Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 8

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 8
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 8: Vụ án thứ tám – Người bị sáp hóa


Mùa hè năm nay nóng vô cùng, nhưng tâm trạng của tôi lại tốt vô tận. Tôi vừa thuận lợi vượt qua đợt bảo vệ luận văn tốt nghiệp của Học viện cảnh sát hình sự Trung Quốc, lấy được tấm bằng đại học thứ hai. Quan trọng hơn, Sở công an tỉnh thông báo, tôi được nhận vào ban pháp y của Sở.
Cuối cùng tôi cũng chính thức trở thành bác sĩ pháp y, điều này khiến lòng tôi rất vui sướng. Mới ngày đầu tiên nhận việc tôi đã được đi công tác. Công việc là phúc tra một vụ kêu oan, phải kiểm tra lại kết luận ban đầu của đơn vị giám định. Trưởng ban pháp y của tỉnh dẫn tôi đi, ông ấy là một bác sĩ pháp y nổi danh cả nước. Trước đó tôi đã kính rượu ông, bái ông làm sư phụ.

Trên đường đi, sư phụ nói cho tôi biết công việc của ban pháp y tỉnh(1). Chúng tôi chủ yếu phụ trách những vụ án đặc biệt nghiêm trọng, khám nghiệm hiện trường những vụ án mạng khó xử lý, khám nghiệm tử thi, phân tích tái hiện hiện trường, xác định nguyên nhân tử vong, giám định lại thương tích, phụ trách xử lý các vụ án kêu oan xin phúc tra, hội chẩn cho những vụ án khó giải quyết, xét duyệt các phương pháp kỹ thuật, nghiên cứu khoa học, đồng thời xây dựng hệ thống quản lý hoạt động hàng ngày tại cơ sở pháp y, chỉ đạo nghiệp vụ.

Vốn tôi vẫn nghĩ rằng làm việc ở ban pháp y tỉnh sẽ tương đối nhàn nhã, nhưng nghe sư phụ nói tôi mới biết trách nhiệm lớn đến mức nào. Số công việc giám định những vụ tử vong bất thường ít hơn nhiều so với trước đây, lúc này chúng tôi chỉ chuyên đối mặt với những vụ án nghiêm trọng, khó xử lý cũng như những vụ điều tra đã lâu mà chưa phá được. Vừa nghe đến vụ án nhiều nghi vấn là tôi lập tức trở nên tỉnh táo. Có ai mà không thích khiêu chiến chứ?

Lần đầu tôi đi công tác kết quả rất tốt. Sau khi chúng tôi hoàn thành việc phúc tra liền báo cho người kêu oan kết luận cuối cùng. Người đó đặc biệt tin phục quá trình làm việc cẩn trọng của chúng tôi.

Khi đi công tác về, tôi bắt đầu suy nghĩ về vấn đề ở trọ tại thành phố này. Vì tiền thuê nhà rất đắt nên tôi quyết định tạm thời ở lại ký túc xá của đội huấn luyện chó nghiệp vụ. Tuy mỗi ngày đều phải ngủ trong tiếng chó sủa vang trời, nhưng đối với người yêu chó như tôi, thì làm bạn với lũ chó nghiệp vụ cũng là chuyện vui.

Đồng nghiệp ở cùng phòng tôi là một người tốt nghiệp chuyên ngành khám nghiệm dấu vết tại Học viện cảnh sát hình sự Trung Quốc, tên là Lâm Đào. Cậu ta rất thích khoe khoang thân hình cơ bắp đẹp đẽ của mình với tôi. Chúng tôi học cùng khóa nhưng lại khác chuyên ngành, vì thế cùng trường mà chẳng quen nhau. Đến lúc ở cùng chỉ hận là đã gặp nhau quá muộn, ngày nào cũng phải nói chuyện đến tận đêm khuya, cùng mong muốn được tới hiện trường, được chỉ huy công tác khám nghiệm tại đó.

Do thói quen hình thành từ hồi học trường cảnh sát, đến cuối tuần mà tôi và Lâm Đào vẫn dậy sớm như thường. Hai thằng bèn bàn với nhau hay là tìm quán net nào đó, dành cả ngày chơi World Of Warcraft đi. Đột nhiên tiếng chuông điện thoại lại vang lên chẳng đúng lúc.

“Dậy chưa?” Cách nói chuyện của sư phụ giống hệt tác phong của thầy, mạnh mẽ như sấm sét, “Có án mạng, xác bị sáp hóa, các anh có đi không?”

“Đi.” Tôi nói không cần nghĩ ngợi.

Dù sao được đi phá án vẫn hấp dẫn hơn đánh World Of Warcraft.

“Tôi cũng muốn đi!” Lâm Đào đứng bên cạnh sợ tôi cúp điện thoại liền hô lên.

“Lâm Đào cũng muốn đi ạ.”

“Thì đi, biết mở mang kiến thức là chuyện tốt.” Sư phụ vui vẻ đồng ý.

Nháy mắt đã có một chiếc xe cảnh sát lao nhanh như chớp vào sân cơ sở đào tạo chó nghiệp vụ. Sư phụ vào ký túc xá ngó nghiêng một lúc, lắc đầu cười, nói: “Chuồng chó bên kia còn sạch hơn phòng các anh.”

“Đi thôi.” Sư phụ lên xe trước.

“Sư phụ, sao thầy lại mặc quần soóc thế kia?”. Tôi thấy thầy ấy mặc áo thun quần soóc có vẻ rất nhàn nhã, liền cảm thấy thật khó tin.

“Không kịp thay, dẫn con gái đi câu cá, ai ngờ cá vừa cắn câu thì có điện thoại.”

Tôi mang lòng háo hức theo chiếc xe lắc lư vượt đường dài. Tuy tôi đã khám nghiệm tới hơn trăm thi thể nhưng lại chưa từng thấy xác bị sáp hóa. Trước đây tôi chỉ đọc trong sách giáo khoa đôi điều về hiện tượng này, đây là một hiện tượng thi thể được giữ nguyên hình dạng. Hiện tượng thi thể biến đổi được chia làm hai dạng: giữ nguyên hình dạng và hủy hoại hình dạng. Hiện tượng thi thể giữ nguyên hình dạng là chỉ trường hợp trong môi trường đặc biệt, thi thể dần biến đổi nhưng chỉnh thể bên ngoài vẫn được giữ nguyên. Ví dụ như xác ướp, xác không rữa nát, xác lưu giữ được nhờ vi khuẩn, xác giữ trong than bùn…Còn thi thể bị hủy hoại hình dạng như: xác chỉ còn xương trắng, xác bị trương phình…

“Xác bị sáp hóa là gì?” Lâm Đào vẫn rất ham học.

“À, chính là một loại hiện tượng thi thể được giữ nguyên hình dạng.” Tôi thuộc lý thuyết trong sách, vậy nên cố gắng dùng thuật ngữ khó hiểu để che dấu sự thật, rằng bản thân mình cũng chưa từng nhìn thấy.

“Có ôi thối không?” Lâm Đào hỏi thẳng vào điểm mấu chốt.

“À… Không thối, không khác xác khô là mấy.” Tôi vờ như chắc chắn, nói.

Sư phụ ngồi ở hàng ghế trước phì cười: “Đừng ra vẻ hiểu biết, anh chưa chắc đã bằng Lâm Đào đâu.”

Nói chuyện một lúc, chúng tôi đã tới hiện trường. Đây là một bãi rác hôi thối tận trời. Cảnh sát khu vực và công an ban pháp y thành phố Long Phiên đang đứng nghe người báo án nói chuyện.

Chúng tôi rất phấn khởi vì gặp được đồng nghiệp ở ban pháp y. Sau khi chào hỏi xong xuôi, chúng tôi cũng đứng nghe chuyện.

“Hôm trước trời mưa rất to, khiến cho một đống rác rưởi bị cuốn trôi xuống dưới.” Người báo án là một phụ nữ trung niên kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu, chị ta chỉ vào một đống rác cao như núi, nói: “Hôm qua chỗ này tan nát cả, cho nên tôi không đến. Hôm nay trời quang mây tạnh, tôi mới đến sớm tìm xem có gì đáng tiền không, từ xa đã thấy một cái túi vải căng phồng. Tôi còn nghĩ túi to như vậy hẳn là kiếm được gì đây. Túi đó to cỡ hai vali hành lý, rất nặng, tôi phải mất nhiều thời gian mới lôi được từ đống rác ra.”

Chúng tôi cùng nhìn về phía xa khoảng trăm mét, thấy cái túi lớn màu trắng kia.

“Lôi ra mới thấy hôi thối nồng nặc, chúng tôi hàng ngày ở bãi rác cũng không thấy thối, vậy mà cái túi này thối quá. Tôi không dám mở ra xem, bèn đi báo cảnh sát.”

Nghe chị ta nói như vậy, tôi dường như cũng cảm thấy có mùi gì đó khác hẳn mùi rác rưởi phảng phất quanh đây.

Tôi không kìm lòng được, tiến về phía chiếc túi.

“Làm gì đấy?” Sư phụ hỏi.

“Em đi xem cái túi thế nào.”

“Vớ vẩn! Anh vừa nói cái gì thế?”

Tôi cũng ý thức được câu trả lời này của mình thật ngu ngốc, nhưng tôi vẫn rất hiếu kỳ trước cái xác bị sáp hóa này.

Sư phụ hỏi qua người báo án mấy vấn đề, rồi lại đến nói chuyện cùng cảnh sát bảo vệ hiện trường, bác sỹ pháp y Lý Hoa hỏi: “Tình hình thế nào?”

“Không nhìn kỹ, khi lật túi này ra có thể thấy một đôi chân, thân thể và phần đầu bị cái gì đó bọc lại, chúng tôi cũng không mở ra xem. Nếu chỉ nhìn chân thì thấy xác đã bị sáp hóa.

Sư phụ nhìn tình hình xung quanh rồi lắc đầu. Hiện trường ngoài trời, hơn nữa bãi rác mỗi ngày mỗi khác, quả là rất khó phát hiện manh mối. Thi thể nằm trong túi, về cơ bản có thể phán đoán đây là một vụ giết người, không cần đánh giá tính chất.

“Đưa túi này về nhà xác, chúng ta cần khám nghiệm chi tiết hơn.” Sư phụ phất tay. Dù sao thầy ấy cũng là bác sĩ pháp y hàng đầu của tỉnh, lời của thầy chính là mệnh lệnh.

Chúng tôi lại quay lên xe. Tới tận lúc này vẫn chưa biết thi thể trông ra sao, trong lòng tôi vô cùng băn khoăn. Tôi liếc mắt thoáng nhìn Lâm Đào, vẻ mặt của cậu ấy cũng chẳng khác gì tôi.

Chúng tôi nhanh chóng đến trước cửa phòng giải phẫu của nhà xác, sư phụ mở cửa phòng nhỏ bên cạnh, lấy ra ba chiếc mặt nạ phòng độc, sau đó đưa cho chúng tôi hai chiếc.

“Không cần đâu ạ, trước đây em chưa cần dùng bao giờ.” Tôi ra vẻ anh hùng rơm nói.

“Anh cho rằng không đeo mặt nạ phòng độc thì trâu bò lắm à?” Sư phụ nói, “Bác sĩ pháp y không biết tự bảo vệ mình thì còn chờ ai đến bảo vệ cho?”

“Hồi em đi học, thầy giáo bảo không thể đeo cái này, sẽ ảnh hưởng đến khứu giác. Chẳng phải muốn phân biệt triệu chứng trúng độc cần phải dựa vào khứu giác sao?” Tôi lý sự cùn.

“Hai mươi năm trước thì thế, giờ không làm như vậy nữa. Thời đại mũi chó qua lâu rồi, bây giờ có thiết bị kiểm tra độc tố rồi còn cần các anh ngửi đấy hả?”

Thấy Lâm Đào đứng cạnh ném cho tôi một ánh mắt khinh bỉ, tôi đành hậm hực nhận lấy chiếc mặt nạ phòng độc.

“Thi thể có độ thối rữa cao sẽ tỏa ra khí độc, gây hại nghiêm trọng cho sức khỏe của bác sĩ pháp y. Loại mặt nạ phòng độc này có thể loại bỏ phần lớn khí độc từ thi thể, nhưng đừng hi vọng nó có thể ngăn được mùi hôi thối. Mùi xác thối có khả năng lan tỏa cũng như bám dính rất mạnh, mặt nạ lại không có công dụng loại trừ mùi. Chuẩn bị tâm lý đi, lát nữa muốn nôn thì ra ngoài nôn, không ai chê cười các anh cả. Đừng cố chịu đựng làm gì, cẩn thận lại phun luôn trong mặt nạ đấy.” Sư phụ cười xấu xa với chúng tôi.

Chỉ chốc lát sau, xe đưa thi thể từ hiện trường về nhà xác đã tới. Xe lao nhanh như gió rồi bỗng phanh gấp lại. Ngay sau đó cửa xe bật mở, một nhân viên nhà xác ngồi vị trí ghế phụ nhảy xuống. Toàn bộ động tác rất lưu loát, làm liền một mạch. Anh ta vội vã chạy đi nôn thốc nôn tháo.

Người lái xe là một nhân viên khác đã có nhiều năm kinh nghiệm, anh mở cửa bước xuống: “Các cậu tự bàn với nhau đi. Thối quá đi mất, có khi phải mang xe ra phơi hai ngày mới hết.”

Tôi ra vẻ xem thường mà đi tới, nhấc cửa sau của xe lên. Trong xe là cái túi trắng bóng, phồng to. Một mùi hôi thối nồng nặc ập vào mặt, xem ra cái mặt nạ này đúng là không loại được mùi thối thật. Lúc này ở bãi rác lắm mùi lẫn lộn, lại đứng khá xa nên không cảm nhận được thứ mùi khác lạ của thi thể thối rữa, một thứ mùi tanh tưởi hòa lẫn với chua thối, khiến dạ dày người ta cồn lên không dứt.

Tôi lấy lại bình tĩnh, cùng Lý Hoa đưa túi ra khỏi xe, vừa may chiếc túi cũng không quá nặng.

Khi chúng tôi đặt túi thi thể lên bàn giải phẫu, sư phụ cũng vừa thay đồ xong, thầy đi tới bảo chúng tôi: “Mang hai lượt găng tay vào.”

Tôi lại liếc nhìn Lâm Đào, sợ cậu ta cười nhạo mình, thành ra cứng đầu cứng cổ, cố làm như kinh nghiệm phong phú lắm, nói: “Không cần đâu ạ, đeo hai tầng găng tay sẽ không còn cảm xúc ở ngón tay, các vết rách, vỡ đều chẳng cảm nhận chi tiết được.”

Sư phụ nhìn tôi rồi không nói gì nữa.

Chúng tôi mở cái túi trắng ra, mùi thối nhanh chóng tăng lên vài lên, cậu cảnh sát phụ trách quay phim lập tức giật mặt nạ xuống, chạy ra cửa nôn mửa. Tôi cố gắng nén cảm giác lợm giọng lại.

Thi thể trong túi ở tình trạng cuộn lại, đầu hướng xuống dưới, chân hướng lên trên. Đôi chân trần nằm ngay miệng túi, nhăn nheo, vàng ệch như mỡ bò.

Sư phụ xem xét một lúc, nói: “Ừm, đúng là xác bị sáp hóa. Lôi ra xem nào.”

(1)Một tỉnh của Trung Quốc rất lớn, vì thế có đôi khi đi làm việc trong tỉnh cũng xa như ở Việt Nam đi từ Nam ra Bắc, bởi vậy mới gọi là đi công tác. Theo đó, có thể nhận thấy rằng Tần Minh rất giỏi, khi còn trẻ như vậy đã làm việc ở cơ quan pháp y cấp tỉnh.

Tôi, Lý Hoa và một bác sĩ pháp y thực tập cùng nhau đưa thi thể ra khỏi túi. Cái xác lúc này đã không còn cứng nữa, chúng tôi liền đưa thi thể đặt ngay ngắn lên bàn giải phẫu.

Trên thi thể từ phần cẳng chân trở lên đều được bọc kín trong màng nilon, tổng cộng có hai lớp nilon bao ngoài. Miếng nilon chỉ có đường kính khoảng 50cm, bao chặt lấy thi thể. Chúng tôi không dám rạch lớp nilon này ra, chỉ có thể bóc dần từ dưới lên trên mà thôi. Vốn dĩ chúng tôi nghĩ việc này sẽ rất khó khăn, chẳng ngờ chỉ cần kéo nhẹ là lớp nilon liền tuột xuống. Lúc đầu tôi không biết sẽ dễ dàng gỡ bỏ như vậy nên hơi mạnh tay, do đó đám mỡ dính trên bao nilon bắn lên tung tóe. Mấy anh công an không mặc áo bảo hộ đứng ngoài xem xét liền hoảng sợ, vội vã kiểm tra xem quần áo mình có dính gì không.

Sư phụ nhíu mày: “Nhẹ tay thôi! Không biết xác còn nguyên hình dạng sẽ như vậy sao? Do mỡ trong thi thể bị xà phòng hóa nên sẽ rất trơn.”

Lát sau thi thể đã hiện diện ngay trước mắt chúng tôi. Tuy dễ dàng thấy được người này mặc áo thun chữ T cùng quần mỏng, nhưng vì xác đã bị sáp hóa, mỡ sau quá trình xà phòng hóa đã thấm sâu vào quần áo, cho nên thi thể bám toàn mỡ vàng bủng, da dẻ nhăn nheo, thoạt nhìn vô cùng ghê sợ.

Người chết giới tính nữ, mặt đã bị sáp hóa, không thể thấy rõ khuôn mặt, càng không thể suy đoán tuổi tác. Hai cổ tay thi thể bị một sợi dây diện khá mới màu xanh lục buộc lại với nhau. Hai tay đã buộc chặt lại bị giữ sau eo bằng một sợi dây điện thoại màu trắng. Chúng tôi rạch da cổ tay của thi thể ra, thấy dưới da không có dấu hiệu xuất huyết, xem ra là sau khi chết mới bị buộc như thế.

Khi thực sự chạm vào cái xác thì tôi mới biết hóa ra không chỉ qua mắt nhìn, mà cảm nhận bằng xúc giác cũng khiến người ta phải lộn mửa. Thi thể trơn tuột như xà phòng, đeo găng tay y tế vào sẽ không thể nắm được cánh tay của cái xác này. Mà nếu mạnh tay giữ chặt lấy nó thì da lập tức tróc xuống, rồi chảy ra một thứ chất lỏng dính dớp vàng vọt.

Quần áo người chết vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị xé rách, hư hỏng. Nhìn vào kiểu dáng đồ lót thì đây là phụ nữ trẻ tuổi. Sau khi hoàn tất quá trình chụp ảnh, ghi hình, chúng tôi bắt đầu gỡ quần áo ra.

Khám nghiệm bên ngoài thi thể không phát hiện ra bất cứ vấn đề nào. Mắt của cái xác đã hoàn toàn rữa nát, thụt xuống, Khoang miệng mũi cũng rữa ra chỉ còn một lớp da. Móng tay đã bong hết. Chúng tôi không thể kiểm tra được xem có triệu chứng ngạt thở hay không.

Khi quá trình giải phẫu khám nghiệm bắt đầu, cậu thanh niên phụ trách quay phim lại quăng mặt nạ ra, úp mặt vào thùng rác mà nôn mửa. Lâm Đào lúc này chưa nôn bãi nào, liền cầm lấy máy quay phim bảo: “Để tôi làm cho.” Tôi nhìn Lâm Đào cười, nghĩ thầm kể ra cậu ta cũng có thể làm pháp y đấy.

Toàn bộ mô liên kết trên thi thể đã bị xà phòng hóa, nhưng tổ chức cơ thịt thì vẫn còn rõ ràng, dễ phân biệt. Thông qua giải phẫu, chúng tôi không phát hiện ra vết thương trí mạng. Cơ thịt vùng cổ bị thối rữa tương đối nghiêm trọng, không thể xác định rõ ràng xem có hiện tượng xuất huyết hay không. Vậy nhưng sư phụ lại nhanh chóng tìm ra khả năng tử vong lớn nhất.

Xương sụn gần họng bị gãy, đầu vết gãy có dấu hiệu xuất huyết, chứng tỏ xương gãy khi nạn nhân còn sống.

Lúc rạch mở khoang ngực bụng ra, chúng tôi cũng không còn cảm giác lợm giọng nữa. Một phần vì chúng tôi đã quen dần với mùi hôi thối, một phần do nội tạng vẫn chưa bị sáp hóa. Qua quá trình khám nghiệm phần nội tạng, chúng tôi xác định người này tử vong do ngạt thở.

“Cô ấy bị bóp chết.” Tôi nói.

Sư phụ gật đầu tán thành: “Nguyên nhân cái chết không phải vấn đề lớn. Mấu chốt là phải tìm ra nét đặc trưng của nạn nhân, từ đó tìm ra nguồn gốc của cái xác này. Ngoài ra, các anh nghĩ cô ấy chết bao lâu rồi?”

“Phần lớn thi thể đã bị sáp hóa, vậy chắc là khoảng bốn, năm tháng gì đó?” Cơ sở kiến thức của tôi vẫn rất vững chắc.

“Bây giờ là tháng 7, năm tháng trước là tháng 2, thời tiết tháng 2 lạnh như thế liệu anh có mặc áo thun chữ T với quần mỏng không?”

Tôi như được khai sáng. Toàn bộ quá trình thông qua hiện tượng xuất hiện trên thi thể để phán đoán thời gian tử vong là một môn thống kê. Sự thay đổi về hoàn cảnh, mùa cũng như cơ địa mỗi người có thể dẫn đến những sai biệt rất lớn. Bởi vậy kết hợp cả tình trạng trang phục để phán đoán cũng là biện pháp không tệ.

“Người chết bị bọc bằng bao nilon, nhưng không bị bịt kín hoàn toàn, cộng thêm việc bị vứt ở bãi rác ẩm ướt, nhiều nấm khuẩn, lại giữa mùa hè nóng bức, vậy nên tốc độ sáp hóa thi thể sẽ tương đối nhanh. Hơn vừa tình trạng sáp hóa vẫn chưa xâm nhập đến cơ thịt dưới da, tôi đoán thi thể ở hoàn cảnh như vậy được khoảng hai tháng. Tức là người này hẳn là chết vào khoảng tháng năm, thời tiết lúc đó đã tương đối nóng rồi.”

Tôi gật gật đầu. Đúng là đi một ngày đàng, học một sàng khôn.

Tìm kiếm nguồn gốc thi thể có lẽ không quá khó. Biết nguyên nhân tử vong, thời gian mất tích, còn có thể nhận dạng thông qua trang phục, kết hợp với tính toán thông qua hàm răng và xương chậu, chúng tôi xác định nạn nhân là một cô gái khoảng 27 tuổi, tóc dài, chưa sinh nở, cao 1m62, dáng người hơi gầy. Sau khi tổng kết được những điều kiện này, phía cảnh sát hình sự nhanh chóng mang ảnh chụp quần áo của người chết và thông tin liên quan gửi đến các đồn công an, tiến hành so sánh với các tin báo mất tích trước đây.

Công tác khám nghiệm tử thi kéo dài đến hơn 5 giờ mới kết thúc, quá trình khâu liền thi thể cũng mất cả tiếng đồng hồ. Thi thể rất trơn, kẹp cầm máu đều không giữ được lớp da trơn tuột ấy, mọi người đều sợ đâm vào tay nên làm rất cẩn thận

Sau khi hoàn thành công tác khám nghiệm tử thi, quần áo trên người tôi cũng đẫm mồ hôi do thời tiết quá nóng bức. Khó chịu nhất là khi tôi rửa tay đến hai lần mà mùi xác thối vẫn ám vào tay.

Tôi cảm thấy phiền phức quá, dùng xà phòng, bột giặt rồi cả chất tẩy cũng không rửa hết mùi. Tôi vừa ngửi tay vừa nôn khan không ngừng.

Sư phụ đứng bên cười: “Thấy chưa, đã bảo đeo hai lớp găng tay vào thì không nghe, còn mạnh miệng. Cho anh nếm thử một chút, để xem về sau có biết nghe lời hay không.”

“Đeo hai lớp găng tay thì không thối ạ?” Tôi hít hít ngửi ngửi khắp tay thầy giống một chú chó nghiệp vụ. Quả là không thối thật. Cá không ăn muối cá ươn, tôi phải chịu khổ ngay tức khắc!

Buổi tối mọi người cùng nhau ăn cơm, ai nấy bụng kêu ùng ục, bưng bát cơm lên là cắm đầu cắm cổ ăn. Chỉ có tôi vẫn ngồi đó, giấu tay mình đi. Thật ra tôi cũng đói lắm, nhưng mùi trên tay nồng nặc, không thể cầm bát cơm lên được.

Sư phụ nhìn thấy tôi như vậy bèn bật cười, thầy đi ra ngoài cầm một nắm rau thơm vào nói: “Vừa may trong phòng bếp còn một ít.”

Tôi nhìn thầy ngờ vực, không biết thầy ấy có ý gì.

“Chà vào tay ấy, ngẩn người cái gì nữa?”

Tôi nửa tin nửa ngờ cầm lấy rau thơm, ra sức chà xát lên tay, chà đến tận khi nắm rau nát bấy. Không ngờ lại thần kỳ như vậy, hai tay toàn là mùi rau thơm. Chẳng để ý gì thêm, tôi vội ăn cho no rồi cùng Lâm Đào quay về kí túc xá. Đi cả ngày trời, người cũng bắt đầu có mùi, chúng tôi cùng đi tắm rửa, thay quần áo. Khi Lâm Đào thoải mái tiến vào giấc ngủ, thì tôi phát hiện mùi thối trở lại trên tay tôi. Cứ như vậy, sáng sớm hôm sau tôi chạy đi mua mấy cân rau thơm, lúc nào cũng đem theo một ít, cần là mang ra chà tay. Hai ngày sau mùi ôi thối ấy mới từ từ biến mất.

Một buổi sáng nọ, đúng lúc tôi đang thấy may mắn vì thoát khỏi mùi thối kinh khủng kia, sư phụ điện thoại cho tôi: “Theo tôi đến đồn cảnh sát, tìm được nguồn gốc thi thể rồi.”

Tôi vội vã theo thầy tới đồn cảnh sát phố số 5. Trong phòng tiếp dân có một người đàn ông trẻ ngồi gục đầu trên ghế.

Đội trưởng đội hình sự nói với sư phụ: “Ngày 8 tháng 5 năm nay, người đàn ông này đến đồn chúng tôi báo án, nói rằng vợ anh ta có thể đã bị tấn công rồi mất tích. Hôm nay chúng tôi tìm đến anh ta, cho anh ta thấy ảnh chụp quần áo của thi thể, kiểm tra thông tin cơ bản đều thấy rất trùng khớp. Chúng tôi đang hoàn tất công tác xác minh. Cơ bản cũng chắc đến chín phần mười rồi.”

“Chàng trai, kể lại toàn bộ sự việc cho tôi nghe đi.” Sư phụ đặt câu hỏi cho người đàn ông kia.

“Hơn hai tháng trước, tôi cùng Trương Nguyệt đến rừng cây phía Đông thành phố để nói chuyện.” Người đó khe khẽ nói.

“Ý cậu là cánh rừng nhỏ cách bãi rác phía Đông 500 mét?” Sư phụ hỏi.

“Đúng vậy.”

“Chỗ đó hoang tàn vắng vẻ, trong vòng vài dặm lại chẳng có người ở, hai người vào đó làm gì?”

“Tôi… Chúng tôi có chút khúc mắc trong tình cảm, muốn tìm chỗ vắng người để nói chuyện cho rõ ràng.”

“Cũng không cần đến chỗ xa xôi, chẳng một bóng người như vậy chứ?”

“Khi chúng tôi còn yêu nhau vẫn thích đi vào đó hẹn hò, cho nên… Cho nên chúng tôi đến đó như một thói quen.” Trên mặt người đàn ông chợt ánh lên chút hoảng hốt.

“Được rồi, cậu nói tiếp đi.”

“Chúng tôi nói được mấy câu về chuyện trước kia thì bắt đầu cãi nhau. Tôi giận quá liền lái xe đi thẳng.”

“Vậy cậu để cô ấy một mình ở lại nơi vắng người gần bãi rác?”

“Đúng thế, tôi có lỗi với cô ấy!” Người đàn ông đột nhiên khóc rống, khiến cho mọi người trong phòng hoảng sợ.

“Cậu nghĩ cô ấy đã chết như thế nào?” Sư phụ hỏi tiếp.

“Chắc chắn là có kẻ thấy cô ấy xinh đẹp rồi nảy ý xấu, cưỡng bức không được nên giết người.”

“Sao cậu biết là cưỡng bức không được?”

“Tôi… Tôi… Tôi đoán, tôi thấy quần áo không bị xé rách.”

Sư phụ nhìn người đàn ông chăm chú trong vài phút. Người đó trốn tránh ánh mắt sắc bén của thầy, cúi đầu lau nước mắt.

“Đi thôi, hỏi xong rồi.” Sư phụ xoay người rời khỏi phòng tiếp dân.

Câu hỏi đột nhiên chấm dứt, tôi và đội trưởng đội hình sự không biết phải làm sao, bèn nhanh chóng chạy theo sư phụ ra ngoài.

“Ngài xem, hiện giờ chúng ta nên làm gì?” Đội trưởng đội hình sự lộ vẻ khó xử, “Hay là chúng tôi đi mai phục ở khu vực rừng phía Đông?”


“Không cần, bắt người đàn ông này đi.” Sư phụ đanh thép nói.

“Hả? Bắt anh ta?” Không chỉ đội trưởng đội hình sự mà ngay cả tôi cũng khó xử, bởi vì nếu bắt sai người sẽ rất phiền toái.

“Anh ta rất đáng nghi sao?” Đội trưởng đội hình sự hỏi.

“Vô cùng khả nghi!” Sư phụ vẫn kiên quyết nói, “Cậu ta nói dối.”

“Vì anh ta biết là không có xâm hại tình dục ư?” Tôi cùng đội trưởng đội hình sự đều kinh ngạc. Sư phụ luôn rất cẩn thận, không nên chủ quan như vậy chứ. Tôi suy nghĩ một hồi, thấy trong cuộc đối thoại vừa rồi cũng thấy chút sơ hở trong vấn đề xâm hại này.

“Tầng trên có phòng họp không?” Sư phụ đột nhiên hỏi.

“Có.” Đồn trưởng trả lời.

“Gọi tổ chuyên án lên đó họp.” Sư phụ nói, “Đưa máy chiếu đến nữa.”

Nửa giờ sau, phòng họp của đồn công an đã chật kín người. Sư phụ điều khiển máy chiếu, giới thiệu hình ảnh vụ án.

Từng bức ảnh lần lượt được chiếu qua, các điều tra viên nhíu mày thật chặt. Có lẽ sau khi vụ án này kết thúc, phía cảnh sát hình sự sẽ cảm thông hơn cho nỗi gian khổ của người làm pháp y.

“Dựa theo kết quả khám nghiệm tử thi, hôm nay chúng tôi đã tìm ra nguồn gốc thi thể. Người chết tên là Trương Nguyệt, sống tại chung cư Khánh Phong.” Sư phụ nói, “Lúc nãy tôi hỏi chuyện chồng của Trương Nguyệt, cảm thấy cậu ta có rất nhiều điểm đáng ngờ.”

Các điều tra viên nghe sư phụ nói, mỗi người một vẻ mặt. Hai ngày nay làm việc liên tục không ngủ không nghỉ khiến ai nấy đều sức cùng lực kiệt.

“Đầu tiên, chúng ta đều thấy được điểm khả nghi. Cậu ta khẳng định Trương Nguyệt không bị cưỡng bức, điều này cậu ta không thể biết được. Tiếp theo, cậu ta nói vợ mình bị hại ở khu vắng người gần bãi rác. Điều này hiển nhiên là chẳng thể xảy ra.”

“Vì sao lại không thể? Giết người xong, bọc xác lại rồi ném thi thể ở bãi rác, nghe ra rất logic mà.”

“Thứ nhất, nếu ngẫu nhiên gặp kẻ ác, vậy kẻ ác đó hẳn là không tốn sức đến mức bọc xác lại chứ, có tác dụng gì đâu?” Sư phụ chiếu đến trạng thái ban đầu khi thi thể còn nằm trong bọc nilon, nói tiếp: “Thứ hai, nếu là bất ngờ gặp người quen gần bãi rác, sau đó người quen này gây án, vậy muốn giấu thi thể thì phải giấu càng xa càng tốt, chẳng ai lại vứt thi thể ở bãi rác gần hiện trường cả. Hơn nữa, xác suất ở gặp được người quen ở nơi vắng vẻ như thế là rất thấp.

Chúng tôi đờ đẫn lắng nghe, đều cảm thấy chỉ vì vậy mà nghi ngờ người ta là không đủ căn cứ.

“Lí do tôi cho rằng Trương Nguyệt không bị hại ở bên ngoài cũng không chỉ có vậy.” Sư phụ nhìn ra nghi vấn của chúng tôi, nói tiếp: “Tôi có đầy đủ căn cứ để khẳng định Trương Nguyệt bị hại trong nhà.”

Sư phụ chiếu ảnh chụp thi thể lúc đầu ra: “Mọi người xem. Hung thủ buộc và bọc xác nạn nhân trong các vật sau: Túi vải bao ngoài, màng nilon, dây điện còn mới và dây điên thoại. Đặc biệt xác được bọc trong hai lớp nilon hoàn toàn tương ứng về chất liệu. Các anh nghĩ xem, nếu gây án ở bên ngoài liệu có thể tốn thời gian và công sức để bọc xác lại không? Nếu có, người này tâm lý cũng quá cứng rắn rồi! Bởi vì dù hiện trường là nơi vắng vẻ, nhưng chắc sẽ có người vô tình đi qua chứ.”

Chúng tôi cảm giác rất có lý, cùng gật đầu lia lịa. Sư phụ nhấp một ngụm trà, nói tiếp: “Mặc khác, khi gây án ở ngoài thì làm sao tìm được nhiều thứ để buộc, bọc thi thể như thế?”

“Ở gần đó có bãi rác mà. Trong bãi rác cái gì cũng có.”

“Nếu tìm dây buộc ở bãi rác, thứ dễ tìm thấy nhât là loại dây thừng mềm rất thông dụng, lại dễ buộc chặt, chứ không phải là dây điện vừa cứng vừa khó buộc. Hơn nữa trên dây điện và dây điện thoại đều có vết cắt rất mới, hung thủ cần gì phải tự làm khó mình như thế? Trong một gia đình bình thường có thể không có dây thừng, nhưng chắc chắc sẽ có một ít dây điện cũng như dây điện thoại.”

“Nhưng tại sao thầy lại cho rằng việc bọc xác này diễn ra trong thời gian ngắn? Biết đâu lại có nhiều hung thủ, giết người xong liền chia nhau về nhà mang đồ để bọc xác đến thì sao?” Tôi đưa ra một khả năng khác.

“Anh làm bác sĩ pháp y thì không nên hỏi vấn đề này mới phải. Chúng ta đều biết, sau khi chết khoảng hai giờ, thi thể sẽ cương cứng, lúc đó thi thể rất khó gập lại. Mà khi chúng ta mở túi ra đã thấy cái xác hoàn toàn được cuộn lại. Nói cách khác, trước khi thi thể cứng dần, hung thủ đã tiến hành buộc rồi bọc xác lại. Ở một nơi vắng vẻ có thể vừa tìm được đồ bọc xác, vừa bao xác lại cẩn thận chỉ trong hai tiếng đồng hồ là rất khó có khả năng. Cho nên tôi nghĩ hiện trường Trương Nguyệt bị sát hại là trong nhà.”

“Liệu có khả năng khác không? Như là sau khi chồng Trương Nguyệt rời đi, cô ấy mới bị người khác uy hiếp đến một nơi nào đó, giết người xong lại mang ra bãi rác vứt xác?” Có điều tra viên hỏi.

“Khả năng này có thể loại trừ. Vì khi khám nghiệm tử thi không phát hiện được dấu dây trói hoặc vết thương do chống cự. Tức là trước khi chết cô ấy không hề bị khống chế, cũng không chống cự. Cô ấy hẳn là bị tấn công khi không có sự phòng bị.”

“Nếu có hai hoặc ba người khống chế cô ấy thì sao? Cô ấy là phụ nữ, bị hai ba người tấn công chắc cũng không dám phản kháng?” Một điều tra viên khác nêu ý kiến.

“Là một người ra tay bọc xác.” Sư phụ nói chắc chắn.

“Vì sao thầy lại khẳng định có một người bọc xác ạ?” Ngay cả tôi cũng cảm thấy thật khó tin.

“Mọi người xem đi. Trước hết là hai tay bị buộc lại, sau đó mới cố định vào thân thể, đúng không? Hơn nữa chỗ bị buộc cũng không có phản ứng sinh hoạt. Tức là sau khi chết mới bị trói tay, rồi lại buộc hai tay ra sau eo.” Sư phụ cười bí hiểm.

Mọi người chợt hiểu ra. Đúng vậy, chết rồi mới bị trói chỉ có một lý do, đó là giữ hai tay dán chặt vào thân thể, như thế mới dễ dàng dùng một màng nilon nhỏ bọc thi thể lại. Nếu có hai người thì một người bọc xác, một người giữ tay, không cần mất công tìm các loại dây buộc xác như thế.

“Nói tóm lại, Trương Nguyệt hẳn là bị bóp chết khi ở trong nhà, không hề phòng bị. Sau đó nhanh chóng bị trói buộc, bọc lại, cuộn xác, nhét vào túi vải. Nếu là bất ngờ giết người khi chưa có sự chuẩn bị, giết người xong lại muốn giấu thi thể đi, vậy chắc là do người quen gây án.”

Đây là hiện trường đơn giản nhất được tái hiện.

Mọi người đều gật đầu tán thành. “Nhưng dù xác định là người quen gây án, lại là giết người trong nhà, cũng không thế khẳng định chồng Trương Nguyệt là hung thủ.” Không có chứng cứ, đội trưởng đội hình sự chẳng thể yên lòng.

“Tôi không nói nhất định do chồng cô ấy làm, chỉ là tôi rất nghi ngờ cậu ta.” Sư phụ nói, “Cậu ta luôn nhấn mạnh cuộc nói chuyện của họ diễn ra gần bãi rác, cho rằng Trương Nguyệt mất tích tại đó, tỏ ra rất mẫn cảm với bãi rác này, khiến cho người ta cảm thấy cậu ta giấu đầu hở đuôi. Còn nghĩ ra tình huống Trương Nguyệt bị tấn công ở gần bãi rác nữa.”

“Vậy tiếp theo phải làm gì?”

“Xử lý thủ tục, điều tra nhà Trương Nguyệt.”

Chúng tôi nhanh chóng đến nhà Trương Nguyệt, dùng chìa khóa lấy của chồng cô ấy để mở cửa vào. Công tác điều tra tiến hành rất thuận lợi, chúng tôi tìm thấy trong tủ đồ dây điện màu xanh đã bị cắt ngắn giống hệt dây buộc xác, lại tìm được đầu dây điện thoại.

Khi chúng tôi quay lại đồn công an, thấy đội hình sự đang gặp khó khăn khi tiến hành thẩm vấn. Chồng Trương Nguyệt to tiếng kêu gào, trách cứ cảnh sát, hoàn toàn không có thái độ thành khẩn nhận tội.

“Xem thứ này xong rồi gào gì thì gào.” Sư phụ mang túi vật chứng chứa dây điện và dây điện thoại ném xuống trước mặt anh ta.

“Thứ này nói lên điều gì? Nhà ông không có dây điện à? Nhà ông không có dây điện thoại à?”

“Đừng cãi cố.” Sư phụ nói, “Cậu không biết đầu dây điện đứt có thể đem đi giám định, xem có phải cùng một sợi dây hay không sao?”

Người đàn ông đột nhiên câm nín.

Vụ án kết thúc như vậy. Thì ra chồng Trương Nguyệt ngoại tình, bồ nhí nhất định không chịu nhường nhịn, đòi anh ta phải ly hôn. Anh ta không thuyết phục được bồ nhí, muốn ly hôn lại bị từ chối, thế là độc ác ra tay giết vợ, giấu xác đi. Anh ta cho rằng thi thể mãi mãi sẽ không bị phát hiện, anh ta cũng cứ thế qua mắt người đời.

“Nhưng anh ta có thể không báo án để che giấu cơ mà? Vì sao còn muốn đến đồn cảnh sát báo mất tích?” Tôi hỏi.

“Anh hỏi họ xem.” Sư phụ chỉ sang người ở đồn cảnh sát.

“À, không phải anh ta báo mất tích. Anh ta chỉ nói với bố mẹ Trương Nguyệt là cô ấy tan làm không về nhà, tìm hai ngày không thấy. Bố mẹ cô ấy lên đồn báo án. Sau khi nhận được thông tin thi thể của các anh, chúng tôi cũng phải mất hai ngày mới tìm thấy chồng Trương Nguyệt. Giờ nghĩ lại, có lẽ hắn muốn trốn tránh điều tra.” Người cảnh sát trả lời.


“Haizz, không muốn người ta biết, trừ khi mình không làm!” Tôi cảm khái sâu sắc nói.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon