Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 3

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 3
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 3: Vụ án thứ ba – Thi thể nổi trên mặt nước


Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến kỳ thực tập năm thứ tư. Tôi cùng tám anh em khác bị gửi đến Sở công an thành phố Nam Giang, bắt đầu đợt thực tập pháp y chuyên nghiệp. Trong Sở có rất nhiều anh chị khóa trên, vì thế khi chúng tôi đến nhận thực tập đã được họ tiếp đón nhiệt tình.
Vào thời điểm năm 2002, trung tâm pháp y của Sở công an Nam Giang có thể coi là đứng đầu cả nước. Đám sinh viên như chúng tôi nhìn thấy đều không khỏi ngưỡng mộ. Toàn bộ trung tâm pháp y chiếm hơn 1,6 hecta, có một tòa nhà văn phòng, một khu ký túc xá, còn có cả ao cá, đất trồng rau, bãi bắn tỉa… Như vậy đám chúng tôi cũng không cần đi thuê nhà.

Chúng tôi phải thừa nhận rằng nhà xác đông lạnh là nơi rất kinh khủng. Hai bên đường đi âm u lạnh lẽo được đặt chỉnh tề mấy chục cái tủ lạnh bốn ngăn. Vì nhà xác sẽ đến lấy thi thể đi theo định kỳ, nên 98 chỗ trống này cơ bản là đủ dùng. Trông coi nhà xác là một người lớn tuổi. Khi chúng tôi mới đến, ông cũng thân thiết hỏi chúng tôi rằng có sợ hay không. Các bạn của tôi thấy thế thì có hơi e sợ, nhưng tôi vì đã từng giải phẫu thi thể, lại là lớp trưởng nên cũng cứng đầu, làm ra vẻ khinh thường nói: “Sợ? Có cái gì mà sợ? Chỉ là thi thể thôi chứ có gì đâu”.

Lượng công việc ở phòng khám pháp y nhỏ bé trước kia không thể so với trung tâm pháp y Nam Giang được, trung bình mỗi ngày phải chạy qua hiện trường của ba vụ tử vong bất thường, trung bình mỗi ngày cũng phải giải phẫu khám nghiệm một thi thể. Vậy nên nửa năm chúng tôi thực tập ở Nam Giang vô cùng bận rộn, cả ngày chỉ đi qua bốn chỗ: căn tin, ký túc xá, phòng giải phẫu và hiện trường.

Gần một tháng chỉ quanh đi quẩn lại bốn chỗ đó, cũng chẳng gặp được vụ án nào đặc sắc, mấy đứa thực tập sinh như chúng tôi cảm thấy thật vô vị.

Hôm nay đến lượt tôi cùng thầy giáo Tiêu trực ban, chúng tôi rảnh rỗi ngồi ở phòng trực nói chuyện phiếm cho đỡ chán. Anh Tiêu bề ngoài không vạm vỡ như cái tên của anh. Anh ấy là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi gầy gò, trông cũng đẹp trai, hào hoa phong nhã. Có rất nhiều câu chuyện kể về anh ấy, nghe nói vì anh lập công lớn, liên tục phá nhiều vụ án nghiêm trọng nên mới được Sở cấp cho hẳn một căn hộ. Dĩ nhiên những điều này chỉ là đồn đại thôi.

“Sao không có vụ án nào thật hồi hộp nhỉ? Mấy anh em pháp y chúng ta không có đất dụng võ rồi anh ơi!” Tôi gục đầu kêu gào.

“Phỉ phui cái mồm cậu!” Anh Tiêu dùng giọng Nam Giang đặc sệt nói, “Mấy chuyện này không thể nói bừa được đâu, nói chuyện khác đi.”

“Làm sao mà thiêng thế được…” Tôi còn chưa kịp nói xong, điện thoại đột nhiên vang lên.

Mặt anh Tiêu ra vẻ gian ác: “Đấy đấy, xem đi xem đi, thiêng lắm nhé, thiêng thế còn gì”.

“Còn lâu em mới tin! Chắc là tử vong không bình thường, hoặc là đi giám định thương tật thôi.” Làm gì có chuyện cứ nói là đến ngay thế? Không thể như vậy được!

Anh Tiêu nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, mặt đầy bất đắc dĩ nhìn tôi, “Đồ mồm thối, đi thôi, ở sông đào ngoài thành phố phát hiện có mảnh xác!”

Tôi giật nảy mình, thật sự là có thần chú sao? Tôi có phải phù thủy đâu! Đã không có vụ án mạng nào thì thôi, đã có là phải xẻ xác hả?

Tuy biết bản thân sắp bận đến bù đầu, nhưng trong lòng tôi lại hào hứng vô cùng. Đương nhiên đến bây giờ thì cả tôi và anh Tiêu đều sợ án mạng xuất hiện, chỉ có mấy thằng mới vào nghề như tôi hồi đó mới có thể chờ mong án mạng mà thôi.

Chúng tôi lái xe như bay đến hiện trường. Hai bên sông đào đều chăng dải phân cách, xe của cảnh sát giao thông, cảnh sát tuần tra, cảnh sát khu vực và cảnh sát hình sự đỗ thành hàng dài ở ven đường. Trước đây ở Nam Giang từng có vụ án xẻ xác làm xôn xao cả nước, nhưng vài năm trôi qua vẫn chưa phá được án. Cho nên khi nghe đến vụ án xẻ xác là các bộ ngành đều vô cùng căng thẳng. Xung quanh vùng cách ly, người dân hiếu kỳ đứng xem đông nghịt. Khi tôi chui qua dải phân cách, đi vào khu vực được bảo vệ, trong lòng tự nhiên cảm thấy rất thần thánh, tựa như lần đầu được đeo găng tay giải phẫu vậy.

Phát hiện ra mảnh xác này là một người công nhân chuyên chặn vớt rác thải ở khu vực sông đào. Trong lúc anh ta đang ngồi trên thuyền nhỏ làm việc, thì đột nhiên phát hiện một bọc trăng trắng bập bềnh trên mặt nước, anh ta vừa mắng thầm kẻ ném rác xuống sông, vừa chèo thuyền qua, không ngời vớt lên lại thấy đó là một mảnh ngực bị cắt rời. Anh ta hoảng sợ đến lăn cả xuống nước. Lúc lên bờ liền vội vã gọi cảnh sát.

Trên sông hiện giờ có hơn mười chiếc thuyền lớn nhỏ chờ toàn cảnh sát đang giăng lưới vớt, hi vọng có thể vớt lên thêm nhiều mảnh xác nữa. Trong những vụ án xẻ xác thế này, càng tìm được nhiều mảnh xác càng có thêm nhiều manh mối. Nhưng giữa sông nước mênh mông thế này, xác suất vớt thêm được là rất thấp. Anh Tiêu dẫn chúng tôi cẩn thận xem xét mảnh xác bị ngâm nước đến trắng bệch, nhìn thấy đây là bầu ngực cùng một mảng da thịt vùng ngực của phụ nữ. Mặt cắt gọn gàng, hệ thống mô cơ, mô mỡ đều trở nên nhợt nhạt, nhưng chỉ có một phần mềm như thế thì có thể tìm ra manh mối gì chứ?

Đột nhiên đám người đứng xem bắt đầu ồn ào, xem ra đã có phát hiện mới. Quả nhiên là phía cảnh sát đã dùng móc câu, câu lên được một bọc nilon, ngay lập tức mang lên thuyển để mở ra xem xét. Sau đó thuyền liền nhanh chóng bơi về phía chúng tôi đang đứng, hẳn là có thêm manh mối!

Nhìn đến vật bên trong túi nilon, sự hào hứng trong chúng tôi lập tức rơi xuống vực thẳm. Trong túi có hai phần xác nữa, một phần là bầu ngực còn lại, một phần là mảng thịt trên bụng. Đối với những vụ án thế này, phần xương cốt có giá trị cao hơn những phần mềm. Thấy trời bắt đầu tối, hi vọng có thể vớt được xương cốt gần như tan biến, bước điều tra tiếp theo cũng lâm vào bế tắc.

“Đi thôi, về trung tâm rồi cẩn thận nghiên cứu sau.” Nhìn đám thuyền lục tục cập vào bờ, anh Tiêu biết công tác trục vớt chỉ có thể dừng ở đây.

Trên đường trở về, tôi bất lực hỏi: “Anh Tiêu, chúng ta không vớt nữa sao? Tiếp theo nên làm gì bây giờ?”

“Sông đào lớn như thế, cũng không thể hút cạn nước đi được. Có lẽ ngày mai sẽ đưa thợ lặn đến. Nhưng trên diện tích rộng như con sông này thì hi vọng vớt được quả thực rất xa vời.”

“Vụ án như vậy, chúng ta có thể làm gì đây?”

“Trong vụ án xẻ xác, chúng ta chủ yếu phải tìm được nguồn gốc của thi thể. Khi tìm được nguồn gốc rồi, vụ án cũng coi như phá được một nửa. Cho nên loại vụ án thế này cần phải xem khả năng của chúng ta, liệu có thể tìm ra nguồn gốc thi thể hay không, từ đó thu nhỏ phạm vi điều tra.”

Tôi nửa hiểu nửa không, gật gật đầu. Thế nhưng lúc này trong lòng tôi hỗn loạn không ngừng, với ba mảnh xác thì làm thế nào để thu hẹp phạm vi? Tuy rằng kĩ thuật xét nghiệm DNA hiện nay rất hiện đại, nhưng ở nước ta lại không có kho dữ liệu DNA, cho nên DNA chỉ có thể để tìm chứng cứ, chứ không thể tìm kiếm kẻ bị tình nghi phạm tội hay tìm ra manh mối về nguồn gốc của tử thi. Trong lòng anh Tiêu cũng chẳng hề có cảm giác chắc chắn.

Khi trở lại trung tâm, chúng tôi không phí một phút giây nào, lập tức làm thủ tục tiếp nhận những mảnh xác này. Tuy rằng chỉ có ba mảnh, nhưng cũng dựa theo quy trình giải quyết như một thi thể hoản chỉnh. Ba mảnh thi thể này phải được giải phẫu, phải giám định DNA xem có phải từ cùng một người hay không, đề phòng trường hợp đây là vụ án có hai, thậm chí là ba nạn nhân. Chúng tôi không thể chủ quan khẳng định ba mảnh xác này là của một người được. Giải quyết thủ tục xong, chúng tôi liền mang vài mẫu vật sang phòng xét nghiệm DNA, thực hiện giám định ngay trong đêm. Sau đó trở lại phòng trực ban, bắt đầu thảo luận về bước tiếp theo.

“Bất kể thế nào cũng phải đợi có kết quả giám định đã, sau đó xem ba mảnh xác này có thể ghép với nhau không, rồi mới tính tiếp.” Anh Tiêu đăm chiêu nói.

Nhìn anh Tiêu đang trầm tư, tôi biết việc tìm kiếm nguồn gốc thi thể trong vụ án này là rất khó khăn. Nguồn gốc này bao gồm các điều kiện cơ bản như giới tính, tuổi tác, chiều cao, cân nặng, loại quần áo… Bên cạnh đó cũng có một số điều kiện đặc biệt như hình xăm, sẹo, dị tật, bớt… Phải “đoán” ra những điều kiện này từ ba mảnh xác, liệu có thể hay không?

Sáng sớm hôm sau, tôi bị anh Tiêu gọi lên: “Có kết quả rồi, là cùng một người, mau lên ghép xác đi!”

Ghép ba mảnh xác này lại nghe thì đơn giản, nhưng làm thì rất khó. Chúng tôi mang ba mảnh xác lên đặt trên bà giải phẫu, dọc theo hướng cánh tay mà từ từ chắp nối. Kết quả thật không tin được, ba mảnh này quả thực ghép thành một khối, có thể nói là không có một kẽ hở, ghép lại hoàn chỉnh là vùng ngực bụng của một người.

“Cắt được gọn gàng như vậy, chẳng lẽ lại do đồng nghiệp của chúng ta làm?” Anh Tiêu trầm ngâm.

Chúng tôi ngẩn ngơ nhìn vào phần xác tái nhợt, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu. Đối với chiều cao cũng như tuổi tác, bác sĩ pháp y vốn có phương pháp rất chuyên nghiệp để xác định. Tuổi tác có thể dựa vào hàm răng và xương chậu mà suy đoán, cách này có thể đoán tuổi gần như chính xác, chỉ chênh lệch không quá hai tuổi. Chiều cao cũng có thể dùng xương ống để tính toán, chêch lệch trong khoảng 2cm. Nhưng chỉ có phần mềm thế này thì đến cả anh Tiêu cũng không có cách nào thực hiện.

Đột nhiên, người phụ trách trực ban hôm nay là anh Bình hộc tốc chạy tới, “Chết rồi, lại có chuyện.”

Vụ này còn chưa có manh mối, giờ lại có thêm vụ nữa, chẳng phải là họa vô đơn chí sao? Anh Bình nhìn ánh mắt hoảng sợ của chúng tôi, nói tiếp: “Đừng vội, là tai nạn giao thông.”

Mọi người thở phào một tiếng. “Tai nạn giao thông thì có gì ngạc nhiên?” anh Tiêu tỏ vẻ bất mãn.

“Lần này thiệt mạng tới mười mấy người.” Anh Bình lau mồ hôi trên trán.

Một vụ tai nạn giao thông thiệt mạng mười mấy người chính là tai nạn vô cùng nghiêm trọng, công tác xử lý sẽ tương đối phức tạp. Đối với pháp y chúng tôi mà nói, chỉ cần cẩn thận tiến hành khám nghiệm bề ngoài, loại bỏ khả năng bị sát hại, xác định nguyên nhân tử vong là có thể xong việc rồi. Nhưng muốn làm khám nghiệm bề ngoài cho mười mấy thi thể cũng sẽ mất năm, sau giờ đồng hồ. Đó là một công việc vô cùng vất vả.

“Anh đến hiện trường à?” Anh Tiêu hỏi.

Anh Bình trả lời: “Đi chứ, nghiêm trọng lắm, các cậu đến thì biết. Xe chở tử thi của chúng ta không chứa đủ, phải gọi cả xe bus cỡ lớn.”

Anh Tiêu cúi đầu nhìn mảnh xác trên bàn giải phẫu, rồi quay lại bảo tôi: “Cậu đến cũng hơn một tháng rồi, vụ tai nạn giao thông cùng công tác tiếp đón đều giao cho cậu được không? Dù sao vụ án xẻ xác này còn chưa có đầu mối. Cứ yên tâm, một khi có manh mối lại cho cậu tham dự tiếp, không cản trở cậu học hỏi.”

Công tác tiếp đón mà anh nói là chỉ việc đưa người nhà nạn nhân đến nhận thi thể. Những người thiệt mạng trong tai nạn giao thông đều rất dễ nhận diện, trừ khi thi thể bị biến dạng hoàn toàn, còn lại chỉ cần thi thể vẫn còn nguyên vẹn, khuôn mặt, quần áo không tổn hại thì người nhà có thể nhận dạng dễ dàng. Tôi tự phụ cho rằng bản thân phải làm việc này là đem dao mổ trâu đi cắt tiết gà, thế nhưng do thầy giáo hướng dẫn phân công, tôi cũng đành vui vẻ đáp ứng.

Trong lúc tôi suy nghĩ dông dài, đã có một chiếc xe bus lớn tiến vào trung tâm pháp y, dừng ở trên khoảng sân ngoài phòng giải phẫu. Tôi mang danh nghĩa là “người phụ trách”, chỉ chờ cửa xe mở ra là nhảy vội lên xe.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như hóa đá. Bên trong xe đặt ngang dọc hơn mười thi thể, quần áo chỉnh thề, đều là các thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp.

Người lái xe là cậu tài xế Tiểu Lý của trung tâm pháp y, có lẽ vì tài xế xe bus không có tinh thần cứng cỏi để có thể một mình đi xa cùng hơn mười thi thể như vậy.

Vụ tai nạn này rất đơn giản, học sinh của một trường đào tạo nghiệp vụ du lịch lên xe khách để đến một khách sạn năm sao, bắt đầu đợt thực tập. Không ngờ xe đi đến đập chứa nước, vì né tránh một chiếc xe khác ở trước mặt mà lao thẳng xuống đập. Người lái xe may mắn thoát được, còn trên xe có mười ba cô học sinh tuổi 18 -19 đều thiệt mạng dưới đập.

Tôi cùng các bạn học đeo găng tay, chuyển dần các thi thể ra khỏi xe, đem xếp thành hàng ở bên ngoài phòng giải phẫu. Cảnh tượng khoảng sân xếp đầy thi thể thật khiến người ta hoảng sợ. Việc cùng lúc có quá nhiều cô gái trẻ phải mất mạng khiến chúng tôi vô cùng thương tiếc, không khí trên sân cũng vì thế mà trầm xuống. Để tiết kiệm thời gian, chúng tôi bắt đầu tiến hành khám nghiệm ngay.

Hơn mười cô gái đều là đi thực tập, vì vậy quá nửa trong số họ mang theo chứng minh thư, điều này cũng giúp việc nhận diện họ đơn giản hơn nhiều. Công tác khám nghiệm bề ngoài được tiến hành nhanh chóng. Mười ba người, trừ cô gái ngồi ở ghế phó lái bị va chạm mạnh lên thành xe, mảnh vỡ thủy tinh găm thẳng lên đầu, đầu bị đập vào xe đến mức xương sọ dập nát, còn lại trên những người khác đều không phát hiện vết thương trí mạng. Nhìn vào mũi miệng họ bị tràn nước, cơ bản có thể xác định là chết đuối.

Mọi người không nói không rằng, vùi đầu vào khám nghiệm, tâm trạng tất cả đều nặng nề. Những thiếu nữ đáng thương này, sao lại sớm kết thúc sinh mệnh như vậy.

Anh Tiêu nãy giờ vẫn tiếp tục ở trong phòng giải phẫu khám nghiệm khối thi thể kia, lúc này mới đi ra ngoài. Nhìn biểu cảm trên mặt anh, tôi biết anh Tiêu thần thông quảng đại cũng phải bó tay rồi.

Mặc dù có hơn mười năm kinh nghiệm trong ngành pháp y, nhưng khi thấy nhiều thi thể như vậy, anh không khỏi ngây người. Pháp y chính là như vậy, cả ngày đối mặt với cái chết tàn khốc, chung quy lại vẫn phải gánh chịu áp lực trên vai.

Anh Tiêu đứng một lúc, đột nhiên trong mắt ánh lên tia mừng rỡ. Tôi phần nào hiểu được ý anh, vẻ mặt anh như vậy hẳn là có phát hiện mới rồi.

“Tần Minh, cậu lại đây. Tôi đột nhiên có ý này.”

Tôi ngừng công việc, lấy cánh tay lau mồ hôi trên trán, hỏi: “Sao thế ạ?”

“Tôi hỏi cậu, chúng ta căn cứ vào xương ống, xương chậu để suy đoán chiều cao là có căn cứ khoa học hay không?”

Hỏi về vấn đề này mới thấy, bao nhiêu năm nay ngành pháp y tính tuổi, tính chiểu cao theo cách đó, tự nhiên hỏi có căn cứ khoa học hay không thì thật sự chút hoang đường.

Tôi trả lời: “Đương nhiên là có căn cứ, nếu không làm sao chúng ta có thể tính toán theo cách ấy nhiều năm như vậy, làm sao có thể nhiều lần suy đoán chuẩn xác đến thế?”

“Vậy cậu nói xem, có căn cứ khoa học gì?” Anh Tiêu cứ như đang đặt câu hỏi vấn đáp cho tôi.

“Chuyện này… ” Tôi tắc tị, nhưng nhanh chóng nghĩ lại, “Chúng ta dùng những phương pháp này, không thể nói rõ là môn khoa học tự nhiên nào. Nhưng sở dĩ chúng ta có thể thông qua số liệu thu thập được để tính ra kết quả cần thiết, là do các bậc tiền bối thông qua việc tổng kết số liệu từ rất nhiều xương ống, xương chậu, sau đó thu được những đặc tính đặc thù, so sánh với chiều cao, tuổi tác của mỗi người mà tính ra hệ số, sau đó sử dụng các hệ số đó xây dựng thành hệ phương trình. Vì được tổng kết từ rất nhiều số liệu, nên phương pháp này sẽ vô cùng chính xác. Cái này… cái này gọi là thống kê. Đã là thông kê thì cũng coi như là có căn cứ khoa học rồi.” Tôi nói liền một mạch, nói xong cảm thấy rất vừa lòng với câu trả lời của mình.

“Nói hay lắm.” Anh Tiêu khen ngợi nói, “Chúng ta không thể thông qua phần mềm của cơ thể để suy đoán chiều cao, cân nặng là bởi vì vốn dĩ không có ai nghiên cứu, không có ai đi thu thập số liệu để về tính toàn đúng không?”

“Anh giờ mới có ý tưởng thì cũng không kịp áp dụng vào vụ án xẻ xác này rồi.”

“Ai bảo không kịp? Chúng ta không nhất định phải tìm kiếm số liệu trên diện rộng.” Anh Tiêu chỉ xuống sân nói, “Các cô ấy có lẽ sẽ giúp được chúng ta đấy.”

Tôi đột nhiên hiểu ra, ý anh Tiêu là dựa vào hệ thống phần mềm trên thi thể của mười ba cô gái này để tìm ra chỉ tiêu, tính toán chỉ số, sau đó căn cứ theo đó để tính toán ra số liệu mà chúng tôi cần.

“Vậy, dùng chỉ tiêu nào để đánh giá?” Tôi hỏi.

“Tôi nghĩ rồi, hai bên núm vú và rốn có thể tạo thành một hình tam giác. Hình tam giác này có ba cạnh và một chiều cao, chúng ta dựa vào mười ba thi thể đo được 4 số liệu độ dài này, đem chia với chiều cao cơ thể, ghi lại được hệ số bình quân. Sau đó lại lấy 4 số liệu trên khối xác kia tính toán theo hệ số đã thu được là có thể tính ra chiều cao của người chết. Về phần cân nặng, chúng ta có thể đo đạc bầu ngực, khoảng cách trên ngực cùng lượng mỡ ở vùng bụng trên và bụng dưới rồi tổng kết tương tự như trên là có thể tính ra.”

Đây là một ý tưởng táo bạo. Phải biết rằng trong ngành pháp y, chỉ cần tính sai điều kiện, tìm sai nguồn gốc thi thể là có thể kéo lùi toàn bộ quá trình điều tra phá án. Cách làm này tuy rằng tương ứng với phép “thống kê số liệu” mà tôi vừa nói, tức là có căn cứ khoa học, nhưng bởi vì đối tượng khảo sát chỉ có mười ba, thế là quá ít, sai số cũng sẽ rất lớn.

“Cố gắng hết khả năng có thể đi.” Anh Tiêu dường như nhìn ra suy nghĩ của tôi.

Nói sao làm vậy, chúng tôi bắt đầu đo đạc số liệu tương ứng, nhanh chóng tính toán ra hệ số bình quân, sau đó lấy số liệu trên khối thi thể kia, tính ra được chủ nhân của khối xác cao khoảng 161.9cm, cân nặng khoảng 47kg.

“Nhưng tuổi tác thì phải làm sao?” Cái này thật sự không biết đo đếm thế nào.

Lúc này, chủ nhiệm Vinh của trung tâm pháp y đi tới hỏi: “Thế nào rồi?”

Anh Tiêu báo cáo ngắn gọn lại những gì chúng tôi đã làm. “Còn tuổi tác…thực sự là không có cách.”

Chủ nhiệm Vinh gật đầu khen ngợi nói: “Tuổi tác cũng có cách”. Nói rồi ông đi thẳng đến bên cạnh khối xác, đẩy kính mắt lên tận trán, nhìn cẩn thận đầu vú trên khối thi thể này khoảng 2 phút rồi nhận định: “Khoảng trên dưới 24 tuổi, chưa từng cho con bú.”

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể lý giải được cách chủ nhiệm Vinh suy đoán tuổi. Tôi nghĩ có lẽ đây cũng là do ông thống kê được trên nền tảng kinh nghiệm nhiều năm làm pháp y.

Năm phút sau, chúng tôi tạm thời đặt ra điều kiện tìm kiếm thi thể, đó là: Nữ, trên dưới 24 tuổi, chưa từng cho con bú, cao khoảng 161 cm, nặng khoảng 47kg, trên ngực có một nốt rồi đỏ nhỏ cỡ hạt vừng.”

Đúng lúc chúng tôi đang vui sướng vì đã thuận lợi đưa ra kết luận này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng kêu khóc thảm thiết.

Nhóm người nhà đầu tiên đến nhận thi thể, đều là người Nam Giang. Tôi đột nhiên nhớ tới nhiệm vụ của mình: Tiếp đón.

Tôi dẫn nhóm người thân đầu tiên đến nhà xác, hai người đàn ông dìu một phụ nữ trung niên, người phụ nữ đó tinh thần gần như vỡ nát. Khi tôi kéo một thi thể ra khỏi tủ lạnh và mở túi bọc để lộ khuôn mặt cô bé, người phụ nữ trung niên bỗng ngất lịm, hai người đàn ông cũng khóc òa lên, dắt díu nhau đi ra. Tôi nhanh chóng cởi găng tay, đỡ người phụ nữ suy sụp kia dậy, nói: “Xin hãy nén bi thương, người cũng đã mất rồi, người ở lại cũng đừng để gặp chuyện!”. Cứ như vậy, chúng tôi đưa người phụ nữ ấy ra xe cảnh sát, đưa đến bệnh viện.


Sau đó vài ngày, các đồn công an ở toàn thành phố căn cứ theo thông tin chúng tôi cung cấp mà rà soát tìm kiếm trong những cô gái mất tích trong thời gian qua, đồng thời tôi vẫn tiếp tục ngập trong công việc tiếp đón người nhà đến nhận thi thể từ vụ tai nạn giao thông. Công việc tiếp đãi này gọi là gian khổ cũng không quá lời. Tôi đã hiểu ra, anh Tiêu cho tôi là công việc này là có hàm ý sâu xa. Làm một bác sĩ pháp y, nhất định phải có tố chất tâm lý cứng cỏi, tố chất này không chỉ được xây dựng trong quá trình khám nghiệm tử thi, mà còn phải bồi đắp giữa tình đời tình người. Mấy ngày qua, tôi đã được chứng kiến những bi kịch không nói nên lời. Khi nghe tin đứa con bé bỏng của mình đột ngột ra đi, có người đứng sững sờ mặc cho nước mắt chảy giàn giụa, có người ngất xỉu trên đường tới đây, có người khóc lóc thảm thiết, đau đớn thấu trời xanh, có người bổ nhào vào thi thể cứng lạnh, không ngừng hôn lên đôi môi, gò má người chết… Thương thay cho tấm lòng cha mẹ. Cảnh họ đau thương tuyệt vọng khiến trái tim tôi như bị xé toạc ra.

Mấy ngày khó khăn trôi qua, cuối cùng cũng có chút tin tức.

Đồn công an ở khắp nơi gửi vô số manh mối về nhưng phòng thí nghiệm DNA đều lần lượt loại trừ. Đến một ngày nọ, có một đôi vợ chồng già đến đồn công an báo án, nói đó chính là con gái mình, 24 tuổi, chưa từng sinh con, cao 163cm, nặng khoảng 50kg, mấy ngày nay không liên lạc điện thoại, gọi điện hỏi con rể thì người con rể bảo cô ấy đã đi nhập hàng nên không để ý. Thế nhưng nhìn thấy thông báo ở đồn công an, càng nghĩ càng sợ vì vậy hai người đến đồn công an hỏi một chút.

Kết quả so sánh DNA được xác định rất nhanh chóng, người chết chính là cô con gái tên Tiểu Hồng của đôi vợ chồng già kia.

Sau khi biết kết quả, tôi vô cùng khâm phục anh Tiêu và chủ nhiệm Vinh. Chỉ có ba mảnh xác, lại là phần mềm trên cơ thể mà lại suy đoán chuẩn xác chiều cao, cân nặng, tuổi tác của người chết, quả là kỳ tích. Và tôi cũng cảm nhận sâu sắc rằng, đã là một bác sĩ pháp y, ngoài việc có nền tảng lý thuyết vững chắc, còn phải biết phát hiện, lợi dụng những điều kiện vốn có, biết sử dụng những thứ tưởng như chẳng liên quan vào quá trình tìm kiếm manh mối. Có thể nói đó là điểm khác nhau giữa bác sĩ pháp y bình thường và bác sĩ pháp y hàng đầu.

Chồng nạn nhân ngay lập tức bị đội cảnh sát hình sự bắt giữ. Qua nhiều lần thẩm vấn, hắn vẫn khăng khăng khẳng định Tiểu Hồng chỉ đi nhập hàng, hiện giờ vẫn chưa về thôi. Tuy người này rất kín miệng, nhưng khả năng bị tình nghi của hắn rất lớn. Thứ nhất, tại sao hắn không gọi điện được cho vợ mà không đi báo án? Thứ hai, nghề nghiệp của hắn cũng rất đặc thù – hắn làm nghề giết mổ lợn.

Ngoài ra, hắn còn có điểm đáng nghi khác. Đó là ngón út tay phải của hắn không còn, hiện đang được băng bó lại.

Khi thẩm vấn, chúng tôi tháo băng gạc trên tay hắn ra, phát hiện ngón út đã được khâu lại cẩn thận, vết cắt đầu ngón nhìn tương đối gọn gàng. Từ đây có thể thấy ăn khớp với lời khai báo của hắn, là ngón tay bị cắt khi hắn đang làm việc.

“Đốt ngón tay bị đứt này chắc không liên quan đến vụ án chứ?” Tôi hỏi.

Anh Tiêu lắc đầu, “Tôi không nghĩ vậy, hắn không phải là người thuận tay trái, nếu có thói quen cầm dao tay phải thì ngón tay bị cắt mất sẽ nằm trên bàn tay trái. Thêm nữa, đoạn da chỗ bị cắt đứt đã được khâu lại, kể cả khi mặt cắt không gọn ngọt, nhưng chúng ta chỉ nhìn bên ngoài cũng chẳng phát hiện ra điều gì.”

“X-quang!” Được anh Tiêu gợi ý, tôi nhanh chóng nghĩ ra cách kiểm chứng.

Sau khi kết quả chụp X-quang được đưa đến, chúng tôi đều thấy chỗ gần khớp ngón tay thứ hai bị gãy, trên mặt cắt có dạng răng cưa. Nói cách khác, dựa vào hình dạng mặt cắt có thể khẳng định: vết cắt không thể do dao phay tạo thành.

“Xem mặt cắt như vậy, có vẻ là bị răng cắn.” Tôi phỏng đoán một cách chủ quan.

Không ngờ lần này lại được anh Tiêu tán đồng, “Rất có khả năng là bị răng cắn.”

Sự nghi ngờ với người chồng nhanh chóng tăng lên, chúng tôi quyết định điều tra chỗ hắn ở. “Nếu Tiểu Hồng đúng là đi nhập hàng như lời hắn nói, thì hiện trường cô ấy bị sát hại và xẻ xác hẳn là ở chỗ khác. Nhưng nếu Tiểu Hồng bị chính chồng mình giết, thì hiện trường có thể là ở trong nhà. Nếu hắn chưa xóa hết dấu vết tại hiện trường, chúng ta cũng có thể may mắn tìm được một vài chứng cứ.” Anh Tiêu ngập tràn tự tin.

Nhà vợ chồng Tiểu Hồng là nhà một tầng, đằng trước mở hàng bán thịt, gian giữa có hai phòng ngủ, sân trong có chuồng lợn chia làm mấy ngăn và một phòng giết mổ, sâu trong sân còn có một ao nước nhỏ.

Sau khi xem qua căn nhà này, chúng tôi đều ỉu xìu như quả bóng xì hơi. Diện tích lớn như thế, muốn tìm được chứng cứ quả thực như mò kim đáy bể. Hơn nữa, trong phòng giết mổ kia toàn là mùi máu, khắp nơi là vết máu thịt bầy hầy, thử hỏi giữa đống tiết lợn thịt lợn ấy làm sao tìm được chút máu thịt con người?

Anh Tiêu nói, “Nơi có khả năng diễn ra vụ xẻ xác nhất chính là phòng giết mổ này. Chúng ta cũng không có cách nào nhanh hơn đâu. Cố gắng lấy một ít vật chứng đi, mang về rồi giám định sau.”

Dựa theo chỉ thị của anh Tiêu, chúng tôi bắt đầu lấy một ít máu thịt trong phòng giết mổ. Hai, ba tiếng trôi qua như gió, mặt trời đã chiếu rọi khắp nơi, chúng tôi vẫn đang cong lưng tìm kiếm manh mối. Trước mắt đã thu thập đến mấy trăm mẫu vật, chúng tôi nghĩ nếu mang về làm đủ loại khám nghiệm thì chẳng biết đến ngày nào mới xong.

Trong hiện trường tuyệt đối không được hút thuốc, đây là quy định khi khám nghiệm hiện trường. Vì quy định đó, anh Tiêu muốn hút thuốc đành phải ra ngoài. Anh cởi găng tay, đi đến bên bờ ao, chậm rãi đứng hút. Đột nhiên, anh lớn tiếng gọi tôi lại.

“Chúng ta ở chỉ vớt được ba mảnh xác ở sông đào, thợ lặn xuống mò cũng không có manh mối, đúng không?” Mặt anh đầy hào hứng.

“Đúng thế, em vẫn còn thấy rất kì lạ. Anh nói xem, nội tạng hay các phần mềm ném linh tinh có thể người ta không chú ý đến, nhưng đầu và khung xương tại sao lại không thấy chứ?” Tôi nói.

“Nếu cậu là hung thủ, sau khi đem các phần mềm trên cơ thể cô ấy ném đi rồi, chỉ còn khung xương. Cậu lại không có xe cộ để mang ra sông đào vứt thì cậu sẽ làm gì?

Tôi nghĩ ngợi, nhìn xung quanh bốn phía, đột nhiên hiểu được ý của anh Tiêu.

“Haha, em sẽ ném xuống ao nước này!”

“Đúng! Vì khung xương không như một thi thể hoàn chỉnh sẽ bị trương phình, thối rữa, có khả năng nổi lên. Xương cốt khi ném xuống đáy ao sẽ nhanh chóng bị bùn đất che lấp, vĩnh viễn chìm sâu dưới đó. Đây cũng là lí do hắn ta lọc hết phần mềm trên cơ thể để ném đi. Hắn sợ nếu quăng thi thể xuống nước chẳng bao lâu sẽ nổi lên!”. Anh Tiêu tính toán trước, “Lại đây, chúng ta đánh một vụ lớn nào!”

Cấp trên lập tức điều đến ba chiếc xe cứu hỏa cùng hai trung đội phòng cháy chữa cháy. Nhiệm vụ của họ rất đơn giản, trước khi trời tối phải hút sạch nước trong ao!

Tôi cùng anh Tiêu híp mắt ngồi bên bờ ao, nhìn nước trong hồ từ từ rút đi. Đến khoảng 4 giờ chiều, đáy ao dần lộ ra.

Bắt cá trong ao đầy nước vốn không hề dễ dàng, nhưng trong ao cạn đáy thì chuyện đó dễ như trở bàn tay. Trong cái ao bẩn thỉu này dĩ nhiên không có cá, tuy nhiên khi hút nước đi, lộ ra đáy ao đầy bùn, chúng tôi liền dễ dàng nhìn thấy một bọc nilon lớn.

Tôi từ đầu đã mặc quần áo phẫu thuật và đi ủng cao su, thấy thế bèn kêu to một tiếng, nhảy ào xuống, bước thấp bước cao trong lớp bùn dày, từ từ đến gần bọc nilon không rõ bên trong có gì kia.

Anh Tiêu chậm chạp dẫm tắt điếu thuốc, đi dọc theo bờ ao đến chỗ gần bọc nilon nhất rồi mới nhảy xuống, nói: “Đầu đất, không biết đi đường thẳng à?”

Trong bọc nilon quả thực có một phần thi thể, lúc nâng lên đã nhận ra rõ ràng bên trong lớp nilon mỏng là xương người.

Tay nghề của tên giết mổ lợn này quả thực làm người ta sởn tóc gáy. Toàn bộ phần mềm trên cơ thể gần như bị lóc sạch, chỉ còn một khung xương hoàn chỉnh cùng một ít nội tạng chưa bị cắt mất.

“Xem ra phải lấy sụn xương sườn để làm DNA thôi.” Tôi nói.

“Dù chứng minh bộ xương này là của Tiểu Hồng, vậy làm thế nào để khẳng định cô ấy bị chồng giết rồi ném xác xuống ao?” Anh Tiêu hỏi.

“Chuyện này… ừm… Đã phát hiện trong nhà hắn, hắn còn chối được sao?” Tôi nhất thời không nghĩ được cách nào.

“Luật sư sẽ cùng cậu nói chuyện kiểu trẻ con đấy sao? Việc đó không có khả năng hình thành chứng cứ có tính pháp lý.” Anh Tiêu lắc đầu, cho tay vào đống nội tạng của nạn nhân, đảo lên.

“Anh Tiêu, anh đang tìm cái gì thế?”

“Tôi tìm tìm dạ dày.”

“Tìm dạ dày làm gì?”

Tôi còn chưa hỏi xong, anh Tiêu đã thấy dạ dày, lấy tay bóp nhẹ.

“Có phát hiện!” Anh Tiêu nhướn mày, tay liền rút dao phẫu thuật.

Dạ dày bị rạch ra, nhìn sơ qua không thấy gì, nhưng bên trong có một thứ khiến chúng tôi vô cùng phấn khởi. Chúng tôi đều hiểu rõ, vụ án này được phá rồi!

Thứ chúng tôi tìm thấy, chính là đoạn ngón út bị cắn đứt.

Kết quả kiểm nghiệm DNA nhanh chóng được gửi tới, đoạn ngón út kia chính là của người chồng, trong mẫu máu lấy được ở phòng giết mổ cũng có máu người. Toàn bộ chứng cứ mà vụ án cần đã hoàn thiện.

Bằng chứng vững chắc như núi, người chồng không thể chối cãi được nữa.

Thì ra hắn ta phát hiện Tiểu Hồng có quan hệ không minh bạch với vài tên giang hồ, hắn đã nói chuyện rất nhiều lần nhưng không giải quyết được gì, còn bị côn đồ hành hung. Đến một ngày, hắn không thể nhịn được nữa, tranh cãi đôi ba câu, liền đánh cho Tiểu Hồng một trận. Không ngờ trong lúc tranh chấp Tiểu Hồng lại cắn đứt luôn ngón tay hắn. Thẹn quá hóa giận, hắn chộp lấy dao giết lợn, chém thẳng vào cổ Tiểu Hồng. Sau khi giết người, hắn mới hoảng sợ. Hắn biết nếu đem thi thể ném xuống ao nước thì chỉ không quá hai ngày sẽ nổi lên, người ta phát hiện ra ngay, đến lúc đó chắc chắn sẽ không thoát tội được. Hắn lo nghĩ mãi, cuối cùng quyết định dùng đến tay nghề giết lợn của mình, nhuần nhuyễn lóc sạch phần mềm trên cơ thể cô, sau đó chia thành những gói nhỏ, đem vứt ở vài nơi. Còn khung xương không kịp xử lý nội tạng thì dùng nilon bọc lại rồi ném xuống ao. Hắn đóng cửa trong nhà, mất nguyên một ngày đêm để dọn dẹp quét tước hiện trường gây án, nơi đã từng là mái ấm của hai người.


Buổi tối tại căn tin, chúng tôi giơ cao chén nước, uống một hơi cạn sạch. Khi trực ban không thể uống rượu, thôi thì chúng tôi đành nâng chén nước nhạt, coi như mừng thắng lợi.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon