ vẻ nhất định phải ly hôn. Nghĩ đến 70 vạn sắp tới tay lại không cánh mà bay, Hồ Lệ Lệ đau từng khúc ruột, vì thế tìm tay họ Triệu mưu đồ bí mật giết hại Ngô Minh Lộ.

Xế chiều ngày 25, Hồ Lệ Lệ mượn lí do về nhà mẹ đẻ, trước khi đi đã đặt chìa khóa nhà lên phía trên khung cửa. Rạng sáng ngày 26, tay họ Triệu lẻn đến nhà Ngô Minh Lộ, dùng chìa khóa Hồ Lệ Lệ đặt trên khung cửa để vào nhà. Ban đầu họ Triệu muốn nhân cơ hội Ngô Minh Lộ ngủ say để ra tay, không ngờ khi hắn lần mò tìm đường lại vô ý làm đổ bình rượu đặt ở phòng khác. Ngô Minh Lộ giật mình tỉnh giấc, phát hiện thấy tay họ Triệu liền xông vào đánh nhau, nhưng Ngô Minh Lộ gầy yếu sớm bị đánh bại. Sau khi giết hại Ngô Minh Lộ, họ Triệu bèn mặc áo khoác, quần ngoài và đi giày cho anh ta, điều khiển xe của Ngô Minh Lộ, đưa cái xác đến bên cầu, tỉ mỉ ngụy tạo hiện trường tai nạn giao thông như thể Ngô Minh Lộ lái xe không may bị ngã xuống cầu.

Sáng sớm ngày 26, Hồ Lệ Lệ về nhà mới phát hiện trên tường có nhiều vết máu, lập tức hoảng hốt, vội gọi họ Triệu đến quét dọn hiện trường, bọn chúng đã quét một lớp vôi để che giấu vết máu trên tường. Khi chúng thấy cảnh sát giao thông đến xử lý hiện trường cái chết của Ngô Minh Lộ, trong lòng chúng còn thầm cảm thấy may mắn vì kế hoạch đã thành công. Không ngờ chỉ sau 24 giờ, chúng liền bị còng tay xiềng chân, ngồi sau song sắt chờ pháp luật trừng trị nghiêm khắc.

Khi trở về tỉnh, việc trước tiên tôi làm là đi thăm sư phụ. Sức khỏe của thầy đã tốt hơn rất nhiều, thính lực cơ bản cũng đã hồi phục. Sau khi báo cáo lại toàn bộ tình huống vụ án cho sư phụ, tôi chán nản nói: “Nhiều án mạng như thế, nguyên nhân không vì tình thì cũng vì tiền, nếu người ta có thể tự nén xuống ham muốn của mình, khống chế lòng tham, vững tâm mà sống thì sẽ chẳng có hung án, thế giới này cũng tốt đẹp biết bao!”

Sư phụ lấy dưới gối ra một phong bì, cười nói, “Đừng xúc động quá, vô ích thôi, hãy nghĩ đến những thứ có ích ấy. Thôi mau chuẩn bị đi, mời anh em ăn một bữa.” Nói xong ném phong bì cho tôi.


Mở ra đã thấy, bên trong là một cuốn sổ nhỏ màu xanh lục, bên trên có ảnh chụp của tôi, còn có một dòng chữ: Trao tặng Tần Minh tư cách bác sỹ pháp y chính.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon