Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 16

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 16
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 16: Vụ án thứ mười sáu – Bóng ma bên gối


Chớp mắt mà mùa hè nóng nực đã hừng hực trở lại. Vào lúc giữa hè, chỉ mới sáng sớm cũng khiến người ta cảm thấy khó chịu, mặt trời cùng mặt đất phả lên hơi nóng hầm hập, ve sầu trên cây ầm ĩ không ngừng, ngoài đường vắng bóng người qua lại, các cửa tiệm vắng tanh như chùa bà Đanh.
Tôi ra khỏi văn phòng, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, lắc đầu. Bác sĩ pháp y đều không thích mùa hè, mặc dù tôi là kẻ kị lạnh nhưng cũng vẫn e sợ mùa hè. Tôi nghĩ chuyện này tất cả mọi người đều hiểu rõ, là xác chết trương phình[1].

“May mà vụ án này không phải xác chết trương phình.” Tôi quay ra nói với anh Vĩnh đang đi bên cạnh.

Anh Vĩnh là bác sĩ pháp y chính của Cục công an thành phố Đinh Đường, trước mắt đang tham gia đợt huấn luyện hai năm trên tỉnh. Mỗi năm, tỉnh sẽ điều động lực lượng cốt cán ở các thành phố lên tỉnh làm việc, vừa để các cán bộ địa phương có được cơ hội tiếp xúc với những vụ án có độ khó cao, vừa giảm bớt gánh nặng công việc cho cán bộ tỉnh. Phương pháp huấn luyện này được gọi là “Thầy kèm cặp trò”, đều là sư phụ tôi truyền dạy cho cán bộ pháp y toàn tỉnh. Hình thức “truyền thụ – giúp đỡ – dạy dỗ” đóng vai trò quan trọng trong công tác kỹ thuật hình sự, chủ yếu là vì muốn các chuyên gia kỹ thuật hình sự tại tỉnh tôi làm việc được hiệu quả, muốn các thế hệ cán bộ kỹ thuật hình sự mạnh mẽ trưởng thành và càng ngày càng phát huy được tác dụng không thể thiếu trong quá trình phá án.

Tính về thời gian đi học thì anh Vĩnh hơn tôi năm khóa, là anh khóa trên của tôi, nhưng nếu tính về thời gian theo sư phụ thì tôi lại là “sư huynh”. Cuối cùng cả hai chúng tôi đều gọi đối phương là “anh”.

Vốn dĩ hôm nay là một ngày nghỉ thoải mái. Bởi hàng ngày phải chạy ngược chạy xuôi, mỗi năm đi công tác hơn 200 ngày, Trung đoàn trưởng cũng vì lo chúng tôi tích tụ ức chết trong người, thế nên cho tôi nghỉ hẳn một tuần. Đây đúng là một tin tuyệt vời, vì đi làm mấy năm rồi mà tôi chưa từng được nghỉ lễ, lại chẳng có nghỉ bù tăng ca. Kỳ nghỉ của tôi bắt đầu vào ngày Thứ Bảy. Sáng sớm 6 giờ tôi đã dậy, thu dọn hành lý để đi Vũ Hán du lịch cùng Linh Đang. Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

“Kỳ nghỉ của anh cứ hoãn lại đã.” Sư phụ biết nếu dùng giọng nhẹ nhàng thương lượng với tôi thì nhất định tôi sẽ có lý do chính đáng để từ chối, nên thầy lấy giọng ra lệnh nói, “Huyện Đinh Sơn có một vụ án mạng, chết một, mất tích hai.”

“Nhưng… Khó… Khó khăn lắm em mới…” Với tôi mà nói, đây là tin dữ. Tôi kích động, nói năng cũng lộn xộn.

“Mạng người lớn hơn trời.” Sư phụ ngắt lời tôi nói, “Mọi người trong phòng đi công tác hết rồi, anh không đi sao được?”

Tôi im lặng ngắt máy, an ủi Linh Đang mấy câu, rồi cưỡi con lừa điện[2]của mình lao như bay đến phòng làm việc.

Trong văn phòng, anh Vĩnh đang chờ tôi, thấy tôi đi vào liền nói: “Sư phụ đang giục, mau xuất phát thôi. Trước 9 giờ phải đến nơi.”

Tôi giơ tay nhìn đồng hồ, đã sắp 8 giờ rồi: “Vậy phải nhanh lên, đến đó cũng phải mất một tiếng đấy.” Tôi xách hòm khám nghiệm, cùng anh Vĩnh sóng vai rời khỏi văn phòng.

Có vô số bạn thắc mắc rằng tại sao rất nhiều cảnh sát hi sinh vì tai nạn giao thông, thực ra lí do rất đơn giản, đã điều tra phá án thì thời gian chẳng đợi ai, nhanh hơn một phút là có thể sẽ cho một kết quả khác, đương nhiên, nhanh hơn một phút cũng có thể gây ra thảm kịch. Tôi nắm chặt tay vịn, mặc cho chiếc xe cảnh sát chạy vèo vèo, để trước 9 giờ phải có mặt tại huyện Đinh Sơn cách đây hơn 100km.

Anh Vĩnh là người Đinh Đường. Huyện Đinh Sơn là huyện trực thuộc Đinh Đường nên anh Vĩnh rất thông thuộc chỗ này. Chẳng bao lâu, chúng tôi tới nơi có hiện trường vụ án, thị trấn Đinh Trì.

“Chú mới đi học tập có nửa năm mà thành phố chúng ta đã có hơn mười vụ án mạng.” Chi đội trưởng chi đội năm thuộc đội hình sự thành phố Đinh Đường trêu đùa anh Vĩnh, “Chú đi rồi, không có ai trấn áp tình hình.”

Sau khi trao đổi sơ lược, tôi và anh Vĩnh đeo khẩu trang, đi giày, đeo găng tay, đội mũ, bước vào trong dải phân cách.

Hiện trường là một căn nhà một tầng nằm ở vùng ven một thôn nhỏ. Căn nhà này có ba gian, từ cửa lớn đi vào, đầu tiên là phòng khách, hai phía Đông và Tây của phòng khách có hai cửa nhỏ. Cửa phía Tây không có cánh cửa, chỉ có một tấm rèm ngăng buồng phía Tây với phòng khách. Bên phía Đông có một cánh cửa gỗ, lúc này đang khép hờ.

Sau khi vào nhà liền thấy góc tường phía Đông phòng khách có đặt một chiếc giường lưới thép. Trên giường trải chiếu, một thi thể bà lão nằm trên đó, một chiếc khăn mặt thêu hoa quàng bừa lên người bà. Thi thể quay mặt vào tường, tay trái vô lực khoát lên thành giường, móng tay chuyển thành màu đỏ tím thẫm, có vẻ âm trầm đang sợ.

“Gian phía Tây là nhà kho.” Một nhân viên thu thập chứng cứ vừa kết thúc việc kiểm tra dấu vết trên mặt đất nói, “Bên trong toàn những thứ linh tinh, điều kiện trên mặt đất rất kém, không có khả năng làm chứng cứ.”

“Có dấu vết dịch chuyển không?” Bác sỹ pháp y địa phương đã làm xong công tác khám nghiệm bên ngoài thi thể, bước đầu phán đoán người này chết do bị đè ép cổ, bịt miệng mũi dẫn đến ngạt thở cơ tính, nên tôi quan tâm đến tính chất vụ án hơn cả. Tôi vừa hỏi vừa vén rèm lên, cẩn thận giẫm lên ván khám tra để tiến vào nhà kho.

“Nhìn qua thì thấy người chết có thói quen sinh hoạt không tốt, bên trong rất lộn xộn, nhưng không có dấu vết dịch chuyển.” Nhân viên thu thập hiện trường nói.

Trong phòng tạp nham chất đống đủ loại đồ gia dụng cũ nát, xe ba bánh hỏng và một ít chai lọ. Trên mấy vật đó đều bám một lớp bụi dày, hẳn là không phải bị hung thủ xáo trộn.

Tôi rời khỏi buồng phía Tây, đi đến buồng phía Đông. Trong buồng phía Đông có một chiếc giường lớn trải chiếu cũ, hai bên chiếc chăn phủ trên chiếu bị vén lên, hai chiếc gối đầu ở trạng thái bình thường được đặt ở đầu giường, một chiếc váy màu vàng chanh vắt lên cuối giường.

Tôi đi qua ba gian nhà một vòng, đồ dùng, ngăn kéo, ngăn tủ đều không có dấu vết dịch chuyển. Tôi nói: “Hẳn không phải trộm cướp tiền bạc. Nghe nói là một người chết, hai người mất tích. Trong nhà có hai người nữa ư?”

Điều tra viên nghe thấy câu hỏi của tôi bèn đi tới đáp: “Tình huống cụ thể còn đang trong quá trình điều tra. Trước mắt mới điều tra rõ được vài điều. Bà cụ đã chết tên là Tôn Linh Hoa, chồng bà đã mất cách đấy mười mấy năm vì bệnh tật. Bình thường bà Tôn thường ngủ cùng cháu trai là Tào Thanh Thanh ở buồng phía Đông. Một tháng trước, con dâu bà Tôn là Kim Bình do sức khỏe không tốt nên đã xin nghỉ việc về nhà, sau đó cùng Tào Thanh Thanh ngụ ở buồng phía Đông, giường lưới thép của bà Tôn đặt ở phòng khác. Sáng sớm hôm nay, bạn thân của bà Tôn là bà Lý đến gọi bà Tôn đi hái rau như mọi hôm, nhưng đến nơi thấy cửa nhà bà Tôn khép hờ, gọi vài câu không có ai đáp, bà cảm thấy không ổn nên đẩy cửa vào nhà, phát hiện bà Tôn nằm trên giường, bà đến gần sờ thử thì thấy thi thể đã cứng lại. Bà Lý chạy xung quanh xem thấy không có ai, liền đi báo công an.”

Tôi đến bên cạnh thi thể, cầm lấy cánh tay, thấy thi thể đã hoàn toàn cương cứng, khớp xương ngón tay không thể nắm duỗi linh hoạt, tôi nói: “Bà cụ chết vào khoảng tối hôm qua, khi trời vừa tối.”

“Có cần kiểm tra nhiệt độ hậu môn không?” Bác sỹ Kiều của đội pháp y huyện Đinh Sơn hỏi.

“Chẳng có nhiều tác dụng.” Tôi nói, “Trời quá nóng, trong phòng còn nóng hơn, việc suy đoán thời điểm tử vong dựa vào nhiệt độ thi thể cũng không chuẩn xác được.”

“Khóa ở cửa lớn có còn nguyên vẹn không?” Anh Vĩnh đưa tay quẹt mồ hôi trên trán.

“Vẫn tốt, không có dấu hiệu bị cạy mở, khóa cửa không hư hỏng gì.” Anh nhân viên thu thập chứng cứ nói.

“Tôi đã xem qua, cửa sổ trong nhà đều được gia cố thêm lưới chống trộm, tuy thô sơ nhưng cũng không có dấu vết bị phá hỏng. Cửa chính cũng không tổn hao gì, khả năng hung thủ là do người có thể dễ dàng vào nhà.” Anh Vĩnh nói.

Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nói tiếp: “Có thể điều tra ra các mối quan hệ mâu thuẫn không?”

Điều tra viên nói: “Trước mắt chúng tôi đang nghi ngờ là Kim Bình gây án, các mối quan hệ mâu thuẫn khác vẫn đang được điều tra.”

“Kim Bình có động cơ gây án sao?” Anh Vĩnh hỏi.

“Quan hệ giữa Kim Bình và bà Tôn không tốt. Lúc Kim Bình mới về còn khá bình thường, từ nửa tháng trước giữa hai người bắt đầu xảy ra rất nhiều mâu thuẫn, cãi nhau là chuyện thường xuyên.” Điều tra viên lau mặt nhưng mồ hôi vẫn chảy ròng ròng, “Từ điều tra bước đầu có thể thấy chiều hôm qua Kim Bình đưa con đến sông Đinh cách đây mấy km vớt tôm, đến hơn 7 giờ tối mới về nhà. Bà Tôn ở nhà chờ cơm rất sốt ruột, mấy lần chạy ra con đường cách nhà khoảng trăm mét đứng trông ngóng, đến khi Kim Bình đưa con về nhà thì hai người cãi nhau.”

“Cãi nhau ư?” Tôi hỏi, “Hàng xóm nghe rõ à?”

“Hàng xóm nói có lẽ là cãi nhau, nhưng hình như chỉ nghe thấy cãi vã đôi ba câu.” Điều tra viên nói, “Sau đó thì không nghe thấy tiếng gì nữa.”

“Ừm. Vậy được rồi.” Anh Vĩnh nói, “Xem ra Kim Bình là kẻ đáng nghi nhất, dù không phải cô ta làm thì cũng có thể cô ta biết chuyện gì đó.”

Tôi trầm mặc.

“Đúng thế, chúng tôi cũng cho rằng Kim Bình giết người rồi mang con chạy trốn.” Điều tra viên nói, “Trước mắt chúng tôi đang tích cực truy tìm, tính ra cô ta cũng chưa thể chạy xa.”

“Đứa con trai được mấy tuổi?” Tôi hỏi.

“Năm nay 5 tuổi.” Điều tra viên đáp.

“Các anh có rất nhiều căn cứ để nghi ngờ Kim Bình.” Tôi nói, “Nhưng tôi vẫn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.”

“Anh có ý kiến khác sao?” Anh Vĩnh hỏi.

Tôi nhíu mày: “Cũng không có ý kiến gì khác, nhưng tôi có cảm giác hơi đáng ngờ, nó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, chính tôi cũng không nói rõ được.”

“Tôi lại cảm thấy không có vấn đề gì.” Bác sỹ Kiều nói, “Người quen gây án, hai người kia lại mất tích một cách bí ẩn. Cô ta không tránh được can hệ đâu.”

Tôi gật đầu: “Tôi biết các anh có lý do, nhưng thằng bé nhỏ như vậy, bà nội và mẹ đánh nhau, tại sao nó không khóc?”

Điều tra viên nói: “Quả thật không có ai nói là nghe thấy thằng bé khóc.”

“Ngoài ra,” tôi nói tiếp, “Chăn trên giường trong buồng phía Đông bị vén lên, giống như đang ngủ thì thức dậy, rồi vén chăn. Hơn nữa, chiếc váy trên giường hẳn là của Kim Bình, cô ta không thể chỉ mặc quần lót mà chạy chứ?”

“Chuyện này khó nói lắm.” Anh Vĩnh lên tiếng, “Chưa biết chừng sau khi đi ngủ cô ta lại thấy giận quá, dậy bóp chết bà cụ, sau đó mặc quần áo khác rồi dẫn con đi thì sao?”

“Ừ. Vậy có thể giải thích những điểm đáng ngờ như hất chăn, không mặc váy, đứa con trai không khóc.” Điều tra viên nói.

Lời giải thích của anh Vĩnh thật kín kẽ, tôi cũng không tìm được lí do để bác bỏ: “Dù thế nào đi nữa, vẫn phải mang thi thể về nhà xác xem xét.”

[1] Xác chết trương phình (tiếng Anh: bloated cadaver/ giant cadaver), là một hiện tượng xuất hiện trên xác chết. Sau khi chết, hoạt động trao đổi chất và bài tiết ngừng lại, cơ thể mất đi hệ thống miễn dịch khiến cho các vi khuẩn thối rữa tồn tại ký sinh trong cơ thể người khi còn sống sinh sôi mạnh mẽ. Số lượng vi khuẩn thối rữa cực lớn có thể sinh ra một lượng khí màu xanh đen. Thứ khí thối rữa này tràn khắp bên trong cơ thể, làm cho cơ thể người chết trướng to ra trông như quả bóng hình người.

Do thi thể phân hủy mạnh, phần mềm trên cơ thể tràn ngập khí thối rữa, dẫn đến hiện tượng mặt sưng to, nhãn cầu lồi ra, môi sưng lớn, lật ra ngoài, đầu lưỡi chìa ra, vùng ngực bụng nhô lên, thành bụng trướng lớn, tay chân phình to, tinh hoàn phồng to thành hình cầu, da chuyển sang màu xanh đen, có thể thây rất nhiều tĩnh mạch phần hủy, mô liên kết cùng cơ thịt trướng khí, da ở bàn tay và chân bong tróc, toàn bộ thi thể trương phềnh, khó nhận diện được dung mạo khi còn sống. Lúc này, khí phân hủy khiến áp lực trong khoang bụng tăng lên, máu trong tim bị đẩy ra ngoài, máu nằm trong khí quản cùng máu trong tim cùng bị đẩy lên họng, tràn ra khỏi miệng mũi, thức ăn từ dạ dày bị đẩy lên miệng hoặc trong họng hoặc khí quản, hiện tượng này được gọi là nôn mửa sau khi chết. Xương chậu cũng bị đè nén, khiến cho phân trong trực tràng bị đẩy ra ngoài, đôi khi sẽ bị đẩy ra khỏi hậu môn. Ở thi thể nữ, tử cung và âm đạo cũng có thể bị áp lực tác động, nếu phụ nữ mang thai tử vong thì khí thối rữa có thể đẩy thai nhi ra, dẫn đến những trường hợp chết rồi vẫn sinh con, hay sinh con trong quan tài, thực chất đây là hiện tượng bình thường, không có gì ma quái.

Thời gian xuất hiện tượng xác chết trương phình:

+ Mùa Xuân – Thu: từ 3 đến 7 ngày sau khi chết

+ Mùa Hè: từ 2 đến 3 ngày sau khi chết

+ Mùa Đông: từ 15 đến 30 ngày

Tuy nhiên, nếu vào khoảng thời gian giữa hè cực nóng, phần mô mềm trên thi thể phân hủy thành dịch lỏng, thi thể sẽ chỉ còn lại xương trong một tháng, ngoài ra có thể bị ruồi phá hoại, khiến thời gian phân hủy bị thu hẹp lại. Nếu thi thể nằm trong nước thì vẫn còn.

Có thể phỏng đoán thời gian tử vong bằng cách: Xem hiện tượng da bắt đầu mềm, phình trướng, trắng bệch, nhăn nheo, nếu hiện tượng này xuất hiện ở lòng bàn tay, bàn chân thì thời gian tử vong là khoảng 4 tiếng đồng hồ, nếu xuất hiện ở mu bàn tay, bàn chân thì thời gian tử vong là khoảng 48 tiếng đồng hồ.

[2] Con lừa điện: Chú Tần làm bằng xe đạp điện =)))))))) Đùa chứ tại sao cứ đoạn nào đang deep là chú lại cho một câu tào lao vậy =)))))))))) Hãy tưởng tượng cạnh một ông anh béo lùn đi xe đạp điện đến Sở công an tỉnh làm việc =))))))

Chúng tôi bắt đầu dùng túi bọc màu trắng bao lấy thi thể, đúng lúc đang vội vã ba chân bốn cẳng thì một trinh sát chạy đến báo cáo: “Một người hàng xóm của bà Tôn phát hiện bị mất chiếc xe ba gác để ngoài nhà. Sáng nay ông ta vừa dậy đã nghe nói nhà bên này gặp chuyện không may, liền chạy tới hóng chuyện. Lúc nãy về nhà, đột nhiên nhớ ra chiếc xe ba gác tối hôm qua đỗ ở ngoài cửa, không khóa lại, giờ đã không cánh mà bay.”

“Chẳng lẽ Kim Bình trộm xe rồi mang con bỏ chạy ư?” Anh Vĩnh hỏi.

“Đương nhiên cũng có thể là không liên quan đến vụ án này.” Điều tra viên nói.

Không tìm được manh mối quan trọng nào khác, tôi và anh Vĩnh lên xe đi đến nhà xác.

Nhà xác huyện Đinh Sơn đang chuẩn bị di dời, nên Cục công an huyện chưa nâng cấp phòng giải phẫu theo quy chuẩn pháp y học, họ định chờ sau khi nhà xác mới hoàn thiện thì tiến hành nâng cấp phòng giải phẫu thi thể. Tôi đi vào nhà xác của huyện, nhìn trái phải một hồi, nói: “Nhà xác này có một sân nhỏ, một gian hỏa táng, một phòng phúng viếng, diện tích rất nhỏ hẹp. Thế bình thường các anh giải phẫu ở đâu?”

“Tiến hành ở lối đi nối giữa gian hỏa táng và phòng phúng viếng.” Bác sỹ Kiều ngượng ngùng nói, “Nhưng sau khi nhà xác mới xây xong sẽ sớm có phòng giải phẫu mới thôi.”

Tôi đi đến lối thông giữa gian hỏa táng và phòng phúng viếng, phát hiện ánh sáng ở đây rất kém, cũng không có cửa sổ, hiệu quả thông khí rất thấp, nói: “Điều kiện thế này thì các anh làm việc kiểu gì? Nếu gặp phải xác chết trương phình chẳng lẽ còn không bị hun chết?”

Bác sỹ Kiều đáp: “Chỗ chúng tôi nước ít, vụ án ít, thi thể cũng không nhiều, xác chết trương phình lại càng hiếm gặp.”

Anh Vĩnh nghe tôi nói vậy, dùng khuỷu tay chọc tôi, nói: “Những chuyện như vậy không nói trước được đâu.”

“Hiếm thấy cũng có thể thấy mà.” Tôi quên mất mình là thằng gở mồm, nói tiếp, “Nếu gặp xác chết trương phình thì các anh phải làm thế nào?”

Bác sỹ Kiều nói: “Bình thường không phải án mạng thì không sợ người ta kéo đến xem, cứ làm ở sân trước. Nếu phải giữ bí mật thì đành phải chịu bị hun trong này thôi, làm bác sỹ pháp y ở địa phương cũng khó lắm!”

Tôi vừa thở dài vừa chậm rãi kéo khóa túi bọc thi thể. Do không có bàn giải phẫu, đặt thi thể lên giường có bánh xe thì cố định không tốt, nên chúng tôi chỉ có thể ngồi xổm trên đất mà tiến hành giải phẫu. Đối với người béo mà nói, đây là chuyện vô cùng khổ cực, rất nhiều bác sỹ pháp y địa phương vì phải ngồi xổm trong thời gian dài mà trĩ cũng phải lòi ra.

Bà cụ Tôn mặc một chiếc áo lót ngắn tay, quần lót tứ giác, thân thể vặn vẹo nằm đó, xem ra trước khi chết đã từng giãy dụa.

“Thi thể cứng ngắc, vết hoen tử thi ở phía dưới thi thể chưa bị dồn ép xuống, toàn thân không thấy vết thương hở.” Tôi vừa nói vừa mạnh tay phá tình trạng cương cứng trên thi thể: “Hai gò má xanh tím, kiểm tra kết mạc có thể thấy nốt xuất huyết, móng tay móng chân xanh tím.”

“Là ngạt thở cơ tính.” Anh Vĩnh nói, tay dùng bông sát trùng cẩn thận lau vùng cổ của nạn nhân, “Hãy nhìn những tổn thương ở vùng cổ, rất có tính đặc thù.”

Nghe anh Vĩnh nói như vậy, tôi quay đầu đến gần để nhìn kỹ tổn thương ở vùng họng của nạn nhân. Tổn thương chủ yếu là những vết trầy xước da, kèm theo một số vết thương hình trăng khuyết. Tôi lại lấy cồn sát trùng tỉ mỉ lau phần da quanh miệng mũi nạn nhân, cùng có thể thấy mấy vết hình trăng khuyết: “Niêm mạc môi miệng có tổn thương xuất huyết, xem ra là hung thủ bóp cổ nạn nhân đồng thời bịt miệng mũi.”

“Đúng vậy.” Anh Vĩnh nói, “Chắc chắn là sợ nạn nhân kêu lên.”

“Nhưng tôi có nghi vấn.” Tôi tiếp, “Những vết bong tróc da trên cổ hình thành như thế nào?”

“Hình thành do da cổ ma sát với vật tương đối thô ráp.” Bác sỹ Kiều thuận miệng đáp.

“Tôi hiểu ý của bác sỹ Tần.” Anh Vĩnh nói, “Ý anh là da bàn tay và da cổ không thể hình thành hiện tượng bong da, chỉ có đeo găng tay mới làm được, bởi vì găng tay thô ráp, ma sát với cổ sẽ khiến da vùng cổ bong tróc.”

Tôi gật đầu, lại dùng kẹp cầm máu chỉ vào những tổn thương hình trăng khuyết, nói: “Tổn thương hình trăng khuyết này, tôi cho rằng đó là dấu móng tay, các anh không phản đối chứ?”

“Không.” Bác sỹ Kiều lắc đầu.

“Nhưng,” anh Vĩnh nói tiếp, “Đeo găng tay thì làm sao để lại dấu móng tay trên da nạn nhân?”

Thấy anh Vĩnh hiểu được suy nghĩ của mình, tôi bèn nói tiếp: “Nếu hung thủ là Kim Bình thì vì sao cô ta lại đeo găng ta? Có da bong tróc, có vết móng tay, có khi nào là nhắc nhở chúng ta rằng hung thủ chỉ đeo một chiếc găng tay?”

“Hay là Kim Bình hẹn ai đó đến giết người, hung thủ đeo găng tay còn Kim Bình thì không đeo, cả hai người hợp lực giết chết bà cụ?” Anh Vĩnh nói.

“Nếu là có chuẩn bị mà đến, hung thủ mang găng tay để giết người bằng cách bóp cổ bịt miệng, nhưng bà lão gầy gò như vậy còn cần đến hai người cùng giết sao? Hai người cùng bóp cổ bịt miệng cũng không quá thuận tiện, hiện trường lại nhỏ hẹp như vậy, hai người cùng đứng bên giường cũng khó khăn.” Tôi nói.

“Vậy anh có ý kiến gì không?” Anh Vĩnh hỏi.

“Tôi cảm thấy nếu Kim Bình giết người trong lúc mất khống chế thì chẳng có khả năng đi tìm găng tay. Tôi vẫn cảm thấy hung thủ là một kẻ khác. Nếu hung thủ được Kim Bình hẹn tới giết người thì nhất định phải đeo đủ một đôi găng tay.” Tôi nói, “Hay là có khả năng hung thủ muốn đến hiện trường để ăn trộm, rồi thuận tay nhặt găng tay ở gần đó đeo lên? Thế nhưng tôi cũng không thể giải thích vì sao hung thủ có thể thuận lợi tiến vào hiện trường, vì sao Kim Bình lại mất tích. Cho nên trong đầu tôi bây giờ cũng loạn cả lên.”

“Vậy tiếp theo phải làm sao?” Một nhân viên thu thập vật chứng nói.

“Công tác truy tìm Kim Bình không thể dừng lại.” Tôi đáp, “Mặt khác, e rằng phải mở rộng phạm vi tìm kiếm xung quanh, xem liệu có khả năng tìm thấy một vài chứng cứ liên quan hay không.”

Công tác giải phẫu thi thể vẫn được tiếp tục.

Thông qua khám nghiệm bên ngoài thi thể, chúng tôi cơ bản đã xác định nguyên nhân tử vong của bà Tôn, công tác giải phẫu tiếp theo chủ yếu để giải quyết vấn đề chính, đó là xác định chính xác nguyên nhân dẫn đến cái chết, hơn nữa kiểm tra những thứ nằm trong dạ dày có thể suy đoán thời gian tử vong.

Lúc chúng tôi lấy xương móng ra, phát hiện xương móng bị gãy, lớp nông và lớp sâu của cơ thịt vùng cổ đều có triệu chứng xuất huyết rõ ràng, xem ra có thể chốt kết quả giám định nguyên nhân tử vong là bóp cổ, bịt miệng mũi dẫn đến ngạt thở cơ tính.

Lúc chúng tôi mở dạ dày của bà Tôn ra, thấy trong dạ dày có rất nhiều thứ, đều rất khô, trong đó có một ít hạt ngô và lá dưa muối, chúng đều chưa bị tiêu hóa thành dạng sệt. Tôi theo môn vị dạ dày cắt đến tá tràng và ruột non, phát hiện thức ăn trong dạ dày đã bắt đầu chuyển dần sang ruột non.

“Buổi tối trước khi chết nạn nhân đã ăn ngô và dưa muối.” Tôi nói, “Nhìn tình trạng tiêu hóa thì hẳn là chết trong khoảng 3 tiếng đồng hồ sau lần ăn cuối cùng.”

Nhân viên thu thập vật chứng phụ trách chụp chiếu hình ảnh nói: “Điều tra được hôm đó Kim Bình và con trai 7 rưỡi tối mới về nhà, trước đó bà Tôn đợi họ về ăn cơm. Tính như thế thì bà Tôn chết vào khoảng 10 giờ đêm.”

“Đúng vậy, người ở nông thôn ngủ sớm, thời điểm đó hẳn là bà Tôn đã ngủ. Kết hợp với tấm chăn bị xốc lên ở buồng phía Đông, có thể nói lúc vụ án phát sinh thì cả nhà ba người đều đã ngủ. Suy cho cùng, khó mà xác định hung thủ chờ họ ngủ rồi mới gây án, hay Kim Bình đi ngủ sau đó dậy giết người.”

Sau khi kết thúc công tác giải phẫu thi thể, tôi và anh Vĩnh đến nhà vệ sinh bẩn thỉu của nhà xác rửa tay. Anh Vĩnh hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

“Dù sao cũng chẳng thể quay về. Sư phụ đã bảo không phá được án thì không được về.” Tôi chán nản nói, “Hơn nữa vụ án này có quá nhiều điểm đáng ngờ, nếu không phát hiện được gì thêm thì thực sự tôi cũng chẳng về được, có về cũng ngủ không ngon.”

“Đúng lúc quá.” Bác sỹ Kiều vừa thu dọn thi thể xong, đi từ phòng giữ xác đến chỗ chúng tôi nói: “Bên tôi có mấy vụ giám định thương tật nhiều nghi vấn và khó xử lý, đến chiều anh giúp chúng tôi xem thử nhé.”

Giám định thương tật rất dễ dẫn đến những vụ kêu oan, bởi vì bất kể bác sỹ pháp y đưa ra kết luận giám định như thế nào, cuối cùng vẫn sẽ có một bên cảm thấy mình bị thiệt, đôi khi còn cả hai bên cho rằng mình thua thiệt với người ta. Vậy nên khi tiến hành giám định thương tật, các bác sỹ đều làm việc vô cùng cẩn trọng, nếu như gặp phải những vụ khó giám định thì sẽ tìm mọi cách để mời cơ quan pháp y cấp cao hơn tiến hành hội chẩn, thống nhất ý kiến, đảm bảo kết luận giám định này là chuẩn xác, không sai sót thì mới dám ghi vào biên bản giám định.

Nguyên một buổi chiều chỉ nghiên cứu giám định thương tật khiến tôi choáng váng đầu óc. Buổi tối lúc trở lại nhà khách, tôi ngả đầu xuống là ngủ ngay, nửa đêm còn gặp ác mộng, phải giật mình thức giấc đến mấy lần, thậm chí còn cảm thấy dưới gầm giường có một cái xác trương phình.

Vì giấc ngủ chập chờn nên sáng hôm sau tôi ngủ tới tận 9 rưỡi, lúc đó mới bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

“Bác sỹ Tần, có phát hiện mới.” Là giọng của bác sỹ Kiều, “Vô cùng có giá trị.”

“Đừng vội, từ từ nói. Thế nào? Bắt được người rồi à?” Tôi đánh thức anh Vĩnh vẫn đang ngủ say trên chiếc giường khác. Tối qua anh xem ảnh chụp thi thể và hiện trường tới hơn 3 giờ sáng mới ngủ.

“Không phải. Theo lời các anh, hôm qua chúng tôi tổ chức đội kỹ thuật viên đi tìm kiếm xung quanh hiện trường, phạm vi tìm kiếm không ngừng mở rộng, quả nhiên sáng nay phát hiện được một chiếc găng tay dính máu tại bờ sông cách hiện trường 3 km.”

“Găng tay dính máu?” Tôi hỏi, “Có liên quan đến vụ án không?”

“Chắc chắn có liên quan.” Bác sỹ Kiều đáp, “Căn cứ vào lời khai của hàng xóm cũng như của người con trai nạn nhân mới về hôm qua, đây là găng tay mấy năm trước bà Tôn tự đan. Sau này bị mất một chiếc, chiếc còn lại cũng không biết ném ở chỗ nào trong nhà.”

Vì tôi có mở loa điện thoại nên anh Vĩnh cũng có thể nghe rõ tiếng bác sỹ Kiều giải thích tình huống, anh Vĩnh nói: “Kim Bình thực sự đeo một chiếc găng tay để gây án ư?”

“Ngoài ra, khi chúng tôi đi xuống từ bờ sông chỗ phát hiện găng tay dính máu thì thấy chiếc xe ba gác bị mất của hàng xóm nhà bà Tôn bị ném xuống nước.” Bác sỹ Kiều nói tiếp.


“Tiến triển rất lớn!” Tôi vỗ bàn, “Chờ đấy. Chúng tôi đến ngay đây!”

Chúng tôi vội vã lái xe tới hiện trường phát hiện ra chiếc găng tay dính máu.

Xe chạy đến chỗ cách hiện trường 500 mét thì không thể tiếp tục đi vào, chúng tôi chỉ có thể xuống xe đi bộ vào. Anh Vĩnh vừa đi vừa quan sát phương hướng, nói: “Lạ quá nhỉ, tôi cũng rất thông thuộc nơi đây, hướng này không phải hướng đi ra quốc lộ, vậy tại sao Kim Bình lại muốn vứt chiếc xe ba gác và găng tay ở đây? Tôi cảm thấy đôi chút bất hợp lý. Theo lý thuyết mà nói, nên là cô ta lái xe đi rồi bỏ xe ở ven con đường nào đó, vậy cũng sẽ tiện chạy trốn hơn chứ?

“Có thể cô ta cảm thấy vứt xe xuống nước thì không ai biết.” Bác sĩ Kiều chạy tới đón, nghe thấy thắc mắc của anh Vĩnh liền phân tích.

Khi đến bên bờ sông Đinh, tôi nói: “Khả năng ấy không cao, cô ta muốn giết người rồi trộm xe chạy trốn, hoàn toàn không cần đến nơi đường xá gập ghềnh thế này để vứt bỏ chiếc xe. Đó cũng là đồ ăn trộm được, cô ta làm thế là vì cái gì? Dù sao đi nữa, cứ tiếp tục vớt xem có thấy phát hiện mới nào không.”

“Đúng vậy.” Bác sĩ Kiều tiếp lời, “Chúng tôi đang sắp xếp người đi vớt, may mà sông Đinh chỉ là một con sông nhỏ, có cái gì đều vớt lên được hết.”

Tôi ngồi xổm xuống bờ sông nơi phát hiện ra chiếc găng tay dính máu, cẩn thận nhìn xuống sông Đinh. Sông Đinh nước chảy xuôi, mức nước chênh lệch không lớn, dòng nước chảy chầm chậm. Nước sông không bị ô nhiễm nghiêm trọng, nhưng cũng không trong veo thấy đáy. Bên bờ sông dựng chiếc xe ba gác vừa được vớt lên, đó là một chiếc xe cũ nát, rỉ sét loang lổ, bị nước sông nhúng ướt sũng. Trong xe có một chiếc túi nhựa đựng vật chứng, trong túi hẳn là chiếc găng tay do bà Tôn tự dệt, trên găng còn dính bụi bặm. Tôi cầm lấy túi vật chứng rồi quan sát tỉ mỉ chiếc găng tay, đây là chiếc găng bên tay phải, đan bằng loại sợi thô, cách đan cũng cẩu thả, khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ có một vết máu thấm sâu.

“Đừng để ở đây.” Tôi đưa găng tay cho điều tra viên đứng bên cạnh, “Mau mang lên tỉnh để kiểm nghiệm DNA. Còn nữa, chiếc xe này cũng phải mang đến phòng vật chứng, bảo kỹ thuật viên xem có gì giá trị không.”

Vừa dứt lời, đột nhiên có tiếng ồn ào vang lên. Tôi đưa mắt nhìn, thì ra những người dân tụ tập bên bờ sông bắt đầu ào ào chạy hết xuống phía hạ du, tôi cũng vội vàng chạy dọc theo bờ sông về hướng đó. Chạy tầm 200 mét, quẹo vào một khúc ngoặt, thấy trong lòng sông cách khoảng 500 mét có công an đang kéo gì đó về phía bờ. Người thì kéo, người thì hô ầm ĩ.

“Chắc chắn chẳng phải thứ quý giá gì.” Anh Vĩnh nói, “Có khi còn là thi thể.”

Tôi liếc mắt nhìn anh, đáp: “Không phải đâu, thời tiết thế này, chắc chắn là xác chết trương phình.”

Tôi cùng anh Vĩnh nhanh chân đi tới, còn chưa kịp thấy rõ đống đen sì kia là cái gì thì đã bị một mùi tanh tưởi lộng óc đập thẳng vào mặt.

Đúng lúc này lại nghe một tổ công an khác đang đứng dưới nước kêu lớn: “Mau mau mau, vẫn còn một cái xác nữa, là trẻ con. Trời đất ạ. Thối chết mất thôi.”

20 phút sau, tôi khoác qua quýt bộ áo bảo hộ, đứng bên cạnh hai thi thể trương phình đã bị phân hủy nặng.

“Không ngoài dự đoán,” Tôi xem xét thi thể phụ nữ trung niên và đứa trẻ khoảng sáu tuổi trước mặt, nói: “Đây chính là Kim Bình và con chị ta.” Tôi đưa ra suy đoán, đồng thời dỏng tai nghe điều tra viên hỏi từng người dân đang đứng chỉ trỏ. Đám người hóng chuyện đã sớm chạy xa 200 mét. Loại thi thể trương phình thế này chắc họ chưa từng nhìn thấy, không chỉ có mùi hôi thối thấu trời, mà quan trọng hơn là mặt mũi nhìn khá đáng sợ, khiến cho họ không dám nhìn lâu.

“Các vị biết người này là ai không?”

“Kim Bình. Giời ơi, là Kim Bình đó.”

“Sao các vị nhận ra đó là Kim Bình?”

“Có nốt ruồi trên cổ!”

“Đúng vậy, là cái nốt ruồi ấy!”

Nghe mọi người nói như vậy, tôi, anh Vĩnh và bác sĩ Kiều không hẹn mà cùng quay lại nhìn cổ của cái xác phụ nữ. Quả nhiên, tuy thi thể đã phân hủy mạnh, nhưng nốt ruồi son to bằng hạt đậu tương kia vẫn nằm rõ ràng ở cổ thi thể.”

“Xem ra là đoán không sai, Kim Bình và con cô ta thực sự đã chết.” Tôi day mũi.

“Vậy có thể giải thích một cách hợp lý lý do Kim Bình dẫn con trai tránh khỏi đường lớn, đến bờ sông hoang vu này.” Anh Vĩnh nói.

Tôi có chút ngạc nhiên, nhìn anh Vĩnh hỏi: “Giải thích như thế nào?”

“Vì căn bản là bọn họ không hề chạy trốn.” Anh Vĩnh đáp, “Bọn họ sợ tội nên tự sát. Đừng quên, vào ngày vụ án phát sinh, Kim Bình đã mang con trai đến đây bắt tôm. Sau khi Kim Bình giết người, cô ta nghĩ đến nơi vừa bắt tôm nên mang con trai đến đây tự sát để trốn tội.”

Tôi gật đầu: “Anh nói là vụ án kiểu tự sản tự tiêu, nghe cũng có vẻ hợp lý. Nhưng rốt cuộc tôi vẫn có cảm giác rằng có khả năng cô ta tự sát, nhưng làm gì có người mẹ nào mang tội mà còn muốn con đẻ của mình chết theo?”

“Lẽ thường là như vậy.” Anh Vĩnh nói, “Nhưng kẻ chỉ vì vài câu cãi vã mà ra tay giết chết mẹ chồng thì không thể có suy nghĩ giống người thường được, có lẽ cô ta sợ phải một mình lên đường nên dẫn con trai cùng đi.”

Tôi nhíu mày, không thể tin rằng trên thế gian này lại có người phụ nữ nhẫn tâm đến thế.

“Ở đây có nhiều người quá.” Tôi nói, “Đưa thi thể về nhà xác khám nghiệm đi.”

Xung quanh hiện trường có rất nhiều người dân đứng nhìn ngó, nếu khám nghiệm ngay tại hiện trường sẽ để lộ bí mật. Dù bác sĩ pháp y không nói ra kết quả khám nghiệm, dù đây là án tự sản tự tiêu, nhưng vẫn có thể khiến người dân đứng đó hiểu lầm, suy đoán, thậm chí còn có thể xâm hại đến quyền lợi của người đã khuất, vì vậy chúng tôi vẫn quyết định quay về cái nhà xác âm u, kín gió kia, ra hành lang mà giải phẫu hai cái xác đang phân hủy mạnh này.

Đến nhà xác, tôi lấy mặt nạ phòng độc trong hòm dụng cụ ra, hi vọng thứ đồ chơi nhỏ này có thể ngăn một vài thứ ôi thối từ xác chết làm tổn hại đến thân thể khỏe mạnh.

Kim Bình và đứa trẻ được đặt song song trên sàn hành lang, hàng đàn ruồi bọ bay quanh hai cỗ thi thể. Vốn dĩ trong nhà xác yên tĩnh này rất khó thấy có ruồi bọ, nhưng thi thể thối rữa vừa đến nơi như hạ lệnh triệu tập, toàn bộ ruồi bọ xung quanh nhà xác thi nhau kéo tới. Tôi nhìn đám ruồi bọ bay lượn đầy trời, bất đắc dĩ lắc đầu: “Anh xem, không có phòng giải phẫu thì làm việc thế nào đây.”

Xác chết trương phình vô cùng đáng sợ, người phụ nữ trước mặt tôi ở thân trên mặc một chiếc áo thun chữ T không phân biệt nổi màu sắc, thân sưới mặc quần lót tam giác. Do khí thối rữa tràn khắp bên trong thi thể, dẫn đến việc thi thể phình to như quả bóng, da biến thành màu xanh đen. Mắt lồi ra khỏi hốc mắt, đầu lưỡi lòi ra khỏi khoang miệng, tử cung và trực tràng bị khí thối rữa tống ra khỏi đường sinh sản và hậu môn, thề lề ngoài quần lót. Đứa trẻ con chỉ đeo một cái yếm, yếm dính bết nước bùn đáy sông đen kịt, mặt ngoài thi thể cũng như thế, màu xanh đen bóng loáng như phát sáng, nhìn thấy ghê cả người. Rất u ám và kinh khủng.

Dường như mặt nạ phòng độc có đôi chút hiệu quả, sau khi đeo vào thấy giảm được ít mùi thối, nhưng thứ mùi tanh tưởi ấy vẫn xuyên qua mặt nạ phòng độc, không ngừng khiêu khích sức chịu đựng của tôi, mỗi lúc tôi đều có khao khát được nôn hết cả ra.

“Khi chạy trốn chẳng lẽ Kim Bình không mặc quần hay váy sao? Cứ mặc quần lót tam giác vậy à? Chuyện này không hợp lý.” Giọng của tôi vọng qua chiếc mặt nạ phòng độc, phát ra tiếng nói nghe ong ong.

Anh Vĩnh gật đầu: “Đúng vậy, nhưng nếu cô ta quyết tâm tự sát thì mặc gì chắc cũng chẳng để ý.”

“Thường thấy nhất ở người tự sát đó là mặc quần áo chỉnh tề trước khi chết.” Tôi nói, “Nhất là phụ nữ.”

“Có thể cô ta không nghĩ nhiều đến vậy, dù sao thì suy nghĩ của kẻ giết người cũng khác với bình thường mà.” Bác sĩ Kiều nói.

Tôi trầm mặc một chút, lắc đầu, cúi xuống nói: “Không được. Không được. Chúng ta không thể chủ quan vào suy nghĩ ban đầu, trước tiên cứ điều tra rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết đã. Trong vụ án này, nguyên nhân tử vong là căn cứ mấu chốt, nếu họ chết đuối thì hẳn là án tự sản tự tiêu. Nhưng nếu họ chết vì nguyên nhân khác thì không ổn rồi.”

“Đúng, mau tranh thủ làm việc đi.” Anh Vĩnh nói, “Hay là dễ trước khó sau, xem đứa bé trước?”

Tôi gật đầu, cùng anh Vĩnh một trái một phải ngồi xuống bên cạnh thi thể đứa bé, bắt đầu kiểm tra bên ngoài thi thể. Ruồi bọ không ngừng va chạm vào đầu vào mặt chúng tôi, trong điều kiện như thế chúng tôi cũng chỉ biết nhẫn nại.

Điều kiện thi thể vô cùng kém, hơn nữa còn dính đầy nước bùn, chúng tôi chỉ dùng gạc nhẹ nhàng lau mặt ngoài thi thể. Nhưng vì thi thể đã phân hủy mạnh, bề mặt da cùng lớp da giữa đều có bọt khí, cùng rất dễ bị bong ra, cho nên cứ mỗi lần chúng tôi lau đều không cẩn thận cọ bong một miếng da. Qua quá trình kiểm tra tỉ mỉ, không phát hiện được tổn thương nào trên mặt ngoài thi thể, trừ niêm mạc môi có một chỗ đổi màu.

“Đây là xuất huyết phải không?” Tôi dùng kẹp cầm màu chỉ vào chỗ đổi màu trên niêm mạc môi.

“Chắc vậy, nhưng điều kiện kém quá, không xác định được.” Anh Vĩnh nhíu mày.

Tôi dùng cồn không ngừng chà lau khu vực rất nhỏ này, cảm thấy đã mất đi một manh mối có tính xác định kết luận nên tôi đành từ bỏ. Tôi cầm lấy dao giải phẫu, chầm chậm rạch khoang ngực bụng của đứa trẻ. Khi dao rạch qua khoang bụng, chỉ nghe “xì” một tiếng trầm vang, thi thể như quả bóng bị chọc thủng, bụng trướng to nhanh chóng xẹp xuống, kéo theo một luồng hơi tanh thối đến không thể chịu nổi. May là đã đeo mặt nạ phòng độc, tôi nôn khan một lúc, nước mắt tràn cả ra, may mà không bị mọi người phát hiện.

Giải phẫu không phát hiện được manh mối nào có giá trị, khí quản đã phân hủy mạnh thành màu đỏ thẫm, không thể phán đoán có dấu hiệu sung huyết rõ ràng hay không, trong phổi thối rữa chỉ toàn bọt khí, cũng mất đi giá trị giám định chết đuối. Thế nhưng khi chúng tôi mở dạ dày ra, lại phát hiện thức ăn trong dạ dày vô cùng khô ráo.

“Không phải chết đuối.” Tôi nói, “Không có nước ở nơi chết đuối.”

“Chưa biết chừng là chết đuối khan thì sao?” Anh Vĩnh nói. Chết đuối khan chính là chỉ trường hợp khi người ta nhảy vào nước lạnh, nước lạnh kích thích cổ họng, dẫn đến co rút, làm ngạt thở, ở loại chết đuối kiểu này thì nước không chảy được vào cơ quan tiêu hóa.

“Chết đuối khan rất ít gặp.” Tôi nói, “Hơn nữa chỉ xuất hiện vào mùa đông, giờ là mùa hè, nước cũng ấm chứ không lạnh, rất khó xảy ra trường hợp chết đuối khan.”

Tôi nghĩ ngợi, nói tiếp: “Kết hợp với khoảng đổi màu trên niêm mạc môi, hẳn chúng ta có thể xác định đứa bé này bị bịt khoang miệng mũi dẫn đến ngạt thở cơ tính mà chết.”

Giọng điệu không thể bác bỏ này của tôi khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều trầm mặc. Vài phút sau, anh Vĩnh lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Chúng ta nghĩ lầm rồi. Thực ra đứa trẻ này chết không làm ảnh hưởng đến việc xác định tính chất vụ án. Mọi người nghĩ thử mà xem, nếu Kim Bình mang con đến bờ sông, cô ta có thể ném đứa bé vào nước, cũng có thể bóp chết nó rồi mới ném xuống.”

Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ, nói: “Đúng, anh Vĩnh nói đúng, quan trọng nhất vẫn là xem nguyên nhân dẫn đến cái chết của Kim Bình.”

Tôi vừa nói xong, chúng tôi đều đồng loạt quay lại nhìn thi thể Kim Bình nằm đó với đủ loại ruồi bọ bu kín. Giám định nguyên nhân tử vong là công việc cơ bản nhất của ngành pháp y, nhưng đó cũng là công việc quan trọng. Như trong vụ án này, nguyên nhân cái chết của một người có thể làm ảnh hưởng đến tính chất vụ án cũng như phương hướng điều tra, vô cùng hiếm thấy. Chúng tôi bỗng cảm thấy tràn ngập hứng thú với cỗ thi thể có bề ngoài đáng sợ ấy. Mang theo cảm giác vô cùng thần thánh, chúng tôi bắt đầu khám nghiệm thi thể Kim Bình.

Độ phân hủy của thi thể Kim Bình còn nghiêm trọng hơn. Môi miệng bị sinh vật sống trong sông Đinh cắt đứt hết phần mềm, chỉ trơ ra bộ răng trắng ởn, trông như cô ta đang trợn mắt nhe răng với chúng tôi, hung ác dữ tợn. Chúng tôi dùng cùng một phương pháp khám nghiệm bề ngoài thi thể, cơ bản xác định toàn thân Kim Bình không có dấu vết tác động ngoại lực nào quá rõ ràng, có thể loại trừ khả năng chết vì tổn thương cơ tính. Vì triệu chứng ngạt thở của Kim Bình rất rõ, cổ lại không có dấu vết bạo lực nên suy đoán trước đó của chúng tôi bước đầu được chứng minh, chẳng lẽ đúng là cô ta nhảy xuống sông tự vẫn?

Nội tạng của Kim Bình còn phân hủy nặng hơn, khó có thể dựa vào sự thay đổi của nội tạng mà đoán xem cô ta có chết đuối hay không. Nhưng khi chúng tôi cắt dạ dày của cô ta ra, mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Dạ dày của Kim Bình giống hệt dạ dày đứa bé, cực kỳ khô ráo.

“Chẳng ngờ dạ dày lại không có nước ở nơi chết đuối!” Tôi nói: “Kim Bình cũng là chết rồi mới ném thi thể!”

“Sở dĩ anh nói đứa bé không phải chết đuối khan vì dựa theo thống kê thì loại đó rất ít gặp.” Anh Vĩnh nói, “Nhưng nguyên nhân tử vong của Kim Bình cũng không thể coi là có khả năng lớn, có thể hoàn toàn bài trừ khả năng cô ta chết đuối khan hay không? Có khẳng định được là cô ta bị người khác giết chứ?”

Tôi hơi có cảm giác bị áp lực, nói: “Nếu hai người cùng chết đuối khan thì trùng hợp quá phải không?”

Tôi yên lặng dùng kéo dọc theo môn vị dạ dày, cắt lấy tá tràng, rồi lại cẩn thận kiểm tra tá tràng của đứa bé, sau đó ngập tràn tự tin nói: “Tuy rằng tôi không có căn cứ trực tiếp, nhưng tôi có chứng cứ gián tiếp chứng minh hai mẹ con họ chết bởi tay kẻ khác.”

Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ.

Tôi nói tiếp: “Mọi người nhìn xem, trong dạ dày của hai người này đều là ngô và dưa muối, giống bà Tôn. Cũng vừa tiêu hóa đến tá tràng. Như vậy, tôi muốn hỏi, một người giết người xong, sau đó tìm một chiếc xe ba gác, lái xe đi 3km, rồi còn giết chết đứa trẻ và nhảy xuống sông tự sát, làm xong toàn bộ quá trình đó cần bao nhiêu thời gian?”

Điều tra viên đứng cạnh tôi nói: “Đường đất ở nông thôn thế này, quang minh chính đại lái xe cũng mất hơn 40 phút. Nếu còn trộm xe, giết chết đứa bé, nhảy xuống sông thì kiểu gì cũng phải mất một giờ.”

Anh Vĩnh hiểu rõ ý của tôi, mắt anh sáng lên: “Tôi biết rồi, bây giờ tôi cũng theo quan điểm của anh.”

Điều tra viên hỏi: “Theo? Theo cái gì? Bọn họ bị người khác giết ấy à? Tại sao?”

Tôi nói: “Từ mức độ tiêu hóa của thức ăn trong dạ dày, có thể thấy mức độ tiêu hóa của Kim Bình và đứa trẻ giống với bà Tôn. Nói cách khác, ba người họ chết cùng một lúc. Nếu thời gian tử vong giống nhau thì sẽ không có khả năng Kim Bình giết bà Tôn rồi chạy đến nơi xa tự sát, cô ta cũng chẳng phải loại chân dài chạy nhanh!”

Điều tra viên “A” lên một tiếng, tiếp lời: “Nhỡ là người khác nhau, mức độ tiêu hóa cũng khác thì sao?”

Tôi đáp: “Mặc dù người khác nhau sẽ có sai biệt, cũng có thể là người trẻ hơn tiêu hóa sẽ nhanh hơn, nếu người trẻ tuổi và người lớn tuổi cùng có một mức độ tiêu hóa thì hẳn là người trẻ chết trước. Hơn nữa thời gian ngắn như vậy, sự chênh lệch cũng sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, không thể chênh lệch đến hơn một tiếng đồng hồ.”

Nói xong, đột nhiên tôi mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, lấy kẹp cầm máu kẹp lấy từng chiếc răng của Kim Bình, lay nhẹ. Những chiếc răng khác không có phản ứng, chỉ khi kẹp đến răng cửa thứ hai và răng nanh ở hàm dưới bên phải thì thấy rằng rất dễ bị nhổ ra. Tôi nói: “Anh xem! Hai chiếc răng này của người chết bị lung lay rất nặng! Đây là dấu hiệu bị xâm phạm khoang miệng mũi. Giờ đã có căn cứ trực tiếp chứng minh Kim Bình bị kẻ khác giết hại!”

Anh Vĩnh cười ha ha: “Lợi hại quá! Chuyện này mà cũng nghĩ đến được!”

Tôi nói: “Thật ra rất đơn giản. Găng tay ở hiện trường chắc chắn có liên quan đến ba người đã chết, trên găng tay dính nhiều máu, nhưng trên thi thể của ba người lại không có vết thương hở, chỉ có bà Tôn là bị trầy da cổ, trầy da như thế sẽ không để lại vết máu có thể thấy rõ trên găng tay, nên máu trên găng tay hoặc là máu mũi, hoặc là sau khi răng bị thương gây chảy máu!”

“Tốt lắm, nếu xác định được hai mẹ con Kim Bình chết vì bị bịt miệng mũi, vậy chúng ta có thế tuyên bố đây không phải vụ án kiểu tự sản tự tiêu, hung thủ là một kẻ khác!” Anh Vĩnh nói một câu mang tính tổng kết.

Điều tra viên bày ra một bộ mặt bất đắc dĩ, bởi kết luận của chúng tôi khiến họ phải tiếp tục công tác thêm một ngày một đêm.

“Khả năng là kẻ nào gây án?” Điều tra viên nói, “Chúng tôi đã điều tra, bọn họ không có ân oán tình thù gì, càng chẳng có nợ nần tranh chấp, ba người này bị giết là vì cái gì đây?”

“Động cơ giết người có điểm đáng ngờ.” Nhân viên thu thập vật chứng nói, “Phía chúng ta cũng thấy có điểm khả nghi. Phán đoán trước đó của chúng ta đã quá rõ ràng, hung thủ hẳn là ở sẵn trong hiện trường hoặc có thể an toàn tiến vào hiện trường, người như thế nào mới có thể gõ cửa vào nhà, sau đó lần lượt giết từng người một? Mấu chốt vẫn là phương thức bịt mũi miệng nạn nhân, một người cũng chỉ có một đôi tay thôi!”

“Đúng vậy.” Tôi cảm thấy rất hứng thú với góc nhìn của anh nhân viên thu thập vật chứng, “Hung thủ hẳn là nhân lúc ba người đang ngủ, liền ra tay bóp chết từng người một.”

“Phải rồi, vậy hung thủ vào hiện trường bằng cách nào? Từ điều tra tình huống có thể thấy trước khi đi ngủ họ luôn cẩn thận cài then cửa từ bên trong.” Điều tra viên hỏi.

Công tác giải phẫu đã hoàn tất, tôi vừa cởi quần áo giải phẫu, vừa trầm tư suy nghĩ, quả thật có những chuyện khiến tôi có nghĩ đến nát óc cũng không ra.

Tình hình tại hiện trường không ngừng quay cuồng trong đầu tôi. Đột nhiên, có một thứ chợt lóe lên, tôi nhảy dựng: “Tôi biết rồi!”

Tôi bỗng nhiên lên tiếng khiến mọi người hoảng sợ, tất cả đều hốt hoảng nhìn tôi.

Tôi nói: “Cái găng tay này là vì bà Tôn làm mất một chiếc nên mới vứt chiếc còn lại ở đâu đó trong nhà. Vậy thử hỏi, khả năng cao nhất là ném ở đâu?”

Mọi người đều cảm thấy tôi đang tư duy nhảy cóc, đang nói chuyện động cơ của hung thủ và cách tiến vào hiện trường, thế mà tôi lại nghĩ tới việc hung thủ gây án khi đeo găng tay.

Tôi thấy mọi người không coi trọng ý nghĩ của mình, bèn nói tiếp: “Để tôi nhắc lại một chút. Nhà của nạn nhân rất nhỏ, còn có một nhà kho, như vậy chiếc găng tay cũ rất có thể bị ném ở nhà kho này. Bên cạnh đó, chúng ta kết hợp với kết quả điều tra sơ bộ ban đầu, sau khi trời tối, bà cụ vì đợi mẹ con Kim Bình nên giữa lúc sốt ruột đã nhiều lần chạy đến ngóng ở ngoài đường cách nhà 100 mét, chỉ đến chỗ cách nhà 100 mét, lại đi nhìn một cái rồi về ngay, trong khoảng thời gian trống này hẳn là bà cụ không khóa cửa!”

“Ý anh là hung thủ lẻn vào trốn trong nhà?” Điều tra viên vẫn là những người mẫn cảm với phương diện này nhất.

“Đúng vậy, hung thủ thừa dịp bà cụ đi ra ngoài liền lẻn vào nhà, không ngờ bà cụ lại nhanh trở lại, vì thể hắn chỉ có thể…” Tôi nói tiếp.

“Trốn vào trong kho!” Anh Vĩnh chen miệng.

“Đúng thế, nếu như hắn phải chật vật trốn trong nhà kho, chỉ chứng tỏ một điều, đó là hắn không chuẩn bị mà đến, là muốn mượn gió bẻ măng.” Tôi nói, “Nếu là nhân cơ hội vào trộm cắp thì sẽ không mang theo công cụ gì, nên chúng ta không phát hiện được tổn thương do các loại công cụ trên người nạn nhân. Nếu mục đích đến là giết người hoặc trộm đồ, thì ít nhất cũng phải có tua vít hoặc dao găm chứ.”

“Có lý lắm.” Anh Vĩnh nói, “Tôi biết vừa rồi anh nói đến chiếc găng tay là có ý gì. Ý anh là lúc tên trộm mai phục trong kho thì phát hiện được chiếc găng tay, liền thuận tay đeo vào, đúng không?”

“Đúng!” Tôi hào hứng nói, “Chính vì hung thủ chỉ đeo một chiếc găng tay nên mới hình thành trên cổ bà lão loại tổn thương mang tính đặc thù như thế!”

“Vậy,” Bác sĩ Kiều giờ nhìn tôi với cặp mắt khác xưa, nói, “Có thể giải thích những điểm đáng nghi đã có. Vậy kế tiếp chúng ta phải làm gì?”

“Thứ nhất, hung thủ mai phục trong nhà kho vài giờ, trong nhà kho có rất nhiều bụi bặm, rất có khả năng hắn để lại dấu vết vật chứng ở trong đó. Trước đây chúng ta tìm không cẩn thận, giờ mang đèn khám tra đi, cẩn thận tìm lại xem.” Tôi chậm rãi nói, “Thứ hai, hung thủ thấy bà Tôn đột nhiên quay về nhà, bèn đi trốn trong kho chứ không trốn trong phòng ngủ, chứng tỏ hắn biết kết cấu và cách bài trí trong nhà, cũng biết cả nhà bà Tôn sẽ không vào kho, hơn nữa hắn là kẻ nhân cơ hội làm việc xấu, như vậy hung thủ hẳn là người quen, thậm chí còn cách nhà bà Tôn không xa. Bước tiếp theo phải xem trong thôn có kẻ nào tay chân không sạch sẽ, có tiền sử làm việc xấu hay không.”

“Có thể xác định là kẻ có tiền án tiền sự ư?” Điều tra viên hỏi, manh mối này vô cùng có ích với điều tra viên.

“Tôi cảm thấy có khả năng tương đối lớn.” Tôi đáp, “Hắn có ý thức chống lại sự điều tra, nếu không vì sao muốn chở thi thể mẹ con Kim Bình đi, mà không chở cả xác bà Tôn?”

“Phải, vì hắn muốn đánh lạc hướng chúng ta.” Anh Vĩnh nói chen vào, “Hắn nhất định không thể tưởng tượng được chúng ta phát hiện ra vấn đề nhanh như vậy.”

Điều tra viên đi ra khỏi lối thông mà chúng tôi dùng để giải phẫu, vẫy gọi anh công an địa phương vừa theo chúng tôi đến nhà xác. Anh công an trực ban hiển nhiên đã bị thi thể hun cho phải nôn ngay ra, lúc này thấy điều tra viên gọi mình, chỉ có thể bất đắc dĩ cau mày đi tới.

Tôi đi ra, cười hỏi: “Ở thôn này có ai từng trộm cắp rồi bị bắt không?”

“Có chứ, là Hạ Lão Nhị.” Anh công an địa phương nắm rõ địa bàn mình quản lý như lòng bàn tay.

“Điều tra thêm về người này, đặc biệt là từ ngày xảy ra vụ án, xem hắn có thời gian gây án hay không, sau khi vụ án phát sinh thì hắn có hành vi gì không, nếu như thấy khả nghi liền đưa về hỏi cung, đừng để hắn phong phanh nhận ra điều gì, hắn mà chạy là phiền phức đấy.” Điều tra viên nói.

Khác nghề như có núi ngăn, cách điều tra viên sắp xếp khiến tôi liên tục gật đầu tán thưởng.

Điều tra phá án chính là như vậy, một khi có chỗ đột phá thì tựa như lũ lớn vỡ đê, một mạch không thể kéo lại. Việc khám nghiệm thi thể mẹ con Kim Bình đã trở thành điểm đột phá, khi tôi cùng anh Vĩnh dành cả buổi chiều ở nhà khách uống trà nói chuyện phiếm thì công tác điều tra phá án liên tục báo tin chiến thắng.

Bốn rưỡi chiều, nhân viên thu thập vật chứng gọi điện thoại báo về, giọng nói vui vẻ như nhảy nhót trong loa điện thoại: “Thật sự có dấu vết, một vết giày, một dấu vân tay. Thằng ranh này muốn tìm một vật bằng kim loại, liền tìm được một thanh gậy sắt, cầm một lúc không ra tay nên để lại vết giày và dấu vân tay.”

Do trước đó chúng tôi đã đến xem xét nhà kho, bên trong rất lộn xộn, các loại dấu chân chồng chất, nên tôi không an tâm mà hỏi: “Có chắc là liên quan đến vụ án không?”

“Chắc, dấu vết đều rất mới, chỉ là vị trí rất khuất nên nếu không tra tìm cẩn thận sẽ không thể thấy.”

Sau khi hào hứng phấn chấn cúp điện thoại của anh nhân viên thu thập vật chứng, chưa đầy nửa giờ sau một điều tra viên lại gọi điện thoại tới: “Qua điều tra phát hiện Hạ Lão Nhị rất khả nghi, vì thế chúng tôi bí mật lấy dấu vân tay của hắn, so sánh với dấu vân tay tại hiện trường thấy đồng nhất.”

Lúc tôi và anh Vinh phấn khởi ăn mừng thì một tổ điều tra viên khác phụ trách theo dõi Hạ Lão Nhị cũng gọi về, nói: “Chúng tôi đã bắt người theo chỉ thị của lãnh đạo Cục, sẽ tiến hành thẩm vấn ngay lập tức, các anh có muốn tới nghe không?”

Sự thật quả nhiên giống hệt với những phân tích của chúng tôi. Hôm đó, Hạ Lão Nhị đi qua nhà bà Tôn, thấy cửa mở toang, bà cụ lại không ở nhà, vì thế hắn lẻn vào định trộm vài thứ, không ngờ lúc hắn định trộm lấy con vịt muối treo ở trong nhà thì bà Tôn quay về, hắn bèn vội vàng trốn vào nhà kho. Vì trên tay còn cầm con vịt muối đầy mỡ nên hắn thuận tay vớ lấy một mảnh vải bố trong kho để lau tay, lau xong mới thấy đó là một chiếc găng, liền tiện thể đeo luôn vào tay mình. Sau khi Kim Bình trở về, hắn nghe thấy bà Tôn và Kim Bình cãi vã, bà cụ nói Kim Bình sống không biết điều, có 1000 tệ mà đi đến đâu tha theo đến đấy, phòng ngừa bà như phòng cướp, bà cũng chẳng cần trộm số tiền ấy làm gì. Hạ Lão Nhị nghe đến đó thì thấy hứng thú, đợi đêm xuống ba người kia đều ngủ, hắn liền đi ra tìm 1000 tệ kia, không ngờ lại đánh thức bà Tôn, vì thế chỉ có thể ra tay bóp chết bà cụ. Sau khi giết bà Tôn, Hạ Lão Nhị hoảng sợ vô cùng, lúc chuẩn bị trốn khỏi hiện trường thì Kim Bình tỉnh giấc, bật đèn trong phòng lên. Kim Bình chưa kịp lên tiếng, hắn đã tiến đến ngăn cô ta lại, bịt mồm cô ta khiến cho Kim Bình chết vì ngạt thở. Hạ Lão Nhị thấy mình đã giết hai mạng người, quyết định hoặc là không làm, một khi đã làm thì phải làm đến cùng, vì vậy liền giết hại đứa bé vẫn còn ngủ say, rồi đem thi thể của hai mẹ con Kim Bình đi phi tang, giả như Kim Bình và bà Tôn tranh cãi nên cô ta giết người rồi bỏ trốn.


Đây đều là những chuyện được điều tra viên kể lại, tôi và anh Vĩnh không đến nghe thẩm vấn, vì chúng tôi đã biết trước được mọi chuyện.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon