Wednesday, December 16, 2015

Tiếng thét trong đêm - Chương 4

Tiếng thét trong đêm


Tieng thet trong dem - Chuong 4
Tác Giả:  Mary Higgins Clark
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành


Khi về gần đến nhà, Jenni tin rằng mình đã nhìn thấy ai đó đang nhìn qua cửa sổ văn phòng nông trang. Erich luôn ghé qua đó mỗi khi trở về từ căn nhà gỗ. Nàng vội vã dẫn mấy đứa nhỏ vào nhà và chuẩn bị bánh mì nóng và phô- mai. Tina và Beth nhìn bếp lò với vẻ thèm thuồng. Trong bếp, mùi thơm của phô-mai chảy lan tỏa khắp nơi. Jenni thầm nghĩ, điều gì có thể làm thất vọng Caroline đến nỗi đã đẩy bà đến việc rời bỏ con trai? Erich đã nghĩ về mẹ chàng như thế nào? Jenni cố mường tượng những tinh huống nào có thể khiến nàng rời bỏ Beth và Tina? nàng thấy chẳng thế nào chuyện đó có thể xảy ra.
Mệt mỏi vì cuộc đi dạo chơi xa, hai đứa bé gái đã ngủ vùi. Jenni ngắm nhìn các con, những hàng mi dài buông xuống, mắt nhắm nghiền, nàng không muốn rời khỏi căn phòng, nàng đến ngồi trên ghế dài trước cửa sổ đôi phút, bất thần thấy choáng váng.

Sau cùng, nàng đi xuống nhà dưới, mặc áo veste vào và đi về phía văn phòng người quản lý. Clyde đang vùi đầu vào công việc, cố giữ vẻ thoải mái, nàng hỏi ông ta:

- Clyde à, Erich chưa về để dùng bữa trưa sao? Tôi nghĩ anh ấy ghé qua đây. Clyde nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên, trả lời:

- Sau khi đi dạo, ông ta đã ghé qua đây hai phút, ông có ý định ở lại căn nhà gỗ đễ vẽ. Ông nói bà đã biết mà!

Thinh lặng, nàng định sẽ đi một vòng để kiếm chàng, nhưng rồi mắt nàng nhìn thấy giỏ đựng thư. Nàng nói:

- Ồ, Clyde, nếu có thư của tôi đến trong khi Erich đi vắng, ông vui lòng đem đến nhà cho tôi nhé?

- Vâng, theo thường lệ, tôi đưa tất cả thư từ cho ông Erich.

Tất cả thư từ một tháng đã trôi qua, từ khi nàng đến đây.
03


Nàng không nhận được lá thư trả lời nào của Franc và ông Hartley. Jenni nghĩ rằng Clyde sơ suất quên đưa cho nàng.

Nhận thức được sự căng thẳng trong giọng nói của mình, nàng hỏi:

- Ông đã nhận được bao nhiêu lá thư của tôi?

- Tuần vừa rồi, tôi nhận một cái thư và hai bưu thiếp. Chắc thế, tôi không nhớ rỏ.

- Tôi nghĩ như thế! - Jenni nhìn chiếc máy điện thoại và hỏi tiếp - Có bao nhiêu cuộc gọi cho tôi?

- Có một người nào đó ở nhà thờ gọi đến để mời bà đi họp. Tuần trước, có một cuộc gọi từ New York cho bà. Erich không chuyển tin cho bà sao?

- Ổng bận công việc ở xa - Nàng đáp rồi nói nhỏ - Cám ơn Clyde.

Jenni chậm rải đi trở về nhà. Lúc này, trời u ám. Từng đợt tuyết bắt đầu rơi. Những ngày vừa qua, đất đã tan tuyết bây giờ rắn lại. Nhiệt độ hạ thấp quá nhanh.

Nàng nghĩ đến câu nói của Erich ‘‘Anh không muốn chia sẽ em, Jenni’’. Chàng đã áp dụng những chữ này theo nghĩa đen. Ai đã gọi điện từ New York? Kevin chăng? Để nói là anh ta sẽ đến Minnesota? Nếu là Kevin, tại sao Erich không báo cho nàng biết? Ai đã gởi thư cho nàng? Ông Hartley? Fran? Nàng nhủ thầm, ‘‘ Điiều đó ta không thể bỏ qua được. Ta phải làm một gì đây?’’

"Jenni" nàng nghe tiếng gọi của Mark khi anh ta ra khỏi chuồng bò. Với những bước sải dài, ít phút sau, anh ta đã đến bên nàng. Mái tóc vàng đỏ của Mark bù xù. Lúc này đôi mắt anh ta bỗng nghiêm trọng.

Mark cười nói:

- Thời gian này, chúng ta ít có dịp đễ gặp nhau. Bà khỏe không?

Nàng thắc mắc không biết mình có nên nói với anh ta về

Erich? Không, như thế là không trung thực đối với chồng. Nhưng nàng có thể làm một việc.

Nàng cố gắng nở nụ cười thật tự nhiên:

- Tôi rất khỏe, và tôi cũng đang mong ước được gặp anh. Anh còn nhớ là vợ chồng tôi đã có ý định mời anh dùng cơm cùng bạn gái của anh? Emily, theo tôi nghĩ?

- Vâng, đúng thế.

- Vậy thì, chúng tôi hẹn anh ngày tám tháng Ba. Đó là ngày sinh nhật của Erich. Tôi muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ buổi tối đễ mừng sinh nhật Erich.

Mark nhíu mày:

- Jenni, tôi muốn báo cho bà biết, Erich thường không mấy vui vẻ trong ngày sinh nhật của ông ấy.

Jenni nói:

- Tôi biết - Nàng ngước mắt nhìn Mark, - nhưng chuyện đó đã xảy ra hai mươi lăm năm rồi. Thời gian đó hẵn không đủ để Erich vượt qua nỗi đau mất mẹ ư?

Mark lựa lời nói:

- Jenni, bà nên nhẫn nại. Một người như Erich không thể dứt bỏ dễ dàng những kỷ niệm đau buồn đã in sâu vào lòng. Nhưng tôi nghĩ rằng, hẳn bây giờ thì ông ấy sẽ mau chóng nhận thức những gì mình hiện có.

- Anh đến nhà chúng tôi chứ?

- Tất nhiên, và Emily rất mong được gặp bà.

Jenni nghĩ ngợi và tươi cười nói:

- Tôi cũng vậy, tôi rất muốn làm quen với mọi người.

Jenni cáo từ Mark và đi vào nhà. Lúc này, Elsa đang

chuẩn bị ra về, cô ta nói:

- Hai đứa nhỏ vẫn còn ngủ. Ngày mai, tôi tính sẽ đi mua các thứ cần thiết trước khi đến đây. Tôi có danh sách đây.

- Danh sách gì?

- Thưa bà, sáng nay, khi bà đi ra ngoài với lủ trẻ, ông Erich đã đến đây. Ông nói, "Kể từ nay, cô phải đi mua sắm".

Jenni phản đối:

- Rõ ngốc! Tôi có thể làm việc ấy hoặc yêu cầu Joe đưa tôi đi.

- Ông Erich nói ông giữ chìa khóa xe.

- Tôi biết, cám ơn Elsa.- Jenni gật đầu không muốn mình đễ lộ vẻ bực tức của mình truớc chị ta.

Nhưng khi Elsa vừa đi khỏi, Jenni, toàn thân run rẩy. Nàng thầm nghĩ, phải chăng Erich đã giữ chìa khóa xe vì không muốn Joe sử dụng? Hoặc chàng nghĩ rằng chính nàng đã sử dụng? Căng thẳng, nàng nhìn quanh căn bếp. Ở new York, nàng luôn xoa dịu sự căng thẳng bằng cách lao đầu vào làm những việc như lau chùi, dọn dẹp căn hộ. Còn nơi đây, tất cả đều sạch bóng, không còn công việc nào dành cho nàng.

Nàng đão mắt nhìn đến những chai lọ trên quầy tủ. Nó choán rất nhiều chỗ và chẳng bao giờ được sử dụng đến. Mỗi căn phòng trong ngôi nhà này đều có vẻ trang trọng, lạnh lẽo và chứa quá nhiều đồ đạc. Nhưng đây là nhà của chàng, có lẽ Erich sẽ rất hài lòng khi thấy nàng điểm xuyết vào đó ít nhiều.

Nàng đứng lên dọn dẹp những chiếc lọ này sang một kệ khác bên gian bếp phụ. Vị trí bộ bàn tròn bằng gỗ sồi đuợc đặt chính xác giữa căn bếp. Nàng nghĩ mình nên chuyển nó lại gần cửa sổ về phía nam, hẳn sẽ tiện hơn để vừa tầm với quầy tủ đồng thời khi dùng bữa, ngồi nơi đây người ta có thể nhìn ngắm cảnh vật trên cánh đồng. Jenni xê dịch chiếc bàn, không màng gì đến sàn nhà bị trầy trụa.

Nàng nghĩ đến tấm thảm bằng vải coton đan, xếp xó ở tầng gác trên cùng, nàng sẽ lấy nó xuống để trải cạnh lò sưởi, như vậy, khi đến gần chiếc đivan, người ta sẽ thấy chiếc ghế bành đặt thật cân xứng cùng chiếc ghế ngồi sưởi mang từ thư phòng ra, tất cả sẽ tạo nên một góc ấm cúng cho căn bếp.

Bổng chốc, Jenni cảm thấy sôi nổi, hăng say. Nàng đi vào phòng khách, chụp lấy một phần những vật trang trí nhỏ cất vào tủ. Nàng say mê tháo gỡ những màn cửa bằng dentelle trong phòng khách và phòng ăn. Nàng cố gắng đẩy chiếc tràng kỷ rất nặng nề. Sau cùng, việc hoán chuyển khá rắc rối chiếc bàn bằng gỗ gụ cũng xong xuôi. Giờ đây, trông căn phòng thật sáng sủa và hấp dẫn. Jenni tiếp tục làm một vòng qua các căn phòng khác ở tầng trệt, đồng thời, ghi nhận những việc phải làm. Nàng nghĩ thầm, mỗi công việc đều có thời gian của nó.

Nàng xếp gọn tất cả những màn cửa và mang lên gác. Tấm thảm đan nằm trong góc. Nếu nàng không đem nó xuống được nàng sẽ gọi Joe giúp.

Nàng cố thủ kéo tấm thảm nhưng nó rất nặng. Lúc này, bâng quơ, nàng nhìn những vật dụng có trong căn gác. Một chiếc va li nhỏ bằng da màu xanh có những chữ cái C.B.K. làm nàng chú ý. Jenni lấy nó ra để xem. Không biết chiếc vali có khóa không? Một phút e dè đoạn, nàng bấm vào ổ khóa: chiếc nắp bật mở.

Ở ngăn trên của chiếc vali là những tờ tạp chí thời trang, lọ kem xoa mặt, đồ trang điểm, những bánh xà phòng thơm mùi thông. Ngoài ra, còn có một cuốn sổ tay bìa bằng da, trên bìa có ghi ngày cách đây hai mươi lăm năm. Jenni lần giở các tờ giấy bên trong cuốn sổ, có những dòng chữ: ngày 2 tháng Giêng, mười giờ, họp hội đồng thầy cô giáo của Erich; 8 tháng Giêng, dùng cơm tối với Luke Garrett, ông bà Meier, ông bà Behrend; 10 tháng Giêng, trả sách cho thư viện. Jenni lật nhảy trang. Ngày 2 tháng Mai, xữ tạm lúc 9 giờ. Phải chăng đây là phiên tòa ly dị? 22 tháng Mai, đặt mua một cây gậy chơi khúc côn cầu cho Erich. Ghi chép cuối cùng, ngày 8 tháng Ba: sinh nhật của Erich. Chữ viết bằng mực xanh. Đoạn nàng thấy nét chữ đuợc ghi thêm bằng màu mực khác: 19 giờ chuyến bay Northwest 241- Minneapolis- San Francisco. Ở đây còn có một vé máy bay chưa sử dụng, chỉ một chuyến đi, được cài bằng đinh bấm vào cuốn sổ và một bưc thư ngắn phía cuối trang.

Tên người gởi đuợc in trên lá thư: EVERETT BONARDI. Jenni nghĩ, hẳn đây là thân phụ của Caroline - Nàng vội vả đọc những chữ viết không đều nhau:

"Caroline thuơng yêu. Cha mẹ rất đỗi ngạc nhiên khi biết rằng con đã bỏ John. Cha mẹ vô cùng lo lắng về cháu Erich, nhưng sau khi đã đọc thư của con, cha mẹ nghĩ rằng, tốt hơn, nên để Erich lại cho cha nó nuôi. Cha mẹ không có ý kiến gì về những việc thật sự đã xảy ra. sức khỏe của cha mẹ cũng hơi kém, cha mẹ nóng lòng chờ đợi con về. Hôn con thắm thiết".

Jenni gấp lá thư lại, để vào trong cuốn sổ tay và, đóng nắp chiếc vali nhỏ lại. Nàng thầm nghĩ, ông Everett Bonardi muốn nói đến điều gì khi viết, "Cha mẹ không có ý kiến gì về những việc đã thật sụ xảy ra?"

o O o

Jenni chậm rải buớc xuống căn gác. Nàng đến phòng các con, Beth và Tina vẫn còn ngủ. Nàng âu yếm nhìn chúng và bỗng cảm thấy miệng mình khô đắng. Trên nền gối là những lọn tóc màu nâu đỏ. Ở đó, có một bánh xà phòng nhỏ hình tròn. Mùi thông thơm nhè nhẹ lan tỏa trong không gian. Bỗng một giọng nói tưởng chừng như ai đó thì thầm bên tai nàng "Hai đứa bé quá đẹp nhỉ?. Quá sững sờ không kịp la lên, Jenni đứng như chết trân tại chỗ. Một bàn tay ốm yếu, xuơng xẩu ôm lấy hông nàng cùng với lời thốt lên: "Ôi! Caroline!". Jenni trông thấy bà Rooney với đôi mắt mơ hồ và ẩm ướt. Bà Rooney nói tiếp: "Chúng ta yêu chúng biết bao! Phải không cô? "

o O o

Sau cùng, Jenni cũng dẫn được Rooney ra khỏi phòng đễ không làm thức giấc lủ trẻ. Bà Rooney không chống đối nhưng vẫn không rời vòng tay ôm Jenni. Họ chậm rải đi xuống cầu thang.

Jenni nói cố giữ giọng tự nhiên:

- Bà dùng tách trà nhé!

Jenni thầm nghĩ, Bà Rooney đã vào đây bằng cách nào? Hay bà ta đã có một chiếc chìa khóa riêng của ngôi nhà? Rooney im lặng ngồi uống trà, mắt không rời nhìn ra cửa sổ.

Một lúc sau, bà nói:

- Arden rất thích những khu rừng này. Đuơng nhiên, nó biết rằng nó không nên vượt quá hàng rào này, nhưng nó luôn luôn trèo lên cây. Nó rất thích đứng trên cây cao này.

Rồi, trỏ ngón tay vào một cây sồi lớn, bà nói tiếp: "Nó rất thích đứng trên cây cao này đễ quan sát các con chim. Hẳn là tôi đã nói với bà rằng Arden trong một năm đã từng làm đoàn trưởng hướng đạo". - Giọng nói bà ta dịu lại, đôi mắt bớt vẻ bối rối khi bà nhìn Jenni và ngạc nhiên hỏi: "À hẳn không phải là bà Caroline?"

- Không, tôi là Jenni.

Rooney thở dài nói:

- Tôi rất tiếc, tôi đã lẫn lộn. Tôi lại lên cơn khủng hoảng nữa rồi! Tôi nghĩ rằng tôi đến làm việc trể giờ vì tôi thức dậy muộn. Bà Caroline thì không nói gì nhưng, ông John Krueger hay bắt bẻ về giờ giấc.

- Vậy bà đã có chìa khóa nhà này? - Jenni hỏi.

- Vâng, tôi có, nhưng đã đễ quên nó ở nhà. Cửa ở đây không đóng. Nhưng...tôi nào còn giữ nó nữa chứ?

Jenni biết chắc là cửa nhà bếp đã khóa, tuy vậy, nàng không muốn bắt bẻ bà Rooney.

Rooney nói tiếp:

- Tôi lên làm giường cho bà và các cháu. Nhưng các giường đã làm xong và rồi, tôi thấy bà Caroline, Ồ không, tôi muốn nói là tôi đã trông thấy bà.

- Và bà đã để những bánh xà phòng thông trên gối mấy đứa nhỏ?

- Ồ! Không, Caroline đã làm như thế. Chính bà ta thích mùi thơm đó!

Jenni thấy vô vọng trước tình trạng của bà Rooney. Bà ta quá hoảng loạn để phân biệt giữa hoang tưởng và thực tế. Nàng nói:

- Rooney à, bà không bao giờ đến nhà thờ hoặc tham dự những buổi hội họp sao? Ở đây bà có bạn bè gì không?

Rooney lắc đầu:

- Khi còn Arden, tôi thường đã tham dự những sinh hoạt của trường cháu, các buổi hội họp của hướng đạo, kịch nghệ và hòa nhạc. Bây giờ thì hết rồi!

Ánh mắt của Rooney bỗng chốc ngời sáng. Bà có vẻ sợ sệt khi nói: "Có lẽ, tôi không nên ở đây, Erich sẽ không bằng lòng. Đừng nói lại với Clyde nhé! Hứa với tôi là bà không nói với ông đi!"

- Đừng sợ gi cả! Tôi sẽ không nói với ông ta.

- Bà thật giống Caroline, xinh dẹp, hiền dịu, tử tế. Tôi hy vọng sẽ không có việc gi xảy ra với bà. Điều đó hẳn quá buồn! Đến lúc cuối đời, Caroline đã quá nôn nóng để dứt áo ra đi. Bà ấy luôn nói: "Rooney, tôi linh cảm có một điều rất khủng khiếp sắp xảy đến với tôi nhưng tôi chẳng thể làm gì được". - Rooney đứng lên và ra về.

Jenni hỏi:

- Bà không mặc áo choàng sao? Hãy đợi một lát. - Jenni lấy trong tủ ngăn ra chiếc áo choàng có lớp lót bông của nàng - "Bà hãy mặc áo này vào đi kẻo lạnh! Nhớ cài nút cổ áo cho kín, ngoài trời lạnh lắm!"

Jenni nhớ đến ngày nào, khi Erich cùng nàng dùng bữa trưa tại nhà hàng Russian Tea Room, Erich cũng chăm sóc cho nàng và nói những lời như vậy. Thế mà đã gần hai tháng rồi ư?

Rooney lưỡng lự nhìn quanh căn bếp:

- Tôi sẽ giúp bà đặt lại chiếc bàn cho đúng chỗ cũ của nó trưóc khi Erich về nhé?

- Tôi không có ý định đưa nó về chỗ cũ. Tốt hơn nên để nó như thế.

- Trước đây đã có lần Caroline cũng đặt chiếc bàn cạnh cửa sổ nhưng, John nói rằng Caroline muốn gây sự chú ý đối với những người trong nông trang.

- Rồi bà Caroline trả lời ra sao?

- Không, bà ấy không nói gì. Caroline lặng lẽ khoác chiếc áo choàng xanh vào và, ra ngồi trên chiếc xích đu ngoài hàng hiên, y hệt như trên bức tranh đã vẽ bà ấy. Ngày ấy, bà Caroline nói với tôi rằng bà rất thích đến ngồi ở hàng hiên để nhìn về huớng tây, nơi có song thân của bà đang sống vì bà Caroline nhớ họ lắm.

- Bộ bà ấy không hề về thăm họ sao?

- Không bao giờ. Nhưng Caroline cũng thích nông trang. Bà ấy là dân thành phố thế mà luôn nói rằng "Rooney, xứ này xinh đẹp quá, tôi rất mê nó!"

- Vậy mà bà Caroline muốn bỏ ra đi.

- Đã có chuyện gì đó đã xảy ra và bà nghĩ rằng tốt hơn là nên ra đi.

- Chuyện gi thế?

- Tôi không biết,- Rooney cúi nhìn chiếc áo và nói: - Chiếc áo choàng này đẹp quá, tôi rất thích nó!

Jenni nói:

- Tôi tặng bà đấy! Tôi chỉ mặc chiếc áo đó có một lần từ khi mới đến đây.

- Nếu vậy, tôi có thể may áo đầm cho các cháu được chứ?

- Đương nhiên! Và, này Rooney, tôi muốn làm bạn với bà!

Jenni đứng một lúc trên thềm nhà bếp, nhìn theo chiếc bóng nhỏ, được ủ ấm, còng lưng ra đi trong gió lạnh.

Khổ hơn cả là phải chờ đợi. Jenni bồn chồn tự hỏi sao giờ này Erich vẫn chưa về nhà? Chàng có giận hờn điều gì chăng? Hay chàng vì quá say mê vẽ tranh nên đã quên hết mọi chuyện? Nàng nghĩ, "Liệu mình có nên đánh liều vào rừng, để tìm căn nhà gỗ và gặp Erich? - Không, không nên như vậy".

Ngày tháng trôi qua dài lê thê. Ngay cả hai đứa bé cũng trở nên biếng nhác và luôn miệng hỏi: "Ba đâu rồi?" Dầu thời gian Erich sống gần hai đứa bé chưa được bao lâu nhưng, Erich đã trở thành cần thiết đối với chúng. Jenni e ngại sự xuất hiện của Kevin và thầm mong anh ta để yên cho mẹ con nàng.

Jenni dành tất cả thời gian cho công việc trong nhà. Nàng thay đổi vị trí đồ đạc trong mỗi căn phòng. Khi thì nàng hoán chuyển vị trí của chiếc bàn hoặc chiếc ghế, khi thì thay đổi toàn bộ sự bài trí của một căn phòng. Elsa tỏ vẻ không muốn nghe theo lời nàng. Jenni phải năn nỉ lắm chị ta vẫn không chịu giúp nàng tháo những chiếc màn cửa dantelle nặng nề còn lại. Cuối cùng, nàng buộc phải nói bằng giọng cứng rắn:

- Này Elsa, ý định của tôi là tháo gỡ những màn cửa này và, tôi không muốn nghe chị luôn miệng nói phải xin phép ông Erich. Chị giúp tôi hay không?

Bên ngoài, nông trang trông u buồn và xám xịt. Dưới tuyết trắng, nó có cái vẻ của một bức tranh khác, Jenni tin chắc rằng vào mùa xuân cái màu xanh óng ả của cây cỏ và các cánh đồng rồi đây sẽ rất đẹp. Nhưng lúc này, bùn đã đóng giá, những cánh đồng ngã màu nâu, những bóng cây đen tối in trên nền trời u ám làm cho nàng thêm lạnh lẻo và chán nản.

Nàng thầm nghĩ, Erich sẽ trở về nhà vào dịp sinh nhật của chàng? Chàng đã nói với nàng là ngày đó chàng luôn có mặt ở nông trang. Liệu Erich có hủy buổi tiệc mừng sinh nhật của chàng?

Những đêm vắng cô đơn dài như vô tận. Trước đây, ở New York, khi những đứa trẻ đã đi ngủ, Jenni thường nằm dài đọc sách bên tách trà. Giờ thì, thư phòng của gia đinh Krueger thật đồ sộ, nhưng chẳng gợi lại cho nàng chút hứng thú đọc sách trong yên tĩnh. Tủ sách đầy ắp, sắp xếp ngăn nắp, ngay hàng thẳng lối, theo thứ tự hình dáng, theo mỗi màu, mỗi tác giả, mỗi vấn đề khác nhau khiến cho nàng tưởng chừng như đó là những đồ vật được bọc bằng plas­tic. Giờ đây nàng đã hiểu ra cái lý do khiến nàng không muốn chạm đến những cuốn sách trong thư phòng, sở dĩ như thế là vì, một hôm khi lên tầng gác chứa đồ, nàng đã trông thấy một chiếc thùng nhỏ ghi chữ: SÁCH C.B.K. Nàng đã mở thùng ra và đã chọn hai cuốn sách cũ, xem chừng đã được nhiều người đọc.

Về đêm, càng đọc sách, Jenni càng thấy khó ngủ. Suốt đời, nàng chưa bao giờ bị mất ngủ. Lúc này, nàng hay thức giấc khi đang ngủ ngon, những cơn ác mộng rời rạc, kinh hải hiện về với nàng trông chừng như những chiếc bóng mông lung thoát ra từ tiềm thức nàng.

Ngày 7 tháng Ba, sau một đêm trằn trọc mất ngủ, Jenni đi đến quyết định là cần phải tập thể dục nhiều hơn. Sau bữa ăn trưa, Jenni đi kiếm Joe và gặp anh ta trong văn phòng ông quản lý. Vẻ sung sướng lộ hẳn trên khuôn mặt Joe cũng an ủi nàng đôi chút.

Nàng vội vã giải thích:

- Joe à, ngay hôm nay, tôi muốn bắt đầu học cưỡi ngựa.

Hai mươi phút sau, Jenni đã ngồi trên lưng con ngựa cái, nàng nghiêm túc tuân theo sự chỉ dẫn của chàng trai trẻ. Chẳng mấy chốc, nàng cảm thấy thích thú quên hẳn cái lạnh của gió rét, sự đau nhức ở hai bắp đùi cùng cảm giác nóng rát của đôi tay khi phải liên tục cầm cương.

Một giờ sau, Jenni đã cảm thấy cơ thể mình nhịp nhàng trên lưng ngựa. Nàng trông thấy Mark đang nhìn nàng và ra hiệu. Anh đi về phía nàng:

- Bà xoay trở khá tốt đấy! Đây hẳn là lần đầu tiên bà cưỡi ngựa ư?

- Đúng. - Jenni chuẩn bị rời khỏi ngựa. Mark nhanh nhẹn chụp lấy bộ cương ngựa:

- Bà hãy xuống bên phía kia.

- Bên kia ư? Ồ! xin lỗi. - Nàng nhẹ nhàng nhảy xuống.



- Jenni à, bà xuống ngựa rất tuyệt.- Joe nói.

- Cám ơn Joe. Vào Thứ hai tuần tới nhé, được không?

- Bất kỳ lúc nào bà muốn.

Mark đưa nàng đến tận nhà. Anh nói:

- Joe là nguòi rất ngưỡng mộ bà!

Jenni thầm nghĩ, phải chăng đó là một lời cảnh báo?

Nàng nói giọng bình thản nói:

- Joe là một ông thầy giáo tốt và tôi tin rằng Erich sẽ bằng lòng khi thấy tôi tập cưỡi ngựa, ảnh cũng chưa biết là tôi đã bắt đầu học.

Mark lưu ý nàng:

- Đừng tin như vậy!. Ông ta đã quan sát bà một lúc rồi đấy!

- Ủa, chồng tôi đã nhìn thấy tôi à?

- Vâng, từ nữa tiếng nay, ông ấy đã đứng ở bìa rừng để quan sát bà, hẳn là ông không muốn quấy rầy bà đấy thôi!

- Giờ thì chồng tôi đang ở đâu

- Ông đã tạt qua nhà một phút và rồi, lại trở vào nhà gỗ.

- Erich đã về nhà? Tôi ngốc thật! - Jenni thầm nghĩ khi nghe giọng nói kinh hải của chính mình.

Mark dừng lại, nắm lấy cánh tay nàng và quay người nàng đối diện với mình. Anh hỏi:

- Có chuyện gi vậy, Jenni? - Trong một cách nào đó, nàng tưởng chừng như Mark đang xem xét một con thú, để tìm hiểu đâu là nguyên nhân khiến cho nó đau đớn!

Họ đang đứng gần hàng hiên. Nàng giải thích cho Mark nghe, giọng trịnh trọng:

- Kể từ khi Erich trở về từ Atlanta, anh ấy ở lì trong căn nhà gỗ. Tôi cảm thấy hơi cô đơn thế thôi. Tôi vốn quen làm nhiều việc, tiếp xúc với nhiều người nhưng ở đây, tôi như bị cắt đứt với thế giới bên ngoài.

Mark tiên đoán:

- Rồi ngày mốt, bà sẽ thấy mọi chuyện tốt đẹp hơn. À này, bà luôn giữ ý định mời chúng tôi dự tiệc chứ?

- Không, tôi muốn nói rằng, ngay cả tôi cũng không biết chắc là Erich khi nào về nhà? Chúng ta có thể dời lại buổi tiệc vào ngày 13 chăng. Như vậy nó sẽ không liên quan đến ngày sinh nhật của Erich, nếu đến ngày đó mà chồng tôi chưa về, tôi sẽ gọi điện cho anh và anh sẽ bàn với Emily nếu anh muốn đến thăm tôi hoặc chúng ta sẽ liệu sau.

Bỗng chốc, nàng e ngại vì đã tỏ ra không mấy vui vẻ trong câu nói vừa qua. Jenni sững sờ ngẫm nghĩ, sao lạ thế này?

Nắm lấy hai bàn tay nàng, Mark nói:

- Jenni à, chúng tôi sẽ đến dù Erich có mặt hay không. Dầu sao, Erich hẳn cần đến tôi mỗi khi phải vượt qua cơn khủng hoảng như thế. Bù lại, sau đó, ông ta rất tuyệt vời, thông minh, hào hiệp, đầy tài năng, tử tế. Bà hãy ráng kiên nhẩn chờ đến ngày mai. Bà sẽ thấy bà đã tìm ra một Erich thật sự.

Vội vã mỉm cười, Mark nắm chặt bàn tay của Jenni rồi buông chúng ra, từ biệt, nàng thở dài và bước vào nhà. Lúc này, Elsa đang chuẩn bị để ra về. Tina và Beth đang đợi nàng, tay cầm bút chì màu:

Beth khoe với nàng:

- Ba đã mang đến cho chúng con những tập tô màu mới, mẹ nhìn xem, đẹp chưa?

Elsa chỉ về phía bao thư đễ trên bàn. Chị ta nói:

- Thưa bà, ông Erich gởi cho bà.

Khi Elsa đi khỏi. Jenni lấy lá thư và bóc ra xem. Lá thư vỏn vẹn chỉ một câu duy nhất viết chữ lớn, chiếm toàn bộ trang giấy: "Sao em tập cưỡi ngựa mà không chờ có anh?"

Ngay lúc đó, Beth kéo áo vét của nàng, hỏi:

- Sao mặt mẹ xanh như người ốm thế mẹ? - Gượng cười, nàng cúi xuống trên khuôn mặt bé nhỏ, sầu não của Beth. Tina đến gần chị, bộ mặt mèo con chực muốn khóc.

Jenni vò lá thư và nhét vào túi áo:

- Không, con yêu, mẹ chỉ cảm thấy mệt trong ít phút thôi.

Nàng nói điều ấy đễ làm an lòng Beth. Khi dọc dòng chữ

của Erich, Jenni bỗng cảm thấy buồn nôn. Nàng thầm nghĩ, "Chúa ơi!, Erich không thể muốn như vậy được. Chàng không muốn cho mình đi dự các buổi họp ở nhà thờ, không muốn cho mình sử dụng xe. Bây giờ, Erich lại không muốn cho mình cưỡi ngựa trong khi chàng bận vẽ. Erich, đừng làm hỏng tất cả những gi tốt đẹp giữa chúng ta "

Nàng phản kháng trong thinh lặng.- "Anh không thể đòi hỏi tất cả. Anh không thể vùi đầu vào chuyện hội họa và đòi hỏi em phải khoanh tay ngồi chờ đợi anh. Anh không thể quá ghen tuông đễ bắt buộc em phải giấu diếm sự thật với anh".

Jenni sửng sốt nhìn quanh. Nàng tự hỏi liệu có cần phải thu xếp hành lý để trở về New York chăng? Giờ đây chỉ còn một cơ may đễ ngăn cho tình duyên của họ khỏi đổ vở đó là chàng phải nhờ một ai đó tư vấn giúp chàng vượt qua bản tính sở hữu. Nếu phải bỏ chàng thì nàng sẽ chứng tỏ sự quyết tâm của nàng.

Nhưng nàng sẽ đi đâu? và đi bằng cách nào?

Jenni không có một xu dính túi. Nàng không biết lấy tiền đâu ra mà mua một tấm vé máy bay, không nơi nào đễ đến, không có việc làm và, nàng không muốn xa chàng.

Bất thần, Jenni cảm thấy muốn buồn nôn:

- Mẹ sẽ trở lại ngay. - Nàng nói nhỏ với các con và vội vã bước lên lầu một.

Jenni vào buồng tắm, thấm một chiếc khăn ướt và lau mặt. Trong gương, khuôn mặt nàng có vẻ xanh xao, bệnh hoạn khác thường.

Có tiếng khóc của Beth và Tina trong hành lang, "Mẹ! Mẹ!" Cả hai chạy theo mẹ chúng lên tới đây.

Jenni quỳ xuống bên hai con, ghì sát chúng vào lòng.

- Mẹ làm con đau,- Tina càu nhàu.

- Xin lỗi, cưng của mẹ".

Những thân hình bé nhỏ, nồng ấm, nép sát vào nàng, giúp nàng lấy lại sự an ổn.

Nàng nói:

- Các con xem, mẹ khỏe lại rồi!

Buổi xế chiều trôi qua thật chậm. Để vơi đi nỗi buồn, Jenni dạo đàn với các con và tập cho chúng học nốt nhạc.

Từ phòng khách, người ta thấy rõ cảnh hoàng hôn qua cửa sổ không rèm che. Gió đã kéo tan mây và trong vẻ đẹp của bầu trời giá lạnh, ửng lên những màu hoa cà, cam, vàng rực và hồng.

Khi lũ trẻ đang say mê gõ trên phím đàn, nàng đi về phía cửa hông của căn bếp ăn thông ra phía tây của hiên nhà. Gió chiều làm rung nhẹ cái xích đu có hình dáng chiếc thuyền. Mặc giá rét, nàng đứng ở hiên nhà, ngắm nhìn những tia nắng sau cùng của một ngày vừa lịm tắt. Khi tất cả chỉ còn là chút ánh sáng nơi chân trời xám xịt thì nàng chợt quay vào nhà.

Chính lúc đó, một sự chuyển động trong rừng đã làm nàng chú ý. Jenni chăm chú nhìn. Ai đó đang theo dõi nàng.

Một cái bóng lấp ló sau thân cây sồi to tướng, cây sồi mà dạo trước Arden rất thích leo trèo.

Jenni la lên:

- Ai đó?

Bóng người lui vào rừng, xem chừng như để ẩn núp vào trong bụi rậm

- Ai đó?- Nàng la lên lần nữa.

Tức giận vì bị người rình rập, Jenni bước xuống các bậc thang của hiên nhà, chực đi về cánh rừng.

Ngay lúc đó, Erich bước ra từ sau góc cây sồi và chạy về phía nàng, đôi tay dang rộng.

- Em yêu, anh đùa với em đó thôi. Làm sao em có thể cho rằng đó là chuyện nghiêm túc chứ?

Chàng lấy lại từ tay nàng lá thư nhàu nát rồi nói tiếp khi vứt nó vào lò sưởi: - Thôi ta hãy ném nó vào lửa và đừng nhắc đến chuyện đó nữa.

Jenni chăm chú nhìn chàng, lòng bàng hoàng. Thái độ của chàng không còn một tí dấu vết nào của sự căng thẳng. Erich tươi cười thật tự nhiên, lắc đầu, nói:

- Jenni à, anh không ngờ em xem chuyện đó là nghiêm túc. Anh mong rằng em lấy làm thích thú khi anh giả vờ ghen tuông với em.

- Erich!

Chàng ôm nàng, nho nhỏ thốt lên:

- Hmmm..! Thật dễ chịu!

Từ khi gặp nhau, chàng không nói một lời nào về việc họ đã không gặp nhau từ một tuần nay. Và nàng biết cái lá thư ấy không phải là chuyện đùa.

Erich hôn lên má nàng:

- Anh yêu em, Jen.

Nàng sững người trong chốc lát, Nàng đã thề rằng phải làm sáng tỏ sự việc với chàng về những buổi vắng mặt, sự ghen tuông, lá thư... Nhưng giờ đây, nàng không muốn gây ra một sự tranh luận. Nàng nhớ chàng. Bỗng nhiên, toàn bộ ngôi nhà như bừng sống dậy.

Nghe tiếng Erich, hai đứa bé chạy ào vào, '’Ba, ba". Chàng mừng rỡ ôm ghì lấy chúng:

- Ê! Các con chơi đàn hay lắm! Ba nghĩ rằng phải cho các con học đàn. Các con nghĩ thế nào?

Jenni thầm nghĩ, Mark đã nói đúng, mình phải kiên nhẫn, để cho chàng có thời gian. Nàng cười với chàng một nụ cười không ẩn ý khi chàng ngước lên nhìn nàng.

Bữa ăn tôi vui như ngày hội. Jenni chuẩn bị bánh carbonara và rau diêp xoăn. Erich khui chai ruợu vang.

Chàng nói:

- Jenni à càng ngày anh càng thấy khó khăn khi làm việc tại căn nhà gỗ, nhất là khi anh phải bỏ qua những bữa ăn như hôm nay.

Rồi Erich cù vào Tina, chàng nói tiếp: - Và cũng chẳng vui thích gì khi sống xa gia đình.

Nhận thấy đây là lúc thuận tiện để lưu ý chàng về những sự sắp xếp của nàng trong ngôi nhà.

Jenni hỏi:

- Từ nãy tới giờ, anh chưa nói gì về tài trang trí của em

cả.

- Anh cần có thời gian đễ thư giản cái đã!

Không như nàng nghỉ, chàng đã đối xử với nàng quá tử tế. Jenni đứng lên, đi vòng qua chiếc bàn và ôm lấy cổ chàng:

- Em cứ sợ anh giận.

Như mọi khi, Jenni vẫn xúc động khi ở trong vòng tay chàng; mọi hoài nghi và tâm trạng lưỡng lự của nàng đã biến mất.

Beth đã rời khỏi bàn ăn, rồi chạy trở lại và hỏi nàng:

- Mẹ, mẹ yêu ba này nhiều hay ba kia của chúng con nhiều?

Jenni sửng sờ tự hỏi sao vào lúc này con bé lại nêu lên câu hỏi như thế. Nàng vô vọng cố tìm câu trả lời mà không thể tìm thấy câu nào tốt hơn bằng nói lên sự thật;

- Mẹ yêu ba trước của con là vì con và Tina. Tại sao con hỏi như vậy?

Và quay sang Erich, nàng nói tiếp:

- Đã mấy tuần qua, chúng không nhắc gì đến Kevin.

Chỉ vào Erich, Beth nói:

- Vì ba này hỏi con có thương ba nhiều hơn ba trước không?

- Erich à, em nghĩ rằng tốt hơn là đừng nói như thế với lũ trẻ.

Chàng trả lời, vẻ hối tiếc:

- Đúng thế, anh không nên nói như vậy. Nhưng anh muốn biết những kỷ niệm của Kevin đã mờ nhạt trong chúng chưa? - Còn em thi sao? Em yêu?

Jenni đã mất khá nhiều thời gian để tắm cho hai đứa bé. Nhìn chúng vui thích vùng vẫy trong nước làm nàng vơi đi nỗi lo âu. Ôm lấy chúng bằng những chiếc khăn bông dày, nàng cảm thấy thật hạnh phúc khi những tấm thân bé bỏng đó kề cận nàng.

Tay nàng run run khí cài nút áo ngủ cho con. Nàng thấy giận cho chính mình và thầm nghĩ, "Mình đã căng thẳng đến mức lố bịch, mình đã hiểu lầm từng lời nói một của Erich và sở dĩ như thế là vì mình cảm thấy không trung thực. Kevin thật đáng ghét!"

Lúc này, nàng nghe tiếng cầu kinh của các con:

- "Xin Chúa che chở mẹ và ba" - Tina đọc ê, a, đoạn bé ngưng đọc, ngẩng đầu hỏi nàng:

- Mẹ à, con có cần phải cầu xin Chúa phù hộ cho cả hai ba?

Jenni cắn môi. Nàng biết đó là ý tưỏng do Erich gợi lên cho hai đứa bé. Dĩ nhiên nàng sẽ khuyên các con cầu nguyện cho cả Kevin. Vậy mà...

Nàng nói:

- Các con hãy cầu nguyện cho tất cả mọi người không từ một ai.

- Và cả các con ngựa "Ngọn Lữa" và "Loắt choắt" - Beth nói:

- Và chú chó "Randy". - Tina nhắc chị,- Chúng ta cũng có thể nuôi một con chó nhỏ nữa.

Jenni cẩn thận đắp chăn cho các con trước khi ra khỏi phòng.

Lúc này, buổi tối nàng ít thích đi xuống nhà dưới. Ngôi nhà đối với nàng quá to lớn, quá im lặng, khi nàng còn lại một mình. Nàng cảm thấy cô đơn nhất là những đêm gió hú, tiếng rít sầu thảm của cây cối trong thanh vắng.

Nhưng bây giờ thì Erich đã ở đây, nàng không biết mình còn chờ đợi cái gì nữa? Đêm nay, không biết chàng ở nhà hay trở về căn nhà gỗ?

Jenni đi xuống nhà bếp. Nàng thấy Erich đang pha cà- phê ở đó. Chàng nói:

- Hai đứa bé hẳn dơ lắm nên em phải tắm cho chúng lâu như vậy sao, em yêu?

Nàng có ý định hỏi Erich chìa khóa xe nhưng chàng không để cho nàng có thời gian. Chàng nâng chiếc khay cà-phê lên để mang đi:

- Chúng ta vào phòng khách và cho anh ngắm những gì em đã thay đổi đi, Jenni.

Khi bước theo chàng, nàng nhận thấy chiếc áo sanđai bằng len đan xoắn màu trắng càng làm cho mái tóc vàng của chàng nổi bật hơn. Nàng nghĩ, "Tôi có một ông chồng đẹp trai, tài ba và thành đạt" và với chút hóm hỉnh, nàng bỗng nhớ đến câu nói của Fran, "anh ta quá toàn hảo".

Trong phòng khách, nàng nói với Erich rằng nàng chỉ làm mỗi một việc là sắp xếp lại đôi ba đồ đạc trong phòng và cất đi những đồ trang trí quá nhiều nhằm làm tôn lên vẻ sang trọng của những đồ gỗ còn lại.

- Jenni à, Vậy em đã cất những thứ đó ở đâu?

- Màn cửa em để trên tầng gác áp mái. Đồ trang trí em để trong tủ ở văn phòng. Anh có thấy việc đặt chiếc bàn cổ ở phía dưới bức tranh "Hoài niệm về Caroline" là hợp? Em luôn có cảm giác vải hoa của chiếc trường kỷ không hợp khi đặt nó cạnh bức tranh.

- Cũng có thể.

Jenni không biết là chàng thật sự đang nghĩ gì! Căng thẳng, nàng cố gắng khỏa lấp sự im lặng, nói:

- Và, anh có nhận thấy việc đặt cây đèn ở vị trí này sẽ rọi rỏ vào đứa bé trai trên bức tranh, là anh, hơn? Trước đây, khuôn mặt anh không được thấy rỏ.

- Em lạ thật! Chủ đích của bức tranh là để khuôn mặt của đứa trẻ trong bóng tối. Đó là điều hẳn em phải biết, vì em đã có bằng cử nhân về môn Nghệ thuật và hơn nữa đã từng làm việc cho một gallery lớn.

Chàng cười ồ.

Nàng thắc mắc. Phải chăng Erich chỉ nói cho vui thôi?. May những gi chàng nói với nàng tối nay đều có tính châm chọc! Jenni cầm tách cà-phê lên và nhận thấy tay mình run rẩy. Cái tách rơi xuống làm cà-phê bắn tung toé trên chiếc truờng kỷ và tấm thảm phương Đông.

Khuôn mặt Erich hằn lên vẻ lo lắng, chàng lấy khăn lau các vét dơ và hỏi:

- Jenni, em yêu, tại sao em quá căng thẳng như thế?

Nàng nhắc khéo chàng:

- Đừng lau như vậy, anh sẽ làm nó thấm thêm.

Rồi nàng chạy vội vào bếp, lấy chai nước suối có gaz trong tủ lạnh. Nàng cuống cuồng lấy miếng bọt biển thấm những vết cà phê đã vấy bẩn.

Nàng nghĩ thầm, "Cũng may mà minh chưa làm vấy kem vào đây. Liệu Erich có thể vứt bỏ chiếc tràng kỷ và tấm thảm như chàng đã làm với bức vách dán giấy trong phòng ăn không?" Nàng thấy Erich không nói gì. Nhưng, nàng nhận thấy khi lau với nước có gaz rất hiệu quả.

Cũng may nước có gaz rất công hiệu. Jenni nói khi đứng lên:

- Em thấy chẳng còn dấu vết gi, Erich à, em rất tiếc đã làm đổ cà-phê.

- Thôi em đừng bận tâm nữa. Nhưng hãy giải thích cho anh biết tại sao em quá căng thẳng? Em căng thẳng thật đấy, Jen à. Như chuyện lá thư chẳng hạn. Chỉ cách đây vài tuần thì với một chuyện như thẻ, em vẫn nghĩ rằng anh trêu chọc em. Nhưng bày giờ thì em khác rồi. Em không còn dí dỏm như trước đây nữa. Em phải hiểu rằng cái tính hài hước là nét duyên dáng nhất của con người em và anh van em đừng để mắt nó.

Nàng biết chàng nói có lý.

Giọng nàng buồn bả:

- Em rất tiếc.

Nàng có ý định nói cho chàng nghe cuộc hẹn của nàng với Kevin. Dầu cho điều gì sẽ xảy ra, nàng phải nói rỏ mọi vấn đề. Chuông điện thoại reo.

- Em trả lời hộ anh đi, Jenni.

Điện thoại reo.

- Chắc hẳn không phải là gọi cho em.

Điện thoại lại reo.

Erich nói:

- Đừng nghĩ như thế. Clyde cho anh biết, tuần trước có ai đó đã gọi đến hàng chục lần mà không để lại tin trên máy nhắn. Vì vậy, nên chiều hôm nay anh yêu cầu ông ta chuyển đường dây điện thoại vào nơi đây.

Jenni đi trước Erich để vào nhà bếp với linh cảm có điều gi đó không ổn. Điện thoại lại réo lên lần thứ ba. Trước Khi nhấc máy, nàng biết đó là Kevin.

Ở đầu dây bên kia, giọng Kevin đầy hăm hở:

- Jenni à, sau cùng thì anh cũng liên lạc được với em Ị Cái máy nhắn tự động chết tiệt đó! Em khỏe không?.

- Ổn cả, Kevin.

Nàng thấy Erich đang chăm chú nhìn mình và nghiêng đầu vào ống nghe để được nghe rỏ.

- Anh muốn gì?- Nàng hỏi Kevin và thắc mắc không hiểu anh ta có nói ra cuộc gặp gỡ của họ không? Nàng tiếc đã không nói trước cho Erich biết điều đó.

Ở đầu dây bên kia, Kevin nói:

- Jen à, anh muốn chia sẽ với em một tin vui. Đoàn Kịch Gunthrie đã chính thức nhận anh làm việc rồi.

Nàng nói giọng không được tự nhiên:

- Tôi rất mừng cho anh. Nhưng, này Kevin, tôi không muốn anh gọi cho tôi. Tôi cấm anh đấy. Erich đang ở bên cạnh tôi và anh ấy thật không vui khi thấy anh tìm cách để liên lạc với tôi.

- Nghe đây Jen. Anh có quyền gọi cho em bất kỳ lúc nào anh muốn. Hãy nói giùm anh với Erich rằng anh ta có thể hủy hồ sơ nhận con nuôi vì anh sẽ ngưng làm thủ tục và em sẽ được quyền nuôi giữ các con. Lúc đó, anh sẽ chu cấp cho chúng, để chúng luôn thuộc dòng họ MacPartland. Đời mà em, biết đâu một ngày kia anh sẽ nổi danh trong một vai diễn nào đó. Jenni à, anh phải ngưng đây, người ta đang gọi anh. Anh sẽ gọi lại em sau. Chào em.

Jenni chậm rãi gác máy, nàng hỏi Erich:

- Này anh, Kevin có thể ngưng thủ tục về việc nhận con nuôi không?

Giọng Erich lạnh nhạt, đôi mắt chàng thật dửng dưng:

- Có thể lắm, nhưng sẽ không làm gì được đâu.

Nàng nói lớn:

- Chúa ơi! Kevin tưởng tượng sẽ trở thành một diễn viên kịch lừng danh. Thật không thể tin được. Em sẽ khâm phục Kevin nếu anh ấy thật sự có ý định giữ lại các con đễ nuôi nấng.

Erich nói:

- Jenni à, anh đã báo cho em biết em đã sai lầm khi tỏ ra quá yếu đuối đối với Kevin. Nếu em đi kiện để buộc anh ta phải cấp dưỡng cho các con thì em đã bị anh ta bỏ rơi từ hai năm nay rồi.

Như thường lệ, Erich đã có lý. Jenni bổng cảm thấy mệt mỏi quá độ, cơn buồn nôn lại đến với nàng.

Nàng đột ngột nói với chàng:

- Em đi ngủ đây. Erich à, đêm nay anh có ở nhà không?

- Anh không biết.

- Được.

Nàng rời nhà bếp và đi về phía cầu thang, đi được vài bước thì Erich bắt kịp nàng.

- Jenni?

Nàng quay người lại:

- Gì thế anh?

Jenni nhìn thấy đôi mắt chàng ánh lên sự âu yếm. Khuôn mặt chàng bỗng nhân từ và lo lắng:

- Anh biết hẳn em không thể làm gì được nếu Kevin đến quấy rầy em. Anh đoán chắc với em là anh đã biết như vậy rồi. Tất nhiên là anh không nên trách em.

- Thật càng khó khăn cho em khi anh không trách em.

- Mọi việc sẽ ổn thôi. Hãy để vài ngày nữa cho cơn khủng hoảng của anh qua đi, rồi anh sẽ khỏe lại ngay, có lẻ tại mẹ anh. Trước khi mất, bà đã hứa với anh sẽ luôn có mặt nơi đây vào ngày sinh nhật của anh. Có lẽ vì vậy nên anh luôn u sầu vào thời điểm này. Anh cảm nhận biết bao sự hiện diện của mẹ và sự mất mát mẹ. Hãy gắng hiểu cho anh và thứ lỗi cho anh nếu anh làm em buồn. Không phải là sự cố ý đâu. Jenni. Anh yêu em.

Họ ôm lấy nhau.

Jenni năn nỉ:

- Erich, em van anh. Anh không nên có những phản ứng như thế. Đã hai mươi lăm năm qua rồi còn gì. Nếu còn sống, mẹ cũng đã năm mươi bảy tuổi. Vậy mà anh vẫn nghĩ đến mẹ như thể bà là một người trẻ mà sự ra đi đã trở thành bi kịch. Điều đó hẵn là một bi kịch nhưng là quá khứ. Đời sống vẫn tiếp diễn. Mẹ hẵn là tuyệt vời đối với chúng ta. Hãy để cho em chia xẻ cuộc đời với anh: chia xẻ thật sự. Hãy mời bạn bè của anh đến đây. Hãy dẫn em đến xem xưởng vẽ của anh, cho em một chiếc xe hơi nhỏ để đi ra phố, đễ đi xem triễn lãm hoặc chở các con đi xem phim trong khi anh bận vẽ.

- Để em có thể đi gặp Kevin phải không?

Jenni né người sang bên đễ đi lên lầu:

- Em đi ngủ đây, Erich, em không được khỏe.

Erich không đi theo nàng. Jenni tạt qua phòng hai đứa nhỏ và đão mắt nhìn qua phòng các con. Chúng đã ngon giấc.

Nàng vào phòng ngủ của mình. Mùi thông vẫn phảng phất khắp phòng. Tối hôm nay, nàng thấy mùi hương lại quá nồng. Phải chăng vi nàng đang buồn nôn? Nàng nhìn vào chiếc cóc pha lê và quyết định ngày mai, nàng sẽ mang nó đặt nơi phòng ngủ dành cho khách. Nàng ước thầm, "Ôi, Erich, hãy ở lại đây đêm nay. Đừng bỏ em một mình với cái ấn tượng này". Rồi nàng thầm nghĩ, nếu Kevin còn làm phiền vợ chồng nàng bởi những cú điện? Nếu anh ta không đồng ý việc "nhận con nuôi"? Nếu anh ta được tòa cho phép đều đặn đến thăm nàng và các con thường xuyên? Dĩ nhiên Erich sẽ không chịu đựng được điều đó. Và cuộc tình của nàng với Erich sẽ không còn tồn tại.

Jenni lên giường và quyết tâm giở sách ra đọc. Nhưng, nàng không thể tập trung được. Đôi mắt nàng nặng trĩu, cơ thể đau nhức những chỗ bất thường. Joe có báo cho nàng biết việc tập cưỡi ngựa sẽ làm cơ thể đau nhức và anh ta đã tươi cười nói: "Bà sẽ đau nhức những cơ bắp mà trước đây bà tưởng chừng không hề có chúng".

Cuối cùng, nàng tắt đèn. Một lúc sau, nàng nghe tiếng bước chân trong hành lang. Phải chàng Erich? Jenni nhỏm người dậy và nghe có tiếng bước chân lên tận tầng gác áp mái. Nàng chẳng hiểu Erich lên trên đó để làm gì? Ít phút sau, nàng nghe tiếng chân đi xuống và hình như chàng đang kéo lê một vật gì. Điều đó gây ra một tiếng động theo từng bước chân, nàng thắc mắc không biết Erich đang làm gì.

Để biết đích xác nàng sẽ trở dậy và lúc này nàng nghe những tiếng động ở tầng dưới - tiếng động của bàn ghế bị xê dịch.

Nàng nghĩ, "Mình không thể lầm được".

Erich đã lên tầng gác đễ lấy chiếc hộp carton đựng màn cửa và lúc này, chàng đang xếp đặt lại bàn ghế về chỗ cũ như trước.


Sáng ngày mai khi Jenni xuống nhà, nàng thấy tất cả màn cửa đã được treo lại nơi các cửa sổ. Bàn ghế và các vật trang trí đã trở về chỗ cũ của chúng và những cây xanh của nàng nay đã biến mất. Sau này, nàng tìm thấy chúng trong thùng rác, sau chuồng ngựa.

Jenni từ tốn làm một vòng qua các phòng ở tầng dưới và thấy rằng Erich đã đặt mọi thứ vảo chỗ cũ, từ chiếc bình cắm hoa cho đến ghế đẫu ngay cả món trang trí rườm rà thảm hại mà nàng đã nhét vào bên trong một chiếc tủ nhỏ không sử dụng đến trên lò sưởi thế mà chàng cũng lôi ra để treo lại.

Khi Jenni thay đổi cách trang trí trong ngôi nhà, điều tất nhiên là nàng đã đợi sự phản ứng của chàng. Tuy vậy, phản ứng độc đoán của Erich trước những sở thích của nàng khiến cho nàng quá sững sờ. Nàng đành pha cho mình một tách cà-phê và trở về phòng ngủ. Nàng lên giường, run rẩy ngã đầu trên gối và kéo chăn đắp lên đến tận cổ. Bầu trời mây xám kéo chằng chịt báo hiệu một ngày dài lạnh lẽo và thê lương. Gió thổi mạnh khua những bức rèm.

Ngày 8 tháng Ba, ngày sinh nhật lần thứ ba mươi lăm của Erich, đồng thời là ngày giỗ của Caroline, và buổi sáng cuối cùng của đời mình, Caroline đã thức dậy trên chiếc giường này, lòng bà tan nát khi biết rằng phải xa đứa con độc nhất hay bà chỉ nôn nóng muốn rời bỏ ngôi nhà này?

Đầu nhức như búa bổ, Jenni đưa tay lên trán. Đêm qua nàng lại mất ngủ. Nàng mơ thấy Erich, khuôn mặt chàng vẫn có cái vẻ ấy, cái vẻ mà Jenni không định nghĩa đuợc.

Nàng muốn qua ngày sinh nhật này khi Erich trở về, nàng sẽ điềm tĩnh nói với chàng và sẽ đề nghị chàng đưa nàng đến một bác sĩ tâm lý để chửa chạy. Nếu chàng từ chối, nàng buộc sẽ tính đưa hai đứa bé về New York.

Hoặc là?

Liệu nàng có thể kiếm đuợc việc làm? có thể Kevin sẽ cho nàng vay vài trăm đô la? ôi, chuyện nợ nần! Kevin còn thiếu nợ nàng cả trăm đô! Fran sẽ bằng lòng cho mẹ con nàng tá túc trong thời gian đầu. Jenni không muốn xin xỏ ai, nhưng nàng nghĩ Fran là một cô gái rất tốt bụng.



Nàng nghĩ tiếp, "Mình không có một xu dính túi, nhưng điều đó không thành vấn đề. Chỉ một điều là mình không muốn xa Erich. Mình yêu chàng. Mình muốn sống cuộc đời còn lại với chàng. Jenni vẫn thấy cơ thể rét buốt. Nàng thầm nghĩ mình sẽ khỏe hơn nếu đi tắm vòi sen bằng nước nóng và nàng sẽ mặc chiếc áo thun dày vải Scotch trong tủ treo.

Jenni đảo mắt nhìn về phía đó và nàng đã hiểu ra điều gì đã làm cho nàng bứt rứt từ trong tiềm thức nàng.

Khi Jenni đứng lên, nàng đã thấy chiếc áo được treo trong tủ. Thế mà, tối hôm qua, nàng đã vứt nó lê lết trên chiếc ghế dài trước bàn phấn! và chiếc ghế dài này nàng để nó lệch hơi xa chiếc bàn phấn. Giờ đây, nó đã được đặt chính xác vào chỗ cũ của nó!

Jenni không còn ngạc nhiên khi thấy gương mặt của Erich trong giấc mơ nữa. Trong vô thức nàng đã nhận thấy sự hiện diện của chàng. Vậy thì tại sao Erich không ở lại nhà? Jenni rùng mình nổi da gà. Nhưng không phải vi lạnh, nàng sợ. Kinh sợ Erich ư? Kinh sợ người chồng của mình sao? Nàng tự nhủ, "Hẳn nhiên là không, nàng khiếp sợ cái lối ứng xử của kẻ từ chối. Chàng đã đến với ta và sau đó đẩy ta ra. Nàng thắc mắc chẳng hiểu trong đêm, Erich có quay trở lại căn nhà gỗ hay ngủ lại nhà?

Jenni lặng lẽ mặc áo ngủ, xỏ giày pantúp vào và đi ra ngoài hành lang, nàng đi đến phòng mà Erich đã sống khi còn bé. Cửa phòng đóng kín. Jenni đứng trước cửa và lắng tai nghe ngóng. Trong phòng thật im lặng. Jenni từ từ xoay nắm đấm đễ mở của. Erich nằm co quắp trên giường, chàng quấn quanh người tấm vải kết đủ màu chỉ chừa cho thấy một bên tai và chân tóc. Đầu Erich hầu như giấu kín trong những xếp nếp vải lót bông. Rón rén bước vào phòng và ngửi thấy mùi quen thuộc. Nàng cúi xuống bên Erich. Trong giấc ngủ, chàng áp chặt vào khuôn mặt mình chiếc áo ngủ màu xanh ngọc bích.

Jenni vừa dùng xong bữa điểm tâm với Tina và Beth thì Erich đi xuống lầu. Chàng từ chối ngay cả việc dùng cà- phê. Erich đã mặc chiếc áo khoác ngắn có túi và mũ, dày cộm và mang một khẩu súng săn hẳn rất đắt giá ngay cả đối với một người không mấy am tường là Jenni. Nàng lo lắng nhìn chàng.

Erich nói:

- Anh không biết chiều nay anh có vẻ nhà không. Anh không biết anh sẽ làm gì. Dẫu sao, hôm nay anh sẽ ở lại trong vùng lân cận của nông trang.

- Rất tốt.

- Jenni à, em đừng hoán chuyển đồ đạc trong nhà nửa nhé. Anh không thích việc thay đổi của em.

Jenni nói giọng bình thản:

- Vâng, em hiểu.

-

Giọng chàng cất cao vút, trẻ trung như giọng nói của một bé trai:

- Jenni à, hôm nay là sinh nhật của anh. Em không chúc mừng anh sao?

- Em đợi đến chiều thứ sáu. Ngày đó Mark và Emily sẽ đến dùng bữa tối. Chúng ta sẽ ăn tiệc mừng sinh nhật của anh với họ. Như vậy, tốt chứ?

Erich đến bên nàng, thép lạnh của nòng súng lướt nhẹ trên cánh tay nàng, chàng nói:

- Em có yêu anh?

- Vâng, em yêu anh, Erich.

- Và em không bao giờ bỏ anh chứ?

- Em không bao giờ muốn rời bỏ anh.

Ánh mắt chàng bổng trở nên xa xăm:

- Đó là những gì Caroline đã nói. Đúng y từng chữ một.

Hai đứa bé đang ngồi yên lặng, Beth năn nỉ:

- Ba, con có thể đi theo ba được không?

- Bây giờ chưa được. Con tên gì?

- Beth Crew grr

- Tina, con tên gì?

- Tina Crew grr

- Được. Ba sẽ mang quà về cho các con. Erich ôm hôn hai đứa bé và quay sang Jenni. Dựng cây súng sát bên lò sưởi. Erich cầm lấy tay nàng và luồn chúng vào mái tóc của chàng, thầm thì:

- Jenni à, hãy làm như vậy, anh van em.

Lúc này, chàng nhìn nàng với ánh mắt say đắm. Jenni đã bắt gặp đôi mắt ấy trong giấc mơ của nàng. Hăm hở bởi sự âu yếm, Jenni vâng lời chàng. Erich xem chừng rất dễ bị tổn thương, đến nỗi tối hôm qua, chàng cũng không thể đến bên nàng để tìm sự an ủi.

Chàng mỉm cười nói:

- Tốt lắm. Anh rất sung suớng khi được em làm như thế!. Cám ơn.

Erich cầm lấy cây súng và đi ra phía cửa:

- Thôi chào nhé!.

Chàng cười với Jenni, ngập ngừng nói: "Em yêu, anh có ý kiến. Tối nay, có thể chúng ta đi ăn nhà hàng được chăng? Chỉ có hai chúng ta thôi. Anh sẽ yêu cầu Rooney và Clyde ở lại với hai đứa bé.

- Ồ! Erich, ý kiến hay, em thích lắm. - Chàng muốn chia sẽ với nàng ngày sinh nhật của chàng.

Nàng thầm nghĩ, "Nếu như thế thì đó là một bước tiến, một điềm tốt".

Erich nói:

- Anh sẽ đặt một bàn ở nhà hàng Groveland lúc hai mươi giờ. Anh đã hứa sẽ dắt em đến đó. Em yêu, đó là nhà hàng tuyệt vời nhất trong vùng.

Nhà hàng Groveland, nơi nàng đã gặp Kevin,

Jenni tái mặt.

o O o

Khi nàng và các con đến chuồng ngựa thì Joe đang chờ họ. Jenni không còn trông thấy nụ cười thân mật thường lệ mà giờ đây trên khuôn mặt trai trẻ đó thoáng hiện nổi lo lắng bất thường.

Joe nói:

- Sáng hôm nay, cậu Josh đã đến đây. Cậu say khướt và mẹ tôi đã đuổi cậu. Cậu để cửa mở và chú chó Randy đã đi mất. Tôi hy vọng sẽ không xảy ra điều gì với nó. Nó rất sợ gặp xe hơi.

- Anh đi kiếm nó nhanh lên.

- Ông Krueger sẽ không muốn...

- Joe à, anh đừng lo, tôi biết cách đễ nói với ông Erich.

Nếu có điều gì xảy ra cho Randy hai đứa bé sẽ buồn

lắm. Jenni nhìn anh ta vội vã chạy đi trên con lộ bùn lầy. Nàng nói với các con:

- Thôi, chúng ta hãy đi dạo một lúc rồi sau đó sẽ xem các chú ngựa con sau.

Hai đứa bé chạy trước nàng, băng qua cánh đồng, những đôi ủng bằng cao-su kêu flic-flac trên nền đất đang tan băng. Có thể mùa xuân đang đến sớm và Jenni hình dung đến những cánh đồng xanh cỏ linh lăng, những cây cối trơ trụi này hẳn sẽ trở nên xanh tươi, ngay cả gió cũng xem chừng ít giá rét hơn. Trong bãi chăn thả về huớng nam, những đàn súc vật đang cúi xuống ngửi đất, như thể chúng muốn gặm trước những mầm non chực vươn lên.

Jenni thầm nghĩ, "Mình rất thích được làm vườn. Mình không biết gì về việc đó, nhưng mình có thể học hỏi. Có lẽ cuộc sống thiếu hoạt động làm cho nàng ốm yếu; chứ không phải duy nhất vấn đề thần kinh. Đột nhiên, nàng đổ mồ hôi và buồn nôn. Nàng dừng lại và tự hỏi, "Có thể như thế ư? Chúa ôi! Thật thế ư?"

Quả đúng vậy.

Jenni có cảm giác y hệt như khi mang thai Beth.

Lúc này, nàng đang có thai.

Đúng vậy, với chiếc áo ngủ giờ thì quá chật, với những cơn chóng mặt, những cơn đau tim và nhũng lúc căng thẳng.

Nàng biết việc báo cho Erich chuyện nàng mang thai sẽ là món quà tuyệt vời biết bao vào tối hôm nay. Chàng đã từng ao ước được có một bé trai, người sẽ thừa kế nông trang, nàng tin chắc rằng người hầu bàn tối nay tại nhà hàng sẽ không là người hôm nọ khi nàng ăn trưa với Kevin! Mọi việc sẽ ổn thôi! Nàng sẽ có đứa con trai với Erich!

Đột nhiên có tiếng Tina thét lớn:

- Kia, Randy, mẹ, nhìn kìa!

Jenni nói:

- Ồ! Hay quá! như vậy là Joe khỏi phải lo.

Nàng gọi:

- Randy, đến đây.

Chú chó đang chạy qua vườn cây ăn trái, nó dừng lại, quay nhìn Jenni. Beth và Tina hét lớn, chạy về phía nó. Randy sủa lên vài tiếng rồi lao về cánh đồng phía nam.

Jenni gọi lớn:

- Randy, lại đây!

Lúc này, chú chó lại sủa lên và lao thẳng về phía trước. Jenni thầm mong Erich không nghe tiếng chó sủa. Như vậy là tốt rồi, Randy không chạy vào bãi chăn thả súc vật. Erich sẽ nỗi giận nếu nó đến quấy rầy đàn bò, vì hàng chục con trong số đàn bò này đang chuẩn bị sinh con. Nó đổi huớng và chạy về phía đông của ngôi nhà, hướng nghĩa trang.

Bỏ hai đứa bé lại phía sau, nàng cố chạy thật nhanh trên mặt đất xốp và la lên:

- Randy, Randy, đến đây.

Nàng e ngại không biết Erich có nghe tiếng la của nàng hay không? Hổn hển, nàng chạy vòng qua hàng cây thông đen xứ Nauy che khuất nghĩa trang và đi vào trong mảnh đất rào kín. Cửa chắn song đễ ngỏ; chú chó con đang nhảy từ ngôi mộ này sang ngôi mộ khác. Rất nhiều hoa hồng tươi phủ kín ngôi mộ của Caroline. Randy đến đùa giỡn trên đấy, làm nát những đóa hoa.

Cùng lúc đó, nàng thấy có ánh thép lấp lánh trong cánh rừng và đồng thời nàng cũng hiểu ngay. Nàng thét lớn:

- Không, không, đừng bắn, Erich, đừng giết nó!

Erich ra khỏi chỗ núp sau hàng cây. Chàng chậm rãi tỳ súng vào vai, thật chính xác.

Nàng van xin Erich:

- Đừng anh, tội nghiệp nó!


Tiếng nổ khô khốc làm đám chim sẽ bay lên kêu ríu rít. Con chó con ngã xuống trên tấm thảm hoa, tru lên nho nhỏ; trước ánh mắt kinh khiếp của Jenni, Erich nả thêm một phát đạn. Con chó không còn tru nữa.

Mãi sau này, đối với Jenni, những giây phút tiếp sau phát súng ấy là một cơn ác mộng rối rắm và khó có thể nhớ rõ từng chi tiết. Điều mà nàng còn nhớ đó là nàng đã vội vã chạy về phía các con và lôi chúng đi, để ngăn không cho chúng thấy cái chết của Randy. Nàng đã nói với các con: "Phải về nhà thôi!"

- Nhưng chúng con muốn chơi với Randy mà!

Sau khi đã đưa hai con vào nhà, nàng nói:

- Các con hãy ở đây, không ra ngoài nữa.

Dùng chiếc áo khoác bọc xác con vật bê bết máu, vẻ nghiêm trọng, Erich nói với Joe:

- Joe à, tôi nghĩ rằng con chó này là một trong những con vật chết tiệt chạy rong. Cậu phải biết phần lớn các con chó chạy rong thường là chó dại. nếu tôi biết nó là...

Joe nói:

- Thưa ông Erich, ông không nên làm dơ chiếc áo khoác đẹp của ông.

Jenni tức tối:

- Sao anh lại tàn bạo đến thế? Anh bắn nó đến hai phát súng. Em đã gọi anh mà anh vẫn còn bắn.

- Anh phải làm như thế, em yêu. Phát súng đầu tiên làm cho nó gảy cột sống. Em nghĩ rằng anh có thể để nó trong tình trạng đó sao? Jenni à, anh hốt hoảng khi trông thấy hai đứa bé chạy theo một con chó hoang. Năm ngoái, đã có một đứa trẻ đã chết vì bị thứ chó đó cắn.

Clyde nói, vẻ bối rối:

- Bà Erich, chỉ là con vật thôi, bà chớ quá thương tiếc.

Joe rụt rè nói:

- Tôi rất tiếc đã làm phiền ông, thưa ông Erich.

Jenni tái xanh vì tức giận. Trông thấy thế Erich vuốt tóc nàng và nói với Joe:

- Joe à, tôi sẽ đền cho cậu một con chó săn giống tốt.

- Thưa ông Erich, chúng tôi không dám làm phiền ông,

Joe cầm lấy xác Randy đem đi chôn gần nhà mình. Trong khi Erich dìu Jenni về nhà và ép nàng nằm nghỉ trên divan, chàng mang đến cho nàng tách trà nóng, nói: "Tôi quên rằng vợ tôi là người thành phố". Rồi chàng để nàng ở đó và bỏ đi..

Cuối cùng, nàng cũng trở dậy để chuẩn bị cho các con ăn trưa. Khi chúng đã ngủ trưa, nàng cố gắng đọc sách để vơi đi nỗi sợ hãi đang dày vò nàng.

Sau giấc ngủ trưa của hai đứa bé, nàng nói với chúng: "Tối hôm nay, ba mẹ đi ra ngoài dùng bữa, hai con chịu khó ăn tối một mình nhé!

- Cho con đi nữa nhé! Tina thốt lên.

- Không, con phải ở nhà - Nàng nói, trong khi ôm lấy Tina - Lần này, ba mẹ đi một mình".

Nàng không trách việc chúng đòi theo nàng vì trong ít lần xuống phố trước đây, họ đều dẫn chúng theo. Làm gì có người cha nào nuông chiều con ghẻ của mình được như vậy?

Buổi chiều đến, Jenni đã chuẩn bị thật chu đáo. Nàng đã tắm nước nóng để bớt đau nhức ở các cơ bắp. Sau ít phút lưỡng lự, nàng lấy muối tắm thơm mùi thông, đã xếp xó trong tủ hóc tường, đổ vào nước tắm.

Rồi, nàng lau khô tóc và vấn thành búi trên đầu. Nàng nhớ rõ hôm gặp Kevin ở nhà hàng thì nàng để tóc xỏa.

Nàng mở tủ treo, cố chọn một bộ jupe và áo tay dài bằng vải lụa màu xanh lá cây nhằm làm tăng thêm vẻ đẹp của vóc dáng mảnh mai và màu sắc của đôi mắt nàng.

Erich đi vào khi nàng đang cài dây chuyền đeo cổ:

- Jenni à, anh hãnh diện vì em đẹp. Anh tôn thờ em, màu xanh thật hợp với em!

Jenni ôm lấy đầu chàng:

- Em luôn ăn mặc đẹp vì anh. Em sẽ luôn làm điều ấy.

Trong tay chàng là một bức tranh. Chàng nói:

- Thật như phép lạ, chiều hôm nay anh đã vẽ xong.

Jenni chăm chú nhìn:

Bức tranh tả cảnh mùa xuân, một chú bê mới sinh ẩn nửa mình trong trũng đất, kề bên là bò mẹ, mắt hướng về đàn gia súc như muốn răn đe chúng đừng lại gần. Ánh sáng xuyên qua những cây thông tạo thành một ngôi sao năm cánh. Toàn bộ bức tranh chan hòa không khí Giáng sinh.

Trước vẻ đẹp sâu lắng của bức tranh, nàng dịu dàng nói:

- Thật là lộng lẫy! Tranh anh chứa đựng biết bao trìu mến.

- Vậy mà lúc nảy em đã nói anh tàn bạo.

- Lúc đó, em đã tỏ ra quá lố bịch và trẻ con. Trong triển lãm tới, anh có định trưng bày bức tranh này không?

- Không, em yêu, nó là của em.

o O o

Jenni kéo cao cổ áo choàng lên sát mặt khi đi vào nhà hàng. Lần trước đây, nàng quá vội rời khỏi nhà hàng đến nỗi không chú ý đến cách trang trí ở đây. Giờ đây, nàng mới biết rằng nhà hàng với thảm đỏ rực rỡ, bàn ghế bằng gỗ thông, ánh đèn sáng dịu, màn cửa kiểu Anh và lửa cháy đỏ trong lò sưởi, trông thật hấp dẫn. Nàng đảo mắt về phía chiếc bàn mà nàng đã ngồi với Kevin.

"Mời ông bà đi hướng này", người phục vụ đưa họ đến cái bàn đó. Jenni cảm thấy ngộp thở. Nhưng, nhờ Trời, cô phục vụ trẻ dửng dưng dẫn họ đi qua chiếc bàn ấy và sắp xếp cho họ ngồi cạnh cửa sổ. Nàng thấy đã có sẵn một chai rượu săm banh ngâm trong xô đá.

Khi rượu được rót ra, Jenni nâng ly:

- Chúc mừng sinh nhật anh, Erich.

- Cám ơn em.

Họ chậm rãi uống.

Erich mặc một chiếc áo vest bằng vải tweed màu xám đậm, thắt cà vạt màu đen và chiếc quần tây đen vải anthracite. Dưới đôi mày rậm và hàng mi dài, đôi mắt chàng trông càng xanh hơn. Dưới ánh nến lung linh, mái tóc màu đồng của chàng ánh lên màu khá lạ lùng. Chàng cầm lấy bàn tay nàng:

- Anh muốn, anh là người đầu tiên đưa em đến bất cứ một nơi nào đó.

Nàng cảm thấy đôi môi minh bỗng khô khốc:

- Ở bất cứ nơi đâu, em cũng hạnh phúc..Miễn sao có anh bên cạnh.

- Vì thế mà anh đã viết cho em vài chữ trong bức thư đó. Em yêu, em rất có lý. Không chỉ vì muốn trêu chọc em mà đồng thời anh còn ghen tuông khi thấy Joe tập cho em cưỡi ngựa. Điều anh mong ước là được chia sẽ với em phút giây đầu tiên khi em cưỡi lên con "Ngọn Lửa". Chuyện em cưỡi ngựa một mình cũng tựa như khi anh mua cho em một vật trang sức và em đã đeo nó đễ người khác ngắm.

Jenni phân bua:

- Em không muốn làm phiền anh trong những buổi đầu tập cưỡi ngựa và cho rằng như thế sẽ làm anh vui lòng.

- Cũng như em nghĩ rằng anh sẽ vui lòng khi em thay đổi mọi thứ trong ngôi nhà cổ kính của anh để biến nó thành một căn hộ ở New York với những cửa sổ trang trí cây ngoại nhập. Em yêu. Anh có thể gợi ý một điều xem như món quà sinh nhật của anh được không? Hảy khám phá xem con người đích thực của anh và con người đích thực của chúng ta? Em buộc tội anh tàn bạo khi anh bắn chết một con vật vì anh nghĩ rằng nó có thể tấn công các con của chúng ta ư? Thế thì anh có thể nói rằng bằng một cách nào đó em đã lên án anh một cách vô lý, Jenni à. Em cần phải hiểu rằng, qua bốn thế hệ của dòng họ Krueger, em là người đàn bà đầu tiên tỏ ra xấc xược với chồng trước mặt một người làm của nông trang. Caroline là một người rất nề nếp, bà thà chết còn hơn chỉ trích cha anh trước người khác.

Jenni bình thản đáp lại:

- Em không phải là Caroline.

- Em yêu, đừng nghĩ rằng anh tàn bạo với loài vật. Anh không phải là hạng người quá khắc nghiệt đâu. Em nhớ lại đi. Buổi chiều đầu tiên trong căn hộ của em, anh đã ngạc nhiên khi thấy em trao tiền cho Kevin và dĩ nhiên em không thể hiểu được cái tâm trạng của anh hôm đó; cũng vậy, em không thể hiểu được tâm trang của anh trong ngày cưới của chúng ta. Những điều đó không ngừng ám ảnh chúng ta phải không?

Jenni thầm nghĩ, "Phải chi nếu chàng biết được".

Maitre d’ hotel đem thực đơn đến cho họ, miệng tươi cười.

Erich nói:

- Em yêu, bây giờ giữa chúng ta mọi chuyện đã rõ. Chúng ta hãy thưởng thức bữa tối tuyệt vời này và, anh van em, hãy biết cho rằng anh chỉ thích gặp mình em thôi. Chỉ mình em.

Khi trở về nhà, không đắn đo, Jenni mặc vào chiếc áo ngủ màu ngọc bích, vừa rồi, nàng không cho Erich biết về việc nàng nghĩ mình có thai. Lời nhận xét thích đáng của Erich làm Jenni quá sững sờ. Jenni quyết định, để khi lên giường rồi nàng sẽ nói điều ấy với chàng.

Nhưng Erich không ở lại với nàng. Trước khi ra đi, chàng nói:

- Anh cần được cô đơn. Có thể anh sẽ về vào ngày Thứ năm, nhưng không sớm hơn.

Nàng không dám phản đối, chỉ biết căn dặn:

- Anh đừng quá say mê sáng tạo mà quên Mark và Emily sẽ đến dự tiệc vào chiều Thứ sáu nhé!

Chàng ngắm nhìn nàng đang nằm trên giường:

- Anh sẽ không quên.


Erich ra đi, không hôn nàng. Hơn một lần nữa, nàng lại cô đơn trong căn phòng như nấm mồ này. Một lần nữa, nàng sẽ chìm vào giấc ngủ nặng nhọc, khuấy động bởi những giấc mơ mà giờ đây đối với nàng đã trở thành quen thuộc.

Dầu sao, Jenni cũng lấy làm thích thú khi chuẩn bị bữa ăn tối. Nàng rất thích đi ra phố mua những món đồ cần thiết, nhưng nàng không muốn nêu vấn đề lấy xe hơi. Nàng đã liệt kê một danh sách dài cho Elsa.

Sáng Thứ sáu, khi Erich trở về, Jenni nói với chàng:

- Tối nay, có món sò Saint Jacques. Đó là một trong những món đặc sản của em.

Rồi nàng nói tiếp giọng vui vẻ nhằm đánh tan mối bất hòa đang âm ỉ giữa họ: "Hình như anh đã nói Mark thích món sườn bò thì phải?"

Nàng nghĩ, rồi chàng sẽ không còn hằn học với nàng. Một khi chàng biết họ sẽ có con.

Kevin không còn gọi điện đến. Có thể anh ta đã gặp một cô gái nào đó trong đoàn kịch, nếu như thế, vợ chồng nàng sẽ được yên ổn trong một thời gian. Khi thủ tục nhận con nuôi đã được hoàn tất, trong trường hợp cần thiết, vợ chồng nàng có thể dùng những biện pháp theo luật định để không cho Kevin lui tới. Ngược lại, nếu Kevin mưu toan lật lọng, với khả năng sau cùng, Erich sẽ dùng tiền để mua chuộc anh ta.

Jenni âm thầm cầu xin: ‘'Lạy Trời cho các con của con có một mái ấm, một gia đình thật sự. Cầu xin ngài cho con và Erich được xuôi thuận.'’

Vào buổi chiều, nàng lấy ra bộ đồ ăn bằng sứ Limoge có đường chỉ xanh bịt vàng để chuẩn bị cho bữa tiệc. Mark và Emily hẹn sẽ đến vào lúc hai mươi giờ. Jenni nóng lòng gặp Emily. Trước đây, nàng luôn có nhiều bạn bè, nhưng từ khi có Beth và Tina, nàng không còn dịp để gặp họ. Nàng mong được quen biết với Emily, có một quan hệ bạn bè với cô ta. Nàng đã nói điều đó với Erich và chàng đã đáp: "Anh không tin rằng em có thể trở thành bạn thân của Emily, có dạo gia đình Emily cho rằng anh có thể trở thành con rể của họ. Roger Hanover, thân phụ của Emily là chủ tịch một ngân hàng ở Granite Place và, ông ta đã biết khá rõ về sự giàu có và tài năng của anh.

Jenni hỏi:

- Anh đã từng cặp với Emily chứ?

- Trong một thời gian, nhưng anh thấy Emily không mấy hấp dẫn, vả lại anh không muốn rơi vào một tình huống khó xử. Như em biết đấy, anh muốn có một người vợ toàn hảo.

Cố giữ giọng thản nhiên, nàng nói:

- Thì anh đã thấy rồi đấy!

Chàng ôm nàng: "Anh cũng mong như vậy".

Jenni rùng mình và thầm nghĩ, 'Chàng lại đùa cợt'




Sau khi đưa các con đi ngủ. Jenni thay áo để tiếp khách, nàng chọn một chiếc áo chemise bằng lụa trắng tay dài có ren và một chiếc jupe dài nhiều màu. Nàng ngắm mình trong gương và thấy mình xanh xao bệnh hoạn, nàng phải đánh thêm một lớp phấn hồng trên đôi má mới được!

Erich đã chuyển bàn uống trà thành quầy rượu. Chàng chăm chú nhìn Jenni khi nàng bước vào.

- Jenni à, anh rất thích bộ cánh em đang mặc.

Nàng tươi cười:

- Vâng, anh đã mua nó khá đắt!

- Anh nghĩ rằng em không thích nó, vì trước đây không thấy em mặc.

- Bộ này trông quá sang trọng, em không thể mặc nó mỗi ngày.

Erich đi đến gần nàng và hỏi:

- Phải chăng có một vết dơ trên tay áo của em?

- Đâu? Ồ, chắc chỉ lắm chút bụi từ cửa hàng đấy mà.

- Bộ trước đây em chưa từng mặc nó sao?

Nàng thắc mắc chẳng hiểu tại sao Erich nêu ra câu hỏi này? Phải chăng chỉ đơn giản là chàng đã linh cảm nàng đã giấu chàng một điều gì.

- Đây là lần đầu tiên em mặc bộ cánh này. Em thề đó!

Chuông cửa reo thật đúng lúc. Jenni cảm thấy miệng mình

khô đắng, nàng thầm nhủ, 'Ta đã đi đến độ sợ hãi đủ chuyện'.

Mark và Emily đã đến. Anh ta mặc một bộ vest cắt rất khéo bằng vải len màu xám làm nổi bật đôi vai rộng và dáng dấp cao khỏe. Đi cạnh anh là một phụ nữ nhỏ bé với đôi mắt to lạ lùng, mái tóc vàng cắt ngắn. Trong bộ tailleur nhung nâu, cô ta trạc ba mươi tuổi. Jenni thấy cô ta có vẻ rất tự tin. Cô ta đang nhìn Jenni từ đầu đến chân, rồi nói:

- Chị Jenni à, mọi người trong vùng đều thắc mắc muốn biết về chị. Đã vậy, chị ít khi ra phố hoặc xuất hiện đâu đó.

Trước khi kịp trả lời. Jenni cảm thấy cánh tay Erich ôm ngang hông mình và chàng nói ngay:

- Nếu chúng tôi đã đi du lịch trong hai tháng nay bằng tàu biển, thì hẳn không có ai nhắc đến chúng tôi. Nhưng, như Jenni đã nói, vì chúng tôi hưởng tuần trăng mật ở nông trang, nên người dân trong vùng này đã thắc mắc đủ điều và bàn tán đủ chuyện.

"Mình chưa hề nói như thế!" Jenni bất lực ngẫm nghĩ khi trông thấy Erich cau mày.

Một lúc, sau khi uống rượu khai vị, khi mọi người đã vui vẻ trò chuyện. Mark đưa ra nhận xét:

- Jenni à, trông chị xanh xao quá! Chị không khỏe sao?

- Tôi rất khỏe - Jenni thành thật nói.

- Joe có kể cho tôi nghe về chuyện con chó của anh ta. Hình như chị bị chấn động về việc đó.

- Tôi nghĩ rằng, mình phải nhìn sự việc một cách khác hơn khi ở đây. Tại New York, trong những khu nhà cao tầng của chúng tôi, chúng tôi thường xót thương cho những con chó rong bị xe bắt chó hốt đi và vui mừng khi biết có ai đó nhận nuôi chúng.

Emily đảo mắt ngắm nhìn căn phòng, cô ta hỏi nàng:

- Ở đây, chị không thay đổi gì hết nhỉ? Chẳng hay Erich có cho chị biết rằng tôi làm việc trong ngành trang trí nội thất? Nếu là chị, tôi sẽ cất bỏ các màn cửa này. Dĩ nhiên, chúng rất đẹp, nhưng rườm rà che khuất cảnh quan bên ngoài.

Jenni chờ Erich trả lời giúp mình và chàng đã mỉm cười nói:

- Jenni không có cùng quan điểm với cô.

Jenni bực tức thầm nghĩ, Erich đã nói không đúng, nhưng nàng đâu có thể cãi lại. Nàng không quên câu nói của chàng: 'Qua bốn thế hệ của dòng họ Krueger, em là ngưòi đàn bà đầu tiên tỏ ra xấc xược với chồng trước mặt một người làm của nông trang'. Erich sẽ nghĩ sao khi nàng lớn tiếng với chàng trước mặt bạn bè? Emily sẽ nghĩ sao đây?

Emily nói tiếp:

- Tôi có tính hay dời đổi đồ vật trong nhà. Này Jenni, hẳn chị không mấy quan tâm đến điều đó. Tôi nghe nói chị cũng là một nghệ sĩ.

Jenni biết đã quá trễ để thay đổi cái ấn tuợng mà Erich đã để lại trong lòng họ.

Jenni nói:

- Tôi không phải là nghệ sĩ. Tôi chỉ có bằng cử nhân về nghệ thuật. Trước đây, tôi đã làm việc tại gallery ở New York và đã gặp Erich ở đấy.

- Vâng tôi có nghe nói. Cuộc gặp gỡ của chị và Erich đã được người trong vùng nói đến. So với New York thì chị thấy cuộc sống ở vùng quê này thế nào?

Jenni thận trọng lựa lời:

- Ở đây tôi thiếu vắng bạn bè. Tôi không có dịp để gặp họ. Tôi có tính thích tiếp xúc với mọi người nhưng..

Nàng liếc nhìn Erich rồi nói tiếp: "Tuy vậy, sau tuần trăng mật của chúng tôi, tôi mong được tham gia vào những sinh hoạt của cộng đồng".

Mark quay sang nói với Emily:

- Em nên nói cho mẹ em biết về ý định của chị Jenni nhé.

Emily bật cười khô khốc, lạnh lùng: "Dầu sao, hình như chị cũng có một người bạn trai để tâm sự ".

Jenni biết ngay là Emily ám chỉ việc nàng gặp gỡ Kevin, người đàn bà ngồi trong nhà hàng hẳn phải kể về việc ấy! Jenni đoán thấy vẻ thắc mắc của Erich và nàng lẩn tránh ánh mắt chàng.

Jenni nói nho nhỏ về các món ăn cần phải chuẩn bị và đi vào nhà bếp. Đôi tay nàng run rẩy đến nỗi nàng cảm thấy khó khăn khi lấy các món ăn ra khỏi lò. Nàng e ngại không biết Emily còn nói bóng gió nữa Không? Emily nghĩ lầm là nàng góa chồng; nếu nàng nói ra sự thật hẳn người ta sẽ cho rằng Erich là kẻ dối trá. Còn Mark thì sao? Chuyện đó chưa hề được nêu ra, nhưng chắc chắn anh ta cũng nghĩ nàng góa chồng.

Cuối cùng thì nàng cũng trang trí xong các món ăn. Nàng thắp lên các ngọn nến và mời mọi người vào bàn. Nàng nghĩ thầm, 'ít ra thì tôi cũng là một đầu bếp giỏi, và Emily không thể chê tôi khi nói với mẹ cô ta'.

Erich cắt thịt sườn và mời khách. Chàng hãnh diện nói:

- Đây là sản phẩm của nông trang. Jenni à, em không ngại khi ăn thứ này chứ?

Erich lại trêu nàng. Jenni tự nhủ mình không nên phản ứng. Hai vị khách cũng không hay biết gì. Bằng giọng bỡn cợt, Erich nói tiếp:

- Em còn nhớ con bò con trên cánh đồng mà em chỉ cho anh xem trong tháng vừa qua. Con bò mà em nói trông nó quá buồn bả. Miếng thịt trong dĩa của em, có thể là từ nó đấy.

Nàng thấy cổ họng mình thắt lại. Nàng chỉ sợ bị nôn ra nơi đây. Nàng thầm cầu xin. Lạy Trời đừng để con mắc bệnh.

Emily bật cười:

- Erich à, anh tàn ác quá. Hẳn anh còn nhớ, cũng với cách đó, anh đã từng làm cho Arden phải khổ sở. Anh đã làm cho con bé phải khóc!

Jenni hỏi:

- Arden là ai nhỉ? - Nàng cầm lấy ly nước lọc và uống một ngụm. Cô nàng bớt nghẹn.

- Đó là một cô bé người Mỹ điển hình dể thương, rất yêu loài vật. Tuy mười sáu tuổi, nhưng Arden đã muốn ăn chay trường và xem ăn thịt là chuyện man rợ. Arden mơ được trở thành bác sĩ thú y và cô bé đã biệt tăm khi tôi vào đại học.

Mark nhận xét:

- Bà Rooney luôn hy vọng có ngày Arden trở về. Tình mẫu tử mà! Ngay đến thú vật còn thương con của nó huống chi là người.

Quay sang Jenni, Erich nói:

- Sao em không dùng phần thịt của em, em yêu? Nàng nhún vai, tức giận và nhìn thẳng vào mắt chàng, hỏi lại:

- Và anh, sao anh không dùng phần rau của anh?

Chàng nháy mắt với nàng. Hẳn nhiên là chàng lại đùa. Erich tươi cười nói: "Trúng đích rồi!"

Họ giật mình khi nghe tiếng chuông cửa. Erich cau mày:

- À, ai có thể đến vào giờ này?

Nói đến đó, chàng im bặt và nhìn chăm chăm vào Jenni. Nàng biết chàng đang nghĩ về điều gì. Và nàng khấn thầm, lạy trời không phải là Kevin. Khi đứng dậy, nàng nhận thấy nàng không ngớt cầu xin Trời suốt cả buổi tối hôm nay.

Đứng ở cửa là một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, trông oai vệ trong chiếc áo vest da. Xe ông ta đang đậu trước nhà; một chiếc xe cảnh sát với ánh đèn pha màu đỏ quay quay.

Ông hỏi:

- Có phải bà là bà Erich?

- Vâng.

Nàng cảm thấy đôi chân mình nhẹ hẳn. Mặc cho người đàn ông này cần điều gì miễn không phải là Kevin.

- Tôi là Wendell Gunderson, cảnh sát trưởng quận Gran¬ite. Tôi có thể vào được không?

- Mời ông vào, tôi đi báo cho chồng tôi.

Không để đợi, Erich vội vã đi qua hành lang và gặp họ ở tiền sảnh. Jenni để ý thấy sự kính nể lộ rỏ trên gương mặt viên sĩ quan cảnh sát khi ông nói:

- Thưa ông Erich, tôi rất tiếc đã quấy rầy ông. Tôi chỉ có vài câu hỏi muốn đặt ra với bà thôi.

- Ông cần hỏi tôi ư?- Jenni nói và biết ngay có chuyện liên quan đến Kevin.

Viên cảnh sát trưởng nói:

- Vâng, thưa bà, tôi có thể nói chuyện riêng với bà trong ít phút.

Lúc này, từ phòng ăn vang vang giọng của Mark. Erich quay sang nói với viên cảnh sát:

- Ông vào dùng một tách cà-phê với chúng tôi nhé!

Viên cảnh sát trưởng nói:

- Thưa ông, hẳn bà nhà thích được trả lời riêng với tôi.

Jenni cảm thấy mồ hôi nhỏ giọt trên trán. Đôi tay nàng

ướt đẫm. Nàng phải bặm môi đẻ nén cơn buồn nôn dữ dội và thất vọng nói nho nhỏ:

- Tôi thấy không có lý do gì để tránh việc nói chuyện trước mặt bạn bè.

Nàng mời họ vào phòng ăn, nàng nghe tiếng Emily vội vã chào ông cảnh sát trưởng trong khi cố giấu vẻ ngạc nhiên; Mark ngã người vào ghế như nàng đã từng thấy mỗi khi anh ta đang cố phân tích một tình huống.

Từ chối ly rượu mà Erich mời, ông cảnh sát trưởng nói:

- Tôi không dùng rượu khi đang công tác.

Nghe như thế, Jenni vội lấy tách để rót cà-phê.

Viên cảnh sát trưởng hỏi:

- Thưa bà Erich, hẳn bà có quen biết một người tên Kevin MacPartland?

- Vâng. Kevin bị tai nạn chăng? - Nàng hỏi giọng run rẩy.

- Lần sau cùng, bà đã gặp ông ta ở đâu và lúc nào?

Nàng thọc tay vào túi áo, nắm chặt lại. nàng biết, chuyện

này hẳn phải xảy ra thôi! Nhưng sao lại như thế này. Không dám nhìn Erich, nàng thầm mong được chàng tha lỗi.

Nàng nói:

- Chúng tôi đã gặp nhau ngày 24 tháng Hai, tại Trung tâm Thương mại Raleigh.

- Kevin MacPartland phải là cha ruột của hai đứa con của bà?

Nàng nghe có tiéng thốt lên ngạc nhiên của Emily.

- Đó là người chồng trước đây của tôi và là cha ruột của hai đứa bé.

- Lần cuối ông Kevin nói chuyện với bà là khi nào?

- Anh ấy gọi điện cho tôi ngày 7 tháng Ba lúc hai mươi mốt giờ. Có phải anh ấy bị tai nạn chăng? Xin ông vui lòng cho tôi biết.

Nhìn thẳng vào Jenni, viên cảnh sát trưởng nói:

- Vào chiều Thứ hai, ngày 9 tháng Ba, trong khi đang diễn tập tại sân khấu Gunthrie. Ông Kevin nhận được một cú điện gọi đến. Ông ta nói đó là vợ trước gọi đến cho biết muốn gặp ông để bàn về việc các con. Thế là ông ta đã mượn một chiếc xe của một người bạn trong đoàn kịch và ra đi vào lúc 16 giờ 30, hứa sẽ trở về vào sáng hôm sau. Vậy mà đã bốn ngày trôi qua ông ta vẫn biệt vô âm tín. Đó là một chiếc xe mới mà người chủ của nó không mấy quen thân với Kevin. Hẳn bà có thể hiểu ông ấy đang lo lắng đến mức nào. Vậy mà giờ đây bà bảo rằng bà không hề yêu cầu ông Kevin đến gặp bà?

- Đúng, tôi không hề yêu cầu Kevin đến gặp tôi.

- Xin bà cho tôi biết lý do nào khiến bà liên lạc lại với chồng trước đây của bà? Mọi người trong vùng này dều nghĩ rằng bà góa chồng.

- Kevin ước mong được gặp lại các con. Ảnh đe dọa sẽ ngưng mọi thủ tục của việc "nhận con nuôi", nàng nói và cảm thấy ngạc nhiên vì cái giọng dửng dưng của chính mình, nàng tưởng chừng như đang trông thấy Kevin trong phòng này: mặc chiếc áo thun đi trượt tuyết thanh nhã, khăn quàng dài thả lỏng trên đôi vai, mái tóc màu nâu đỏ chải chuốt. Phải chăng Kevin đã dàn dựng một vụ mất tích nhầm làm rắc rối cuộc đời nàng? Nàng đã từng báo cho anh ta biết rằng Erich rất phiền lòng. Phải chăng Kevin muốn phá vỡ cuộc hôn nhân của Erich và nàng ngay từ ban đầu?

Viên cảnh sát trưởng hỏi:

- Và bà đã nói gì với ông ta?

Bất thần, nàng nói lớn tiếng:

- Vào ngày mà tôi gặp Kevin cũng như khi anh ta gọi đến, tôi đã yêu cầu anh ta hãy để cho chúng tôi yên.

Quay sang Erich, ông cảnh sát trưởng hỏi:

- Thưa ông Erich, ông có biết về buổi hẹn của bà nhà với ông Kevin và cuộc điện thoại ngày 7 tháng Ba không?

- Tôi biết cuộc điện thoại ngày 7 tháng Ba vì tôi có mặt khi ông Kevin gọi điện đến. Về buổi hẹn của họ thì tôi không biết. Nhưng chuyện đó không hề gì bởi Jenni biết tình cảm của tôi dành cho chồng trước của nàng.

- Tối ngày 9 tháng Ba, ông có ở nhà với với bà không?

- Không, sự thật thì ngày hôm đó, tôi ở suốt đêm tại căn nhà gỗ để vẽ cho xong bức tranh.

- Bà nhà có biết ông có ý định vắng nhà?

Một phút im lặng trôi qua, Jenni buột miệng:

- Đương nhiên là tôi biết.

- Thưa bà Erich, tôi hôm đó bà đã làm gì?

- Tôi quá mệt mỏi và đi ngủ liền sau khi cho hai đứa bé lên giường.

- Bà có gọi điện cho ai không?

- Không ai cả. Tôi đã ngủ ngay sau đó.

- Tôi ghi nhận điều bà nói. Bà chắc đã không mời Kevin đến trong khi Erich vắng nhà chứ?

- Chắc như vậy. Tôi không bao giờ mời Kevin đến nhà. - Nàng đáp và nàng biết rỏ rằng họ không tin lời nàng.

o O o

Trên bàn, phần ăn của nàng vẫn còn nguyên trên đĩa, miếng thịt bò còn tươi đỏ mà lớp mỡ đóng quanh. Nàng bỗng nhớ đến cái xác của Randy đầy máu ngã vật giữa đám hoa hồng; mái tóc nâu đỏ của Kevin.

Đột nhiên, nàng thấy chiếc đĩa quay cuồng. Mọi vật đều quay cuồng. Nàng cảm thấy ngộp thở. Đẩy chiếc ghế, nàng toan đứng dậy. Hình ảnh sau cùng mà nàng còn nhớ đó là khuôn mặt của Erich - lo lắng hay phiền lòng? - Vào lúc cái ghế chạm phải chiếc bàn sau lưng nàng.

Khi nàng tỉnh dậy thì thấy mình nằm trên chiếc divan ở phòng khách. Một ai đó đang đấp chiếc khăn ướt lên trán nàng làm nàng cảm thấy dễ chịu. Đầu nàng nhức như búa bổ. Có một điều gì đó mà nàng không muốn nhớ lại.

Kevin.

Nàng mở mắt ra nói:

- Tôi đã đỡ rồi. Tôi rất tiếc.

Mark cúi xuống bên nàng. Trông anh ta thật sự lo lắng. Điều đó làm nàng vững tâm một cách lạ kỳ. Anh ta nói:

- Chị hãy nằm nghỉ đi!

- Jenni, chị có cần tôi giúp gì không? Emily nói nhanh.

Jenni thầm nghĩ, "Hẳn cô ta lấy làm thích thú. Cô ta là loại người thích nhìn cảnh khổ của người khác".

Erich bước đến, cầm lấy tay nàng, giọng ân cần:

- Em yêu.

Giữ Erich lại, Mark nói:

- Anh không nên đến quá gần, chị ấy cần không khí để thở.

Dần dần, nàng tỉnh trí dần và, từ từ ngồi dậy. Mark đẩy những chiếc gối để chêm dưới đầu và lưng nàng.

Jenni nói:

- Thưa ông cảnh sát trưởng, tôi có thể trả lời mọi câu hỏi của ông. Tôi rất tiếc. Tôi không hiểu rằng mình mắc phải chứng gì. Thời gian gần đây tôi không được khỏe.

Lúc này, nàng thấy đôi mắt ông ta tưởng chừng như mở lớn hơn, sáng hơn, chăm chú nhìn vào nàng:

- Thưa bà Erich, tôi sẽ hỏi ngắn gọn thôi. Bà đã không gọi cho ông Kevin vào ngày 9 tháng Ba để hẹn hò cũng như đã không mời ông ta đến đây.

- Đúng.

- Vậy thì, tại sao ông Kevin nói với đồng nghiệp ông ta là bà đã gọi ông ta đến? Ích lợi gì mà ông ta phải nói dối như vậy?

- Có thể giải thích rằng Kevin có thói quen đến thăm tôi và các con, mỗi lần anh ta muốn trốn tránh điều gì đó. Chẳng hạn như khi anh ta muốn bỏ rơi cô gái này để cặp với cô gái khác thì lúc đó Kevin lấy cớ đến thăm chúng tôi.

- Thế thì tại sao bà lại tỏ ra quá lo sợ khi nghe Kevin mất tích? Nếu bà đã biết rằng ông ta có thể đi với một phụ nữ khác?

Môi nàng co quắp đến nỗi nàng rất khó khăn để nói nên lời. Nàng chậm rãi nói từng chữ một:

- Xin hiểu cho tôi, trong toàn bộ câu chuyện này, có một điều gì đó hoàn toàn không ổn. Kevin đã được nhận vào Đoàn Kịch Gunthrie phải không?

- Vâng.

Nàng nói:

- Ông nên đi tìm Kevin. Anh ta không bao giờ làm hỏng một cơ hội như thế, bởi Kich nghệ là nghề anh ta say mê nhất trên đời.

Vài phút sau đó mọi người đều ra về. Nàng nằng nặc để được đưa họ ra tận cửa. Giờ đây, nàng có thể đoán được những gì mà Emily nói với mẹ cô ta: "Bà ta không phải là bà góa. Người đàn ông mà bà ta hôn trong tiệm ăn là chồng trước của bà ta và bây giờ ông ấy đã mất tích.. ông cảnh sát trưởng hẳn biết bà ta nói dối..Tội nghiệp Erich.."

Lời nói của viên cảnh sát trưởng vang lên bên tai nàng:

- Tôi sẽ báo là ông Kevin mất tích. Tôi sẽ cho công bố lệnh truy tìm. Nếu có tin gì mới chúng tôi sẽ báo cho bà ngay.

- Cám ơn ông cảnh sát trưởng.

Ông ta ra về. Mark nói với Jenni khi mặc áo choàng:

- Jenni à, chị phải đi ngủ sớm, trông chị không khỏe đấy.

Erich nói:

- Cám ơn hai bạn đã đến, rất tiếc là buổi tối của chúng ta kết thúc không tốt đẹp. - Chàng quàng tay ôm Jenni, rồi hôn nàng - Đó là những gì phải xảy đến khi người ta cưới một người vợ với quá khứ nặng trĩu, phải vậy không em?

Giọng Erich thoáng vẻ châm chọc dịu dàng. Emily cười.

Mark vẫn thản nhiên. Sau khi đã đóng cửa. Jenni chậm rải bước lên cầu thang không nói năng gì. Nàng chỉ mong một điều là được ngủ.


Giọng nói ngạc nhiên của Erich khiến nàng dừng lại: "Jenni, hẳn em có ý định để nhà cửa trong tình trạng như thế cho đến sáng ngày mai sao?"


Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon