Monday, November 24, 2014

Pháp y Tần Minh hệ liệt - Chương 9

Từ khóa

Pháp y Tần Minh hệ liệt


Phap y Tan Minh he liet - Chuong 9
Tác Giả:  Tần Minh
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành




Chương 9: Vụ án thứ chín – Linh hồn dạo chơi trên quốc lộ


Công việc ở ban pháp y tỉnh bận rộn hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi, trừ một số vụ án lớn hoặc những vụ án khó xử lí có hiện trường ngoài trời, còn có rất nhiều vụ kêu oan và tài liệu hành chính phải xử lý. Chúng tôi thường xuyên phải đi công tác, không chỉ tập trung vào các vụ án mạng, đối với những vụ kêu oan chúng tôi vẫn luôn cẩn thận làm việc, bởi những phát hiện của chúng tôi có thể rửa sạch nỗi oan cho người ta.
Tiết trời dần chuyển lạnh, đây là mùa thu đầu tiên tôi trải qua ở Sở công an tỉnh. Lúc này, sư phụ dẫn tôi đến thành phố Vân Lăng để phúc tra một vụ kêu oan. Vụ án rất đơn giản, cũng không phải một vụ án oan như vẫn tưởng. Khi chúng tôi đến đồn công an để gặp người kêu oan để giải thích rõ ràng, thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào.

Chúng tôi đều nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trước đồn có một đám người đứng nhốn nháo.

“Chắc chắn hắn ta đã cầm tiền của tôi trốn đi, hiển nhiên là thế, lại còn không liên lạc được nữa à?” Một người đàn ông trung niên vung tay quát tháo.

“Làm sao mà tôi biết được.” Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi thảm thiết nói.

“Sao lại không biết? Ai mà chẳng biết hắn rượu chè cờ bạc? Tôi chỉ có ngần ấy tiền, hắn lấy rồi thì tôi chữa bệnh bằng cái gì? Tôi kệ xác, mau đưa tiền trả cho tôi, ngày kia tôi còn phải mổ nữa!” Người đàn ông túm áo chị ta, nhất quyết không tha.

“Tôi không có nhiều tiền như vậy. Anh xem, nhà tôi nghèo…” Người phụ nữ khóc không ra nước mắt.

“Đừng kích động, anh buông tay ra đi!” Cảnh sát khu vực thấy người kia muốn đánh phụ nữ, liền can ngăn.

“Có khi lát nữa chồng cô ấy liên lạc lại thì sao, anh nóng nảy làm gì. Chỉ có mấy nghìn tệ, việc gì phải lôi nhau lên đồn thế này?” Bên ngoài có một người lớn tuổi hiểu biết nói.

Ở trước đồn công an thường có những vụ việc loại này, cảnh sát đều quen cả rồi, nhưng đối với người mới vào nghề như tôi thì vẫn bỡ ngỡ lắm, vì vậy tôi đi ra ngoài xem cho rõ ngọn nguồn.

Trước sự hòa giải của cảnh sát, hai bên đều nhanh chóng bình tĩnh lại, người đàn ông trung niên kia mới kể lại toàn bộ sự tình.

Ông ta tên Vương Khải, bị sỏi mật nặng, bệnh tật khiến cho ông ta đau đớn vô cùng, được một thời gian thì không chịu nổi nữa, liền quyết định cầm năm nghìn tệ tích cóp được vào thành phố phẫu thuật lấy sỏi. Ông ta đến bệnh viện do thầy lang trong thôn tên Lý Giải Phóng giới thiệu. Lý Giải Phóng là hàng xóm của ông ta, năm nay hơn năm mươi tuổi, do trước đây tự học được chút ít y thuật, bèn mở phòng khám trong thôn để mưu sinh. Sau này việc chữa bệnh đều chính quy hơn, phòng khám của gã cũng lụn bại dần, gã chỉ có thể chữa chui mấy bệnh đau đầu, cảm cúm lặt vặt. Ngoài ra, gã còn làm môi giới cho bệnh viện tuyến hai, kiếm mấy đồng phần trăm từ tiền chữa trị.

Lần này Vương Khải tìm Lý Giải Phóng nhờ giúp đỡ, gã liền dẫn ông ta vào bệnh viện thành phố, sau đó ở lại trong viện cùng tiến hành kiểm tra trước phẫu thuật. Mấy ngày nay, Lý Giải Phóng cũng có tình có nghĩa, nhận tiền rồi phụ trách chăm sóc Vương Khải vốn không thân thích. Trước khi phẫu thuật một ngày, Vương Khải phải thay quần áo bệnh nhân nhưng không có chỗ cất ba nghìn tệ còn lại, nghĩ tới bọn trộm cắp dạo này hoành hành ngang ngược, ông ta liền đem tiền gửi Lý Giải Phóng. Không ngờ đến nửa đêm thì gã ta mất tích, gọi di động cũng không bắt máy. Vương Khải lo lắng suốt một đêm, sáng ra vẫn không thấy tin gì của Lý Giải Phóng. Vì quá nóng lòng, ông ta gọi điện cho vợ gã thì biết gã không về thôn. Là hàng xóm nên Vương Khải cũng biết Lý Giải Phóng vốn chẳng phải hạng tử tế gì, cờ bạc rượu chè có đủ, thuộc dạng phải tránh càng xa càng tốt. Ông ta sốt ruột quá, vội về lôi vợ Lý Giải Phòng lên đồn công an. Vợ Lý Giải Phóng kém gã mười tuổi, bình thường vẫn bị gã đánh chửi, giờ cũng mờ mịt chẳng biết gì, càng nói càng không nên lời.

Sự việc nghe có vẻ đơn giản, hẳn là Lý Giải Phóng trộm tiền mang đi, tiêu xài rồi thì trốn nợ. Người hóng chuyện thấy chẳng có gì mới liền giải tán.

Lúc đó công việc của tôi đang rất thuận lợi. Vụ án kêu oan được xử lý kịp thời, đương sự cũng tin phục kết quả phúc tra của chúng tôi. Sau khi hoàn thiện báo cáo công tác, chúng tôi quyết định sáng hôm sau mới quay về Sở. Sư phụ có thói quen sống rất lành mạnh, ngủ sớm dậy sớm. Nhưng đám trẻ chúng tôi lại thích thức đêm đọc sách, vui chơi này nọ. Sáng hôm sau, mới sáu rưỡi đã thấy sư phụ đi gõ cửa phòng tôi, bảo muốn về Sở ngay để kịp điểm danh buổi sáng.

Tôi ngái ngủ lên xe về Sở. Vào sáng sớm trên đường không có mấy xe cộ, nhưng khi đến ngoại ô thành phố, chúng tôi thấy bên đường có một chiếc xe cảnh sát đèn nháy lập lòe, hai vị cảnh sát đang ngồi xổm kiểm tra một người nằm trên mặt đất.

“Dừng lại.” Sư phụ nói với người lái xe.

Tôi cùng sư phụ nhảy xuống xe, nghe thấy một cảnh sát gọi 120 (1): “Ở ngoại ô, trên đường Đông Nam, đối diện nhà máy phân hóa học có một người bị tai nạn giao thông, vẫn còn thở, mọi người mau đến đây.”

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Sư phụ vừa hỏi vừa giơ thẻ công tác ra.

Anh cảnh sát giao thông hơi ngạc nhiên, chỉ là một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy thông thường, thế mà cũng khiến bác sĩ pháp y đầu ngành đến hỏi sao? “Thưa sếp, sáng nay có người gọi điện báo, họ phát hiện một người nằm ven đường, có thể là bị xô xe. Chúng tôi vội chạy tới, thấy vẫn còn thở, cũng chẳng biết bị thương ở đâu, chúng tôi không dám di chuyển anh ta, chờ 120 đến ngay bây giờ thôi.”

Tôi đi tới, nhìn sơ qua người nằm trên mặt đất. Không có vết thương hở, cũng chẳng có vết máu nào, sờ lên động mạch cổ thấy vẫn đập đều. Tôi hỏi: “Bị thương chỗ nào? Có khó chịu ở đâu không? Đã xảy ra chuyện gì?” Người đàn ông đó chỉ biết rên hừ hừ.

“Có thấy đồ dùng tùy thân của anh ta không?” Sư phụ hỏi.

“Có một cái ví rỗng, chứng minh thư của anh ta đây.” Cảnh sát đưa chứng minh thư cho sư phụ.

Ảnh chụp trên thẻ chính là hình của người đàn ông này, tên trên chứng minh thư lại là người một ngày trước được nhắc tới, Lý Giải Phóng.

Chỉ chốc lát sau xe cứu thương đã tới, sau khi kiểm tra sơ bộ, hai bác sĩ nhanh nhẹn đưa Lý Giải Phóng lên xe, xe cảnh sát đi trước mở đường, cùng lao đi như chớp.

“Về nhà khách thôi.” Sư phụ sau khi nói xong liền liếc mắt nhìn tôi, “Không nhớ người yêu chứ hả? Chúng ta hoãn lại hai ngày, chú ý xem vụ tai nạn giao thông này ra sao.”

Tôi hoàn toàn không phản đối, bởi vì tôi cũng tò mò trước sự xuất hiện trùng hợp của Lý Giải Phóng.

Lý Giải Phóng được đưa đến bệnh viện, kiểm tra thấy phần xương sọ trước trán bị vỡ, não bị tổn thương. Bác sĩ cho rằng gã gặp chuyện lúc nửa đêm, nằm ở ven đường vài giờ mới được phát hiện, lượng máu chảy ra quá nhiều, căn bản đã không còn hi vọng gì nữa. Qua nhiều lần cấp cứu, chiều hôm đó Lý Giải Phóng chết.

Sau khi nhận được tin, sư phụ dẫn tôi và bác sĩ pháp y của thành phố đến bệnh viện, tiến hành khám nghiệm thi thể Lý Giải Phóng. Đây là thủ tục kiểm tra đối với một vụ tử vong không bình thường, chỉ khác là lần này trong những người tham dự có cán bộ của tỉnh. Qua kiểm tra, trên thi thể không phát hiện vết thương ngoài, thậm chí vị trí xương sọ vỡ, não xuất huyết cũng không có dấu hiện rõ ràng trên da.

“Các anh có thấy giống tai nạn giao thông không?” Sư phụ hỏi bác sĩ Dương của phòng pháp y thành phố Vân Lăng.

“Không giống, không thấy trầy da.”

“Tuy rằng tai nạn giao thông thường kèm theo các vết trầy xước trên da, nhưng cũng có trường hợp chỉ bị thương một chỗ thôi. Hiện giờ thời tiết khá lạnh, người ta mặc nhiều quần áo, có thể trùng hợp bị va đập đúng chỗ mặc kín thì không thể thấy vết trầy xước được.” Sư phụ nói, “Nhưng, vụ án này có vấn đề. Đưa đến nhà xác làm thêm một bước khám nghiệm nữa xem.

Trước cổng bệnh viện, Vương Khải và vợ Lý Giải Phóng đều đang chờ. Vương Khải thấy chúng tôi đi ra, hỏi: “Tiền của tôi đâu?”

“Đồ đạc của anh ta chỉ có một tấm chứng minh thư thôi.” Cảnh sát nói.

“Chắc chắn là lấy tiền của tôi đi đánh bạc, thua sạch rồi bị xe xô, đáng đời!” Vương Khải nghiến răng nói.

“Chúng tôi muốn mang thi thể đến nhà xác để khám nghiệm thêm, trước mắt vẫn chưa loại trừ khả năng đây là án hình sự.” Sư phụ nói với vợ Lý Giải Phóng.

Vợ Lý Giải Phóng gật đầu. Chị ta không quá đau thương trước cái chết của gã, có lẽ đây lại là sự giải thoát cho chị.

“Chắc không phải là án hình sự chứ? Làm gì có chuyện giết người đã không chết thì thôi lại còn đem ném ven đường. Nếu nạn nhân được cứu sống thì chẳng phải là tự đưa mình vào tù sao?” Một cảnh sát nghi ngờ hỏi.

“Chúng tôi chỉ thấy có điểm khả nghi, trước mắt chưa thể đưa ra kết luận.” Sư phụ đáp.

Đến nhà xác, sư phụ chẳng nói chẳng rằng, cùng chúng tôi tiến hành giải phẫu. Khi làm việc sư phụ không thích nói chuyện, vì thầy ấy cho rằng càng nói nhiều càng ảnh hưởng đến phán đoán của mình.

Giải phẫu xong, chúng tôi cùng đứng bên bồn rửa tay.

Sư phụ đột nhiên quay ra nói với một cảnh sát đứng gần đó: “Giao cho đội hình sự đi.”

(1) 120 là số gọi cấp cứu, tương đương với 115 ở Việt Nam.

Không chỉ người cảnh sát mà ngay cả tôi cũng lấy làm ngạc nhiên. Muốn bắt đầu tiến hành điều tra hình sự thì phải phát hiện được dấu hiệu phạm tội. Sau vài giờ giải phẫu, tuy đã thấy vài vết thương, nhưng cũng không thể hoàn toàn khẳng định đây không phải tai nạn giao thông, ít nhất là tôi nghĩ thế.

“Ngài xác định đây là một vụ án mạng sao?” Người cảnh sát rụt rè hỏi.

“Có thể loại trừ khả năng tai nạn giao thông, hẳn là tổn thương do bị tấn công trực tiếp. Vậy nên tôi cho rằng đây là một vụ án mạng.” Thái độ đanh thép của sư phụ lại được thể hiện, “Đi thôi, chúng ta tới phòng họp, tôi muốn giới thiệu vài điều vừa phát hiện được trong quá trình khám nghiệm.”

Trong phòng họp, các thành viên của đội hình sự đều mang vẻ mặt tập trung nghiêm túc. Mỗi khi xảy ra một vụ án mạng, mọi người đều cảm thấy trên vai mình phải gánh trách nhiệm vô cùng nặng nề. Ai đã từng làm cảnh sát hình sự một thời gian dài sẽ không bao giờ muốn bỏ nghề. Dù cảnh sát hình sự là công việc kham khổ nhất, vất vả nhất, nguy hiểm nhất, nhưng một lần làm cảnh sát hình sự thì luôn nguyện lòng làm cảnh sát hình sự cả đời. Bởi vậy lúc đối mặt với một vụ án, người cảnh sát vừa lo lắng vì những khó khăn sẽ phải trải qua, vừa hào hứng trước thử thách sắp tới.

“Tổn thương trên thi thể chủ yếu tập trung vào vùng đầu và tay chân.” Sư phụ chiếu hình ảnh lên, chậm rãi nói, “Tuy rằng các bác sĩ đã tháo một phần xương sọ trước trán trong quá trình cấp cứu cho Lý Giải Phóng, hiện nay mảnh sọ đó vẫn chưa được bệnh viện đưa đến, vì thế không thể nhìn rõ dạng gãy xương ở mảnh sọ trước trán, nhưng chúng tôi nhìn phim chụp CT thì thấy đây là một vết gãy hình nhánh, rạn vỡ, không lõm, không dập nát. Dạng gãy xương như vậy rất ít gặp trong các vụ tai nạn giao thông, thực tế là thường thấy ở các vụ bị tấn công trực tiếp hoặc ngã dẫn đến xương sọ bị biến dạng.”

“Như ngài nói, gãy xương kiểu này là tổn thương do bị tấn công trực tiếp hoặc bị ngã. Vậy tại sao lại loại trừ khả năng người này bị ngã?”

“Chúng tôi biết điều đó. Để phân biệt giữa ngã và trực tiếp tấn công, chúng tôi chủ yếu là dựa vào tổn thương va đập đối xứng. Tổn thương va đập đối xứng là chỉ trường hợp khi có lực tác động lên đầu, thì vỏ não tương xứng phía bên kia sẽ bị bầm tím. Ví dụ như phần sau đầu bị va chạm, vỏ não trước trán sẽ bầm tím, mà da đầu và xương sọ chỗ đó lại không có tổn thương. Hiện tượng đó là do chuyển động trong đầu tiếp nhận một lực mạnh từ bên ngoài, khiến cho chuyển động sẽ đột ngột chững lại. Chuyển động kiểu ấy xuất hiện khi bị ngã hoặc va chạm.” Sư phụ giải thích rất chặt chẽ, từ ngữ còn chuẩn xác hơn sách vở, “Trong vụ án này, phần não trước trán của người chết bầm tím, xung quanh xuất huyết, nhưng trên da đầu, xương sọ cùng não ở phần tương ứng phía sau lại không có tổn thương. Có thể thấy đây không phải tổn thương va đập đối xứng.”

“Chẳng lẽ cứ không có tổn thương va đập đối xứng là khẳng định do tấn công trực tiếp ư?” Đội hình sự vẫn hoài nghi trước đánh giá tính chất vụ án của sư phụ.

“Nhìn bên ngoài phần đầu của thi thể thì không thấy có tổn thương.” Sư phụ chiếu bức ảnh chụp thẳng mặt thi thể lên, “Nhưng khi chúng ta quan sát kỹ sẽ thấy phần da chính giữa trán hơi đổi màu, mà phần da này lại vừa đúng chỗ có vết gãy xương sọ kia. Mặc dù dưới da đầu đã bị chảy máu diện rộng do phẫu thuật cấp cứu, bởi vậy không thể nhìn xem có dấu vết tác động từ bên ngoài hay không, nhưng chúng tôi đã cẩn thận cắt phần da bị đổi màu này ra, sau khi quan sát các tầng da sẽ thấy tầng da giữa có chảy máu. Kiểu chảy máu như vậy đều hình thành do có lực mạnh đè ép lên da.”

“Ừm, ngài nói rất có lý, tôi không phải người trong nghề cũng biết rằng tổn thương kiểu đó hình thành do lực mạnh từ bên ngoài trực tiếp tác động vào.” Đội trưởng đội hình sự nói tiếp, “Nhưng vì sao lại loại bỏ khả năng xe trực tiếp va chạm? Nếu một bộ phận nào đó của xe va trực tiếp vào đầu, chẳng phải cũng sẽ để lại tổn thương như thế sao?”

Sư phụ đáp: “Việc này phải nói trên hai phương diện. Thứ nhất là suy đoán về công cụ gây ra vết thương, lát nữa tôi sẽ nói về mặt này sau. Phương diện còn lại đủ để chứng minh vụ này không phải do xe xô, đó chính là dạng tổn thương trong tai nạn giao thông. Trong các vụ tại nạn giao thông thường sẽ hình thành tổn thương lần thứ hai. Tổn thương lần thứ hai chính là tổn thương do va chạm, té ngã. Nói đơn giản, sau khi bị xe va vào đầu, người ta sẽ ra sao?”

“Ngã văng ra sau.”

“Đúng, nếu ngã ra sau, như vậy thân thể sẽ lại va chạm vào một chỗ khác, đó là tổn thương lần thứ hai.” Sư phụ tràn ngập tự tin nói: “Trong vụ án này, phần trước đầu thi thể có thương tích, nhưng gáy và lưng lại không có tổn thương, việc ấy không phù hợp với đặc điểm của các vụ tai nạn giao thông.”

Toàn bộ những người trong phòng họp đều gật đầu lia lịa, mọi người bắt đầu bị sư phụ thuyết phục, cùng đồng tình với quan điểm của sư phụ.

“Mặt khác, chúng tôi đã kiểm tra khớp xương trên tay chân của thi thể.” Sư phụ tiếp tục chiếu hình ảnh lên, “Chúng ta đều biết, trong các vụ tai nạn giao thông, người bị va phải sẽ bị ngã, lăn…, vì vậy khớp xương ở tay chân cũng dễ dàng bị thương. Nhưng ở vụ án này, tuy khớp xương đầu gối của Lý Giải Phóng đều chảy máu, khớp dưới xương bánh chè cũng chảy máu nghiêm trọng, nhưng khớp xương khuỷu tay lại không thấy chảy máu. Chẳng lẽ người này bị xe đụng văng ra sau, nhưng chỉ dùng để đầu gối chạm đất còn tay thì bay lên không sao? Gã ta đâu phải diễn viên xiếc.”

Sư phụ nói xong rồi cười lạnh lẽo, cả phòng không ai cười, mọi người đều chăm chú suy nghĩ.

“Không chỉ vậy, chúng ta cũng biết, đối với tai nạn giao thông thì nơi va chạm thường là xe và mặt đất, đây đều là những thứ có bề mặt thô ráp.” Sư phụ chỉ nền xi măng, “Con người nếu tiếp xúc với mặt đất trong tình trạng lăn nhanh, lôi kéo, té ngã… đều sẽ bị trầy da. Mà thi thể trong vụ này lại không bị trầy xước gì cả.”

Ngay cả tôi cũng không chú ý tới chi tiết này. Sư phụ nhanh chóng đổi ảnh chụp, xem xét từ mặt ngoài da của thi thể, quả thật không hề có trầy da hoặc bầm tím.

“Nghe ngài nói, chúng tôi cũng cho rằng đây thực sự là một vụ tấn công trực tiếp vào đầu dẫn đến hôn mê sâu, sau đó ném thi thể ra đường.” Đội trưởng đội hình sự tiếp lời, “Nhưng vụ án kiểu này rất khó tìm manh mối, không biết chúng tôi nên bắt đầu từ đâu đây?”

“Bây giờ chúng ta bàn đến công cụ gây ra vết thương. Như vừa nãy đã nói, tôi nhận định đây không phải tai nạn giao thông một phần là do công cụ gây ra vết thương.”

Dường như hỏi một đằng, sư phụ tôi lại trả lời một nẻo, điều đó khiến cho đội trưởng đội hình sự hơi lúng túng.

Lúc này tôi lặng đứng trầm tư suy nghĩ. Sau khi làm toàn bộ các bước kiểm tra, tôi cũng mơ hồ cảm thấy công cụ gây ra vết thương trong vụ án này không thuộc về bất cứ chiếc xe nào. Thế nhưng tôi lại chẳng thể giải thích một cách có căn cứ, kinh nghiệm của tôi cho thấy vật đó là vật mềm, nhưng vật mềm làm gãy xương sọ bằng cách nào?

“Mọi người nhìn đây, chỗ này dù gãy xương sọ nhưng tổn thương trên da lại rất nhẹ.” Sư phụ dùng bút laze chỉ vào ảnh chụp phần trán của thi thể, nói: “Ngoài bề mặt da không có dấu vết, không trầy da, tầng da dưới cũng không chảy nhiều máu. Nhưng tầng da giữa bị đè ép dẫn đến chảy máu, lại gãy xương sọ. Nhưng vậy công cụ gây thương tích là một vật thẳng, dễ cầm nằm, mềm dẻo, bề mặt trơn bóng, có lẽ là các loại côn, gậy.”

Chúng tôi nghe xong đều không hiểu rõ ràng.

“Ngài có thể nói rõ hơn không?” Đội trưởng đội hình sự gãi đầu.

“Thật ra bác sĩ pháp y chỉ có thể miêu tả về dạng công cụ gây thương tích, thực chất chúng tôi không có mặt ở hiện trường gây án, không nhìn thấy thứ mà tội phạm cầm trên tay, cho nên miêu tả như vậy mới thật khách quan. Nếu nói đích danh một công cụ nào đó, thì cũng chỉ là suy đoán.” Sư phụ cười, “Tuy nhiên, công cụ gây thương tích trong vụ án này tương đối đặc biệt. Tôi cho rằng dùi cui cao su của cảnh sát có đủ những nét đặc thù trên.”


Suy đoán táo bạo này không khiến cho mọi người vui mừng, trái lại không khí còn nặng nề hơn. Im lặng khoảng hai phút, đội trưởng đội hình sự nói: “Như ngài nói thì hung thủ là người trong ngành?”

Sư phụ không lên tiếng, một công an địa phương nói: “Chuyện này không thể xảy ra được, hai năm trở lại đây trang bị cá nhân của chúng tôi đã thay đổi, không còn dùng dùi cui cao su loại này nữa, đều đổi thành loại khác tiện dụng hơn rồi.”

“Bây giờ có nơi nào vẫn còn sử dụng loại dùi cui cao su này không?” Sư phụ hỏi.

“Hình như mấy người làm bảo vệ vẫn dùng.” Anh công an có vẻ biết rõ chuyện này.

“Bảo vệ?” Đội trưởng đội hình sự hỏi.

“Có khả năng khá lớn, nhưng chú ý đến những người bảo vệ đã từng trong quân ngũ.” Sư phụ nói.

“Từng đi trong quân ngũ ư?” Cảnh sát hình sự rất hứng thú trước công tác khắc họa tội phạm, bởi nếu có thể miêu tả chính xác thì sẽ thu hẹp được phạm vi điều tra, lại tiết kiệm khá nhiều chi phí.

“Cũng chỉ để các cậu lưu ý thôi.” Sư phụ vẫn bảo thủ với việc tin tưởng vào suy đoán có căn cứ không rõ ràng, “Mọi người xem đây.”

Sư phụ chiếu tấm ảnh chụp bên cẳng chân của thi thể, nói: “Đằng sau cẳng chân có một vết bẩn in trên quần, vết bẩn này rất đặc thù. Tuy nhìn không rõ lắm, nhưng cơ bản có thể khẳng định đây là một vết giày.”

“Vết giày này nói lên điều gì?” Đội hình sự nôn nóng hỏi.

“Nếu chỉ nhìn vết giày này thì chẳng nói lên được điều gì, nhưng kết hợp với vài tổn thương rất nhỏ lại có kết quả khác.” Sư phụ chiếu ảnh chụp bàn tay thi thể, “Ngón giữa, ngón trỏ, da thịt trên khớp xương bàn tay đều có vết xước chảy máu. Trong những cuộc ẩu đả, thường sẽ có tổn thương do ngón tay bị vặn đi, nhưng tổn thương này hay nằm ở bên cạnh ngón tay hoặc lòng bàn tay, rất ít khi thấy tổn thương trên mu bàn tay. Kết hợp với vết giày, chúng ta có thể xây dựng lại tình huống lúc đó.”

Tôi vô cùng khâm phục khả năng quan sát và liên tưởng của sư phụ. Tôi đã hoàn toàn không để ý khi nhìn những vết thương trên bàn tay, chỉ đơn giản chụp lại là xong, thật không ngờ sư phụ lại có thể suy đoán dựa trên những tổn thương nhỏ như vậy.

Sư phụ nắm cánh tay của tôi, vặn ra sau lưng, vừa tái hiện vừa nói: “Khi giữ tay thế này sẽ tạo nên tổn thương như trên thi thể, đồng thời một chân đạp lên cẳng chân của người chết, mọi người nghĩ đây là động tác gì?”

“Bắt giữ!” Đội cảnh sát hình sự đều đã học qua động tác này, họ đồng thanh nói.

“Đúng vậy.” Sư phụ mỉm cười, “Tôi cũng cho rằng tổn thương hình thành khi bị bắt giữ bằng động tác chuyên nghiệp. Nếu đã từng học qua, vậy có thể là người trong quân đội. Kết hợp với dùi cui cao su vừa nói lúc này, tôi cảm giác hung thủ có khả năng là quân nhân giải ngũ, sau đó về làm bảo vệ.”

Đây đều là suy đoán không có căn cứ đầy đủ, vì vậy sư phụ vẫn tương đối bảo thủ, nói: “Nhớ là chỉ để tham khảo thôi đấy.”

“Ý ngài là một quân nhân giải ngũ cầm dùi cui cao su đi cướp tiền?” Đội trưởng đội hình sự cũng bắt đầu suy đoán, “Hắn gặp nạn nhân trên đường, rồi dùng dùi cui đánh ngất nạn nhân, cướp lấy số tiền kia?”

“Không phải.” Sư phụ lắc đầu, khôi phục lại vẻ mặt sắt đá, “Thứ nhất, nếu là gặp cướp trên đường, sao còn để lại ví, cứ lấy luôn cả ví lẫn tiền không được sao? Thứ hai, tôi cho rằng nạn nhân bị tấn công trong phòng, không phải ở ngoài đường.”

“Hả? Còn đoán được là ở trong phòng nữa ư?” Đội trưởng đội hình sự nhìn sư phụ với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Đúng vậy, vừa rồi chúng ta có nhắc đến việc hai đầu gối của thi thể đều chảy máu. Chảy máu là do bị vật cứng đè lên xương bánh chè, tình huống thường thấy dẫn đến việc này là gì?”

“Quỳ.”

“Nếu có hành động quỳ xuống, vậy chắc sẽ không xảy ra bên lề đường. Hơn nữa, bề mặt da đầu gối và vị trí tương ứng trên quần cũng không trầy xước, chứng tỏ nơi gã quỳ hẳn là trơn bóng, ví dụ như sàn gạch, đá cẩm thạch, ít nhất cũng không phải trên đường nhựa.”

Đội hình sự gật đầu: “Tức là gã đã bị khống chế.”

“Đúng, điều này tôi dám khẳng định.” Sư phụ nói, “Những tổn thương trên đầu gối nói lên rằng khi còn sống gã đã từng phải quỳ. Ngoài ra, da thịt trên cổ tay tấy đỏ, có lẽ là do bị dây thừng trói chặt.”

“À thì ra là người quen gây án!” Một cảnh sát nói chen vào, “Nếu bị khống chế trong phòng, chắc chắn là xảy ra khi gã đến nhà người quen.”

Sư phụ mỉm cười: “Trái lại, tôi cho rằng hung thủ và nạn nhân không hề quen biết nhau.”

“Hừ.” Đội trưởng đội hình sự trừng mắt nhìn anh cảnh sát nói leo kia, “Nếu là người quen gây án, vậy nạn nhân làm gì còn đường sống? Sao có thể vứt người bên đường như thế, nhỡ gã được cứu sống thì sao?”

“Chẳng lẽ đã lớn như vậy còn bị lừa đến nhà người ta ư?” Anh cảnh sát kia không cam chịu, than thở.

“Hỏi rất hay.” Sư phụ cười nói, “Mấu chốt của vụ án này chính là nạn nhân đã vào phòng đó như thế nào? Vì sao lại bị hung thủ khống chế gây thương tích? Thật ra vấn đề này không khó điều tra, chẳng phải hàng xóm phản ánh rằng Lý Giải Phóng rượu chè cờ bạc không thiếu món nào sao?”

“Đúng vậy, hẳn là thế.” Đội trưởng đội hình sư gật đầu, “Tôi nghi ngờ gã thua bạc lại không có tiền trả nên mới bị đánh.”

“Quả là lí do thường thấy trong các vụ đánh bạc, nhưng tôi có cảm giác nguyên nhân của vụ này không phải vậy.” Sư phụ tiếp tục chiếu hình ảnh, nói: “Tôi cho rằng vụ việc phát sinh khi gã đi chơi gái.”

Đội hình sự chăm chú nhìn lên, họ tỏ ra rất khâm phục suy đoán trước đó của sư phụ, phải nói là tâm phục khẩu phục.

“Mọi người xem, đây là ảnh chụp hiện trường do cảnh sát giao thông chụp lại.” Sư phụ chỉ lên màn chiếu, nói: “Chúng ta có thể thấy, dây lưng của nạn nhân không được cài lại, khóa quần cũng không kéo lên. Nếu không phải do cảnh sát giao thông chụp lại, chúng tôi cũng không thể khẳng định quần áo của nạn nhân từ đầu đã vậy, hay là do bác sĩ cởi ra trong lúc cấp cứu. Bởi vậy cần phải khen ngợi công tác xử lý hiện trường của cảnh sát giao thông.”

Người cảnh sát giao thông đó khẽ cười đầy tự hào.

“Không chỉ vậy, khi chúng tôi khám nghiệm tử thi phát hiện ra quần lót của nạn nhân bị mặc ngược.” Sư phụ nói tiếp, “Bác sĩ khi cấp cứu sẽ không động đến quần lót của người bị thương, cho nên quần đã bị mặc ngược ngay từ đầu.”

Sư phụ nhấp một ngụm nước, “Nếu tình trạng ban đầu là như vậy, thì tình huống nào dẫn đến việc mặc ngược quần? Có thể là Lý Giải Phóng mặc quần lót trong lúc vội vã, hoặc là sau khi Lý Giải Phóng bị thương nặng đã có người khác mặc cho. Dù là tình huống nào cũng đều chứng tỏ rằng khi sự việc phát sinh thì gã đang không mặc quần áo. Như vậy hẳn là có chút quan hệ với hoạt động mại dâm.”

“Tức là khi nạn nhân đi chơi gái, bị người ta lừa lại còn bị khống chế gây thương tích, sau đó hung thủ đem nạn nhân ném xuống bên đường, đúng không?” Đội trưởng đội hình sự hỏi.

“Đúng vậy, chính là ý này. Hơn nữa hiện trường hành hung chắc là không xa nơi phát hiện ra Lý Giải Phóng. Bởi vì nếu không phải người quen gây án, thì cũng chẳng cần phải mạo hiểm đưa một người bị thương nặng đi quá xa.” Sư phụ tiếp tục phân tích, “Thế nên, bước tiếp theo phải tìm xung quanh hiện trường xem có tụ điểm mại dâm hoặc gái mại dâm nào thuê nhà không. Đặc biệt là phải tìm một quân nhân giải ngũ, hiện đang làm bảo vệ, có quan hệ gần gũi với gái mại dâm.”

Đội trưởng đội hình sự thở dài một tiếng, ngập tràn tự tin nói, “Có sự phân tích của ngài, công việc cũng dễ dàng hơn. Chúng tôi sẽ phá án trong vòng hai ngày!”

Sáng sớm hôm sau, khi chúng tôi chuẩn bị xuất phát về Sở thì nhận được điện thoại của đội trường đội hình sự, báo tin họ đa thuận lợi phá án. Không ngờ cảnh sát hình sự ở thành phố Vân Lăng lại làm việc hiệu quả như vậy, chưa đến hai ngày đã tìm được hung thủ.

Suy đoán của sư phụ quả nhiên không sai, quá trình xảy ra vụ án hoàn toàn khớp với miêu tả của thầy ấy.

Sau khi Lý Giải Phóng đến thành phố Vân Lăng, trong lòng cồn cào ngứa ngáy, đúng lúc ấy Vương Khải lại đưa cho gã ba nghìn tệ, vì vậy thừa dịp đêm tối, gã một mình đi tìm gái, vừa khéo gặp một gái mại dâm họ Trần đang đứng vẫy khách bên đường. Hai người thỏa thuận giá cả rồi kéo nhau đi thuê phòng. Ả gái mại dâm thấy Lý Giải Phóng có vẻ là nông dân, lại là người nơi khác đến, trong lòng chợt nảy ý xấu, bèn nhắn tin cho bạn trai ả đến đưa gã vào tròng. Bạn trai của ả ta họ Tạ, từng có vài năm làm bộ đội ở vùng Tây Bắc, sau khi xuất ngũ thì làm bảo vệ ở nhà máy phân hóa học gần đó. Lý Giải Phóng đi cùng ả mại dâm, vừa cởi quần áo thì tên bạn trai xông vào chụp ảnh, nói Lý Giải Phóng cưỡng hiếp bạn gái hắn, rồi trói gã lại, bắt gã phải quỳ trong nhà vệ sinh. Hai kẻ ác ôn lục đồ đạc lấy được ba nghìn tệ, đang lúc vui sướng thì nghe thấy Lý Giải Phóng chửi bới, đòi báo công an. Trong cơn giận dữ, tay họ Tạ lấy cây dùi cui đập mạnh vào trán Lý Giải Phóng. Lý Giải Phóng đã quá năm mươi, làm sao có thể chịu được cú đánh mạnh như vậy, lập tức ngất xỉu. Tay họ Tạ thấy tình hình không ổn, liền cõng Lý Giải Phóng ra ném ở bên đường, gần nhà máy phân hóa học.

Sớm hôm sau, khi cảnh sát giao thông đến kiểm tra hiện trường, hai kẻ kia còn thầm cảm thấy may mắn vì tránh được tội, không ngờ chỉ một ngày sau đã bị cảnh sát hình sự bắt giữ.

Trên đường trở về, tôi vô cùng phấn khích trước suy đoán của sư phụ, nói: “Sư phụ, thầy phân tích vụ án quá tuyệt vời, em coi như được mở mang tầm mắt rồi. Ngày trước cứ nghĩ bác sĩ pháp y chỉ làm nền cho người ta, là công tác thông thường, chứ em chưa từng biết rằng chúng ta cứ nghiêm túc cẩn thận làm việc, là có thể tham gia phá án.


Sư phụ đáp: “Mấu chốt nằm ở thái độ, đặc biệt là phải có năng lực làm việc. Một khi đem công việc trở thành sự nghiệp cả đời, anh sẽ phát hiện ra giá trị của chính mình.”

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon