Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 6

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 6
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 6: Vụ án thứ sáu – Nửa dấu tay nhuốm máu


“Reng reng…” Một hồi chuông điện thoại vội vã vang lên trong phòng trực ban nhàn rỗi, kéo tôi ra khỏi cơn mộng đẹp. Tôi dụi đôi mắt kèm nhèm, nhìn thấy anh Tiêu ở giường bên cạnh bật dậy, nhảy đến bên điện thoại.

Tôi biết sự phản ứng nhanh nhẹn của anh hoàn toàn không phải do phấn khởi, mà là một loại phản xạ có điều kiện.
Nhiều năm sau đó, tôi mới hiểu rõ cảm giác thấp thỏm khi nghe tiếng điện thoại vang lên giữa đêm khuya khoắt. Tôi nghĩ có lẽ cảnh sát cũng giống như tôi, đều vô cùng mẫn cảm với tiếng chuông điện thoại. Hơn nữa phản ứng còn vô cùng mãnh liệt. Không chỉ vậy, chúng tôi luôn phải sẵn sàng chờ điện thoại 24/24.

“Trung tâm pháp y xin nghe.”

“Chúng tôi gọi từ trung tâm chỉ huy 110(1), khu Phong Hoa có một vụ án mạng, cảnh sát khu vực đã bắt đầu tiến hành bảo vệ hiện trường, trong 20 phút nữa các anh phải có mặt tại đó.”

Còn không kịp rửa mặt, tôi và anh Tiêu xách theo hộp dụng cụ khám nghiệm, lao lên xe, phóng như chớp đến khu chung cư Phong Hoa ở ngoại thành Nam Giang. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, giờ mới 5 rưỡi sáng.

Chúng tôi tới nơi khi trời còn tờ mờ sáng. Sáng sớm nên cũng không có nhiều người dân hiếu kì đứng ngoài nhìn ngó. Cảnh sát khu vực đã kéo dải ngăn cách bên ngoài cửa, hiện trường nằm ở nhà số 23, tầng 4 khu chung cư. Ngoài cửa có hai cảnh sát khu vực đứng nghiêm chỉnh bảo vệ hiện trường.

Người báo án là một cán bộ về hưu sống ở tầng trên, lúc 5 giờ sáng ông ấy dậy đi tập thể dục, vô tình phát hiện cửa nhà nạn nhân khép hờ, đẩy cửa ra thấy mùi máu xộc lên. Vì lúc đó trời chưa sáng, trong nhà lại không bật đèn nên ông ấy lấy đèn pin cá nhân soi vào. Ông chỉ nhìn ra một bóng đen nằm trên sàn nhà, gọi vài câu cũng không phản ứng gì, lờ mờ thấy rất nhiều máu tràn trên sàn nhà, vậy nên ông chạy ngay về nhà gọi 110.

Chủ nhà tên Lưu Cương, là một huấn luyện viên tại phòng tập thể hình gần đó.Vợ Lưu Cương làm việc tại thành phố khác cách đây 200km, mỗi tháng về nhà một lần vào cuối tuần giữa tháng. Hai người kết hôn đã ba năm nhưng chưa có con. Tình cảm vợ chồng vẫn bình thường, lại sống ở hai nơi khác nhau, do chưa thâm nhập điều tra kĩ càng nên chúng tôi không có manh mối giá trị nào về vợ chồng họ.

Hiện trường là một căn nhà hai gian, mở cửa ra thấy ngay một bên đặt tủ giày, một bên là nhà vệ sinh. Bước vào trong nhà sẽ tới phòng khách, đây cũng chính là hiện trường trung tâm. Phía đông phòng khách có hai cánh cửa thông ra hai phòng khác nhau, phía tây thì đi thẳng vào bếp. Cửa sổ đều khóa chặt, tức là người ta không thể đột nhập vào nhà qua cửa sổ được. Khóa ngoài cửa lớn cũng không có dấu hiệu bất thường.

Diện tích phòng khách chỉ khoảng 7 đến 8 mét vuông, máu loang khắp sàn nhà, nhiều tới mức không có chỗ đặt chân. Trên những cánh cửa cũng văng đầy vết máu, có những dấu máu phun tung tóe và cả những vết máu trầy trượt lan ra.

Người chết chính là Lưu Cương, anh ta nằm thẳng tắp ở chân tường phía tây, hai mắt mở trừng trừng, miệng há hốc, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng, cảm giác như anh ta đang nhìn những kẻ sắp bước vào hiện trường như chúng tôi. Sau khi dùng đèn khám nghiệm soi khắp thi thể, chúng tôi phát hiện phần đầu hơi biến dạng, phần cổ máu thịt bầy hầy, nhìn không rõ ràng. Quần áo nạn nhân vẫn chỉnh tề, có thể thấy người này là một huấn luyện viên thể hình rất cường tráng.

“Giết một người cao to như thế, xem ra hung thủ là một tay ghê gớm đấy!” Tôi thở dài, nói.

Kỹ thuật viên kiểm nghiệm dấu vết cẩn thận kiểm tra hiện trường, cuối cùng không tìm được vật chứng nào có giá trị. Chỉ thấy nửa dấu tay nhuốm máu in lên tường gần cửa, so sánh dấu vân tay thì xác định đây là dấy tay của Lưu Cương.

Vì sàn nhà đã bị máu nhuộm kín, chúng tôi chỉ có thể đặt một cái “cầu” nho nhỏ chuyên dùng trong khám nghiệm hiện trường, từng bước một tiến về phía thi thể.

Tôi đeo găng tay, bắt đầu tiến hành khám nghiệm những bước cơ bản. Khi chạm vào xương sọ của Lưu Cương thấy rõ cảm giác xương ma sát, hẳn là xương sọ đã vỡ nát rồi. Trên cổ họng có một vết cắt rất lớn, toàn bộ động mạch cổ, tĩnh mạch cảnh, khí quản, thực quản đều đứt lìa, để lộ ra xương cổ trắng ởn, xung quang cổ có vũng máu lớn, máu đã bắt đầu đông lại.

Đối với những thi thể mất máu quá nhiều, thi ban thường nhạt màu, khó phát hiện. Các khớp xương vẫn chưa có dấu hiệu cứng lại, giác mạc vẫn sáng. Tôi nghĩ người này chết chưa lâu, liền lấy trong hộp dung cụ ra một chiếc nhiệt kế, đo nhiệt độ ở trực tràng, căn cứ vào độ ấm của thi thể mà tính toán thời gian tử vong. Anh Tiêu ở bên cạnh kiểm tra kỹ hai bàn tay Lưu Cương.

Thấy tôi bận bịu tính toán thời gian tử vong, anh Tiêu quay đầu nhìn ngó, rồi mỉm cười: “Anh ta chết vào khoảng 11 rưỡi đêm qua phải không?”

Tôi vô cùng sửng sốt: “Anh… làm sao anh biết được? Chuyện này… nhìn tay cũng phát hiện ra sao?” – Quả thực thời gian tôi tính ra là 11 rưỡi đêm qua.

Anh Tiêu cười hinh hích: “Cậu tính toán cũng nhanh nhẹn đấy, nhưng phải tăng thêm khả năng quan sát đi.” Nói xong, anh chỉ vào đồng hồ đeo trên cổ tay thi thể.

Tôi đưa mắt nhìn cổ tay Lưu Cương, bề mặt chiếc đồng hồ đã vỡ vụn hoàn toàn, nhìn kỹ lại thì thấy kim đồng hồ không hề chuyển động, vẫn dừng ở 11 giờ 27 phút. Hẳn là lúc nạn nhân đánh nhau với hung thủ đã làm hỏng đồng hồ.

Xem xét toàn bộ hiện trường, thấy dấu vết đánh nhau rất rõ ở phòng khách, còn lại các phòng khác trong nhà đều không có phát hiện gì. Trừ nửa dấu tay máu trên tường ra, trên mặt đất cũng chỉ có phòng khách là nhuốm máu. Hơn nữa tại đây không phát hiện được bất cứ vật chứng chứng minh tội phạm nào, điều này làm cho toàn bộ thành viên trong đội khám nghiệm hiện trường vô cùng chán nản.

“Đưa thi thể về trung tâm để tiến hành khám nghiệm giải phẫu.” Anh Tiêu lau mồ hôi trên trán, nói giọng bất đắc dĩ.

Lúc chúng tôi rời khỏi hiện trường, cha mẹ và vợ của nạn nhân đã tới Nam Giang, vội chạy đến hiện trường. Ba người đứng ở cửa, ôm nhau khóc òa lên, vừa khóc vừa gọi tên Lưu Cương.

Tuy chúng tôi đều đã có một số suy đoán trong lòng, nhưng lại chưa hiểu được toàn bộ vụ án cũng như chưa tìm ra phương hướng phá án. Vậy nên trên đường về, mọi người đều yên lặng cúi đầu, chìm vào suy nghĩ của riêng mình, hoàn toàn không nói chuyện với nhau.

Sau khi trở về trung tâm pháp y, tôi và anh Tiêu không cần ăn cơm trưa, lập tức tiến hành giải phẫu thi thể.

Nguyên nhân tử vong được xác định rất nhanh chóng, Lưu Cương bị chấn thương sọ não dẫn đến xuất huyết quá nhiều mà chết.

Bác sĩ pháp y khi đưa ra kết luận nguyên nhân tử vong cần phải có các thông tin: Nguyên nhân chính dẫn đến cái chết, những nguyên nhân khác có khả năng ảnh hưởng đến nguyên nhân chính. Khi có hai hoặc nhiều nguyên nhân có khả năng dẫn đến tử vong, nhưng lại không thể phân biệt được đâu là nguyên nhân chính, thì được gọi là nguyên nhân tử vong kết hợp.

Trong vụ án này, Lưu Cương bị một vật đầu tù dạng như chày, búa… đập vào đầu nhiều lần, tạo thành tổn thương rộng khắp dưới da đầu, cùng nhiều vết rạn phân tán khắp hộp sọ, nhiều chỗ bị đánh vỡ nát, não tím bầm do chảy máu bên trong, sọ não tổn thương nặng dẫn đến tử vong. Nhưng phần cổ họng của Lưu Cương lại có vết thương rất lớn, hình thành khi Lưu Cương còn sống, lượng máu chảy quá nhiều cũng có thể là nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh ta. Chúng tôi cho rằng đây là nguyên nhân tử vong kết hợp.

Anh Tiêu nhìn kỹ vết thương lớn ở cổ Lưu Cương. Nếu không phải xương cổ vẫn dính liền thì vết thương này có thể khiến nạn nhân đầu lìa khỏi cổ.

Anh Tiêu chỉ vào hai đầu vết thương, nói: “Cậu nhìn chỗ này xem.”

Tôi nhìn chăm chú vào vết thương, phát hiện ra hai đầu vết cắt đều có đuôi, trông giống như khóe mắt chân chim của người lớn tuổi. Đếm đi đếm lại, phần đuôi này có bảy, tám nhánh, rất nông, chỉ hơi xước da.

“Dấu vết này chứng tỏ điều gì?” Anh Tiêu hỏi.

Tôi biết, vết này được gọi là vết thương cắt thử, thường gặp ở những vụ tự sát, nhưng vụ này chắc chắn là bị giết rồi. Tôi nhất thời không hiểu ra, liền lắc lắc đầu.

Anh Tiêu nói: “Dấu vết này nhìn giống vết cắt thử, nhưng thực ra hình thành do nhiều lần cắt đi cắt lại ở cùng một vị trí. Vì lực cắt xuống cổ chếch đi, là cổ lại là dạng trụ tròn, nên vết cắt sẽ bị giảm cường độ về hai bên, cắt nhiều lần sẽ dẫn đến vết thương rất lớn, hai bên đầu vết thương sẽ có nhiều vết xước chân chim thế này.”

Tôi gãi đầu, điều này tôi cũng biết, nhưng vẫn không hiểu được ý anh Tiêu.

Anh Tiêu nói tiếp: “Tổn thương ở cổ, so với tổn thương ở đầu có điểm khác nhau, chính là ở chỗ tập trung vết thương. Tổn thương ở đầu thường phân tán, khớp với tình hình tranh chấp giữa hai bên. Tổn thương ở cổ lại tập trung một chỗ, máu chảy từ trước ra sau, chứng tỏ vết thương ở cổ hình thành khi nạn nhân đã ngã xuống đất, không còn khả năng chống cự.”

Tôi lại gãi đầu. Cái này tôi… cũng biết rồi.

Đột nhiên, tôi nhận ra dụng ý của anh ấy: “Em hiểu rồi, anh Tiêu. Anh muốn nói là người chết rõ ràng đã mất đi khả năng chống cự, hơn nữa tổn thương đã đủ làm hắn chết, vậy vì sao hung thủ còn muốn cắt cổ một người chẳng còn chống cự được nữa, đúng không? Em cảm giác là do hung thủ sợ Lưu Cương chưa chết hẳn. Cho nên em nghĩ hung thủ là người quen.”

Anh Tiêu gật đầu khen ngợi: “Đúng rồi. Ý tôi là như vậy đấy. Nếu đã xác định là người quen gây án, vậy cậu xem người này đi vào hiện trường lúc nào và bằng cách nào?”

(1)110 ở Trung Quốc tương đương với 113 ở Việt Nam.

Trên đường trở về trung tâm pháp y, tôi cố làm sáng tỏ suy nghĩ của mình. Tôi đã hiểu rõ vấn đề anh Tiêu đưa ra như lòng bàn tay: “Quần áo người chết vẫn chỉnh tề, bên cạnh thi thể còn phát hiện ra bộ vệ sinh cá nhân chuyên dùng ở trung tâm thể hình, phòng ốc trong nhà cũng không bật đèn. Kết hợp với thời gian tan làm của Lưu Cương, em cho rằng hung thủ không phải đến nhà sau khi nạn nhân trở về, mà là vào nhà cùng lúc với anh ta, hơn nữa vừa vào nhà liền lập tức tấn công. Vậy nên cần tập trung điều tra những người đã gặp Lưu Cương tại trung tâm thể hình, hoặc những người anh ta gặp lúc tan làm.”

“Cậu căn cứ vào đâu mà nói Lưu Cương vừa vào nhà liên bị tấn công?” Anh Tiêu đặt ra câu hỏi khác.

“Có căn cứ. Hành lang dẫn ra phía cửa có dấu tay dính máu của Lưu Cương, nhưng tại đây lại không có dấu vết tranh chấp hay vết máu khác. Vì sao đánh nhau gây thương tích ở phòng khách, mà gần cửa lại có dấu tay máu? Kết hợp với việc Lưu Cương mặc quần áo chỉn chu nhưng lại đi dép lê, em nghĩ dấu tay máu ở cửa hình thành là do lúc anh ta thay giày thì bị tấn công từ sau lưng, dẫn đến vết thương trên đầu, anh ta đưa tay che vết thương theo bản năng, khi đó trên tay sẽ dính máu. Trên đầu bị thương khiến Lưu Cương choáng váng, anh ta nhất định sẽ đưa tay lên vịn tường, do đó mới để lại nửa dấu tay nhuốm máu. Sau đó anh ta bị hung thủ đẩy vào phòng khách, cùng hung thủ phát sinh tranh chấp. Vì bị thương ở đầu từ trước, nên dù anh ta có to khỏe đến mấy cũng không thể ngăn được hung khí, cuối cùng mới xảy ra thảm kịch này.”

“Có lý lắm!” Anh Tiêu giơ ngón tay cái lên, “Tôi đồng ý với suy đoán của cậu. Nhưng tại sao hung thủ không hành động ở chỗ vắng người bên ngoài chung cư, mà nhất định phải chờ đến lúc về nhà mới ra tay?”

Tôi liền giải thích khúc mắc: “Có phải vì hắn muốn tìm thứ gì trong nhà Lưu Cương?”

“Nếu là người quen, biết rõ nhà của Lưu Cương, thì vì sao hắn không giết người ở ngoài, lấy chìa khóa rồi tự vào nhà tìm kiếm?”

“Có lẽ hung thủ không biết nhà Lưu Cương, hoặc không biết Lưu Cương đang sống một mình, cho nên phải làm thế để biết nhà anh ta ở đâu hoặc xác nhận trong nhà không có ai mới ra tay?”

Anh Tiêu nghe tôi nói như vậy, gật đầu: “Không thể loại trừ hai khả năng mà cậu vừa đưa ra.”

Kết thúc khám nghiệm tử thi cũng đã 4 giờ chiều, tôi và anh Tiêu bụng đói cồn cào, vội vã chạy xuống căn tin tìm cơm ăn. Lúc ăn cơm, anh Tiêu hỏi tôi: “Cậu nói xem, liệu có người núp trong nhà từ trước không?”

“Không có khả năng đó đâu anh. Căn cứ vào thông tin điều tra viên cung cấp, bình thường Lưu Cương rất cẩn thận, chìa khóa nhà chỉ do anh ta và vợ giữ, ngay cả cha mẹ anh ta cũng không có. Vợ anh ta lại đi làm xa. Khi chúng ta tới hiện trường thì chị ta mới nhận được tin báo. Chúng ta khám nghiệm hiện trường xong chị ta mới tới. Điều tra viên đã gọi điện hỏi giám đốc chỗ chị ta làm, xác nhận hai ngày nay chị ta vẫn đi làm bình thường.” Tôi tràn ngập tự tin nói.

“Ờ.” Anh Tiêu lại bắt đầu ăn như rồng cuốn.

Chúng tôi ăn cơm trong yên lặng, không hề nhắc đến vụ án nữa.

“Cậu nghĩ sao về số người gây án?” Anh Tiêu hỏi.

“Tuy rằng ở hiện trường xác định có hai loại hung khí khác nhau, một là chày đầu tù, một là dao sắc nhọn, nhưng thời gian sử dụng có trình tự trước sau. Nên em nghĩ là do một người gây ra.”

“Nhưng một người ra tay có cần mang theo hai hung khí không?” Anh Tiêu tiếp lời.

“Chuyện này… chuyện này… có khả năng chứ. Có khi là do hắn đã tính kỹ từng bước gây án.” Tôi nghĩ ngợi, “Liệu ánh sáng có vấn đề không nhỉ? Nếu là một người ra tay, mà không có người khác chiếu sáng cho thì làm sao nện xuống đầu chính xác như thế, hơn nữa còn cắt liên tiếp nhiều nhát vào cổ nạn nhân.”

“Lưu Cương đã đi dép lê, chứng tỏ sau khi anh ta vào cửa đã bật đèn. Khi hung thủ rời khỏi hiện trường mới tắt đèn đi.” Anh Tiêu nói.

“Nhưng trên công tắc đèn ngoài dấu vân tay của nạn nhân thì không thấy dấu tay nào khác cả.” Tôi thắc mắc.

“Hay là hắn đeo găng tay?” Anh Tiêu chìm vào suy tư.

“Đeo găng tay rồi mới đột ngột tấn công Lưu Cương à? Chẳng lẽ anh ta lại không phát hiện ra? Mà dạo này trời cũng không lạnh, có ai lại đeo găng tay đi cùng nạn nhân về nhà không? Hơn nữa găng tay dính máu cũng sẽ để lại dấu vết trên công tắc.”

Điểm đáng ngờ đột nhiên xuất hiện.

“Có lẽ là sau khi giết người mới đeo găng tay… Để xáo trộn hiện trường chẳng hạn?”

“Nhưng ở hiện trường không có dấu hiệu bị dịch chuyển.”

Vấn đề này xuất hiện, khiến cho toàn bộ suy đoán của chúng tôi mâu thuẫn chồng chất.

Sau khi cơm nước xong xuôi, chúng tôi đến Sở cảnh sát thành phố để tham gia cuộc họp báo cáo phân tích chuyên án. Tại cuộc họp này, chúng tôi không trình bày quá nhiều quan điểm, thật ra suy nghĩ của chính chúng tôi cũng chưa rõ ràng. Chúng tôi chỉ đưa ra chi tiết hung thủ có thể là người quen, vậy nên cần điều tra rõ những người Lưu Cương đã gặp trong ngày vụ án diễn ra, tìm xem có mối quan hệ oán thù nào không. Là một hay hai người gây án vẫn chưa có căn cứ xác định.

Tôi và anh Tiêu cúi đầu ủ rũ rời khỏi phòng họp, quay về trung tâm pháp y.

Buổi tối tôi nằm ở ký túc xá lăn lộn, không tài nào ngủ được. Lưu Cương vừa thay xong dép ở cửa liền bị tấn công, sau đó đánh nhau ở phòng khách, đoạn này không có vấn đề gì cả. Nếu ngay từ đầu ở hiện trường đã không bật đèn, mà là có đồng phạm phụ trách chiếu sáng, vậy Lưu Cương không thể nào chưa bật đèn đã đổi giày. Nếu Lưu Cương bật đèn, lúc hung thủ rời khỏi hiện trường thì tắt đèn đi, vậy không thể không lưu lại vết máu trên công tắc. Chẳng lẽ là khi vào nhà đã bật đèn, sau đó trong lúc đánh nhau đã không cẩn thận động vào công tắc? Cũng không phải, vì gần chỗ công tắc đèn ngoài cửa làm gì có dấu vết tranh chấp hay vết máu nào. Càng không phải hung thủ dùng bộ phận khác trên người để tắt đèn, vì hung thủ đã cắt đứt động mạch chủ của nạn nhân, trên người hắn nhất định sẽ dính đầy máu, trong phòng vệ sinh và bếp lại không thấy dấu vết tẩy rửa. Chắc không khéo đến nỗi tắt đèn đúng bằng bộ phận không dính máu chứ?

Chuông điện thoại ở phía sau đột nhiên vang lên, thật làm tôi giật nảy mình.

Là anh Tiêu gọi tới: “Tôi đoán cậu còn chưa ngủ. Cậu chắc cũng giống tôi, đang suy nghĩ về vấn đề tắt đèn đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Tôi nghĩ thế này, nếu sau khi hung thủ giết người xong, vì muốn tìm thứ gì đó trên người nạn nhân nên mới đeo găng tay, có khả năng ấy không?”

“Như thế găng tay sẽ dính máu, khi tắt đèn cũng vẫn để lại dấu vết.”

“Nếu chỉ đeo găng tay vào để tìm đồ này nọ, thì cùng lắm chỉ dính máu ở trong bàn tay thôi, còn mu bàn tay vẫn sạch sẽ, chiếc găng tay này trái lại còn che phủ được bàn tay đầy máu của hắn. Chỉ cần dùng mu bàn tay tắt đèn là xong.”

Tôi “ừm” một tiếng, cảm thấy rất có lý.

Anh Tiêu nói: “Cậu đến nhà xác, xem thử xem trong túi quần áo của nạn nhân có dấu máu khô hay không, hoặc có dấu hiệu bị lục lọi không. Việc này cũng sẽ giúp chúng ta phân tích động cơ gây án của hung thủ”.

Nghe theo chỉ thị của anh Tiêu, một mình tôi đến phòng bảo vệ nhà xác giữa đêm đen gió lớn. Phòng bảo vệ cách nhà xác khoảng 20 mét, bàn kỹ thuật trong phòng có thể điều khiển cửa nhà xác và hệ thống đèn chiếu sáng.

Tôi chào hỏi người bảo vệ, sau đó nghe thấy tiếng cửa cuốn ầm ì mở ra, lập tức đèn đóm bên trong cũng bật lên, toàn bộ nhà xác liền sáng trưng.

Một mình tôi đi vào trong, tìm đến ngăn tủ giữ xác Lưu Cương, lôi bàn đặt thi thể ra, lục tìm kỹ từng túi quần, túi áo của anh ta.

Đúng lúc này, đèn đột nhiên tắt ngóm, trước mắt chỉ thấy tối đen, đáng sợ hơn nữa là tay tôi vẫn đang nắm bàn tay lạnh cứng của Lưu Cương.

Tôi biết lúc này có gọi bảo vệ cũng chưa chắc người ta đã nghe thấy, vì thế tôi lần mò định đẩy thi thể vào tủ trước đã. Ngay lúc đó, cửa nhà xác bỗng từ từ đóng lại. Tôi bị nhốt trong nhà xác tăm tối.


Trí não tôi trở nên trống rỗng, chẳng lẽ trên đời này thực sự có ma? Nếu không tại sao lại đóng cửa tắt đèn đáng sợ thế? Nghĩ đến đó, tôi cảm thấy lông tóc dựng đứng cả lên, tiếng vang từ tủ giữ lạnh như biến thành tiếng ma quỷ khóc thảm thiết, quái dị.

Thần kinh tôi căng thẳng đến quá sức chịu đựng, xem chừng như muốn đứt ra, thi thể ở ngay bên cạnh, nhìn không thấy nhưng lại ngửi được mùi máu tanh lạnh lẽo. Tôi cứ đứng đờ đẫn năm phút đồng hồ, bỗng nhiên đèn bật sáng, cửa lại lừ đừ mở ra. Tôi thấy người bảo vệ đang đứng nhe răng trợn mắt cười: “Thế nào, chú em Tần to gan có sợ không?”

Tôi lập tức nhớ ra, trước đây tôi từng nói với ông ấy rằng mình không sợ gì, lại còn cười nhạo ông ấy nhát gan. Ông vẫn thù tôi đến tận giờ, à không, vừa mới trả thù được rồi đấy.

Mặt mũi tôi tái mét, tiếng nói cũng run rẩy: “Thì ra là chú đùa cháu! Thế này có gì mà sợ, cháu còn tưởng cầu dao bị hỏng chứ. Cầu dao? Đúng rồi, cầu dao!”

Con người ta vào thời điểm sợ hãi cực độ sẽ tiết ra một lượng lớn Adrenaline, có thể khiến đầu óc vô cùng sáng suốt, cũng đẩy mạnh linh cảm. Như tôi lúc này đây, phát hiện ra cầu dao có liên quan đến vụ án này. Nếu hôm đó ở hiện trường cũng bị ngắt cầu dao thì sẽ thế nào? Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, vội chạy đến phòng trực ban, nói lại ý tưởng này với anh Tiêu.

“Tôi cũng vừa nghĩ đến vấn đề ấy, tốt nhất là chúng ta lập tức gọi người kiểm nghiệm bằng chứng, cùng đến hiện trường xem sao?” Anh Tiêu vô cùng hào hứng nói.

Khi chúng tôi cùng nhân viên kiểm nghiệm bằng chứng Tiểu Phương chạy tới hiện trường, liền gặp một anh công an khu vực đang trực ngay trước cửa. Có thể thấy Sở coi trọng vụ án này tới mức nào.

Công an khu vực mở cửa cho chúng tôi vào. Sau khi sắp xếp đường đi xong xuôi, chúng tôi tiến vào hiện trường, bắt đầu tìm cầu dao điện. Thế nhưng tìm một vòng vẫn không có thu hoạch gì.

“Trong phòng này cũng không có, hay là cầu dao không ở trong nhà?” Tôi vừa dứt lời đã nghe tiếng anh Tiêu hô: “Tôi tìm thấy rồi!”

Theo hướng nhìn của anh Tiêu, chúng tôi phát hiện phía trên một chiếc tủ vuông nhỏ trong phòng khách, có một khoảng tường trông khác hẳn với những chỗ khác.

Anh Tiêu bọc bao nilon vào chân, đứng lên trên tủ, gõ vào phần tường khác lạ kia, nghe thấy tiếng cồng cộc trống rỗng vang lên, quả nhiên là phía trong tường có khoảng trống. Dùng đèn pin rọi lên xem xét cẩn thận, chúng tôi phát hiện có một khe nhỏ, nhẹ nhàng nạy lên thì thấy lộ ra cầu dao điện.

Điều làm cho chúng tôi phấn khích không phải cầu dao, mà là trên nắp cầu dao có vết máu. Máu có thể phun lên tường, nhưng không thể len vào tận bên trong hốc tường thế này được. Chứng tỏ sau khi hung thủ ra tay giết người, đã lật tường ra, chạm vào cầu dao điện.

Tiểu Phương cũng leo lên tủ, nhìn chăm chú rồi nói: “Vết máu nhòe nhoẹt thế này, không có giá trị giám định đâu.”

Anh Tiêu vừa cẩn thận mở nắp cầu dao ra vừa nói: “Không thể làm chứng cứ cũng không sao, nó có thể giải thích nhiều vấn đề khác.”

Vừa dứt lời, anh Tiêu và Tiểu Phương đều đứng trên tủ trầm mặc.

Họ phát hiện ra một dấu vân tay nhuốm máu còn mới trên cầu dao.

Tìm thấy chứng cứ mấu chốt, hơn nữa còn khẳng định hướng điều tra của chúng tôi đã đúng. Đây là thành công ngoài ý muốn, khiến chúng tôi mừng quá ôm chặt lấy nhau.

“Đừng vội mừng.” Anh Tiêu nói, “Sắp xếp lại suy đoán xem nào.”

Tôi cướp lời: “Dấu tay máu còn mới, có thể xác định là do hung thủ để lại, chứng cứ mấu chốt này không cần bàn cãi nữa. Em muốn nói về vấn đề tại sao hung thủ sau khi giết người lại động vào cầu dao điện. Bình thường cầu dao luôn để mở, cầu chì bên trong cũng bình thường, cầu dao kiểu cũ thế nào không thể tự ngắt được, vậy khả năng cao nhất chính là trước khi giết người, hung thủ đã ngắt cầu dao. Vì không để chúng ta nghi ngờ nên sau khi ra tay, hắn liền bật cầu dao trở lại như lúc ban đầu.”

“Có lý, nói tiếp đi.”

Anh Tiêu khen ngợi khiến tôi tự tin lên rất nhiều. Tôi hắng giọng mấy tiếng, nói: “Nếu trước khi giết người có thể ngắt cầu dao chỉ có hai khả năng, một là cầu dao hỏng, Lưu Cương và thợ sửa điện cùng vào nhà, sau đó trong quá trình sửa chữa phát sinh lí do nào đó khiến hắn ra tay giết Lưu Cương. Nhưng nhìn vào cầu dao này thấy cầu dao bám đầy bụi, không phải đồ mới thay, cầu dao cũng không có vẻ bị cháy nổ hỏng hóc. Hơn nữa, tầm 11 rưỡi đêm thì kiếm đâu ra thợ điện? Có thể thấy khả năng thứ hai mới là chân tướng vụ việc.”

Anh Tiêu thấy tôi học đòi theo cách nói chuyện của anh, không nhịn được mà phì cười.

Tôi đi ra phía cửa, chỉ vào phòng vệ sinh, nói: “Khả năng thứ hai chính là trước đó hung thủ đã vào hiện trường, sau khi ngắt cầu dao liền rình sẵn ở trong này. Lưu Cương về nhà thấy bật đèn không lên, nghĩ là cháy cầu chì, liền tắt công tắc đèn đi, sau đó thay giày. Lúc này hung thủ từ phòng vệ sinh đột nhiên lao ra tấn công, Lưu Cương che vết thương, sau đó choáng váng nên phải đưa tay vịn vào tường, để lại dấu tay dính máu. Hung thủ nhân cơ hội này đẩy Lưu Cương vào phòng khách, không ngờ Lưu Cương là người khỏe mạnh, tuy đầu bị thương nhưng vẫn có thể đánh nhau với hắn. Dù vậy, vì trong tay không tấc sắt, cuối cùng bị hung thủ nện nhiều lần vào đầu đến lúc ngã xuống đất. Hắn sợ Lưu Cương chưa chết nên cắt cổ anh ta. Sau cùng, hung thủ lo chúng ta biết hắn ta vào hiện trường từ trước, vì thế mở cầu dao trở lại. Nhưng lúc này tay hắn đã dính dầy máu, không tránh được việc để lại dấu tay máu trên cầu dao. Theo cách giải thích đó, những mâu thuẫn trong suy đoán trước đó đều được giải quyết.”

“Tốt lắm. Vậy vì sao hắn lại muốn ngắt cầu dao trước?”

“Vì hắn biết bản thân không khỏe bằng Lưu Cương, cho nên phải đột ngột tấn công trong điều kiện thiếu ánh sáng.”

“Thế tại sao hung thủ lại có thể cắt cổ Lưu Cương trong điều kiện thiếu sáng như vậy? Hắn cắt rất nhiều nhát, thậm chí còn có thể đến chỗ cầu dao một cách chuẩn xác.”

“Thứ nhất, hắn chắc chắn đã rất quen thuộc với căn nhà này. Thứ hai, hẳn là có người thứ hai chiếu sáng cho hắn.”

“Nhưng như cậu từng nói, nhà này chỉ có hai chiếc chìa khóa, vợ Lưu Cương lại không ở nhà. Như vậy hung thủ làm sao vào nhà từ trước đây?” Anh Tiêu hỏi tiếp.

“Hay là vợ Lưu Cương đưa chìa khóa cho người khác? Hoặc là dùng dụng cụ mở khóa?”

“Không phải. Kiểm tra hiện trường thấy khóa không bị cạy mở cũng không có dấu vết của dụng cụ mở khóa.” Anh Tiêu nói, “Dù thế nào cũng phải đưa vợ anh ta về hỏi đã.”

Chúng tôi quay lại phòng họp của tổ chuyên án, thấy mấy điều tra viên sau khi hoàn thành công việc liền ngủ lại đây, họ nằm ngang dọc khắp bàn khắp ghế, ngáy khò khò. Nghe tiếng chúng tôi gõ cửa, vài người tỉnh lại, hỏi: “Muộn thế rồi còn chưa ngủ à?”

“Có manh mối mới, vợ Lưu Cương là Thôi Ngọc Hồng rất đáng nghi, có lẽ phải đưa chị ta về đây.” Anh Tiêu nói.

“Tôi cũng định ngày mai nói với các anh đây, chúng tôi điều tra được Thôi Ngọc Hồng và giám đốc gian díu với nhau, hiện nay đã phái người đi theo dõi chị ta rồi.” Một trinh sát trả lời.

Tôi và anh Tiêu nhìn nhau cười, trong lòng đã hiểu rõ ngọn nguồn.

Anh Tiêu nói: “Đã có gian tình, như vậy chứng cứ ngoại phạm của Thôi Ngọc Hồng do giám đốc làm chứng dĩ nhiên có vấn đề. Bắt họ về đây, chúng ta có chứng cứ để đối chiếu.”

Đêm hôm nay, tôi và anh Tiêu đều ngủ ngon lành một giấc, khi tỉnh lại đã là 9 giờ sáng hôm sau. Đến lúc chúng tôi chạy đến Sở thì thấy mọi người đang vỗ tay chúc mừng.

Vụ án cứ vậy mà kết thúc.

Thôi Ngọc Hồng hơn hai mươi tuổi và giám đốc Trần Phương đã ngoài bốn mươi đều có gia đình riêng, thế nhưng họ vẫn gian díu với nhau. Có một lần Lưu Cương vô ý phát hiện thấy trong di động của vợ có ảnh giường chiếu của ả với Trần Phương. Anh ta không hề tỏ ra quá khích, mà giữ những bức ảnh ấy, lấy đó làm công cụ uy hiếp, vơ vét của Trần Phương 50 vạn nhân dân tệ. Trần Phương nghi ngờ Thôi Ngọc Hồng bẫy mình, nên nổi giận với ả. Thôi Ngọc Hồng vô cùng oan ức, đối với việc Lưu Cương đem mình ra làm mồi tống tiền cảm thấy rất phẫn nộ và đau lòng. Để chứng minh trong lòng mình chỉ có Trần Phương, Thôi Ngọc Hồng hứa hẹn rằng nếu Trần Phương muốn giết Lưu Cương thì ả sẽ giúp đỡ hắn. Cứ như vậy hai người mưu tính với nhau, chờ một đêm không trăng, lặng lẽ quay về thành phố Nam Giang.

Vì Lưu Cương rất to khỏe nên Trần Phương sợ cả hai sẽ không đánh lại anh ta. Chúng quyết định trước hết phải ngắt điện trong nhà, thừa dịp đêm tối mà đánh lén Lưu Cương. Thôi Ngọc Hồng dùng đèn pin cực mạnh chiếu cho Lưu Cương hoa mắt, rồi lại dùng chính chiếc đèn pin nện nhiều lần vào đầu Lưu Cương, cuối cùng khiến anh ta phải bỏ mạng. Sau đó Trần Phương bình tĩnh trở lại, mở cầu dao như cũ. Đêm đó, chúng lái xe suốt đêm hòng trốn khỏi thành phố Nam Giang.

So sánh cho thấy dấu tay trên cầu dao là của Trần Phương. Trong xe của hắn cũng tìm thấy dấu máu của Lưu Cương.


Vì một thứ tình cảm ngoài luồng không nên có, cũng bởi 50 vạn nhân dân tệ, cuối cùng hai gia đình lẽ ra rất hạnh phúc cứ thế bị hủy hoại.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon