Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 15

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 15
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 15: Vụ án thứ mười lăm – Rách giời rơi xác


“Đây không phải vụ án xẻ xác.” Tôi nâng cánh tay lên, dụi mũi bằng khuỷu tay.

Ba giờ trước, tôi nhận được lời mời từ Cục công an thành phố Vân Thái, liền lái xe tới đó để giải quyết một vụ án xác phụ nữ không đầu.
Cái xác được phát hiện từ một ngày trước, khi công nhân vệ sinh đang làm sạch đường cống thoát nước. Thi thể phụ nữ ấy đã hoàn toàn bị sáp hóa, việc đó khiến cho công tác pháp y gặp nhiều khó khăn, bởi vậy Cục công an Vân Thái liền mời chúng tôi tham gia phá án.

So với lần đầu biết tới xác bị sáp hóa, lần này tôi đã có nhiều kinh nghiệm hơn. Thi thể mặc quần áo mùa đông, do mặc nhiều lớp áo quần, cộng thêm môi trường trong cống ẩm ướt và thiếu dưỡng khí, nên cái xác đã trải qua khoảng thời gian sáp hóa khá dài, không còn mềm mại nữa, toàn bộ thi thể đã bị khô quắt lại, như cục xà phòng lâu không sử dụng vậy.

Chúng tôi chật vật loại bỏ quần áo trên thi thể. Sau khi bị sáp hóa, cái xác được giữ gìn tương tối hoàn chỉnh, tuy hình thái đặc thù của da đã hoàn toàn biến mất, nhưng có thể thấy trên thi thể không có tổn thương nào quá rõ ràng. Do không thể phân biệt rõ các thành phần cấu tạo cơ thể, nội tạng cũng phân hủy gần hết, nên chúng tôi chỉ có thể tách dần các phần mềm đã bị xà phòng hóa, tiến hành tìm kiếm xương cốt trong nước bùn và các bộ phận đã xà phòng hóa.

“Đây không phải vụ án xẻ xác.” Tôi nói, “Bác xem này, ở đây có đủ bảy đốt sống cổ.”

Tôi vừa nói vừa lấy xương từ trong những phần còn lại của thi thể, sắp xếp thẳng hàng trên bàn giải phẫu.

Chi đội trưởng Hoàng đẩy kính mắt lên, chắp tay sau lưng nói: “Người ta bới bèo ra bọ, chú lại bới xác ra xương[1]”.

“Trong các vụ án xẻ xác mà đầu bị cắt rời, thường sẽ bị tách ở đốt sống cổ thứ ba hoặc thứ tư.” Tôi chỉ các đốt xương cổ. “Đốt sống cổ thứ nhất nối liền với lỗ lớn xương chẩm, vị trí rất sát, không thể cắt ở chỗ đó được.”

“Có lý, có lý.” Chi đội trưởng Hoàng gật đầu. Anh Hoàng là anh khóa trên của tôi, hơn tôi mười khóa, cũng xuất thân từ pháp y. Dù bây giờ làm chi đội trưởng cảnh sát, nhưng vẫn yêu thích nghề pháp y như trước, vậy nên anh thường tham gia công tác khám nghiệm pháp y khi phá án.

“Hơn nữa, xương cổ người này còn nguyên vẹn, không có dấu vết bị cắt.” Tôi nói.

“Nhưng cũng có nhiều vụ án xẻ xác khác, ví dụ hung thủ là bác sĩ ngoại khoa chẳng hạn, hắn sẽ cắt ở những đoạn khớp xương và sụn đệm cột sống.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Mười năm trước tôi từng gặp một vụ kiểu này, còn hơn cả quen tay.”

“Đương nhiên là em còn kết hợp với các yếu tố khác.” Tôi nói, “Vẫn có những hung thủ sau khi giết người liền mặc quần áo lại cho nạn nhân, nhưng chưa thấy hung thủ nào đã cưa xác ra còn mặc quần áo cho mấy mảnh xác. Vậy nên khi người này chết, hẳn là vẫn mặc bộ quần áo này đúng không?

Quần áo trên thi thể rách nát, không phải do nằm dưới cống trong thời gian dài, mà vốn dĩ người này đã mặc một bộ quần áo rách mướp.

“Nếu chết rồi bị cắt rời phần đầu, thì sẽ có một lượng máu lớn chảy ra từ mạch máu trên bề mặt cắt, vậy quần áo chắc chắn sẽ bị thấm máu.” Tôi vừa nói vừa cẩn thận kiểm tra cổ áo của người chết, “nhưng trên áo lại không có máu, nên em cho rằng trên người cô ấy không có vết thương hở.”

Chi đội trưởng Hoàng cũng nhìn đến quần áo của người chết, hỏi tiếp: “Xác định được nguyên nhân tử vong rồi chứ?”

Tôi lắc đầu đáp: “Điều kiện thi thể quá kém, nhưng có thể loại trừ khả năng chết do tổn thương cơ tính hoặc ngạt thở cơ tính. Xương móng của người này vẫn còn nguyên vẹn.”

Đột nhiên, tôi phát hiện ra một thứ trăng trắng, nhòn nhọn nằm lẫn trong đống da thịt trên bàn giải phẫu. Sau khi gạt hết đất bùn dính xung quanh thứ này ra, tôi hào hứng nói: “Xem này, là một chiếc răng.”

Răng xuất hiện trong vụ án có xác không đầu mang một ý nghĩa khác thường, vụ này cũng thế. Tôi dùng cồn cọ rửa cẩn thận, lau cho chiếc răng sáng bóng lên.

“Chân răng có màu hồng, là hiện tượng răng mân côi[2].” Tôi nói.

Răng mân côi là một phương pháp của ngành pháp y, thường dùng làm căn cứ phán đoán chết đuối. Tuy hiện nay có rất nhiều cơ quan pháp y trong nước phủ nhận mối quan hệ qua lại tất yếu giữa chết đuối và răng mân côi, nhưng từ nhiều năm công tác trong ngành pháp y, tôi phát hiện răng mân côi cũng có ý nghĩa tham khảo nhất định đối với việc phán đoán các vụ chết đuối.

“Có thể là chết đuối”. Tôi nói, “Nhìn tình trạng mòn của răng, người chết hẳn là chưa đến 35 tuổi, vì chỉ có một hai điểm ngà răng[3].”

“Nếu không phải xẻ xác, thì đầu của người này đâu?” Chi đội trưởng Hoàng hỏi, “Ý chú là cái đầu tự rơi ra sao?”

“Vâng.” Tôi gật đầu, “Sau khi thi thể bị xà phòng hóa vẫn tiếp tục phân huỷ, dẫn đến việc các phần mềm đã sáp hóa gãy rời ra, không có gì giữ cho phần thân và phần cổ gắn liền với nhau. Vì thân nặng đầu nhẹ nên có thể phần đầu đã bị nước trong cống cuốn trôi, hoặc là bị công nhân vệ sinh dọn đi mà không hay biết.”

“Năm nay ở đây mưa to lũ lớn, nên khả năng cái đầu bị nước cuốn đi là rất cao.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Có lẽ thi thể này bị vùi tương đối sâu, nhưng vì mưa to nước lớn cuốn trôi hết lớp bùn bên trên, nên đến năm nay công nhân vệ sinh mới tìm thấy cái xác. Hiện giờ điều chúng tôi quan tâm là thời điểm tử vong của người này, để có thể tìm được nguồn gốc thi thể”.

Tôi lấy từ cái xác một đoạn xương sườn, nói: “Anh xem này, lớp xương cứng trên xương sườn đã phân hủy gần hết, các xương khác cũng bị bong tróc lớp xương cứng, chứng tỏ người chết đã nằm trong môi trường ẩm ướt như thế hơn ba năm rồi.”

“Ý cậu là khoảng trước mùa đông năm 2006?” Chi đội trưởng Hoàng hỏi: “Trước năm 2006, phạm vi có rộng quá không? Có thể phán đoán là khoảng năm nào chứ?”

Tôi lắc đầu đáp: “Sợ rằng khó mà nói được.”

“Quần áo của người này chất lượng rất tệ, nhưng có thể thấy vài thứ đồ len trên người là tự đan”. Tôi nói: “Tầm tuổi ấy, mặc loại quần áo này, có lẽ không phải người bình thường, rất có thể là nhà nghèo đói. Nhưng người chết hẳn là có gia đình, có gia đình là có thể tìm thấy nguồn gốc thi thể.”

Dứt lời, tôi cầm chiếc quần bò của người đã chết lên. Túi quần túi áo đã được mấy cậu pháp y trẻ tuổi kiểm tra từ trước, họ nói rằng có không có gì cả. Nhưng tôi lại tìm thấy một vật.

Tôi lấy từ trong túi quần đằng trước ra một đồng tiền xu rỉ sét đã bị đất bùn và da thịt phân hủy bám xung quanh. Tôi nói: “Sao các cậu bảo không có gì trong túi?”

Chi đội trưởng Hoàng thấy tôi tìm ra đồ trong túi, liền cau mày dạy bảo cậu pháp y đứng bên cạnh: “Kiểm tra kiểu gì thế hả? Vậy mà cũng không tìm ra à? Có mỗi mấy cái túi thôi chứ bao nhiêu?”

Cậu bác sĩ trẻ măng uất ức nói: “Em cũng xem rồi, nhưng tưởng là cục đất. Với lại tiền xu thì có ích gì đâu ạ? Chứng tỏ cố ấy có năm xu sao?”

Tôi chẳng để ý đến lời giải thích của cậu ta, dùng dao phẫu thuật từ tốn cạo đồng tiền xu, đến khi hoa văn trên đồng tiền lộ ra: “Cậu cảm thấy đồng năm xu này vô dụng ư? Nó là một vật quan trọng! Rất quan trọng!” Tôi không nén nổi cảm giác vui sướng.

Chi đội trưởng Hoàng đeo găng tay, cầm đồng xu lên nhìn, hỏi: “Nó có tác dụng gì?”

Tôi dùng kẹp cầm máu chỉ chữ “2005” trên đồng xu, nói: “Tiền xu đều có năm phát hành, đồng xu này phát hành năm 2005, một đồng xu phát hành năm 2005 nằm trong túi của người chết, chứng tỏ người này chết sau năm 2005, đúng không?”

Chi đội trưởng Hoàng vỗ đầu: “Đúng, nói cách khác, người này chỉ có thể chết vào mùa đông năm 2005 hoặc mùa đông năm 2006. Dễ điều tra hơn nhiều!”

Khoảng thời gian gần đây, do thường xuyên đi hiện trường nên tôi mệt mỏi không chịu nổi, lại cũng muốn biết kết quả của vụ án này, vì vậy quyết định ở lại thành phố Vân Thái thêm một ngày.

Ăn cơm trưa xong, tôi ngủ một giấc đến tận 8 giờ tối, bỗng nhiên bị tiếng chuông di động dồn dập đánh thức. Tôi dụi đôi mắt kèm nhèm, lờ đờ vươn vai rồi mới uể oải cầm lấy điện thoại.

“Tôi chưa dám quấy rầy chú, nghỉ ngơi rồi chứ? Ăn cơm tối chưa?” Là giọng của Chi đội trưởng Hoàng.

“Lâu lắm rồi em mới ngủ đã đời như vậy, coi như được bù năng lượng.” Tôi nói, “Em đói quá, hay là bác mời em đi ăn mì lát xào đi?”

Ở quán mì xào ven đường, tôi và Chi đội trưởng Hoàng ngồi đối diện nhau, tôi ăn mỳ xào đặc sản Vân Thái hùng hục như trâu như hổ, vừa ăn vừa hỏi: “Trông bác thảnh thơi thế, chắc là vụ án điều tra xong rồi nhỉ?”

“Đúng vậy, phân tích của chú chuẩn lắm.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Đã điều tra rõ, người chết là bệnh nhân tâm thần, sống tại một thôn nhỏ. Mùa đông năm 2006, xung quanh nhà cô ấy tiến hành mở rộng đất đai, do thoát nước không tốt nên lúc đó các nắp cống đều phải mở ra để tu sửa. Người này đến bên miệng cống, nói chuyện với lòng cống ở dưới, người nhà đến lôi đi, cuối cùng lại không giữ chặt, khiến cho cô ấy ngã xuống. Dòng nước dưới cống chảy rất xiết, lúc công an địa phương và đội cứu hộ chạy đến thì đã không thấy cô ấy đâu, cho người xuống vớt cũng không vớt được. Chúng tôi đã xem giấy tờ ghi lại vụ việc năm đó, không có vấn đề gì.”

“Ồ. Vậy thì yên tâm rồi, không phải án xẻ xác, các bác cũng bớt vất vả.” Tôi ăn mỳ xào ngon lành, nói: “Đã xác nhận thân phận rồi chứ?”

“Phần mềm trên cơ thể đều phân hủy, giờ đang lấy xương đi xét nghiệm DNA, chắc phải tốn thêm chút thời gian.” Anh Hoàng nói, “Cũng vì phải xác nhận chứng cứ thôi, chứ quần áo đều đã trùng khớp.”

“Vậy là tốt rồi, tốt quá rồi, sáng mai em về đây.” Lại thuận lợi giải quyết một vụ án, trong lòng tôi vô cùng sung sướng. Tiếc rằng người nhà của người chết không chú ý trông nom, dẫn đến phát sinh bi kịch. Tuy rằng cô ấy bị bệnh tâm thần, nhưng cũng là một sinh mệnh. Tôi và Chi đội trưởng Hoàng mỗi người một câu tâm sự chuyện đời.

“Độ này ở Vân Thái rất ổn định.” Chi đội trưởng Hoàng đột nhiên chuyển đề tài, “Đừng nói án xẻ xác, đến cả giết người cũng ít cực kỳ.”

Tôi lắc đầu, nói: “Bác trăm lần ngàn lần đừng nói vậy. Mấy cái án iếc này chẳng đoán trước được đâu, bác nói không có, chưa biết chừng mai là có án ngay đấy.” Anh Hoàng thụi tôi một phát: “Thằng gở mồm này.”

Có một số việc không tin không được, đời bất thường như thế đó, sáng hôm sau tôi vẫn không thể về tỉnh như dự định.

Lời người biên dịch nhà kê: Phần sau mới chính thức vào án. Còn đây là súc miệng trang bị kiến thức pháp y

Chú thích:

[1] Câu gốc là “Bới xương trong trứng gà”, ý chỉ những kẻ thích moi móc cái xấu của người khác, ý nghĩa tương đương với câu “Bới bèo ra bọ” của Việt Nam. Nhưng ở đây sử dụng để chỉ hành động tìm kiếm.

[2] Răng mân côi (tiếng Anh là pink teeth – người dịch chưa tìm được từ chuyên ngành tiếng Việt): Là hiện tượng chân răng đổi thành màu hồng giống màu hoa mân côi. Hiện tượng này được biết đến lần đầu vào năm 1829 và từng được coi là một trong những cách xác định chết đuối. Nguyên nhân do mạch máu trong tủy răng vỡ, gây xuất huyết và tạo màu hồng ở chân răng, khi được ngâm qua cồn thì màu hồng sẽ càng đậm, đặc biệt hiện tượng này thường xuất hiện trong môi trường ẩm ướt. Tuy nhiên, thông qua thử nghiệm cho thấy, không chỉ chết đuối mà nhiều nguyên nhân khác cũng có thể dẫn đến hiện tượng răng mân côi, nên hiện tượng này không được coi là đặc điểm nhận biết nguyên nhân tử vong.

[3] Bác sĩ pháp y có thể căn cứ vào độ mòn của răng để suy ra tuổi của người đã chết. Từ khoảng 13 – 23 tuổi: Bề mặt răng bắt đầu bị mài mòn. Từ khoảng 24-35 tuổi: Bề mặt răng đã bị bào mòn, lộ ra một số điểm ngà răng. Từ khoảng 36 – 55 tuổi: Ngà răng lộ ra mảng lớn. Từ 56 tuổi trở lên, ngà răng mòn hẳn, có thể thấy tủy buồng (nơi chứa tủy răng).

7 rưỡi sáng, do hôm trước tôi đã ngủ cả buổi chiều, buổi tối lại thức suốt đêm lên mạng nên mãi vẫn chưa rời giường, lúc này tiếng chuông di động đánh thức tôi dậy. Chưa kịp nhìn màn hình điện thoại, tôi đã có một cảm giác rất bất ổn, những lời tối qua nói với Chi đội trưởng Hoàng lại văng vẳng bên tai. “Sẽ không có chuyện chứ?” Tôi vừa nghĩ thầm vừa cầm lấy điện thoại di động.

“Đừng đi vội, đồng chí gở mồm.” Trong giọng nói vội vã của anh Hoàng vẫn không thiếu nét trêu chọc, “Có lẽ đúng như chú nói đấy.”

“Án mạng ư?” Tôi nói, “Có đầu mối gì không?”

“Chưa biết chắc.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Khả năng cao là án xẻ xác.”

“Không phải đâu! Hôm qua bác cũng bảo vụ kia là xẻ xác.” Tôi không tin rằng nghi án xẻ xác cứ liên tiếp xuất hiện như vậy, “Tình huống là thế nào?”

“Tạm chưa nói đến, mười phút nữa tôi tới đón chú. Phiền chú đi cùng tôi vậy, nếu loại trừ khả năng án mạng thì tôi lại thả cho chú về.” Chi đội trưởng Hoàng nói xong liền cúp máy.

Sư phụ không chỉ truyền thụ hết vốn liếng, mà còn đem cả tính cách cứ thấy án là hào hứng lây cả sang tôi. Tôi tắt điện thoại, nhảy ra khỏi giường, đánh răng rửa mặt trong 5 phút, sau đó sửa sang lại quần áo rồi chạy xuống đại sảnh chờ Chi đội trưởng Hoàng đến.

Quan niệm thời gian của anh Hoàng rất mạnh, đúng 10 phút sau, tôi thấy đèn xe cảnh sát loang loáng từ cổng nhà khách lao vào như chớp.

“6 giờ 30 sáng nay, một cụ ông gọi điện báo cảnh sát, phát hiện dưới chân cầu vượt cao tốc ở ngoại ô thành phố có một túi nilon mới nguyên, ngoài túi có máu, nhìn xuyên qua túi có thể thấy dường như bên trong có thứ gì đó đen thùi lùi như tóc người.” Chi đội trưởng Hoàng giới thiệu sơ lược tình huống.

“Sau khi mở ra thì sao? Bên trong có cái gì?” Tôi ngồi nghe anh Hoàng nói, đúng đoạn quan trọng anh lại dừng nên tôi mới tò mò hỏi.

“Chưa mở, tôi nhận tin báo xong liền yêu cầu công an khu vực tới phong tỏa hiện trường, không cho ai đụng vào cái túi đó, chờ chúng ta đến xem xét sau.” Chi đội trường Hoàng nói, “Vì tôi sợ họ sẽ làm hỏng một số vật chứng quan trọng.”

“Chậc.” Tôi nói, “Em tưởng thế nào, hóa ra còn chưa dám chắc là có án nữa, biết đâu lại là xác động vật gì đấy thì sao, tự nhiên huy động quân như vậy làm em khiếp cả hồn.”

“Có tóc có máu có thịt, sao lại không phải án mạng?” Chi đội trưởng Hoàng đáp, “Chú đã thấy động vật nào có tóc đen dài chưa? Tôi nhìn chú cũng có phúc tướng (1), chú cứ vì tôi mà đi một chuyến, coi như mang đến một chút phúc khí, không phải án là tốt rồi.”

“Phúc Tướng” – Cái tên này khiến tôi vui sướng hưởng thụ. Tôi cười không đáp, yên lặng tiếp nhận.

Sau nửa giờ chạy trong thành phố, xe cảnh sát đi vào một đường làng nhỏ hẹp. Thành phố Vân Thái vốn là nơi tương đối phát triển, giao thông thuận tiện, nên ở ngoại ô có nhiều cầu vượt cao tốc chạy qua, hiện trường chúng tôi tới đây cũng là ở dưới một cầu vượt cao tốc.

Vốn dĩ nơi hoang vu thế này chẳng có mấy hộ gia đình, nhưng vì có hơn mười chiếc xe cảnh sát tiến vào, cùng dải phân cách chăng đầy một khoảng rộng nên xung quanh hiện trường có rất nhiều người dân đứng tụ tập.

Đây là một mảnh đất trống trải, xung quanh toàn ruộng đồng, thấp thoáng mấy căn nhà hai tầng nho nhỏ tao nhã, lịch sự, có thể thấy đời sống của nông dân địa phương cũng khá tốt. Hiện trường được dải phân cách bao quanh, có lẽ nơi ấy hồi trước là hồ nước, hiện giờ hồ đã cạn, đất dưới lòng hồ ướt lầy, chung quanh mọc đầy cỏ dại. Một cầu vượt cao tốc vắt ngang qua cái hồ cạn này, cầu rất cao, chúng tôi đứng dưới chỉ có thể nghe tiếng xe cộ qua lại vù vù chứ không thấy rõ ô tô đi trên cầu.

Bên trong khoảng cách ly, hai cảnh sát dân sự đang cầm sổ hỏi một ông cụ tóc hoa râm. Ông cụ vừa nói vừa chỉ tay về phía cái túi nilon trắng nằm phía trước.

Hai nhân viên thu thập chứng cứ đi ủng lóp ngóp lội từ bờ hồ đến chỗ cái túi, vừa đi vừa chụp lại dấu chân và các dấu vết khả nghi xung quanh cái túi. Tôi đứng cạnh nhìn cũng sốt ruột, liền đi ủng rồi lội xuống hồ.

Đã vài người tiến hành khám nghiệm, nhưng không tìm thấy dấu chân hay dấu lốp xe còn mới nào, cũng chẳng phát hiện được manh mối có giá trị.

Tôi từ từ tiếp cận cái túi, đeo găng tay cao su, cẩn thận cởi bỏ miệng túi nilon buộc chặt. Vì không muốn phá hỏng nút buộc nên tôi lần lượt tháo từng nút thắt ra. Khi tôi mở miệng túi, một mùi máu tươi cùng mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi. Tôi đưa cánh tay lên xoa mũi, nhìn chăm chú vào trong túi, thấy một mái tóc đen mượt mà, máu nhuốm vào tóc, bết dính lại với nhau.

Trong lòng tôi giật ‘thịch’ một tiếng, biết là không hay rồi, quả thật là án xẻ xác. Cái tên Phúc Tướng của tôi nhanh chóng bị thay bằng Gở Mồm.

Tôi kéo miệng túi ra, cần thận quan sát bên trong, xác nhận không có gì khác khả nghi cũng như không có manh mối và vật chứng có giá trị, liền thò tay túm lấy nắm tóc, lôi lên thì rõ là một cái đầu người máu chảy đầm đìa.

Nhân viên thu thập vật chứng đứng cạnh tôi là một cô bé vừa tốt nghiệp trường cảnh sát, cô trông thấy tôi đột nhiên kéo từ trong túi ra một cái đầu đầy màu, liền sợ hãi hét ầm lên, lùi liền hai bước. Nơi chúng tôi đang đứng là một lòng hồ cạn, bùn lầy ngập quá mắt cá chân khiến cô bé đứng không vững, ngã bệt mông vào vũng bùn. Một nhân viên thu thập chứng cứ khác vội chạy tới đỡ cô bé.

Tôi cẩn trọng nhìn cái đầu người, tuy máu tươi dính nhớp đầy mặt mũi, nhưng dàn da trắng nõn và đôi môi đỏ hồng chứng tỏ nạn nhân là một cô gái trẻ tuổi. Đôi mắt hình quả hạnh hơi hé mở, vô tư nhìn tôi. Nhìn cái đầu kinh dị này, đột nhiên tôi cũng thấy sau lưng nổi một cơn gió lạnh, tôi không nhìn thêm nữa, đem cái đầu bỏ vào trong túi.

“Ai da! Không chỉ có một túi thôi đâu.” Cậu nhân viên thu thập chứng cứ vừa nói vừa chỉ về phía bên cạnh cô bé cảnh sát vừa ngã, “Chỗ này cũng có túi nilon cùng loại.”

Tôi nhìn theo hướng cậu ta chỉ, quả đúng là vậy, cô bé cảnh sát ngã xuống, tay vừa khéo đặt lên một túi nilon khác. Cô bé nhận ra tay mình đã đặt trên một cái túi có thể chứa thi thể bị cắt rời, sợ đến mức vội vã rụt tay về rồi òa khóc.

Tôi cười, thầm nghĩ có lẽ cô bé này về sau sẽ không dám đi khám xét hiện trường nữa. Tôi chầm chậm tiến đến bên cái túi, mở ra. Quả nhiên bên trong là một phần hông của phụ nữ. Phần thi thể bị cắt từ thắt lưng, đại tràng, bàng quang và tử cung tuột cả ra ngoài, đẫm máu. Hông dưới bị cắt ở đoạn đầu xương đùi, còn có thể thấy thấp thoáng chỏm xương đùi lẫn trong đống thịt.

“Lạ thật.” Cậu nhân viên chứng cứ đỡ cô bé cảnh sát vẫn đang khóc nức nở, nói: “Nơi này không có dấu chân, vậy hung thủ làm cách nào để đi ra đi vào? Nếu đứng bên bờ hồ mà ném thì không thể ném xa đến vậy.”

Tôi đứng thẳng lưng nhìn xung quanh một vòng, chỉ lên rồi đáp, “Vậy chỉ có thể là ‘rách giời rơi xác’ thôi, chắc chắn là rơi từ trên không xuống.”

Cậu nhân viên chứng cứ ngẩng đầu nhìn, thấy trên đầu chúng tôi chính là cầu vượt cao tốc, liền nói: “Đúng, chỉ có thể được ném từ trên đó xuống.”

“Nếu hung thủ ném xác từ trên cầu vượt xuống, thì rất có thể hầu hết những mảnh xác khác đều nằm quanh đây.” Tôi nói, “Dừng xe trên đường cao tốc rất nguy hiểm, xuống xe ném thi thể lại càng dễ bị những tài xế khác phát hiện. Nên nếu như hung thủ muốn dừng xe trên cầu để ném xác xuống thì thường sẽ chọn thời điểm không có xe cộ đi lại, thừa cơ ném đi tất cả các mảnh xác.”

“Ừm, ở đây có rất nhiều cỏ dại, chúng ta gọi thêm người đến tìm đi.” Cậu ta khoát tay về phía bờ, ý bảo cảnh sát đang đứng đó đều xuống hỗ trợ tìm kiếm.

Hơn mười cảnh sát nhanh chóng lập thành đội tìm kiếm, bắt đầu lội xuống hồ tìm. Không ngoài dự đoán, đội tìm kiếm phát hiện được tổng cộng 7 túi nilon, trong đó có hai tay, hai đùi, hai cẳng chân và bàn chân, cùng phần thân trên.

Thấy các mảnh xác trong túi đã đủ để ghép thành một thi thể, tôi tuyên bố chấm dứt tìm kiếm, đem hết những mảnh xác này lên bờ.

Tôi trèo lên bờ, giậm chân, cọ quẹt để bùn đất trên giày rơi xuống. Chi đội trưởng Hoàng tới hỏi, “Gở Mồm, tìm được toàn bộ thi thể chứ?”

Tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý trước cái tên mà anh Hoàng gọi tôi, liền đáp: “Tìm được hết rồi, phụ nữ trẻ, hẳn là cái xác bị ném từ trên cầu xuống, bây giờ chắc là anh phải phái nhân viên thu thập chứng cứ lên cầu để xem có thấy dấu vết gì không.”

“Làm sao có thể khẳng định là ném từ trên cao xuống?” Chi đội trưởng Hoàng nhìn lên chiếc cầu cao ngất, lại nhìn đến xung quanh hồ nước, hỏi một cách không yên tâm.

“Thứ nhất, trong hồ nước ngoại trừ dấu chân của các nhân viên khám nghiệm hiện trường thì không có dấu chân nào khác, nếu hung thủ không xuống hồ mà đứng bên bờ ném thì căn bản không thể ném xa đến vậy.” Tôi nói tiếp, “Thứ hai, dưới các túi nilon đều là hố lõm khá sâu, chứng tỏ khi túi rơi xuống có tạo ra động năng, nếu ném từ bên hồ thì hướng của miệng hố không vuông góc, cũng không thể tạo ra hố sâu như thế. Nếu đứng trên cầu ném xuống thì rất có khả năng làm được.”

Chi đội trưởng Hoàng gật đầu: “Gở Mồm ạ, thật ra tôi không sợ án xẻ xác, loại án này không khó điều tra phá án. Nhưng sợ rằng vụ này không hề đơn giản, bởi vì kẻ đứng trên cầu ném xác xuống rất có thể không phải người bản địa, thậm chí còn không phải người tỉnh mình, nguồn gốc thi thể cũng không dễ tìm.”

Tôi gật đầu. Đối với các vụ án xẻ xác, công tác tìm kiếm nguồn gốc thi thể là quan trọng nhất, nhưng nếu là người tỉnh khác mất tích thì rất khó tìm kiếm. Làm thế nào để tìm ra nguồn gốc thi thể trong thời gian ngắn nhất, vậy phải chờ bác sỹ pháp y cố hết sức giúp cung cấp manh mối điều tra, thu hẹp phạm vi tra tìm. Nên chúng tôi nói gì thêm nữa, ầm ào đưa chín cái túi lao thẳng về nhà xác, lập tức bắt đầu công tác khám nghiệm thi thể.


(1)Phúc tướng: tướng mạo có phúc.

Tại phòng giải phẫu thuộc Cục công an thành phố Vân Thái, trên bàn giải phẫu, chúng tôi đã mang chín phần thi thể ghép thành một thi thể hoàn chỉnh, nhìn qua đã thấy đây là một cô gái xinh đẹp.

Chúng tôi xem xét từng phần thi thể thêm lần nữa, không phát hiện thấy vết thương hở.

“Xem ra có thể loại trừ khả năng tử vong do tổn thương cơ tính[1].” Bác sĩ Cao – người tham gia khám nghiệm cùng chúng tôi vừa làm sạch vết máu trên găng tay vừa nói, “Không có vết thương hở.”

“Nhưng anh không thấy vết hoen tử thi trên thi thể trông rất nhạt sao?” Tôi nói.

Vết hoen tử thi bắt đầu xuất hiện trên thi thể sau khi tử vong khoảng 2 tiếng đồng hồ. Vì máu ngừng tuần hoàn, máu còn lại trong mạch máu sẽ bị ảnh hưởng bởi trọng lực, chúng sẽ dồn về nơi thấp nhất của mạng lưới mạch máu, những mạch máu ở nơi cao trống không, mạch máu nơi thấp đọng máu, khi nhìn vào da sẽ thấy những vệt màu đỏ sẫm hoặc tím thẫm, những vệt này ban đầu ở dạng đám mây hoặc dạng dải, cuối cùng dần hiện thành từng mảng. Vết hoen nhạt thường xuất hiện ở những thi thể bị mất máu nghiêm trọng hoặc chết chìm.

“Có vẻ người này chết chưa lâu liền bị cưa rời xác.” Chi độ trưởng Hoàng nói chen vào.

“Đúng vậy, nếu cô ấy không phải chết vì mất máu quá nhiều, mà sau khi chết bị phân tách xác ngay dẫn đến mất máu, thì vết hoen tử thi cũng khó nhìn ra.” Tôi bổ sung thêm một câu, “Giết người xong có thể nhanh chóng hoàn thành việc cắt rời thi thể, chứng tỏ công cụ hung thủ dùng để tách rời thi thể hẳn là vật có thể dễ dàng tìm được.”

Tôi cầm lấy cái đầu người chết nồng nặc mùi máu tươi, nhìn thực quản, khí quản bị cắt đứt cùng xương cổ gãy vụn, đột nhiên tôi cảm thấy nhói lên cảm giác buồn nôn. Tôi nâng cánh tay lên day mũi, nhìn kỹ mặt cắt giữa thân thể và đầu.

“Toàn bộ cơ thịt ở cổ đều đã bị ngấm máu.” Tôi nói, “Khó có thể từ dấu vết xuất huyết trên cổ để phán đoán xem nạn nhân có bị bóp cổ hay không.”

“Nhưng triệu chứng ngạt thở rất rõ ràng.” Bác sỹ Cao nói, “Môi miệng và răng vẫn nguyên vẹn, có thể loại bỏ khả năng bịt miệng mũi dẫn đến ngạt thở cơ tính.”

Tôi không nói gì, chậm rãi cắt dọc theo cổ họng của nạn nhân, làm lộ ra khí quản. Trước tiên kiểm tra xương móng và sụn giáp, thấy không bị gãy. Tôi lắc đầu, nói: “Có vẻ cổ họng không bị lực mạnh tác động.” Xương móng và sụn giáp của con người rất giòn, trong những vụ bị đè ép cổ dẫn đến tử vong thường sẽ thấy xương móng hoặc sụn giáp bị gãy. Hai nơi này có gãy hay không cũng là một căn cứ để bác sĩ pháp y suy đoán nguyên nhân tử vong do ngạt thở cơ tính.

“Nếu không phải bóp cổ, không phải bịt miệng, vậy cái gì dẫn đến ngạt thở đây?” Tôi ngờ vực, “Chẳng lẽ là chết đuối?”

Ôm theo vấn đề ấy, tôi cẩn thận cắt khí quản của nạn nhân ra.

Mặc dù có máu trào ngược vào khí quản, nhưng có thể thấy rõ trên vách khí quản có bám đầy bọt khí, hơn nữa vách khí quản còn bị xung huyết[2]nghiêm trọng.

“Chẳng nhẽ quả thực là chết đuối?” Tôi dùng kẹp cầm máu chỉ vào vách khí quản nói. Ở thi thể chết đuối, trong khí quản thường chứa đầy nước do nạn nhân ho sặc dữ dội khi dưới nước, nếu không sẽ thường có bọt khí. Đồng thời, bởi ho sặc nên vách khí quản cũng có triệu chứng sung huyết rất rõ ràng.

“Sao lại là chết đuối? Nếu là chết đuối thì sao hung thủ lại muốn xẻ xác ra? Chẳng lẽ sau khi vớt thi thể lên liền xẻ xác ngay? Trường hợp này ít thấy lắm.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Có khi nào máu chảy vào khí quản, sau đó do mảnh xác này bị lay động dẫn đến sản sinh bọt khí?”

“Cũng có khả năng đó, vậy phải xem… Khoan đã!” Tôi thấy bác sỹ Cao lôi dạ dày từ khoang bụng của nạn nhân ra, vội hô lớn.

“Nếu là chết đuối thì trong dạ dày chắc chắn có chất lỏng của nơi nạn nhân bị nhấn chìm.” Tôi nói tiếp.

Bác sỹ Cao hoảng sợ, sau đó nhìn những khoảng nội tạng đã bị cắt đứt, nói: “Sợ rằng không tìm được gì. Đường từ dạ dày lên thực quản và đầu ruột liền dưới dạ dày đều bị cắt đứt, có nước cũng chảy hết ra rồi.”

Tôi gật đầu, cảm thấy những lời bác sỹ Cao nói có lý: “Dù thế nào đi nữa, vẫn nên cẩn thận một chút, cứ dùng công cụ sạch sẽ mở dạ dày ra xem thử, không phải áp lực quá đâu.”

Khi chúng tôi thận trọng mở dạ dày của nạn nhân ra, liền mừng rỡ phát hiện trong dạ dày đầy ứ, ngoài trừ nước thì không còn gì khác.

“Hô hô, đúng là có nước. Lạ thật.” Bác sỹ Cao nói.

“Có thể vì đoạn thực quản phía trên còn khá dài, tư thế cơ thể không thay đổi quá nhiều khi xác bị cắt rời, nên nước trong dạ dày không bị chảy ngược ra. Nạn nhân chết ngay khi nước vừa vào dạ dày, môn vị dạ dày liền thắt lại, cho nên dù đầu ruột phía dưới bị cắt đứt nhưng nước trong dạ dày không thất thoát nhiều.” Tôi vừa nói vừa dùng thìa sạch múc nước trong dạ dày đổ vào một chiếc bình thủy tinh sạch sẽ. “Mọi người xem này, nước trong dạ dày tương đối trong, dù có máu lẫn vào nhưng không có bùn cát, rong rêu gì. Cho nên tôi cảm thấy nạn nhân sặc nước trong môi trường nước sạch, không phải nước ao hồ. Mang đi làm thí nghiệm tảo silic là có thể xác định được.”

“Xem ra là bị ngạt nước ở trong nhà.” Chi đội trưởng Hoàng nói. Chúng tôi đều chú ý đến từ “bị ngạt nước” của anh. Anh Hoàng nói tiếp: “Cạo sạch tóc trên đầu nạn nhân, nếu cô ấy bị người khác nhấn đầu vào nước dẫn đến chết ngạt thì đương nhiên tổn thương không nằm ở cổ mà là ở sau đầu.”

Tôi vô cùng hào hứng khi nghe ý tưởng này của Chi đội trưởng Hoàng. Suy đoán ấy rất có lý, cơ thịt ở cổ đều ngấm máu, nhưng da đầu nằm khuất hơn, tổn thương trên đầu sẽ không bị máu phá hủy. Nếu phát hiện ở sau đầu có dấu vết xuất huyết dưới da thì càng khẳng định suy đoán nạn nhân bị kẻ khác ấn đầu xuống nước dẫn đến chết sặc.

Không ngoài dự đoán, sau đầu nạn nhân có một chỗ xuất huyết dưới da, nhìn hình dạng thì hẳn là bàn tay và ngón cái đè lên đầu tạo thành dấu vết này.

Cùng lúc bác sỹ Cao phát hiện dấu vết xuất huyết dưới da ở sau đầu, tôi cũng dùng kính lúp quan sát cẩn thận phần mềm bị cắt lìa và những đoạn xương gãy vỡ trên thi thể.

“Quá trình tử vong đã rõ ràng.” Tôi nói, “Công cụ cắt xác có lẽ cũng không khó phân tích.”

Bác sỹ Cao và Chi đội trưởng Hoàng chụm đầu nhìn vào chỗ tôi đang soi kính lúp. Anh Hoàng nói: “Ừm, thủ pháp vụng về, xem ra hung thủ không quá quen thuộc với cơ thể con người.”

Bác sỹ Cao cũng cười nói: “Đúng vậy, chỉ toàn cắt theo gân và bắp thịt, không biết cắt theo khớp xương, dao cũng chẳng sắc bén.”

Chi đội trưởng Hoàng nhìn các mảnh xác, nói: “Phần mềm cắt bằng dao, nhưng xương thì không, mà là dùng cưa máy để cưa.”

Tôi gật đầu, tỏ vẻ tán thành với phân tích của Chi đội trưởng Hoàng: “Đúng vậy, mặt cắt xương hình bậc thang, hơn nữa các nấc thang rất đều đặn, không phải cưa tay, là cưa máy.”

“Ừ, không có nhiều người sở hữu cưa máy, nhà các cậu có cưa máy không?” Chi đội trưởng Hoàng như thầm nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu hỏi chúng tôi.

Tôi lơ ngơ lắc đầu, đáp: “Lúc nãy anh em mình nói rồi, hung thủ tìm thấy công cụ cắt xẻ một cách dễ dàng, chứng tỏ trong nhà hắn hẳn là có cưa máy.”

“Thật ra tôi không quá lo về án xẻ xác.” Chi đội trưởng Hoàng đứng bên thấy chúng tôi đã xác định quá trình nạn nhân bị sát hại, làm rõ được công cụ gây án, đột nhiên anh tràn ngập tự tin nói: “Nếu chúng ta có thể thu nhỏ phạm vi tìm kiếm nguồn gốc thi thể, thì nhất định điều tra viên có thể phá được án.”

Tôi biết dù tìm được nguyên nhân tử vong cũng khó phát huy tác dụng trong điều tra phá án, nhưng tìm được nguồn gốc thi thể lại có tác dụng quan trọng trong việc phá án phân tách thi thể. Tiếc rằng nạn nhân này quá phổ thông. “Phổ thông” tức là trên thi thể không tìm được bất cứ đặc điểm nào chứng minh được thân phận của cô ấy.

“Không có đặc điểm riêng, chúng ta cũng phải tổng kết được một số đặc điểm cơ bản.” Không thể tìm ra đặc điểm trọng yếu giúp xác định thân phận, tôi cũng rất chán nản.

Trong vụ án xẻ xác này, do đã tìm được toàn bộ các phần thi thể, nên giới tính, chiều cao, cân nặng không thành vấn đề, dựa vào liên hợp xương mu cũng có thể dễ dàng suy đoán tuổi tác.

Tôi lấy cưa tay, cưa rời phần liên hợp xương mu, rồi đi đến bên bồn rửa, chậm rãi tách rời phần mềm bám trên xương mu.

“Lạ thật.” Bác sỹ Cao đang kiểm tra nội tạng ở khoang bụng, nói: “Trong bàng quang có đá vụn.”

Tôi vội chạy qua xem, quả thực, từ bàng quang đã được rạch mở, bác sỹ Cao dùng kẹp cầm máu lấy ra vài mảnh đá vụn.

“Tuy khu vực này bắt đầu bào mùa đông, nhưng nhiệt độ phổ biến vẫn trong khoảng 5℃, nước tiểu trong bàng quang sao có thể đông đá được?” Bác sỹ Cao nói.

“Chẳng lẽ thi thể từng được bảo quản trong tủ lạnh?” Tôi nói, “Theo như phân tích của chúng ta lúc trước, nạn nhân bị cắt xác trong khoảng thời gian 2 tiếng đồng hồ sau khi chết, tức là sau khi bị xẻ xác liền bị bỏ vào trong tủ lạnh?”

Tôi cầm lấy cánh tay và chân của nạn nhân, kiểm tra độ linh hoạt của xương ngón tay: “Độ cứng của thi thể hoàn toàn giảm bớt. Người này đã chết được hơn hai ngày.”

“Đợi đã, tôi hơi bị rối một chút, phải sắp xếp lại.” Chi đội trưởng Hoàng xoa đầu, nói: “Trước mắt thấy đây, sau khi tử vong khoảng hai tiếng thì nạn nhân bị cưa máy và dao cắt xác thành nhiều phần, rồi bị bỏ vào tủ lạnh. 48 giờ sau, hung thủ lấy các mảnh xác ra khỏi tủ lạnh, sau đó ném thi thể xuống dưới cầu vượt, đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Nhưng trong dạ dày cũng có nước, sao nước đó lại tan hết, mà nước tiểu trong bàng quang lại vẫn còn đá vụn?” Cậu nhân viên thu thập chứng cứ phụ trách quay phim hỏi.

“Điều này dễ giải thích thôi.” Chi đội trưởng Hoàng xoa cằm đáp, “Dạ dày không kín bằng bàng quang nên hiệu quả giữ nhiệt cũng kém hơn. Hơn nữa phần bụng bị cắt đứt, một nửa dạ dày phơi ra ngoài không khí, mà bàng quang nằm trong hố chậu, nội tạng trong hố chậu và thành bụng bao bọc lấy bàng quang, băng đá trong đó tan chậm hơn cũng là chuyện bình thường.”

“Phát hiện này có giá trị gì không?” Bác sỹ Cao hỏi.

Tôi và anh Hoàng đều trầm ngâm suy nghĩ, không trả lời. Tôi chậm rãi bóc tách phần mềm còn bám trên liên hợp xương mu, sau đó quan sát tình trạng của liên hợp xương mu.

“Căn cứ vào liên hợp xương mu, có lẽ nạn nhân khoảng 24 tuổi…” Tôi chưa kịp nói xong, liền thấy ông bạn thân Lâm Đào mới được điều từ tỉnh xuống vội vã đi vào phòng giải phẫu.

“Tôi mới ở chỗ ném thi thể chạy về đây.” Lâm Đào thở hồng hộc nói: “Từ chỗ thi thể bị ném xuống, chúng tôi đi dọc theo đường cao tốc, tìm được chỗ hung thủ đứng ném thi thể. Trên thành cầu chỗ đó có vài vết máu nhỏ giọt. Tiếc rằng nơi ấy lại không có camera theo dõi.”

Chi đội trưởng Hoàng nói: “Nếu đúng là ném từ trên cầu vượt cao tốc xuống, thì rất khó tra xét. Vì đó là trục đường chính xuyên qua các tỉnh vùng Giang Nam, dù không phải thời kỳ cao điểm thì mỗi ngày cũng có vài chục nghìn chiếc xe đi qua, phải điều tra thế nào đây?”

Tôi nghĩ ngợi, đáp: “Nếu vậy thì đá vụn trong bàng quang có đất dụng võ rồi.”

[1] Tổn thương cơ tính: Là tổn thương được gây ra bởi sự tác động lực cơ học vào bất kì phần nào của cơ thể. Ví dụ như: trầy xước, dập nát, cắt rạch, gãy xương, trật khớp, bị súng bắn hoặc dao đâm…

[2] Xung huyết là hiện tượng tăng cường máu ở một cơ quan tổ chức cục bộ trong cơ thể.


Trên đây là hình khí quản bị xung huyết. Nếu nhìn kỹ có thể thấy bọt khí nổi lên trên khí quản. Những bọt khí này trông khá giống với bọt nước nổi lên trên da khi chúng ta bị bỏng.

Tôi hăng hái nói: “Thế này nhé, nếu mang thi thể từ nhà đến cầu vượt cao tốc để ném xuống, mà băng đá trong thi thể chưa tan hết, vậy chứng minh được ít nhất hai vấn đề. Thứ nhất, nhà nạn nhân hẳn là cách đây không xa, không cần phải đi mấy tiếng đồng hồ vượt cả ngày đêm. Thứ hai, sáng sớm hôm nay phát hiện được thi thể, các mảnh xác không bị giữ tại hiện trường quá lâu, thời gian sau khi bị vứt xuống cầu cũng không dài, nên chỉ cần tra xét những xe đi qua trạm thu phí trên cầu trong đêm qua là được. Khoanh vùng được thời gian, cũng có thể giảm bớt số đối tượng cần điều tra.”

Chi đội trưởng Hoàng và bác sỹ Cao đều tỏ vẻ tán thành ý tưởng của tôi, họ gật đầu cười.

Anh Hoàng bổ sung thêm: “Trên cầu vượt có nhiều xe cộ đi lại, ban ngày hung thủ không dám dừng xe ném thi thể, nên quá nửa là thừa dịp đêm khuya vắng vẻ, ít xe lại khó quan sát để vứt cái xác.”

Sau khi Lâm Đào hỏi han cẩn thận căn cứ dẫn đến suy đoán của chúng tôi, cậu ta lại vội vã rời đi.

“Tôi nghĩ đá vụn tìm thấy trong bàng quang còn có một tác dụng khác.” Chi đội trưởng Hoàng mỉm cười nói, “Nếu chúng ta phát hiện được đối tượng tình nghi, chưa biết chừng còn có thể tìm thấy vết máu trong tủ lạnh, đây chính là chứng cứ có tính quyết định.”

“Hung thủ chắc chắn sẽ dọn dẹp hiện trường cắt thi thể.” Tôi gật gù nói: “Nhưng tủ lạnh dùng để đông lạnh thi thể thì chưa chắc đã làm sạch được.”

Dù cái xác có bị cưa thành nhiều phần nhỏ, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng người đã khuất, chúng tôi vẫn cố gắng khâu lại thi thể, giúp nạn nhân có một thi thể hoàn chỉnh.

Khâu xác xong xuôi, chúng tôi cởi trang phục giải phẫu, lúc đang rửa tay thì Chi đội trưởng Hoàng nhận được điện thoại. Sau khi cúp máy, anh mang khuôn mặt nghiêm trọng, nói: “Có vẻ như chúng ta đã xem nhẹ việc khoanh vùng đối tượng vứt xác. Lâm Đào vừa gọi điện về, họ đến trạm thu phí cầu vượt, chỉ mới tìm đọc số liệu xe qua trạm, đêm qua tính từ lúc trời tối đến lúc tìm thấy thi thể thì đã có hơn hai nghìn chiếc xe đi qua trạm thu phí.”

“Nhiều thế! Trạm thu phí này kiếm được bộn tiền ấy nhỉ.” Bác sỹ Cao nói một câu không liên quan.

“Đúng là hơi nhiều thật, nếu tra xét từng chiếc chắc phải mất cả năm.” Tôi nhíu mày, “Tiếc rằng thời gian tan đá đã bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ trong xe, lại thêm việc một số bộ phận bị phơi ra ngoài không khí nên công tác thực nghiệm sẽ không thuận lợi, càng chẳng có cách nào khác để xác định xem sau khi đưa thi thể ra khỏi tủ lạnh bao nhiêu tiếng đồng hồ mới đạt mức độ tan đá như thế này, nếu không thì đã tính toán chính xác hơn một chút.”

Cả nhóm chúng tôi ngồi thẫn thờ trong phòng thay đồ bên cạnh phòng giải phẫu, tự mình nghĩ cách giải quyết.

Đột nhiên, tôi và Chi đội trưởng Hoàng cùng đồng thanh: “Túi đựng xác!”

Vì túi đựng xác đều là loại túi nilon thông thường nên chúng tôi không coi trọng, chỉ kiểm tra và xác định không có vật chứng bám ở trên và trong túi. Bây giờ công tác thu nhỏ phạm vi điều tra gặp khó khăn, tôi và anh Hoàng đều nghĩ đến mấy cái túi nilon in chữ màu mè kia.

Chúng tôi lại đeo găng tay lên, cầm chín chiếc túi lên xem xét cẩn thận.

“Có thể dựa vào chất liệu túi mà suy ra nơi sản xuất và tiêu thụ túi hay không?” Chi đội trưởng Hoàng tách riêng ba chiếc túi trong số đó, thấy túi không có gì khác với loại túi bình thường. Túi trơ trụi, không có lấy một chữ.

Nhưng khi anh Hoàng sờ đến ba chiếc túi nilon cuối cùng, chúng tôi dường như đã tìm được manh mối.

Ba chiếc túi này lần lượt in chữ “Tam Liên”, “Vạn Gia Nhạc” và “Hương”.

“Tam Liên” và “Vạn Gia Nhạc”(1) thì không có gì lạ, khắp tỉnh tôi có rất nhiều siêu thị của hai thương hiệu này, nhưng chữ “Hương” kia lại rất đáng chú ý.

“Túi này rất có tính đặc thù, liệu có thể điều tra ra địa điểm nào không?” Tôi chỉ vào chiếc túi in chữ “Hương” hỏi.

“Hình như tôi từng thấy rồi, chờ chút…” Một điều tra viên lên tiếng, rồi anh ta lập tức cầm di động nhấn số. Sau khi hỏi vài câu ngắn gọn, anh ta cúp máy, hào hứng nói: “Là túi của cửa hàng Hương Quý Nhân.”

“Hương Quý Nhân?” Tôi, Chi đội trưởng Hoàng và bác sỹ Cao đồng thanh, có vẻ chúng tôi đều chưa từng nghe qua cái tên kì lạ này.

“Bạn gái tôi mở quán trà.” Điều tra viên nói, “Hương Quý Nhân là một nhà cung cấp lá trà, bạn gái tôi từng mang về nhà một cái túi giống y hệt túi này”

“Tốt! Điều tra xem Hương Quý Nhân có nguồn gốc như thế nào.” Chi đội trưởng Hoàng vừa cởi găng tay vừa nói.

Cả buổi chiều tôi nằm trên giường trong nhà khách, ngổn ngang trăm điều suy nghĩ, không có đầu mối, cũng chẳng biết bước tiếp theo phải làm thế nào.

Buổi tối tại cuộc họp ban chuyên án, công tác điều tra về nhãn hàng Hương Quý Nhân đã hoàn thành. Hương Quý Nhân là một xí nghiệp dây chuyền ở thành phố Vân Thái, chuyên kinh doanh trà, tổng cộng có bốn cửa hàng, ba cái đặt ở Vân Thái, một cái đặt tại thành phố Cầm Lăng bên cạnh. Do chỉ chuyên bán lẻ, quy mô kinh doanh nhỏ nên cả bốn cửa hàng đều không ghi chép về việc xuất hàng ra ngoài với số lượng lớn.

“Xem ra khả năng lớn nhất là hung thủ sống tại Vân Thái hoặc Cầm Lăng.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Tuy không thể loại trừ khả năng người nơi khác đến đây mua trà mang về, nhưng bằng phương pháp thống kê có thể thấy khả năng hung thủ sống ở hai thành phố này là rất cao, dù thế nào cũng phải cho người đi điều tra ở cả hai nơi.”

“Đúng vậy, nếu hung thủ là người Vân Thái, vậy căn cứ vào điểm ném thi thể ở phía Bắc cầu vượt, chúng ta có thể kết luận hắn đi từ trạm thu phí phía Đông lên cầu, sau đó quay lại từ trạm thu phí phía Tây nằm ở dưới cầu. Hắn hoàn toàn có thể tìm một nơi không người trong thành phố để ném thi thể, hoặc lái xe đến thành phố khác để làm việc đó, chứ đã lên đến cầu cao tốc chẳng lẽ còn ném thi thể ở thành phố mình sống.” Tôi nói, “Cho nên em cảm thấy rất có thể hung thủ là người Cầm Lăng.”

Chi đội trưởng Hoàng gật đầu, đáp: “Để tránh sai sót, chúng ta vẫn chia hai tổ đi điều tra tư liệu tại các trạm thu phí. Thứ nhất, điều tra những chiếc xe đi từ trạm phía Đông và quay lại từ trạm phía Tây trong khoảng thời gian đã xác định. Thứ hai, cũng trong khoảng thời gian đó, điều tra những xe đi từ thành phố Cầm Lăng lên cầu cao tốc, băng qua hai trạm thu phí Đông và Tây của Vân Thái, rồi vài tiếng sau lại đi về qua trạm thu phí Cầm Lăng.”

Sáng sớm hôm sau, tin tốt nối đuôi nhau tới. Trong đêm xảy ra vụ án, không có xe nào của Vân Thái đi từ trạm phía Đông rồi quay về qua trạm phía Tây, nhưng có bốn xe đăng ký biển số Cầm Lăng, đêm đó đi từ Cầm Lăng tới Vân Thái rồi quay lại Cầm Lăng vào sáng hôm sau. Cảnh sát đã điều tra rõ danh tính của chủ nhân bốn chiếc xe này.

“Từ hai nghìn chiếc xe giảm xuống còn bốn chiếc, nếu hung thủ nằm trong bốn kẻ này thì suy đoán của chúng ta đã phát huy tác dụng.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Giờ chỉ sợ hung thủ là người nơi khác tới Vân Thái hoặc Cầm Lăng, sau đó mua trà mang đi.”

Thấy được sự lo lắng của anh Hoàng, tôi đáp: “Dù thế nào cũng phải điều tra kĩ bốn người này đã.”

Chi đội trưởng Hoàng gật đầu, chuẩn bị sắp xếp bước điều tra tiếp theo, tôi vội vàng nói: “Còn một vấn đề quan trọng phải chú ý. Cần điều tra những khu nhà ở Cầm Lăng gần siêu thị Tam Liên, siêu thị Vạn Gia Nhạc và cửa hàng Hương Quý Nhân.”

Bác sỹ Cao nói: “Đúng, điều này tôi chưa hề nghĩ tới. Đồng thời dùng túi nilon của ba nơi này, vậy hung thủ là kẻ có thể tìm loại túi ấy một cách dễ dàng, chứng tỏ rất có thể hung thủ sống gần cả ba nơi.”

“Chúng tôi đã tính đến rồi.” Một điều tra viên nói, “Tôi là người Cầm Lăng, tôi biết chỉ có vài khu nhà là gần ba cửa hàng này. Trong bốn chủ xe có người họ Tưởng sống tại một trong những khu nhà đó, hắn ta là tài xế xe vận tải. Vì vận chuyển hàng hóa nên buổi đêm đến Vân Thái rồi nhanh chóng rời đi là chuyện bình thường. Lúc đầu hắn ta là người ít khả nghi nhất, nhưng nghe các anh nói lại thấy hắn là kẻ đáng nghi nhất.”

“Hắn là tài xế xe vận tải sao?” Tôi hỏi, “Có làm thêm việc gì khác không?” Chi đội trưởng Hoàng cũng vội nhìn người điều tra viên, vì chúng tôi nhớ tới chi tiết trong nhà hung thủ có khả năng có cưa máy.

“Chủ yếu là chở gỗ. Hắn cưa gỗ tại một lâm trường, sau đó vận chuyển gỗ tới các thành phố lân cận.” Điều tra viên đáp.

Tôi và Chi đội trưởng Hoàng liếc nhìn nhau, ngầm hiểu mà mỉm cười.

“Mau điều tra quan hệ xã hội của hắn.” Tôi nói, “Nếu đã cưa xác thì khả năng cao là người quen. Ngoài ra, tìm cơ hội kiểm tra xe của hắn ta, xem có thấy vết máu hay gì đó không.”

“Được, chúng tôi có tổ công tác làm việc tại Cầm Lăng, bây giờ tôi lập tức đi sắp xếp.” Chi đội trưởng Hoàng nói,

Vừa dứt lời, điều tra viên đang phụ trách điều tra bên ngoài gửi tin báo về, có người lái xe phát hiện một chiếc xe vận tải lớn đỗ trên đoạn cầu cao tốc gần hiện trường lúc khoảng 2 giờ sáng hôm xảy ra án mạng. Vì chiếc xe tải đó không bật đèn pha mà chỉ bật đèn xi nhan nên khiến cho người lái xe chú ý.

“Vậy xem ra tên họ Tưởng rất có thể là hung thủ.” Chi đội trưởng Hoàng nói, “Đi làm thủ tục điều tra, kiểm tra xe và tủ lạnh của hắn. Mặt khác, cần theo dõi tên họ Tưởng, nếu hắn có ý định chạy trốn thì phải bắt ngay về đây.”

Năm tiếng đồng hồ sau đó, khi tôi đang dựa vào ghế trong phòng họp chuyên án ngủ thì có một tiếng chuông điện thoại lanh lảnh đánh thức tôi. Giọng nói trong điện thoại vang lên: “Trong tủ lạnh nhà tên họ Tưởng có vết máu, qua thí nghiệm ban đầu của đội pháp y thành phố Cầm Lăng, chúng tôi xác định đó là máu người, hiện đang tiến hành xét nghiệm DNA.”

Chi đội trưởng Hoàng vui vẻ nhướng đuôi lông mày, mạnh tay vỗ bàn: “Bắt về thôi!”

Sau khi bị bắt về đồn, tên họ Tưởng vẫn không chịu nhận tội. Dù xét nghiện DNA đã xác định vết máu trong tủ lạnh nhà hắn là máu của nạn nhân, nhưng hắn ta vẫn tỏ vẻ gà chết không sợ nước sôi, không nói bất cứ điều gì.

Hắn ta kiên trì chống chọi cả ngày, cho đến tận khi điều tra viên điều tra được hắn có quen biết một gái mại dâm, mà cô này lại đang mất tích.

Trước khi người nhà cô gái mại dâm đến thành phố Vân Thái nhận diện thi thể, tên họ Tưởng cuối cùng cũng cúi đầu nhận tội trước những chứng cớ rõ ràng.

Tên họ Tưởng vốn là khách quen của cô gái mại dâm này. Hôm đó lúc cùng tắm với nhau, cô gái ấy trêu đùa vài câu khiến hắn ta tức giận. Hắn liền đánh cô rồi nhấn đầu cô xuống bồn tắm đến phát sặc. Không ngờ chỉ sặc vài cái thì cô gái bỗng nhiên bất động. Thấy cô gái mại dâm đã chết, hắn nghĩ không làm thì thôi, làm thì phải làm đến cùng, vì vậy hắn học theo TV, đem cưa xác cô gái rồi ném đi. Hắn cảm thấy sẽ không ai chú ý đến một cô gái mại dâm đầu đường xó chợ bị mất tích, trên cầu vượt lại có nhiều xe như vậy, nếu hắn âm thầm đem vứt thi thể thì thần không biết quỷ chẳng hay, hắn sẽ không bị phát hiện, chắc chắn cảnh sát sẽ không bao giờ điều tra ra hắn. Không ngờ, chính những chiếc túi nilon đã bán đứng hắn ta.

Vụ án được phá một cách thuận lợi, nhưng khi tôi và anh Hoàng nhìn thấy người mẹ nuôi tàn tật của cô gái mại dâm nước mắt nhạt nhòa gào khóc, khi chúng tôi biết cô ấy là trẻ mồ côi được nhận nuôi, hàng ngày một mình lăn lộn kiếm tiền nuôi sống mẹ nuôi tật nguyền và em trai thiểu năng trí tuệ, chúng tôi không thể nào vui nổi.

Chi đội trưởng Hoàng nói: “Mạng sống không phân biệt sang hèn, tuy cô ấy là gái mại dâm, nhưng thực sự là một cô gái tốt.”

Vụ sau: Bóng ma bên gối


(1)“Tam Liên” và “Vạn Gia Nhạc” là hai thương hiệu siêu thị, dịch nôm na là Ba Bông Sen và Nhà Nhà Vui Vẻ, tương tự như Vinmart, BigC… bên mình.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon