Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 5

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 5
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 5: Vụ án thứ năm – Thiếu nữ tự sát


Như trước đây tôi từng nói, phần lớn công việc ở một cơ sở pháp y là kiểm tra bước đầu những vụ (việc) án tử vong không bình thường. Phán đoán của bác sĩ pháp y với thi thể có ảnh hưởng lớn đến việc xác định tính chất vụ (việc) án. Mới nhìn thì thấy đơn giản, nhưng đây là công việc rất phức tạp, đòi hỏi trách nhiệm cao.
Trong cuốn “Tẩy oan tập lục” của ông tổ ngành pháp y Tống Từ đã khái quát về công việc này: có những cái chết tưởng như rất bình thường, sau khi thông qua kiểm nghiệm cẩn thận, phân tích, thăm dò, xem xét kỹ mọi việc… lại phát hiện ra dấu vết phạm tội, cũng nhờ thế mà người làm pháp y có thể giải mối uất hận của người đã khuất.

Để tránh sơ sót trong những vụ (việc) án tử vong không bình thường, các bác sĩ pháp y luôn cẩn thận xem xét hiện trường và thi thể. Theo đúng quy trình, bác sĩ pháp y sẽ đi đến hiện trường, tại đây tiến hành khám nghiệm hiện trường, kiểm tra thi thể nhằm loại trừ khả năng bị giết hại, điều tra rõ sự việc. Sau đó mang thi thể về trung tâm pháp y hoặc nhà xác, tiến hành khám nghiệm thi thể thêm lần nữa, tránh để sót lại những manh mối khó phát hiện. Khi đã hoàn thành quy trình trên, bác sĩ pháp y sẽ tổng hợp tài liệu gửi đến cơ quan điều tra, trong đó viết rõ nguyên nhân và phương thức tử vong. Phương thức tử vong chính là chỉ các trường hợp chết do bị giết hại, do tai nạn, do bệnh tật, đột tử hay tự sát…

9 giờ sáng mỗi ngày là lúc trung tâm pháp y Sở công an Nam Giang thực hiện công tác khám nghiệm tử thi. Những thi thể được đưa về từ hôm trước sẽ được tập trung khám nghiệm vào thời gian này, từ đó tiến hành loại trừ khả năng bị sát hại.

Hôm ấy là một ngày rất bình thường, tại trung tâm pháp y chỉ có thi thể của một cô học sinh cấp hai được phát hiện tại hiện trường nhảy lầu tự tử.

Cô bé này được một ông lão đi tập thể dục buổi sáng phát hiện dưới sân, gần dãy phòng học. Khi chúng tôi đến hiện trường là khoảng 8 giờ sáng, thi thể cô bé đã tương đối cứng, kết hợp với biểu hiện trên thi thể, chúng tôi suy đoán cô chết vào khoảng 10 giờ đêm hôm trước. Nói cách khác, thời điểm tử vong là sau khi lớp học buổi tối kết thúc khoảng một tiếng đồng hồ. Đó là lúc dãy lớp học có rất ít người. Trường cấp hai này nằm ở ngoại thành, là trường tư thục, một nửa số học sinh ở trọ trong kí túc xá của trường, một nửa là con em các nhà trong khu vực. Các em học sinh học xong lớp học buổi tối đều về nhà hoặc kí túc xá.

Căn cứ vào kết quả điều tra sơ bộ, nhà cô bé ở khá gần trường học nên không ở trọ tại trường. Mẹ cô làm công nhân tại một nhà máy cách đó 20km, cha cô ở nhà chăm sóc ao cá, hàng ngày ngoài việc bán cá thì chỉ toàn rượu chè. Họ rất ít quan tâm đến cô bé, cũng chưa bao giờ đến trường đón cô. Theo điều tra, đêm đó cha cô bé tên Lý Bân đang chè chén cùng người trong thôn, sau đó ở nhà ngủ say sưa, tới khi cán bộ thôn thông báo rằng con hắn đã chết thì mới mơ màng chạy tới hiện trường.

Điều tra hiện trường cho thấy, ở cửa sắt trên sân thượng chỉ có dấu vân tay của cô bé, chứng thực việc cô tự đi lên sân thượng đó. Ngoài ra cũng phát hiện dấu chân ngay ngắn của cô, chứng tỏ cô bé đã đứng im trên sân thượng một lúc lâu.

Cô bé mặc đồng phục chỉnh tề, trong túi có một tờ giấy. Trên tờ giấy viết mấy dòng chữ nắn nót: “Sống khổ như vậy, chẳng bằng chết đi cho xong. Mẹ ơi, con đi trước đây. Mẹ hãy tự chăm sóc bản thân mình.”

Đây là một tờ di thư. Sau khi kĩ thuật viên khám nghiệm tài liệu tiến hành phân tích và so sánh, kết luận bức thư này là do chính cô bé viết ra.

Với kết luận này, cùng kết quả khám nghiệm thi thể sơ bộ, chúng tôi xác định vụ này là vụ tự sát, kết luận chắc chắn, không thể nghi ngờ.

Khi chúng tôi kết thúc việc khám nghiệm hiện trường, đột nhiên có một chiếc xe chạy như bay tới. Một phụ nữ hơn ba mươi tuổi mở cửa xe, vội vã chạy xuống. Chị ta lao đến bên thi thể cô bé, nhìn chăm chú vào khuôn mặt tái nhợt của cô. Ánh mắt tràn đầy yêu thương nhưng lại không quá kích động. Sau đó chị ta quay đầu nhìn Lý Bân đang đứng ngơ ngẩn, rồi quay trở lại xe.

Hỏi Lý Bân mới biết, người đó là mẹ cô bé. Tuy rằng biểu hiện khi mất đi người thân không ai giống ai, nhưng sự bình tĩnh của người phụ nữ này khiến tôi giật mình, chỉ với hai ánh nhìn mà chị ta có thể nói hết nỗi lòng ư? Nhất là ánh mắt khi chị ta nhìn chồng, không thể nói rõ đó là trách cứ hay là oán hận. Đó quả là một ánh mắt khó có thể tả bằng lời.

***

9 giờ sáng.

Phòng giải phẫu thuộc trung tâm pháp y

Hôm nay có lẽ là một ngày thảnh thơi, chỉ cần khám nghiệm một vụ đã xác minh tính chất rõ ràng. Cô bé vẫn mặc đồng phục chỉn chu, nằm ngay ngắn trên bàn giải phẫu. Thời tiết dạo này bắt đầu nóng dần, vì thế người quản lý nhà xác chờ đến 6 giờ mới mang thi thể cô bé vào phòng giải phẫu để làm tan băng, sẵn sàng tiến hành khám nghiệm chi tiết.

Cô bé này trông rất đáng yêu, mày rậm mắt to, mũi cao thẳng, 13 tuổi nhưng có vẻ trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa. Một cô bé ở độ tuổi tươi đẹp như thế, ngây thơ như thế, vậy mà chỉ để lại vài câu tuyệt vọng rồi tự mình kết thúc sinh mạng.

Đặc thù của thi thể bi rơi từ trên cao xuống đó là ngoài nhẹ trong nặng, tổn thương toàn thân hẳn là hình thành khi tiếp đất, nội tạng vỡ nát nhưng chảy máu không nhiều. Trên thi thể không phát hiện vết thương mở, chỉ có xoang mũi và tai chảy ra chút máu đỏ sẫm, quanh mắt có vết xanh tím, chứng tỏ xương sọ bị gãy vỡ. Không có vết thương mở, tức là không bị chảy nhiều máu ra bên ngoài, hiện trường cũng không có vết máu. Cô bé nằm yên lặng ở đó tựa như đang ngủ say vậy.

Tôi đưa tay kiểm tra cổ cô bé, phát hiện một cục u sưng lớn, vì thế tôi lấy kẹp cầm máu gõ nhẹ lên trán cô bé, thấy phát ra tiếng “bộp bộp”. Có thể khẳng định cô bé này rơi từ trên cao xuống dẫn đến gãy xương sọ, khiến não tổn thương mà tử vong.

“Trẻ con bây giờ bị áp lực học tập nặng nề đến vậy sao? Không đến mức hở ra là tự sát chứ?” Tôi cảm khái nói.

“Nghe nói người nhà con bé cũng ít quan tâm. Không cảm nhận được tình cảm gia đình ấm áp có lẽ là nguyên nhân chính.” Anh Tiêu vừa phân tích, vừa giúp tôi cởi y phục của cô bé ra.

Thật không ngờ trên cơ thể cô bé lại xuất hiện vết sẹo mờ mờ.

“Xem ra chúng ta phải phân tích lại động cơ tự sát của cô bé này.” Anh Tiêu nhíu mày.

“Vết sẹo hình tròn, không dính liền với mô liên kết, bề mặt nhăn, có nhiều vết sẹo tương đồng.” Tôi bắt đầu kiểm tra.

“Đây là… vết bỏng vì bị hương đốt cháy mà!” Anh Tiêu nói, “Tuy rằng con bé không phải dạng có cơ địa lưu sẹo (1) vết sẹo nhìn không rõ ràng, nhưng có quá nhiều vết sẹo giống nhau thì phải nghĩ đến khả năng vị que hương làm bỏng”.

“Con bé mới học cấp hai, cũng không phải học sinh cá biệt, là một đứa trẻ ngoan ngoãn đó.” Tôi nói.

“Xem ra, lần này chúng ta đã phát hiện dấu vết phạm tội rồi.” Anh Tiêu tiếc thương lắc đầu, “Con bé bị ngược đãi.”

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh cha cô bé, “Ý anh là bố con bé làm? Có căn cứ gì đâu ạ.”

“Thử nghĩ ngược lại mà xem, con bé trừ lúc đi học thì cũng chỉ ở nhà làm bài tập, làm việc nhà, không đi ra ngoài, làm gì có ai bắt nạt con gái nhà người ta mà không bị tố cáo chứ? Bên cạnh đó, cậu thử nghĩ kĩ về di thư của con bé xem, chỉ có lời nhắn gửi cho mẹ mà không hề nhắc đến bố.” Anh Tiêu phân tích, “Đây là dấu hiệu khác thường. Mẹ con bé đi làm xa nhiều năm, con bé đều do một tay bố chăm sóc, vậy mà trước khi tự sát lại không nói đến bố, vì sao lại thế?”

Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Không đến một phút sau, anh Tiêu lại thay đổi phán đoán.

“Đây có khả năng không chỉ là một vụ ngược đãi.” Anh Tiêu kiểm tra âm đạo của cô bé, nói: “Là cưỡng hiếp.”

Luật pháp Trung Quốc quy định, quan hệ tình dục với trẻ em gái dưới 14 tuổi đều là mang tội cưỡng hiếp.

“Màng trinh có nhiều vết rách cũ, mà tính đến ngày con bé chết cũng chỉ vừa tròn mười ba tuổi rưỡi.” Anh Tiêu bổ sung.

“Chắc… không phải đều là do bố con bé làm chứ?” Tôi tự nhiên cảm thấy buồn nôn, tình tiết ghê tởm trong đầu lại hiện lên.

“Căn cứ vào phân tích vừa rồi, không phải hắn thì có thể là ai?” Anh Tiêu lấy kẹp, kẹp một ít bông rồi quệt vào bên trong âm đạo cô bé. “Dù thế nào cũng phải chờ kết quả khám nghiệm DNA rồi nói. Mặt khác, phải tìm đội cảnh sát để nhanh chóng bắt giam bố cô bé này.”

(1)Cơ địa lưu sẹo: Một số người có cơ địa đặc thù, sau khi bị thương sẽ để lại vết sẹo to, rõ ràng, dễ nhìn thấy.

Sau khi thông báo cho cảnh sát, chúng tôi đem vật chứng đến phòng thí nghiệm DNA.

Bốn giờ sau đã có kết quả: Trong âm đạo người chết có dấu vết tinh dịch, nhưng khi đối chiếu kết quả DNA thì khẳng định kẻ này không có quan hệ thân nhân với cô bé kia.

“Em nói rồi, loại tình tiết ghê tởm này chỉ có trong phim truyền hình thôi, làm sao phát sinh ngoài đời thực được?” Sau khi biết đây không phải vụ việc loạn luân, tôi như trút được gánh nặng.

“Kết quả DNA chỉ khẳng định đây không phải do bố con bé làm, nhưng không nói rằng không phải Lý Bân làm.” Anh Tiêu nói.

Tôi nhanh chóng hiểu rõ ý của anh Tiêu, hỏi: “Anh bảo Lý Bân có khả năng không phải cha đẻ của cô bé này? Như vậy hắn vẫn là kẻ bị tình nghi lớn nhất đúng không?”

“Đúng vậy, nếu con bé không phải con đẻ của Lý Bân, vậy thì khả năng gây án của hắn càng lớn.” Anh Tiêu nói, “Gọi điện hỏi xem, tại sao lâu như thế mà bên cảnh sát chưa thông báo là đã bắt được người.”

Tôi vừa chạm đến điện thoại thì thấy điều tra viên Tiểu Trương hớt hải chạy vào, đầu đầu mồ hôi, ống quần còn xắn cao. “Bên này kết quả thế nào rồi?”

“Có manh mối nhưng không thể khẳng định có phải do Lý Bân làm hay không, bắt được hắn chưa?” Anh Tiêu vội hỏi Tiểu Trương.

“Hắn ta… có khả năng đã trốn rồi.”

Thì ra khi điều tra viên đến nhà của Lý Bân, thì thấy trong nhà chỉ có mẹ của cô bé – Trần Ngọc Bình đang ở nhà. Theo lời kể của Trần Ngọc Bình, sau khi biết con gái đã tự sát, chị ta liền quay lại nhà máy xin nghỉ việc, nhận tiền lương rồi về. Nhưng đến chiếu tối về tới nhà lại không thấy chồng đâu, hơn nữa dụng cụ bắt cá cũng như bộ quần áo hắn hay mặc khi làm việc cũng không thấy. Ban đầu chị ta nghĩ chồng đi bắt cá, đợi cả một buổi tối, mãi đến khi cảnh sát đến tìm cũng không thấy Lý Bân về. Vài người cảnh sát khu vực tìm kiếm ở những chỗ hắn có thể ẩn nấp quanh đó nhưng không thu được kết quả gì.

“Tôi chạy về trước, những người khác đang tìm kiếm ở nơi Lý Bân hay bắt cá rồi.” Tiểu Trương uống sạch cốc nước rồi nói.

Cậu ta nhìn anh Tiêu có vẻ bế tắc, liền cười bí hiểm: “Anh Tiêu, anh xem tôi mang cái gì về đây? Thế nào, đây có thể là chứng cứ đúng không?”

Chúng tôi đưa mắt nhìn, thứ Tiểu Trương cầm trong tay là một cái bàn chải đã cũ. Vào thời điểm đó, cảnh sát ở thành phố Nam Giang đều được trang bị kiến thức cơ bản về việc lấy chứng cứ DNA. Lần này, khi Tiểu Trương đến nhà Lý Bân điều tra, tiện thể cẩm bàn chải hắn thường dùng về, trên bề mặt bàn chải hẳn là có thể lấy được DNA của hắn.

Anh Tiêu rất cao hứng, vội mang bàn chải đến phòng thí nghiệm DNA, nói với người phụ trách tại đó: “Xem ra các cậu lại vất vả rồi.”

Vừa dứt lời, tiếng chuông di động của anh Tiêu chợt vang lên, anh thấy số điện thoại của điều tra viên, lập tức bắt máy: “Thế nào, có thu hoạch gì không?”

“Chúng tôi tìm thấy bên ao nước vài công cụ bắt cá cùng đôi ủng, còn có chiếc thuyền nhỏ của hắn, có lẽ khi hắn bắt cá đã bị rơi xuống nước, chúng tôi đang thử vớt xem sao.”

“Rơi xuống nước?” Kết quả này nằm ngoài dự kiến của chúng tôi. Anh Tiêu nói: “Đi thôi, chúng ta đến hiện trường.”

Chúng tôi ngồi trên xe hơn ba tiếng đồng hồ, vượt qua con đường gập ghềnh mới đến được hiện trường hoang vu. Khi chúng tôi đến nơi, thi thể của Lý Bân đã được vớt lên đặt trên bờ, thi thể ướt sũng, tóc còn nhỏ nước, giữa ánh chiều tà trông rất âm u đáng sợ.

Đứng quanh thi thể có vài cảnh sát cũng sũng nước, có vẻ như đã phí không ít sức lực mới vớt được thi thể. Trần Ngọc Bình đã đến hiện trường, ngồi ngẩn ngơ một chỗ, trưởng thôn nói gì chị ta đều như không nghe thấy. Chị ta cứ bình tĩnh ngồi như vậy, chỉ nhìn xa xăm, không cử động, không thống khổ, không tuyệt vọng, không đau thương.

Lý Bân vẫn mặc quần áo chỉnh tề, móng tay xanh tím, sùi bọt mép, rõ ràng là triệu chứng ngạt thờ, môi miệng và cổ họng không có tổn thương, khoang bụng trương phình. Tôi dùng kẹp cầm máu, banh mũi thi thể ra, phát hiện thấy bên trong ngập cát bùn, cạy hàm răng ra xem thấy khoang miệng cũng đầy bùn đất, đây đều là triệu chứng chết chìm. Chết chìm chính là khi rơi xuống nước vẫn còn sống, sau ngạt nước chết đuối, chứ không phải chết rồi mới bị ném xuống nước. Điểm này đã được xác minh.

“Có triệu chứng chết chìm rất rõ ràng.” Tôi vừa khám nghiệm vừa nói với anh Tiêu, “Chẳng lẽ hắn sợ tội nên tự sát?”

“Không đâu, nếu hắn muốn tự sát, sẽ không mang theo nhiều công cụ như vậy, còn có cả thuyền nhỏ nữa.” Anh Tiêu chỉ vào chiếc thuyền cùng vài công cụ bắt cá vương vãi bên cạnh.

“Đúng, anh nói có lý. Nhưng hắn ta rất giỏi bơi lội, làm sao sơ ý chết đuối được?” Tôi nghi hoặc hỏi.

“Hoàn toàn có khả năng. Nhìn dưới đáy ao xem, có rất nhiều rong rêu!” Một người cảnh sát vừa tham gia vớt thi thể nói chen vào. Tay anh ta dùng gậy khoắng khoắng dưới nước, “Thấy không? May là chúng tôi đứng hai bên bờ rồi dùng gậy trúc vớt lên, chứ nếu xuống nước thì chắc mai lên bàn thờ ngồi rồi.”

“Hắn ta bơi lội giỏi, chẳng ai muốn giết hắn mà lại đi đẩy xuống nước cả. Vì vậy chỉ có thể là hắn sơ ý rơi xuống nước, sau đó bị rong quấn lấy chân dẫn đến chết đuối.” Tôi rất hài lòng với phân tích này của mình, cảm thấy đây là phân tích không hề sơ hở.

Anh Tiêu không nói gì, chỉ yên lặng dùng gậy thăm dò thử độ sâu của ao nước và độ cao của rong rêu dưới ao.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của anh Tiêu vang lên, là phòng thí nghiệm DNA gọi tới. Đúng như kết quả được anh Tiêu dự đoán trước, tinh dịch còn sót lại trong người cô bé cấp 2 và DNA trên bàn chải của Lý Bân đồng nhất với nhau.

Tuy rằng chúng tôi đã cẩn thận lấy thêm mẫu máu trong tim của Lý Bân về khám nghiệm DNA để đề phòng sai sót, nhưng chúng tôi đều hiểu, vụ án cưỡng hiếp này hẳn là do Lý Bân làm. Hiện giờ Lý Bân đã chết đuối, bản án sẽ được hủy bỏ dựa vào quy định của pháp luật.

Dù vậy tâm tình của tôi vẫn suy sụp vô cùng. Thật là ác giả ác báo. Chỉ buồn cho cô bé kia, còn nhỏ như thế mà đã chịu tổn thương tâm lý quá lớn, thân thể lại chịu quá nhiều đau đớn, cuối cùng kết thúc cuộc đời của mình ở lứa tuổi đẹp nhất, quả là đáng thương.

Anh Tiêu bỗng nghĩ ra điều gì đó, bèn đi đến bên Trần Ngọc Bình, ngồi xuống châm thuốc lá, nhỏ giọng hỏi: “Hai người không phải cha mẹ ruột của con bé đúng không?”

Trần Ngọc Bình nghe nói như thế, như bị kim châm, nhảy dựng lên, trong mắt ngập tràn hoảng sợ: “Ai bảo vậy? Anh đừng dựng chuyện!”

Anh Tiêu vẫn ngồi đó, nhìn chằm chằm vào mắt Trần Ngọc Bình. Hai người cứ vậy im lặng so kè nhau, chừng hai phút sau, Trần Ngọc Bình thua trắng.

“Con gái là do tôi sinh ra, nhưng nó không phải con của Lý Bân. Tôi đã mang thai trước khi kết hôn với Lý Bân.” Trần Ngọc Bình giống quả bóng xì hơi, ngồi dựa vào đống cỏ khô, nước mắt từ từ rơi xuống.

Thật ra, những năm gần đây việc giám định quan hệ thân nhân đã không còn xa lạ. Người dân đều biết cơ quan công an là nơi có kỹ thuật xét nghiệm nhân thân tiên tiến nhất, vì thế chị ta không thể nói dối chúng tôi được.

“Lý Bân có đối xử tốt với con gái chị không?” Anh Tiêu ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm vào Trần Ngọc Bình.

“Tốt… À… không… tôi không biết, tôi luôn đi làm xa nhà, không biết chuyện gì cả.” Trần Ngọc Bình thảng thốt, nói năng lộn xộn.

Anh Tiêu không hỏi thêm nữa, cúi lưng, cùng tôi rửa tay chân, thu dọn đồ đạc, khi anh quay đầu nhìn lướt qua Trần Ngọc Bình, chị ta chợt nhận ra rồi vội vã tránh ánh mắt ra chỗ khác.

“Chúng ta đi thôi, đưa thi thể về trung tâm.”

Suốt dọc đường về, anh Tiêu không nói gì, chỉ yên lặng nhìn ra ngoài cửa số, mặc cho con đường gập ghềnh khiến chúng tôi cùng thi thể xóc lên xóc xuống.

Đêm nay, tôi mơ rất nhiều điều, mơ thấy cô bé kia khóc lóc, mơ thấy Lý Bân biến thành quỷ đuổi đánh chúng tôi. Những giấc mơ quá thật, khiến tôi như nghẹn thở, thậm chí tiếng chuông đồng hồ báo thức cũng không nghe thấy.


Sáng ra, anh Tiêu gõ cửa phòng ký túc xá của tôi: “Dậy đi, chuẩn bị giải phẫu ngay.”

“Giải phẫu?” Tôi cố nhớ lại, không có án mạng mà? Làm gì có vụ án nào cần giải phẫu?

Thế nhưng tôi vẫn phải phục tùng lệnh cấp trên, vì thế tôi nhanh chóng đánh răng rửa mặt, rồi chạy vội đến phòng giải phẫu.

Nằm trên bàn giải phẫu, là Lý Bân.

“Lý Bân? Rõ ràng hắn chết đuối, sao còn phải giải phẫu làm gì?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Anh Tiêu cười: “Tôi cũng biết là hắn chết đuối, nhưng vẫn còn chút nghi vấn nên đêm qua tôi đã xin phép lãnh đạo để hôm nay tiến hành giải phẫu. Tốt nhất là đề phòng bỏ sót chi tiết nào đó.”

“Anh nghi ngờ điều gì?”

“Cô bé kia đã chết, hơn nữa trong cơ thể con bé còn tìm thấy tinh dịch, suy ra một đêm trước đó con bé còn quan hệ tình dục với Lý Bân. Nếu Lý Bân biết chúng ta muốn mang thi thể cô bé ra khám nghiệm thì hắn sẽ phải sợ bị phát hiện, chứ đâu thể nhàn nhã đi bắt cá? Trừ khi tố chất tâm lý của hắn quá tốt, hoặc quá vô tâm?” Anh Tiêu nói tiếp, “Mặt khác, hai tay hắn rất sạch sẽ.”

“Tay ấy ạ? Sạch thì làm sao? Chuyện này chẳng giải thích được gì cả?” Tôi hỏi.

“Tôi cũng không dám nói bừa, nhưng tôi biết, nếu như hắn ta bị rơi xuống nước rồi bị rong rêu cuốn mà chết, thì căn cứ theo lý thuyết co rút, trong tay hắn phải có bùn đất hoặc rong rêu gì đó, đúng không?”

Chúng tôi đều hiểu, ở thi thể chết đuối, vì mong muốn được sống thúc giục cộng thêm ngạt thở dẫn đến thi thể co rút, bình thường sẽ có bùn đất, rong tảo kẹt trong kẽ tay.

Mà trong bàn tay của Lý Bân, lại hoàn toàn sạch sẽ.

Chúng tôi bắt đầu tiến hành giải phẫu thi thể Lý Bân trong yên lặng. Kiểm tra bên ngoài thi thể vẫn xác định là có triệu chứng bị chết đuối. Ngoài ra, nội tạng bị xuất huyết, máu trong hai bên ngăn tim trái phải có máu không giống nhau, trong phổi có nước, sờ vào như se tóc (1), trong khí quản có cát bùn và rong rêu, dạ dày bị tràn dịch, xác định mẫu tảo ở hiện trường đồng nhất với mẫu tảo tìm thấy trong thi thể. Tất cả triệu chứng này đều chứng thực Lý Bân chết đuối tại cái ao nhỏ kia.

Qua hai tiếng đồng hồ khám nghiệm tử thi, trừ việc chắc chắn rằng Lý Bân chết đuối, còn lại không có phát hiện gì mới. Vì thế anh Tiêu và tôi cảm thấy vô cùng chán nản.

Chúng tôi chống tay xuống bàn giải phẫu, cứ vậy đứng ngây người ra, cùng nhìn chằm chằm vào thi thể. Đột nhiên, ánh mắt anh Tiêu lóe lên.

Tôi nhìn theo, thấy màu da dưới nách Lý Bân có chút kỳ lạ, nhưng lại không thể xác định là vì sao.

“Chỗ này hình như là xuất huyết!” Anh Tiêu nói, “Cắt ra xem.”

Xuất huyết dưới da, thi ban hoặc thối rữa đều khiến da có màu sắc dị thường, như bình thường chỉ cần căn cứ vào kinh nghiệm mà dùng mắt thường phân biệt. Nhưng đôi khi gặp trường hợp không thể xác định rõ ràng, lúc đó cần cắt ra để xem tình trạng mặt cắt dưới da, từ đó đưa ra kết luận chính xác.

Tôi dùng dao phẫu thuật cẩn thận cắt dọc theo phần da có màu sắc khác thường kia, phát hiện có dấu hiệu xuất huyết dưới da.

“Xuất huyết dưới da thế này thường không gặp nhiều. Em đoán tổn thương này là do đu xà kép đây mà.” Tôi đùa đùa.

“Cũng dễ hiểu thôi, tổn thương ở vị trí này có khả năng là do bị người khác tóm lấy hai bên nách rồi lôi đi mà thành.” Anh Tiêu nói xong, tôi liền hiểu ra ngay.

“Hơn nữa, hiện tượng xuất huyết chắc chắn hình thành khi còn sống (2).”

Tôi thắc mắc, “Nhưng làm sao anh biết những chỗ xuất huyết này có quan hệ trực tiếp đến cái chết của Lý Bân?”

“Xuất huyết dưới da có quá trình nhận biết rất rõ ràng.” Anh Tiêu dùng cánh tay đẩy đẩy kính mắt, “Thời điểm mới bị xuất huyết sẽ không có biểu hiện trên mặt da, dần dần sau đó mới xuất hiện. Đầu tiên là bầm tím, khi máu từ từ tan đi đi, màu da chỗ bị xuất huyết sẽ chuyển dần sang xanh tím, xanh, xanh vàng, thậm chí có lúc còn biến thành màu vàng sẫm.”

“Vậy ý anh là không lâu sau khi bị thương dẫn đến xuất huyết dưới nách, Lý Bân đã tử vong, cho nên chưa có biểu hiện rõ ràng trên bề mặt da. Nếu như vậy, hai vết xuất huyết này có liên quan mật thiết đến cái chết của Lý Bân, phải không ạ?” Tôi nghe một hiểu mười, nói đế theo.

“Như tôi đã nói, tổn thương này hẳn là do Lý Bân bị tóm hai bên nách rồi lôi đi, lúc đó Lý Bân lại chưa chết.’ Anh Tiêu đăm chiêu nói, “Vậy thì…”

“Lý Bân lúc ấy đang hôn mê!” Tôi cướp lời.

“Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?” Anh Tiêu cười, hỏi tôi.

Tôi không chần chừ nói, phải lấy máu trong tim của Lý Bân, lấy thêm mẫu trong dạ dày và mẫu mô gan, sau đó mang đi khám nghiệm độc tố.

“Khi chúng ta mổ dạ dày thấy trong đó đầy thức ăn, không có mùi rượu.” Tôi nói, “Chứng tỏ Lý Bân chết sau khi ăn không lâu, hơn nữa hắn không uống rượu, vì thế chỉ có thể là hôn mê do bị đánh thuốc.”

Tôi suy nghĩ một chút, nói tiếp: “Vì hắn ta bị ném vào nước trong tình trạng hôn mê sâu nên dù hắn có dấu hiệu chết đuối, nhưng hai tay lại không có dấu vết nắm phải bùn đất hay rong tảo.”

Anh Tiêu khen ngợi gật đầu: “Phân tích rất tốt, chúng ta sẽ kết hợp với kết quả khám nghiệm trước đó để tiến hành phân tích. Đúng như cậu vừa nói, vụ án này có khả năng do hung thủ muốn lợi dụng tình huống Lý Bân làm nghề đánh bắt cá, cố tình đánh thuốc mê hắn, sau đó ném hắn xuống nước, ngụy trang thành sơ ý chết đuối.”

“Nếu như vậy, người bị tình nghi lớn nhất là Trần Ngọc Bình.” Anh Tiêu nhìn trần nhà, “Con chị ta bị tên Lý Bân ác ôn kia làm hại, cuối cùng phải tự tử. Như vậy Trần Ngọc Bình có động cơ giết người. Không biết cậu có để ý không, khi Trần Ngọc Bình tới hiện trường tự sát của con gái, tôi có hỏi chị ta vài điều, thấy ánh mắt chị ta rất khác thường.”

Tôi hồi tưởng lại. Quả thực nhìn thấy thi thể con gái mà chị ta không hề đau buồn cũng không phẫn nộ, đối với câu hỏi cô bé có phải con đẻ không lại có phản ứng quá khích, chứng tỏ nội tâm Trần Ngọc Bình rất khác thường.

Giải phẫu khám nghiệm tử thi kết thúc, tôi cùng anh Tiêu về văn phòng. Chúng tôi không nói gì, cùng chìm vào trầm tư. Nếu đã xác định Lý Bân bị người khác giết hại, vậy phải làm thế nào để tìm ra chứng cứ phạm tội của hung thủ?

Kết quả xét nghiệm độc tố cho thấy, trong máu, dạ dày và gan của Lý Bân đều có thành phần thuốc ngủ.

Suy đoán của anh Tiêu đã được khẳng định. Nói cách khác, chúng tôi đã thành công trong việc từ một dấu hiệu rất nhỏ mà phát hiện ra vụ án mạng này.

Điều tra viên ngồi trong văn phòng nghe chúng tôi nói ra suy đoán của mình, sau đó hỏi: “Làm sao để điều tra phá án bây giờ? Các anh có ý gì hay không?”

Tôi liền đờ người ra. Đúng vậy, trong vụ án này không có vật chứng cụ thể, làm sao phá án đây? Chắc chắn không thể vì Trần Ngọc Bình có động cơ phạm tội mà ngay lập tức gán tội cho chị ta được.

“Thử cách này xem sao.” Anh Tiêu nói, “Ngày cô bé kia tự sát, chúng ta đều thấy Trần Ngọc Bình ngồi xe đến hiện trường, sau đó lại đi ngay. Các cậu bắt đầu điều tra hành động của chị ta từ thời điểm đó, chú ý xem xét camera theo dõi tại các bệnh viện và tiệm thuốc ở vùng lân cận.”

Kết quả điều tra được gửi về rất nhanh chóng. Theo như lời khai của Trần Ngọc Bình, sau khi chị ta rời khỏi nơi con gái mình tự sát liền quay trở về nhà máy, bỏ việc xong chị ta lại đi xe bus về nhà. Nhưng Trần Ngọc Bình giấu đi một chi tiết quan trọng: Trên đường đi về nhà, chị ta xuống xe, vào một tiệm thuốc bên đường rồi lại bắt xe bus đi tiếp. Chứng cứ quan trọng này đã được camera của tiệm thuốc đó ghi lại.

“Được rồi, vừa thẩm vấn Trần Ngọc Bình, vừa đi tìm người bán thuốc hỏi xem.” Anh Tiêu và tôi đều giống nhau, tuy rằng biết vụ án đã được phá, nhưng trong lòng lại không hào hứng chút nào. Chúng tôi đều hiểu, nguyên nhân của vụ giết người này bắt nguồn từ cơn giận dữ của một người mẹ thương con.

Khi bị cảnh sát đưa đi, Trần Ngọc Bình biết sự tình đã bại lộ, chị ta không hề chống cự, trực tiếp khai nhận toàn bộ vụ án: “Tôi mang thai trước khi kết hôn với Lý Bân, khi sinh con ra hắn đã biết đó không phải con gái hắn. Lúc đó hắn nói hắn tha thứ cho tôi, tôi tin hắn, nhưng không ngờ hắn lại che giấu giỏi đến vậy, chờ tới hơn mười năm sau mới trả thù tôi. Hắn đánh đập mẹ con tôi. Tôi bị đánh đến tối tăm mặt mũi, giận quá bỏ nhà đi làm xa. Gần đây tôi mới biết, hắn thừa dịp tôi đi làm xa nhà, nhiều lần cưỡng hiếp con gái tôi. Từ khi đó, tôi đã có ý định giết hắn. Con gái tôi chết đi lại càng khiến tôi hạ quyết tâm, phải giết bằng được thằng cầm thú ấy.” Trần Ngọc Bình nước mắt giàn giụa, nhưng nước mắt không giấu được vẻ mặt đầy căm hận của chị ta. “Tôi đi mua thuốc ngủ, khi về đến nhà thấy thằng súc sinh đang ăn cơm. Tôi liền bỏ thuốc ngủ vào bát canh của hắn. Hắn ăn canh xong liền lăn ra ngủ như lợn chết. Tôi thay quần áo cho hắn, mang theo cả dụng cụ bắt cá, rồi lôi hắn lên xe ba bánh, chạy đến bên ao nước, sau đó ném hắn ta xuống ao.”

Đội trưởng đội hình sự mặt tái xanh, kể lại toàn bộ câu chuyện của Trần Ngọc Bình cho chúng tôi. Tôi biết, chúng tôi đều cảm thấy tiếc thương cho thảm cảnh này.

“Rốt cuộc là ai sai trước đây?” Tôi mông lung nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài trung tâm pháp y, “Vì sao không giải quyết mọi chuyện theo pháp luật?”

Anh Tiêu cũng hết sức thương cảm nói: “Là ai sai cũng không quan trọng nữa rồi, đáng thương nhất là sinh mệnh bé nhỏ vô tội kia, con bé cứ thế trở thành vật hi sinh cho một mối duyên nghiệt ngã.”

(1)Trong phổi người chết đuối thường có một lượng chất lỏng lớn, khi bác sĩ pháp y xoa nắn phổi sẽ có cảm giác như đang sờ lên một lọn tóc, cảm giác này thường được gọi là “cảm giác se tóc”. Cách này được dùng để xác định xem có phải phổi thay đổi do chết đuối hay không.

(2) Chỉ khi còn sống thì cơ thể con người mới có một số phản ứng như chảy máu, ứ máu, nuốt, tắc mạch máu… Từ đó người ta có thể xác định vết thương hình thành từ khi còn sống hay sau khi chết mới có. Phản ứng này được gọi là phản ứng sinh hoạt.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon