Wednesday, December 16, 2015

Tiếng thét trong đêm - Chương 7

Tiếng thét trong đêm


Tieng thet trong dem - Chuong 7
Tác Giả:  Mary Higgins Clark
Thể Loại: Truyện Ma Dài
👀Tình Trạng: Đã Hoàn Thành


Trong giấc mơ, Jenni trông thấy một con chim bồ câu với vẻ rất hung dữ, đang bay lượn trong ngôi nhà và nàng phải bắt cho được nó. Chim bay vào phòng hai đứa bé và nàng đuổi theo, hoảng sợ, nó bay đủ hướng, thế rồi, nó bay vút qua phòng em bé và đậu trên chiếc nôi. Nàng hoảng sợ gào lên: "Không, không, không".
Đầm đìa nước mắt, nàng thức giấc và nhào đến bên nôi con. Đứa bé đang say ngủ.

Nàng xuống bếp và thấy trên bàn, mảnh giấy của Erich có ghi với lời: "Theo lời em, anh sẽ ở lại căn nhà gỗ để vẽ trong ít ngày".

Trong bữa ăn sáng, Jenni ngạc nhiên khi nghe Tina hỏi:

- Tối qua, khi vào phòng con, sao mẹ không nới năng gì với con cả thế?

o O o

Buổi chiều, Rooney ghé qua thăm nàng và bà thấy em bé bị lên cơn sốt.

Theo bà Rooney kể lại thì Clyde và bà đã cùng ăn Noel cùng với Maude và Joe, bà nói: "Joe đã khỏe nhiều rồi. Sau khi xuất viện, Joe đã đi Florida cùng với Maude. Họ vừa trở về trông khỏe ra và rám nắng, tháng tới, người ta sẽ cắt băng cho Joe".

Jenni nói:

- Tôi thật mừng khi biết như thế!

- Hẳn nhiên, Maude rất bằng lòng khi được về nhà. Bà ta kễ cho tôi nghe rằng Erich rất quảng đại với họ. Hẳn bà đã biết là ông đã thanh toán viện phí cho Joe và còn cho họ thêm một ngân phiếu là năm trăm đôla, đồng thời cũng viết thư cho Maude để nói rằng ông ta cảm thấy mình có trách nhiệm’’.

Lúc này, Jenni đang kết mảnh vải vuông cuối cùng của tấm vải chắp. Nàng ngước mắt nhìn bà Rooney:

- Trách nhiệm ư?

- Tôi không biết ông ta nghĩ gì về việc đó. Nhưng Maude đã hối hận vì em bé không được khỏe. Bà ta nhớ lại những lời nguyền rủa đã nói với bà’’.

Jenni nhớ lại những lời nguyền rủa khủng khiếp của bà ta.

Nàng nói:

- Theo tôi nghĩ là sáng hôm đó, Joe đã say khướt và anh liên tục nói rằng anh đã trộn thuốc độc và lúa mạch.

- Joe nói như thế à?

- Vâng. Dẫu sao, Maude cũng muốn nhờ tôi chuyển lời xin lỗi bà. Tuần vừa rồi, khi họ về nhà, Joe đã đến gặp ông cảnh sát trưởng. Anh ta rất bực vì những chuyện thiên hạ bàn tán quanh tai nạn của anh. Bà biết không, người ta bàn tán nhiều vì chuyện Joe cho rằng đã trông thấy bà, Joe không biết vì sao mà mình đã nói như thế.

Do bị ám ảnh rằng mình có thể bị bệnh mộng du nên hôm nay nàng chẳng nghĩ ngợi gi thêm nữa.

Hồi đêm, trong giấc mơ nàng thấy mình cố đuổi theo một con chim bồ câu ra khỏi phòng các con gái, nàng thắc mắc chẳng hiểu mình có thật sự đã vào trong phòng đó hay không?

Trong những tháng gần đây, có quá nhiều những chuyện như thế đã xảy ra. Nàng sẽ nói việc ấy cho bác sĩ Elmendorf nghe trong lần tới đây. Nàng đắn đo không biết mình có nên đến một bác sĩ tâm lý không?

Nàng thầm nhủ: "Ta quá sợ"

Nàng thắc mắc không hiểu Erich có thứ lỗi cho nàng đã làm chàng bị tai tiếng? Mặc dù nàng và Erich đã có những nỗ lực chung, nhưng mọi việc sẽ chẳng còn như trước nữa. Và mặc dầu chàng có chối cái điều ấy, nàng cũng tin chắc rằng, trong thâm tâm Erich cũng tự hỏi hẳn chàng có thật là cha của đứa trẻ? Nàng sẽ không thể nào chịu đựng nổi khi phải sống với sự trĩu nặng đó giữa hai người.

Nhưng vì đứa bé là người thuộc dòng họ Krueger nên nó cần được điều trị bằng những phương tiện y khoa và chỉ có sự giàu có của Erich mới chi trả nổi! Một khi đứa bé đã được cuộc giải phẫu và lành mạnh, nếu quan hệ giữa vợ chồng nàng không khá hơn, thì nàng sẽ ra đi, sẽ trở về New York để sinh sống, trở lại làm việc tại phòng triển lãm, chật vật đưa đón con từ nhà trẻ, vội vàng trở về nhà để chuẩn bị bữa tối. Những việc đó không dễ dàng. Nhưng đời này chẳng có gì là dễ dàng cả và biết bao người đàn bà đã vượt qua được những hoàn cảnh khó khăn và tất cả điều ấy còn tốt hơn là cái cảm giác đơn độc ghê tởm này, cái cảm giác bị cắt đứt với thực tại.

Những cơn ác mộng, những cơn bệnh mộng du, chứng mất trí nhớ, nàng nghĩ đến những điều đó và không biết liệu mình có bị chứng mất trí nhớ? Ở New York, nàng không bao giờ bị sa sút tinh thần, tuy sau một ngày làm việc cật lực, nàng vẫn ngủ ngon, có thể ở đấy nàng không thể nào dành nhiều thời gian cho các con, nhưng lúc này nàng thấy dường như cũng thế thôi, bây giờ nàng tập trung cho thằng bé và Erich thì đều đặn đưa Beth và Tina đi chơi đây đó.

Nàng thầm nghĩ, tôi muốn sống ở nơi của tôi, nơi của tôi không phải một ngôi nhà hoặc căn hộ, mà là một nơi tôi có thể đóng cửa và sống trong sự bình yên.

Cái xứ này, ngay trong mùa này tuyết vẫn còn rơi và gió vẫn thổi mạnh, nàng yêu thích vẻ khắc nghiệt của mùa đông, nàng hình dung ngôi nhà theo ý nàng: với những bức màn dày đã vén lên, chiếc bàn đặt bên cửa sổ, những người bạn mà nàng mong được gặp, những buổi chiêu đãi trong mùa hè.

Rooney đột ngột nói:

- Jenni, trông bà có vẻ buồn.

Nàng gượng mỉm cười: "Đó chỉ là.." có sự vụn vỡ trong âm giọng của nàng

Bà Rooney nói:

- Đây là Giáng sinh vui nhất kể từ khi Arden ra đi, thật vui khi trông thấy hai cháu bé vui sướng và được giúp bà săn sóc bé sơ sinh.

Jenni nhận thấy Rooney không bao giờ gọi em bé bằng tên của nó.

Nàng đưa cho Rooney xem tấm vải chắp đủ màu:

- Xong rồi đây!

Rooney nói:

- Bà cho phép tôi ẵm cháu bé xuống đây nhé!

- Được, bà cứ việc, còn tôi đi pha sữa cho cháu.

Chẳng mấy chốc, Rooney trở lại vẻ lo láng:

- Tôi nghĩ rằng cháu đang sốt đấy.

o O o

Bác sĩ Bovicth đến khám cho em bé vào lúc mười bảy giờ.

Ông ta nói với Jenni:

- Bà nên đem cháu đến bệnh viện.

- Không, tôi van ông. - Jenni cố gắng kềm chế giọng nói run rẩy của mình.

Ông bác sĩ đắn đo:

- Chúng ta có thể chờ đến ngày mai. Nhưng có điều là trẻ sơ sinh thường dễ bị sốt cao, mặt khác, tôi không muốn bà đưa cháu di trong thời tiết như thế này, thôi được, đợi ngày mai xem sao.

Rooney ở lại đễ chuẩn bị bữa ăn tối. Jenni cho bé uống thuốc, nàng thấy rét tận xương và không hiểu mình bị cảm lạnh hay chỉ đơn giản vì quá lo lắng?

- Rooney, bà vui lòng đưa giúp tôi chiếc khăn quàng.

Nàng quàng chiếc khăn qua đôi vai và ôm con vào lòng.

Mặt tái xanh, Rooney nói:

- Ồ, Chúa tôi!

- Gì thế Rooney?

- Khi trông thấy màu sắc của chiếc khăn quàng này...với mái tóc sẫm của bà., trong phút giây tưởng chừng như tôi đang trông thấy bức tranh vẽ bà Caroline. Điều đó gây cho tôi một cảm giác lạ lùng.

Bà Rooney cho biết Clyde sẽ đến đón bà vào lúc bảy giờ chiều. Rồi bà nói thêm:

- Clyde không muốn tôi đi một mình buổi tối, ổng nói đã nghe quá nhiều những chuyện vớ vẩn của tôi.

Jenni lo đễnh hỏi:

- Chuyện vớ vẩn gì?

Em bé vẫn ngủ, xem chừng thở khó.

Rooney thầm thì kể tiếp:

- Bà biết không, có hôm trong cơn khủng hoảng tôi đã nói toạc những gì mình có trong đầu. Tôi đã kể cho Clyde rằng tôi thường trông thấy Caroline lai vãng trong nông trang, điều đó làm Clyde điên tiết.

Jenni rùng mình và thầm nghĩ vậy mà dạo gần đây trông bà Rooney có vẻ lành mạnh, từ khi nàng sinh con đến nay bà ta đã không còn nói về chuyện bóng ma của bà Caroline.

Có tiếng gõ cửa và Clyde bước vào, đứng nơi ngưỡng cửa nhà bếp.

Clyde nói:

- Rooney à, phải đi về nhà để ăn tối thôi!

Rooney thì thầm bên tai nàng:

- Ồ, Jenni, bà phải tin tôi. Caroline đang ở nơi đây, Caroline đã trở về. Tôi biết vì sao rồi, hẳn bà không biết đâu? Bà Caroline về cốt để nhìn đứa cháu.

o O o

Trong bốn đêm kế tiếp, Jenni đặt chiếc nôi của con sát bên giường ngủ của nàng. Cây đèn ngủ giúp nàng chăm sóc bé về đêm, người ta đã lắp đặt máy hút ẩm trong căn phòng này.

Mỗi buổi sáng, bác sĩ đến đây để khám cho em bé.

Ông căn dặn Jenni:

- Không nên xem thường những triệu chứng của bệnh sưng phổi, đối với trẻ sơ sinh, chứng cảm cúm có thể gây sung phổi trong vài giờ.

Erich vẫn ở lỳ trong căn nhà gỗ. Dạo này, Jenni bị ám ảnh rằng mình mắc chứng mộng du, nàng thắc mắc phải chăng mình đã đi ra ngoài ban đêm? Nhìn từ xa, hẳn thiên hạ sẽ lầm mình là bà Caroline, nhất là khi mình quàng chiếc khăn.

Nếu nàng thật sự bị mộng du, thì điều đó đã giải thích cho những gì mà bà Rooney đã trông thấy và những câu hỏi của Tina '’Tại sao mẹ vào phòng con mà không nói năng gì?’’. Cũng như sự quả quyết của Joe đã trông thấy nàng bước lên xe của Kevin.

o O o

Vào dịp đầu năm, ông bác sĩ đã đến thăm và tỏ vẻ mừng rỡ

Ông nói:

- Tôi tin rằng cháu bé sẽ qua khỏi, bà thật là một y tá giỏi. Bà Jenni à, bây giờ, đến luợt bà phải dưỡng sức. Bà hãy đưa em bé về phòng của cháu, nếu cháu không khóc đêm thì bà hãy yên tâm nghỉ ngơi.

Sau khi cho con bú vào lúc hai mươi giờ, Jenny đưa chiếc nôi sang phòng ngủ của bé. Nàng nói với con:

" Pitou ơi! Mẹ thật sung sướng khi con khỏi bệnh. Con biết không, con đã đuợc tám tuần rồi! con lớn rồi đấy, con yêu!" - Nàng ôm con vào lòng, hít mùi thơm dịu dàng của phấn rôm thật dễ chịu. - "Pitou thơm quá! Con ngủ ngon nhé, Pitou của mẹ!" - Duới hàng mi đen dài, đôi mắt màu xanh thẳm của đứa con đăm đăm nhìn nàng.

Nàng khép hờ vách ngăn rồi lên giường ngủ. Trong vài tiếng nữa là Giao thừa. Nàng nhớ mỗi năm trước đây, Fran và những người hàng xóm ở New York đã đến thăm nàng, cho rằng nàng buồn khổ vì đó là dịp đầu năm thiếu vắng Nana, lần đó Fran đã nói với nàng: '’Jenni à, tôi có linh cảm là năm mới này sẽ tốt đẹp với chị đấy!" Cả nhóm cùng cười, nàng thầm nghĩ, "Một năm mới tốt đẹp ư? Sau này, khi trở về New York, nàng sẽ nói với cô ta rằng điều cô ta nói chưa hẳn đã đúng. Tuy vậy, nàng đã có đứa bé, thì đó là điều tốt đẹp so với những gì đã xảy ra trong năm nay. Bỗng dưng, nàng quyết định sẽ đưa con đi New York và đó chính là điều tốt đẹp trong năm".

Khi nàng thức dậy, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng trong vắt và lạnh báo hiệu cho một ngày giá rét. Đồng hồ báo thức bằng sứ trên bàn ngủ chỉ tám giờ kém năm phút.

Đứa bé đã ngủ suốt đêm và không hề thức dậy để bú vào lúc sáu giờ. Jenni nhảy phóc xuống giường, đẩy cửa vách ngăn và vội vàng cúi xuống bên chiếc nôi.

Đôi mi dài của bé in bóng bình lặng trên đôi má tái xanh, một sợi gân xanh bên chiếc mũi nhỏ giờ đây là một vết tối sầm trên làn da trong mờ, đôi cánh tay bé bật ra sau, bàn tay bé nhỏ mở ra với những ngón tay tách rời như một ngôi sao năm cánh.

Bé đã ngưng thở!

o O o

Sau này, Jenni nhớ lại rằng nàng đã hét lớn khi sự việc xảy ra, phong phanh trong chiếc áo ngủ và đôi chân trần nàng đã ôm con chạy ào ra khỏi nhà để đến văn phòng nông trang.

Erich, Luke, Mark và Clyde đang có mặt ở đó. Mark đã giành lấy đứa bé để làm hô hấp nhân tạo cho nó.

Nàng cũng nhớ sau đó, bác sĩ Bovich đến và ông ta đã nói với nàng: "Thưa bà Erich, đây là trường họp chết non của trẻ sơ sinh, cháu bé rất yếu đuối. Tôi nghĩ rằng cháu khó qua khỏi sau cuộc giải phẫu. Như thế này, tôi thấy là đỡ khổ cho bé".

Có tiếng bà Rooney rên rỉ:

- Ồ, không, không, không thể như vậy được.

Và tiếng Erich than vãn:

- Con trai của chúng ta.

Jenni thầm nghĩ, con trai của tôi. Chứ con của gì anh bởi anh không cho nó mang tên của anh mà!

Tina và Beth hỏi:

- Vì sao Chúa đã mang em lên trời thế?

- Đúng, tại sao nhỉ?

Sau đó, Jenni quay sang năn nỉ Erich: " Em muốn chôn con cạnh mộ mẹ anh, Erich.. Em nghĩ rằng nó sẽ cảm thấy bớt cô đơn.’’ Nàng cảm thấy đôi tay mình đau nhức và trống vắng.

Erich nói giọng dứt khoát:

- Jenni à, anh rất tiếc, anh không thể xâm phạm đến vùng mộ của Caroline.

Sau tang lễ, Kevin MacPartland Krueger được chôn cạnh ba ngôi mộ của các đứa bé thuộc thế hệ trước. Đôi mắt ráo hoảnh, Jenni nhìn chiếc quan tài nhỏ đang từ từ được đưa xuống huyệt, nàng nhớ lại, buổi sáng ngày mới đến nông trang, nàng đã nhìn những phần mộ này và tự hỏi làm sao có thể chịu đựng nỗi đau mất con.

Nàng không ngờ, hôm nay, nỗi đau ấy là của nàng.

Jenni bật khóc, Erich quàng tay ôm Jenni và bỗng dưng nàng né tránh.

Sau đó, họ lần lượt đi về nhà: Mark, Luke, Clyde, Emily, Rooney, Erich và nàng.

Trời rét căm căm. Elsa đang chờ họ với đôi mắt sưng đỏ. Chị ta đã chuẩn bị bánh sanwich.

Erich mời mọi người vào phòng khách.

Đến bên nàng, Mark nói:

- Jenni à, chị hãy uống ly rượu này và sẽ thấy đỡ hơn.

Rượu cognac làm cổ nàng cháy bỏng, Jenni thầm nghĩ, từ ngày mang thai, mình chưa hề uống một giọt rượu nào, giờ đây thì việc kiêng cữ không cần thiết gi nữa.

Nàng ngồi xuống ghế, lặng lẽ uống từng hóp nhỏ rượu. Thật là khó nuốt!

Mark lại nói với nàng:

- Chị đang lạnh run đấy!

Nghe thế, Rooney nói:

- Để tôi đi lấy khăn quàng cho bà!

Jenni định nói đừng lấy cái khăn màu xanh lá cây, đừng lấy cái khăn mà tôi đã từng quấn em bé. Nhưng Rooney đã phủ chiếc khăn quàng đó lên đôi vai và quấn quanh người nàng. Luke đăm đăm nhìn nàng, nàng hiểu ý nghĩ của ánh mắt ấy và khoát tay để lấy đi cái khăn quàng.

Lúc này, Erich cho phép Tina và Beth đem những cái nôi búp bê vào phòng khách, chúng tỏ vẻ sợ sệt.

Beth nói:

- Mẹ ơi! Nhìn đây. Chúa sẽ bọc em bé như vậy này, để đem lên trời. - Beth quấn vải con búp bê của nó lên đến tận cằm.

Sự im lặng bao trùm phòng khách.

Rồi, giọng nói trong trẻo của Tina vang lên:

- Và như thế này này, bà đó... - Tina chỉ tay về phía bức tranh của bà Caroline. - đã phủ lên em bé vào cái đêm mà

Chúa mang em bé về trời. - Thật chậm và quả quyết, Tina xòe hai bàn tay ra và ấn xuống khuôn mặt con búp bê.

Jenni nghe có tiếng rên khàn đục kéo dài, nàng thắc mắc không hiểu phải chăng đó là tiếng rên của mình? Mọi người đều dán mắt vào bức tranh rồi cùng một động tác: những cái đầu và đôi mắt xoi mói quay về phía nàng.

Bằng giọng đều đều, Rooney thốt lên:

- Ồ! không, không! Bà Caroline không thể làm hại cháu bé. - Rồi, nhào đến bên Tina, bà nói tiếp: - Cháu biết không, bà Caroline thường ôm lấy khuôn mặt của Erich khi ông ta còn bé và nói Caro, Caro có nghĩa là cưng. Bà Caroline ôm như vậy này.- Bà Rooney dịu dàng ôm lên đôi má con búp bê. Sau đó, bà Rooney đứng bật dậy và nhìn quanh, đôi con ngươi mở lớn: "Bà Jenni à, quả đúng như tôi nói, bà Caroline đã trở về, có thể bà ấy biết em bé đang bệnh và muốn đến để giúp đỡ bé".

Giọng Erich the thé:

- Clyde, đưa bà ta ra khỏi đây ngay.

Nắm lấy cánh tay Rooney, Clyde nói:

- Thôi đi nào. Im đi!

Né người khỏi Clyde, Rooney nói:

- Nào bà Jenni, hãy nói với họ là tôi đã thấy Caroline, hãy cho họ biết về những gì mà tôi đã kể với bà, nói với họ là tôi không điên đâu.

Trông thấy Clyde đang nắm mạnh cánh tay ốm yếu của bà Rooney, Jenni muốn bật dậy nhưng nàng không đứng lên nổi, nàng muốn nói một điều gì nhưng không thốt được nên lời. Trước mặt nàng là hình ảnh đôi bàn tay bé nhỏ của Tina đang chận trên miệng và mũi con búp bê...

Cuối cùng, Luke là người lên tiếng. Clyde buông bà Rooney ra:

Luke nói:

- Này, ông bạn, buông bà ta ra, bộ ông không thấy là quá mạnh tay hay sao? - Rồi quay sang bà Rooney, Luke dịu giọng - Rooney à, bà nên về nhà nghỉ ngơi, đối với bà, những buồn phiền của ngày hôm nay như thế là quá đủ!

Xem chừng chẳng nghe thấy gì, Rooney nói tiếp:

- Tôi đã nhiều lần trông thấy bà Caroline. Thỉnh thoảng ban đêm, chờ cho Clyde đã ngủ, tôi rón rén đi ra khỏi nhà vì tôi mong gặp bà Caroline, tôi nghĩ hẳn bà ta biết Arden đi đâu, có lần tôi thấy bà ta đi vào trong nhà. Một tối, tôi thấy bà Caroline xuất hiện ở cửa sổ phòng em bé. Lúc ấy, trăng tỏ như ban ngày, tôi muốn nói chuyện với bà Caroline, nhưng có lẽ bà ấy cho rằng tôi e sợ bà ta? Nhưng sao tôi sợ chứ? Nếu Caroline về được, nghĩa là một ngày kia Arden cũng có thể trở về, ngay cả nếu nó đã chết.
Skip

Vùng thoát khỏi tay Clyde, bà Rooney chạy đến bên Jenni. Quỳ xuống và ôm nàng, bà nói tiếp: - Jenni à, như thế có nghĩa là em bé cũng có thể trở về. Tốt hả! Jenni. Khi bé trở về bà cho tôi ẵm nó chứ. Jenni?

Đã gần hai giờ chiều, bầu vú nàng căng sữa đau nhức. Thật là đau đớn mỗi khi đến giờ cho con bú, tuy vậy nó còn dễ chịu hơn là nỗi dần vặt về tinh thần. Ở cạnh nàng, bà Rooney đang run rẩy ôm bờ vai gầy yếu của bà ta, Jenni nói:

- Rooney à, em bé không trở về đâu. Kể cả Caroline và Arden cũng thế. Họ không trở về đâu. Tina chỉ mơ đấy thôi.

Mark bất thần nói:

- Hẳn nhiên là Tina nằm mơ..

Luke và Clyde dìu bà Rooney đứng lên.

Luke nói:

- Hẳn bà Rooney cần thuốc an thần, tôi đưa bà đi bệnh viện đây. - Ngay cả Luke trông cũng không được khỏe.

Emily và Mark nấn ná lại ở phòng khách thêm một lúc. Emily e dè trao đổi với Erich về việc hội họa của cô ta..

Erich nói:

- Vào tháng Hai, tôi có tổ chức một cuộc triển lãm tranh ở Houston, tôi sẽ dẫn Jenni và hai đứa bé đến đó. Chúng tôi sẽ khuây khỏa khi đến một thành phố khác.

Mark đến ngồi gần bên Jenni và điều đó khiến nàng thầm nghĩ có một cảm giác rất yên ổn bên anh ta.

Sau khi họ ra về, Jenni cố nén nỗi buồn để chuẩn bị bữa ăn tối cho Erich và các con. Sau khi đã tắm cho các con và đưa chúng lên giường ngủ. Jenni đi xuống nhà dưới và thấy Erich đã rót đầy hai ly rượu cognac.

Chàng nói:

- Nào, uống đi Jenni, nó sẽ giúp em bớt căng thẳng.

Jenni ngoan ngoãn khi Erich kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình, chàng đưa tay luồn vào mái tóc nàng, cử chỉ đơn sơ này trước đây đã từng làm nàng xúc động, nhưng giờ đây nàng không còn cảm giác gì.

Chàng nói:

- Jen à, em đã nghe ông bác sĩ nói rồi đó, thằng bé không thể nào sống qua cuộc giải phẫu, thật ra bệnh nó trầm trọng hơn là em tưởng.

Jenni lắng nghe, chờ đợi sự tê cóng cơ thể vơi đi.

Nàng thầm nghĩ, "Này Erich, đừng cố đơn giản hóa vấn đề, những gì anh nói chẳng đáng kể gì!

Erich nói:

- Jenni à, anh buồn lắm, anh sẽ chăm sóc em. Nhưng Emily là một người hay đặt điều nói xấu người khác, rồi đây, lời nói của Tina sẽ được loan truyền đi khắp phố. - Chàng ôm nàng và nói tiếp - Cám ơn Chúa, Rooney không được xem như là một nhân chứng và Tina thì còn quá bé. Nếu không... - Lúc này, Jenni tỏ vẻ tránh né chàng, Erich giữ nàng lại, giọng chàng thật thắm thiết, quá dịu dàng, gần như mê hoặc - Jenni, anh sợ cho em, mọi người thấy em rất giống Caroline, rồi đây thiên hạ sẽ biết về những chuyện Tina đã nói. Ồ! em yêu, em có hiểu được rồi đây họ sẽ bàn tán ra sao.

Trong phút chốc, Jenni bỗng có cảm tưởng như mình sẽ thức dậy trong căn hộ mà Nana có ở đấy. Chợt, tiếng nói của Erich vang bên tai nàng; "Jenni à, em bắt đầu nói chuyện trong khi ngủ mê, hẳn em bị ác mộng, em quá lo lắng đấy, em yêu".

Nhưng đây không phải là căn hộ, mà là trong căn phòng khách lạnh căm và nàng đang nghe Erich nói về một điều vô nghĩa đó là nàng sẽ bị thiên hạ nghĩ rằng nàng là kẻ đã giết đứa con ruột của mình.

Erich nói tiếp:

- Jenni à, cái rắc rối đó là em thật sự bị mộng du. Biết bao lần rồi, các con đã hỏi em tại sao ban đêm em vào phòng chúng mà không nói năng gì? Vì vậy rất có thể là em đã vào phòng em bé, để vuốt ve khuôn mặt của con. Có thể Tina đã trông thấy nhưng không hiểu gì. Theo như bác sĩ Elmendorfl đã nói qua điện thoại với anh là em đã có những ảo giác.

- Ông đã gọi điện cho anh à?

- Phải. Ông ta rất lo lắng, hình như em từ chối không đến

bác sĩ tâm lý.

Jenni nhìn chăm vào tấm màn cửa phía sau Erich: ren tua thật trông giống một mạng nhện, nàng đã muốn gỡ bỏ chúng, tìm cách thay đổi không khí ngột ngạt của ngôi nhà, nhưng Erich đã treo chúng lại chỗ cũ.

Lúc này, những tấm màn cửa tưởng chừng như khép lại trên nàng, giử nàng lại trong màng lưới của chúng, làm nàng ngạt thở.

Ngạt thở. Nàng nhắm nghiền đôi mắt khi nhớ đến bàn tay bé nhỏ của Tina, đang lấy hết sức ấn lên gương mặt con búp bê.

Những ảo giác. Phải chăng là nàng đã mường tượng thấy khuôn mặt và cái chạm nhẹ của mái tóc trên đầu giường của nàng? Phải chăng hằng đêm nàng đã tưởng tượng ra điều ấy?

Nàng nói với Erich:

- Em không biết mình như thế nào nữa. Em không còn có thể nhận ra thực tại nữa. Ngay cả trước khi những việc này xảy ra. Và bây giờ... Em phải ra đi, em sẽ dẫn theo mấy đứa con gái.

- Không được đâu, Jenni. Tinh thần em quá bất ổn, vì lợi ích của em và các con, em không thể sống một mình với chúng. Và, em phải nhớ rằng, hai đứa bé gái đã chính thức là người của dòng họ Krueger, chúng là con của anh cũng như của em.

- Em là mẹ ruột của chúng.

- Này Jenni, em hãy nhớ rằng trước pháp luật, anh có đủ quyền đối với các con em và em đừng ảo tưởng và anh sẽ được pháp luật cho phép giữ chúng lại nếu em rời bỏ anh. Với tai tiếng của em gây ra trong vùng liệu em có thể hy vọng được một quan tòa nào cho em phép giữ các con?

- Nhưng chúng là con ruột của em mà! Đứa bé là con ruột của anh mà anh còn từ chối cho nó mang tên anh. Vậy mà anh lại muốn giữ hai đứa con em, Tina và Beth. Như thế là sao?

- Vì anh muốn em sống với anh. Mặc em đã làm những gì, dầu em có bệnh gì thì anh cũng muốn em thuộc về anh. Caroline đã có ý định rời bỏ anh. Nhưng còn em, Jenni à, anh hiểu rỏ em, em không bao giờ rời bỏ các con, vì vậy, nên chúng ta sẽ luôn sống bên nhau, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Tối nay, anh sẽ vào ngủ với em.

- Không.

- Em không có quyền lựa chọn, chúng ta sẽ quên đi quá khứ. Anh sẽ không bao giờ nói gì về thằng bé nữa và sẽ ở bên em nếu em có bị mộng du, anh sẽ che chở em. Nếu họ mở cuộc điều tra về cái chết của đứa bé, anh sẽ nhờ đến một luật sư.

Erich dìu nàng đứng lên. Bất lực, nàng để chàng dìu mình lên cầu thang.

Erich nói:

- Ngày mai, chúng ta sẽ dọn dẹp lại phòng ngủ. Như thể em bé chưa bao giờ được sinh ra.

Trong phút chốc, nàng phải chiều theo trò diễn xuất của chàng. Họ vào phòng ngủ. Erich bước đến bên tủ com- mốt, kéo ngăn hộc ra, Jenni hiểu chàng muốn kiếm cái gì trong đó. Tay cầm chiếc áo ngủ màu ngọc bích, chàng nói:

- Jenni à, vì anh, em hãy mặc nó, từ lâu, em đã không mặc chiếc áo này!

- Em không thể.

Erich nhìn nàng với ánh mắt thật lạ lùng, Jerlni cảm thấy kinh hải và thầm nghĩ, người đàn ông này là ai mà có thể gắn cho nàng là một kẻ giết người, là ai mà buộc nàng phải quên đi đứa con mà nàng vừa mới an táng cách đây vài tiếng đồng hồ?

Tiếng nói của Erich lại vang bên tai nàng:

- Sao lại không thể, bây giờ em gầy đi rồi thì em có thể mặc nó, em xinh đẹp quá.

Jenni cầm lấy chiếc áo và đi vào phòng tắm. Nàng thấy chiếc áo thật vừa vặn, Jenni ngắm mình trong gương và hiểu ra tại sao thiên hạ cho rằng nàng rất giống bà Caroline.

Nàng thấy ánh mắt mình buồn bả và tuyệt vọng như người đàn bà trong tranh.

o O o

Khi trời sáng. Erich nhẹ nhàng trườn khỏi giường và đi nhón gót trong phòng.

Nàng nói:

- Em đã thức dậy rồi!

Đã sáu giờ, giờ cho con bú sữa.

Erich nói:

- Gắng ngủ thêm đi, em yêu.

Mặc vào chiếc áo sanđai dày, chàng nói tiếp:

- Bảy giờ, anh vào nhà gỗ đây, anh chưa vẽ xong những bức tranh để đem đi triển lãm ở Houston. Anh, em và các con sẽ cùng nhau đến Houston, hẳn sẽ là tuyệt vời! Ồ, Jenni, anh yêu em nhiều lắm!

Chàng đến ngồi bên nàng và nói tiếp:

- Jenni à, hãy nói yêu anh đi em!

Ngước lên nhìn chàng, ngoan ngoãn nàng đáp lại:

- Em yêu anh, Erich.

Bầu trời buổi sáng ảm đạm. Mặt trời không ló dạng nên tâm tối và rét căm như báo hiệu cơn bão tuyết.

Nàng mặc đồ ấm cho hai đứa bé để đi ra ngoài. Elsa đang dọn dẹp cây thông Giáng sinh và Jenni đã bẻ vài cành.

Trông thấy thế, Beth hỏi:

- Mẹ ơi, mẹ tính làm gì với những cành cây đó?

- Mẹ nghĩ rằng, chúng ta nên đem những cành thông xinh đẹp này đến đặt ở mộ của em bé.

Qua một đêm, đất trên phần mộ mới đắp đã đóng băng, nàng đặt những cành cây xanh tươi để tô điểm cho phần mộ của con bớt trơ trụi.

Beth năn nỉ nàng:

- Thôi, mẹ đừng buồn nữa!

- Mẹ sẽ cố gắng, con yêu.

Jenni cùng hai con rời khỏi nghĩa trang, nàng thầm nghĩ, phải chi ta được cảm nhận một điều gì đó, bởi sao ta cảm thấy quá trống vắng! Một sự trống vắng ghê gớm.

Trên đường về, nàng trông thấy xe của Clyde đang vào nông trang, nàng đến gặp ông ta để hỏi thăm về Rooney.

Clyde nói:

- Ở đó họ chưa cho Rooney xuất viện vì còn phải làm một loạt xét nghiệm. Họ nói với tôi nên đưa bà ấy vào một bệnh viện chuyên khoa. Tôi không muốn như vậy vì tôi thấy Rooney đã khỏe nhiều từ khi bà đến đây. Thưa bà Erich, thú thật tôi không ngờ Rooney đã có tâm trạng cô đơn đến thế. Rooney luôn sợ phải rời xa nông trang vì bà ta cứ nghĩ đến trường hợp Arden gọi điện hoặc trở về thì sẽ không được gặp. Nhưng dạo sau này, Rooney lại trở bệnh, hẳn bà có đã thấy điều đó? Clyde cố nén nước mắt và nói tiếp - Và, như vậy đó, thưa bà Erich, thiên hạ đã biết về điều Tina đã nói và ông cảnh sát truởng... đã đến nói chuyện với Rooney, ông ta mang theo một con búp bê và yêu cầu Rooney mô tả cách thức mà bà Caroline ve vuốt khuôn mặt Erich khi ông ta còn bé và cách thức mà Tina đã bắt chước bà trong tranh. Tôi không biết ông cảnh sát truởng có ý đồ gì.

Jenni thầm nghĩ, Riêng tôi, tôi biết chứ! Erich đã có lý khi cho rằng Emily là một người lắm chuyện.

Ba ngày sau, ông cảnh sát trưởng đến nhà nàng.

Ông nói:

- Thưa bà Erich, tôi phải báo cho bà biết lời thiên hạ đồn đãi. Tôi được lệnh khai quật xác của con trai bà. Bác sĩ pháp y sẽ giải phẫu tử thi.

o O o

Jenni đứng đó, đưa mắt nhìn những cú xẻng đang xắn từng mảng đất băng giá và chiếc xe tang khép kín mang chiếc quan tài nhỏ ra đi.

Lúc này Jennni cảm thấy có một sự hiện diện bên cạnh nàng. Nàng quay sang và trông thấy Mark.

Anh nói:

- Này Jenni, tại sao chị phải khổ sở như thế? Lẽ ra chị không nên đến đây.

- Họ muốn tìm gì thế nhỉ?

- Họ muốn xác định rằng trên khuôn mặt bé không có những vết bầm hoặc bị đụng giập. 

Nàng bỗng nhớ đến đôi mi dài in bóng bình lặng trên đôi má tái xanh, cái miệng quá bé nhỏ, lằn gân xanh bên chiếc mũi. Gân xanh. Khi đứa bé qua đời, nàng mới đễ ý đến lằn gân xanh này.

Nàng hỏi Mark:

- Anh có nhận thấy điều gì bất thường chăng?

Nàng nghĩ rằng hẳn Mark có thể nhận ra sự khác biệt giữa lằn gân xanh và vết đụng giập

Mark nói:

- Tôi đã giữ chặt đầu đứa bé khi làm hô hấp nhân tạo. Có thể điều đó để lại một vài dấu vết.

- Anh đã nói cho họ biết chứ?

- Vâng.

Jenni quay lại nhìn Mark. Gió đã dịu. Tuy vậy, mỗi một làn gió thoảng cũng làm nàng rùng mình.

Nàng nói:

- Anh nói với họ như thế để bao che cho tôi, nhưng điều đó không cần thiết đâu.

- Tôi chỉ nói với họ sự thật.

Chiếc xe tang đã mất hút trên con đường bùn lầy. Mark giục nàng nói:

- Chúng ta về thôi!

Khi đi cạnh Mark, trên lối đi ngập tuyết, Jenni cố phân tích tâm trạng của mình, có lẽ vì đã quen với dáng dấp tầm thước của Erich nên nàng thấy Mark quá cao lớn. Kevin thì cao hơn một thước tám mươi, còn Mark? Chiều cao của anh ta bao nhiêu nhỉ? Một thước chín hoặc chín hai chăng?

Nàng cảm thấy nhức đầu. Nàng thấy nóng ran ở bầu vú căng và thắc mắc không hiểu sao mình chưa dứt sữa? Nào có ích gì nữa! Chiếc áo cánh của nàng bị thấm ướt đẫm và nàng biết nếu Erich thấy nàng trong tình trạng này thì chàng sẽ không hài lòng, chàng luôn là người quá sạch sẽ và cẩn trọng, và nàng biết thanh danh của dòng họ Krueger sẽ không bị hoen ố nếu chàng không kết hôn với nàng. Erich cáo buộc nàng đã làm cho chàng bị tai tiếng, thế mà chàng lại nói yêu nàng. Nàng biết Erich thích nàng giống hình ảnh của mẹ chàng, vì vậy nên chàng luôn buộc nàng phải mặc chiếc áo ngủ màu ngọc bích, phải chăng trong những lúc lên cơn mộng du nàng đã tìm cách để được giống Caroline nhằm làm hài lòng chàng? Nàng thầm nhủ, có lẽ là thế và giật nẩy mình khi nghe chính tiếng nói của mình thốt ra. Nàng đã vô tình nói lớn tiếng.

Có tiếng hỏi: Chị nói gì thế, Jenni? Jenni!

Nàng không ngăn được khỏi cái vấp ngả, nhưng một cái gì đó đã giữ lấy nàng khi tóc nàng vừa chạm trên mặt tuyết.

- Jenni! - Mark gọi rồi đỡ và ẵm nàng lên - Nàng thầm mong mình không nặng ký lắm - có tiếng Mark nói: "Jenni, chị bị sốt rồi!" - Jenni thầm nghĩ, đó là lý do khiến nàng không được tỉnh táo chứ không phải là nỗi ám ảnh về ngôi nhà. Ồ, Chúa ơi! sao nàng căm ghét cái ngôi nhà đó đến thế!

Jenni biết mình đuợc đưa vào xe hơi và Erich đã đở lấy nàng, Jenni vẫn còn nhớ chiếc xe này: đó là chiếc xe thùng của Mark, với mớ sách bề bộn luôn ở băng sau.

Bác sĩ Elmendorf nói:

- Bệnh nhân bị choáng. Quá căng sữa … Chúng tôi sẽ giữ bà ở lại đây.

Jenni cảm thấy thật là dễ chịu khi được bềnh bồng như thế! Thật dễ chịu khi mặc một trong những chiếc áo ngủ vải nhám của bệnh viện. Nàng thật căm ghét chiếc áo ngủ của bà Caroline.

Erich có đến thăm nàng, cho nàng biết Beth và Tina vẫn khỏe mạnh rồi đi ngay. Sau cùng, Mark mang đến tin nàng đang mong đợi. Mark cho biết: Người ta đã chôn em bé lại trong phần mộ.

Mark nói:

- Giờ đây, họ đã để cho bé yên nghỉ.

Nàng nói với Mark

- Cám ơn anh..

Nắm tay Jenni, Mark nói:

- Ôi, Jenni! có đáng gì đâu mà phải cám ơn.

Tối hôm nay, khẩu phần ăn của nàng chỉ có hai tách trà và một miếng bánh mì nướng.

Cô y tá nói:

- Thưa bà Erich, tôi thật vui suớng khi thấy bà đã khá hơn. - Cô y tá thật tử tế với nàng nhưng sao điều đó làm nàng muốn khóc? Phải chăng từ trước đến nay nàng cứ xem việc được mọi người thương yêu là điều bình thường.

Tuy cơn sốt không cao nhưng nó vẫn không dứt.

Ông bác si nói:

- Tôi không để bà xuất viện khi bà chưa hoàn toàn bình phục.

Nàng khóc rất nhiều. Sau giấc ngủ, nàng thường thức dậy với nước mắt dầm đìa.

Bác sĩ Elmendorf nói:

- Thưa bà, trong thời gian bà ở đây, tôi nghĩ tốt hơn là bà nên gặp bác sĩ Philstom, ông ta là một bác sĩ tâm lý.

o O o

Bác sĩ Philstrom là một người đàn ông nhỏ thó, tươm tất, có dáng dấp như một nhân viên ngân hàng, ông bác sĩ đến ngồi bên mép giường nàng và nói:

- Thưa bà, tôi nghĩ rằng bà đã thường xuyên bị ác mộng?

Nàng thầm nghĩ, hẳn họ đã cho rằng mình điên.

Nàng nói:

- Tôi không còn bị ác mộng nữa.

Nàng không nói dối. Kể từ khi nhập viện, đêm nào nàng cũng ngủ ngon. Mỗi ngày nàng cảm thấy mình khỏe hơn nhiều so với điều nàng tuởng. Buổi sáng, đôi khi nàng cũng đã trò chuyện vui vẻ với cô y tá. Nhưng vào buổi chiều thì tệ hơn vì nàng không thích gặp mặt Erich. Khi nghe tiếng bước chân chàng trong hành lang, lòng bàn tay nàng đã rịn mồ hôi.

Tối hôm đó, nàng dùng bữa rất ngon miệng, nàng thấy mình cần phải phục hồi sức khỏe hầu có thể rời khỏi nông trang Krueger, nơi nàng chẳng còn tha thiết. Erich và nàng không bao giờ tìm thấy những gì mà họ mong uớc. Nàng hình dung cách thức ra đi: việc đó sẽ xảy ra trong thời gian đi du lịch đến Houston. Trong một thời điểm được ấn định, nàng cùng các con sẽ rời Erich và đáp máy bay đi New York. Ở Minnesota, luật pháp sẽ cho anh ta có quyền giữ hai đứa bé nhưng ở New York không ai cho phép anh ta làm như thế.

Nàng nghĩ mình không có tiền thì nàng sẽ bán sợi dây chuyền của Nana tặng. Mấy năm trước, tiệm kim hoàn đã trả nó với giá một ngàn mốt đô la, với số tiền như thế, nàng có thể mua vé máy bay và chờ đợi kiếm ra việc làm.

Được xa ngôi nhà của bà Caroline, chân dung của Caroline, chiếc giường của Caroline, áo ngủ của Caroline, con trai của Caroline, nàng sẽ tìm lại được chính mình, được an ổn để suy nghĩ và chấm dứt những ý tưởng đang không ngừng quay cuồng trong đầu nàng, Jenni có quá nhiều ấn tượng chóng qua và không định nghĩa được.

Nghĩ đến đó, Jenni ngủ thiếp đi với nụ cười trên môi.

Sáng mai, nàng gọi điện cho Fran. Nàng cảm thấy sung sướng khi không còn bị ai ngăn trở trong những cuộc gọi.

Fran nói:

- Jenni à, chị không trả lời cái thư nào của tôi. Tôi nghĩ là chị đã bỏ rơi tôi luôn rồi.

Thấy không thiết phải giải thích việc tại sao nàng không đọc thư, Jenni nói ngắn gọn:

- Fran, tôi rất cần chị, tôi phải đi khỏi nơi đây.

Cái giọng thường tươi vui của Fran bỗng nghèn nghẹn:

- Không ổn phải không, Jenni, nghe giọng là đủ hiểu rồi.

Nàng thầm nghĩ, sau này mình sẽ kể cho Fran nghe tất cả. Lúc này, nàng chỉ nói: - Quá tệ!

- Chị đừng lo, tôi sẽ gọi lại cho chị.

- Fran à, hãy gọi điện cho tôi sau tám giờ tối, sau giờ thăm nuôi.

Ngày mai, Fran gọi cho nàng lúc bảy giờ mười phút khi chuông điện thoại reo, Jenni đã biết chuyện gì xảy ra. Fran không tính múi giờ chênh lệch, bây giờ là tám giờ mười ở New York và Erich đang ngồi bên giường nàng.

Tiếng nói của Fran run lên, hớn hở:

- Tôi có một kế hoạch tuyệt vời!

- Fran à, tôi rất vui khi nghe giọng nói của chị..

Rồi quay sang Erich, Jenni nói: '’Đó là Fran, anh có muốn chào cô ta không?'’

Ngay lập tức, Fran đã hiểu, cô ta nói:

- Anh thế nào, Erich? Tôi rất tiếc khi biết Jenni bị bệnh.

Sau khi gác ống nghe. Erich hỏi nàng:


- Kế hoạch gì thế. Jenni?

Jenni xuất viện vào cuối tháng Giêng. Beth và Tina trông thay đổi nhiều, chúng ít nói hẳn và bồn chồn.

Nàng dành thời gian buổi tối để chăm sóc cho hai đứa bé nhiều hơn.

Nàng thầm nghĩ, Erich có nghi ngờ gì sau cú điện thoại của Fran? Lúc đó, Jenni đã giải thích với Erich: "Bỗng nhiên em muốn gọi điện cho Fran vì đã lâu em không đuợc biết tin gì của cô ta. Fran thật tử tế khi gọi lại để hỏi thăm sức khỏe của em, như anh thấy đấy!"

Nàng còn nhớ, sau khi Erich ra về, nàng liền gọi lại cho Fran, cô ta vui mừng nói ngay với nàng: "Tôi có một người bạn dạy lớp mẫu giáo gần Red Bank ở New Jersey, đó là một trường học tuyệt vời. Tôi có nói với họ là chị có thể dạy nhạc và môn nghệ thuật và bạn tôi sẽ giữ cho chị một chỗ làm nếu chị muốn, ngoài ra cô ấy hứa sẽ kiếm cho chị một căn hộ".

Kể từ ngày đó, Jenni nóng lòng chờ đợi cơ hội.

Erich mang về từ căn nhà gỗ những bức tranh để chuẩn bị cho cuộc triển lãm tại Houston.

Nâng một bức tranh sơn dầu màu xanh lục, Erich nói:

- Anh đặt tên cho bức tranh này là "Tình mẫu tử ’’’.

Bức tranh mô tả một tổ chim trên thân cây du, chim mẹ, mỏ kẹp sâu đang bay về phía thân cây, tổ chim ẩn trong lá cây khiến người ta không thấy được những chú chim con, nhưng, theo lối nào đó, người ta vẫn cảm thấy sự hiện diện của chúng.

Erich nói tiếp:

- Sỡ dĩ anh có ý tưởng này là vì buổi đầu khi thấy em đang ẵm các con đi trên đại lộ Thứ Hai, hôm đó trông em rất can trường và em chỉ có nỗi bận tâm duy nhất là mang con về nhà và nuôi chúng. - Giọng chàng đầy âu yếm, ôm lấy nàng, chàng nói tiếp: "Em thấy thế nào?"

- Rất đẹp.

Hầu như chỉ có những lúc ngắm tranh chàng là nàng không cảm thấy căng thẳng với sự hiện diện của chàng, trong những lúc đó nàng mới tim thấy lại người đàn ông nàng yêu, người nghệ sĩ với tài năng lạ thường đã biết nắm bắt cùng lúc sự đơn giản của cuộc sống thường nhật và những cảm xúc do nó khơi dậy.

Jenni nhìn bức tranh với cây cối làm nền, nàng nhận ra hàng cây thông đen Nauy mọc cạnh nghĩa trang.

Nàng hỏi chàng:

- Erich à, anh vừa vẽ xong bức tranh này sao?

- Đúng thế, em yêu.

Nàng lấy ngón tay chỉ trên bức tranh nói:

- Nhưng cây du này ngày nay đâu còn, anh đã cho đốn bỏ hầu hết những cây này gần nghĩa trang vào mùa xuân năm ngoái đấy?

- Anh đã khởi đầu bức tranh bằng cách vẽ cây du đó, nhưng rồi anh không diễn tả được ý tưởng của mình. Thế, rồi, một hôm khi trông thấy chú chim mẹ đang tha mồi về cho chim con và anh nghỉ đến em. Em luôn là nguồn cảm hứng của anh, Jenni ạ!

Trước đây, hẳn một câu nói như thế đã làm nàng thích thú nhưng giờ đây chỉ làm cho nàng sợ mà thôi, nàng biết rằng cái lối nói đó sẽ luôn kéo theo một câu nói khác làm cho thần kinh nàng suốt ngày căng thẳng.

Và điều đó luôn diễn ra như thế.

Erich bọc bức tranh lại và nói:

- Anh gởi đi tất cả là ba mươi bức tranh, người gởi sẽ đến nhận trong sáng nay, lúc đó, em sẽ có mặt để kiểm tra công việc chứ?

- Vâng, anh muốn em có mặt ở đâu?

- Jenni à, chớ bồn chồn như thế, anh nghĩ rằng Mark sẽ đến thăm em trước khi anh ta đi đây.

- Erich, anh muốn nói gì?

- Sau khi trở về Florida, ông Luke lên cơn đau tim, nhưng không vì thế mà ông ta có quyền làm tan nát cuộc hôn nhân của chúng ta.

- Erich, anh nói gì lạ thế?

- Thứ năm vừa qua, ông Luke điện cho Mark, cho biết ông ta vừa xuất viện, ông ta có nhã ý mời em và các con đến Florida, Ngày mai Mark sẽ đi Florida và ở lại một tuần, ông Luke còn dám nghĩ rằng anh để cho em đi cùng với con trai ông ta!

- Ông ta thật là tử tế. - Jenni nói và biết rằng lời mời của Luke sẽ bị từ chối.

Erich nói:

- Tử tế cái nỗi gì, rất đơn giản là ông ta chỉ muốn em về đó để tách xa anh.

- Ồ, Erich, anh đừng nói thế!

- Đừng có kinh ngạc như thế. Jenni à, em có biết tại sao Mark và Emily đã xa nhau?

- Họ đã xa nhau rồi ư?

- Jenni, bộ em giả mù hay sao? Mark bỗng dưng không muốn lấy vợ và thật là thiếu nghiêm túc khi để Emily uổng công chờ đợi và Mark đã nói điều đó cho Emily.

- Em không biết chuyện đó.

- Nguời đàn ông xử sự như thế chỉ khi họ đã có người đàn bà khác trong đầu.

- Không hẳn phải như thế!

- Mark điên lên vì em, Jenni. Nếu không có anh ta thì hẳn ông cảnh sát trưởng sẽ cho điều tra về cái chết của đứa bé. Em biết điều đó chứ?

- Không, em không biết. - Sự thanh thản của tâm trí mà nàng khó khăn lắm mới có được sau thời gian tĩnh dưỡng ở bệnh viện giờ không còn.

Run rẩy, Jenni nói:

- Erich anh tính nói chuyên gì nữa đây?

- Anh muốn nói có một vết bầm trên mũi phải của đứa bé. Bác sĩ pháp y đã cho biết vết bầm ấy đã có trước khi bé mất. Vậy mà, Mark đã khăng khăng khai rằng anh đã mạnh tay nắm lấy đầu của bé khi làm hô hấp nhân tạo.

Hình ảnh Mark nắm thân hình bé nhỏ của con lóe trong trí nàng.

Đến gần Jenni, Erich thì thầm bên tai nàng:

- Đứa bé đã bị một vết bầm, Mark biết. Em biết và anh cũng biết!

- Anh muốn nói với em điều gì đây?

- Anh không muốn nói điều gì cả, em yêu. Anh chỉ báo cho em biết thôi. Chúng ta đều biết rõ là da của em bé rất mong manh, trong đêm đó, khi lìa đời, hai tay bé đã ngoặt ra sau một cách lạ lùng, có lẽ bé đã có tư thế đó. Nhưng Mark đã nói dối, thật giống hệt như những gì bố anh ta đã làm. Mọi người đều biết tình cảm của Luke đối với Caroline, ngay cả lúc này, mỗi khi đến đây, Luke luôn ngồi ở ghế bành trước bức chân dung của Caroline. Ngày cuối cùng chính Luke là người phải đưa Caroline ra sân bay, Caroline chỉ cần ra dấu là ông ta đến ngay, và hôm nay, Mark tưởng cũng có thể làm như cha mình. Vậy thì, anh ta đã lầm to. Anh đã gọi điện cho Lars Ivanson ở Hennepin Grove, để từ nay ông sẽ chăm lo bầy thú ở đây thay cho Mark, như thế là khỏi cần anh ta nữa.

- Erich à, anh không thể xử sự như thế!

- Ồ, sao không, anh có thể làm điều đó chứ Jenni, anh biết rằng tuy vô tình, nhưng em đã khuyến khích Mark. Anh đã trông thấy điều đó. Hãy nói cho anh biết Mark thăm em mấy lần rồi?

- Hai lần. Lần đầu là để nói với em việc người ta đã chôn cất lại đứa bé. Lần sau, Mark đem biếu em trái cây của Luke mang về từ Florida. Erich à, anh có hiểu rằng anh đã suy diễn lệch lạc về một tình huống đơn giản nhất, vô tư nhất? Rồi điều đó sẽ đi về đâu?

Không chờ chàng trả lời, Jenni bước ra khỏi phòng và mở cánh cửa nhìn ra hàng hiên. Tia nắng cuối cùng của một ngày khuất sau cánh rừng, ngọn gió chiều đong đưa chiếc xích đu dáng thuyền của bà Caroline, nàng thầm nghĩ, thật không lấy gì làm ngạc nhiên khi bà Caroline đã buồn bã đến ngồi nơi đây và bà cũng đã từng bị xua đuổi ra khỏi nhà.

Buổi tối, Erich đến chung phòng với Jenni. Nàng sững người, e ngại chàng xáp lại gần nàng, nhưng Erich đã quay lưng lại và ngủ. Lúc này, Jenni mới cảm thấy mình được thoải mái.

Nàng biết mình sẽ chẳng có dịp gặp lại Mark. Khi Mark trở về từ Florida hẳn là nàng đã ở New Jersey. Erich có lý chăng khi buộc tội nàng tìm cách gây sự chú ý của Mark? Hay là chàng quá ghen tuông nên đã nghi ngờ quá đáng và sự tan vỡ giữa Emily và Mark chỉ đơn giản là họ không hợp nhau?

Có thể, Erich không lầm.

o O o

Sáng hôm sau, Jenni liệt kê một danh sách những vật dụng cần thiết mang theo để đi du lịch, nàng nghĩ rằng Erich sẽ làm khó không cho nàng mượn xe để đi ra phố, nhưng rồi, chàng chỉ đơn giản nói:

- Hãy để Elsa săn sóc các con, em cứ việc đi.

Khi Erich đã đi vào nhà gỗ, Jenni dùng viết chì khoanh tròn dòng chữ: " CHÚNG TÔI SẴN SÀNG MUA VÀNG CỦA QUÝ VỊ VỚI GIÁ CAO " ghi trong danh bạ điện thoại, cửa tiệm này nằm trong Trung tâm Thương mại cách Granite Place vài cây số. Jenni gọi điện cho họ và mô tả sợi dây chuyền của Nana mà nàng muốn bán. Nàng thầm nghĩ, hẳn là họ sẽ quan tâm đến sợi dây chuyền này! Rồi ngay sau đó, nàng gọi Fran, cô ta đi vắng và để lại máy nhắn. Jenni để lại lời nhắn: '’Mình và hai con sẽ đến New Jersey ngày 7 hoặc 8. Xin đừng gọi lại!"

----&---

Thừa dịp các con ngủ trưa, Jenni đi đến tiệm vàng.

Nàng đã bán sợi dây chuyền được tám trăm đôla, tuy không được giá lắm nhưng nàng không thể làm gì hơn.

Sau đó, nàng đi mua đồ trang điểm, đồ lót và những vật dụng cần thiết khác với thẻ tín dụng mà Erich đưa cho nàng và tính khi về nhà, sẽ cho Erich xem những thứ đó.

o O o

Ba tháng Hai. Kỷ niệm một năm ngày cưới của nàng và Erich.

Erich nói với nàng:

- Tại sao chúng ta không tổ chức lễ kỷ niệm ở Houston, em yêu? Anh sẽ tặng quà cho em ở đấy.

- Thật là một ý kiến hay.

Nàng thầm nghĩ, mình không phải là một diễn viên giỏi để đóng vai một người vợ hạnh phúc trong dịp lễ kỷ niệm này. Nhưng nàng biết, dầu sao thì mọi sự cũng đã gần kết thúc. Ánh mắt của nàng ngời sáng niềm hy vọng từ lâu đã mất. Tina và Beth cũng vui không kém. Trước dây chúng vốn trầm lặng mỗi khi nàng trò chuyện mà giờ đây chúng tỏ ra hớn hở.

Nàng nói:

- Hẳn hai con còn nhớ chuyến đi từ New York của chúng ta chứ? Giờ đây, chúng ta sẽ đáp máy bay để đi đến một thành phố lớn.

Erich đột ngột xuất hiện và hỏi:

- Ba mẹ con đang nói chuyện gì thế?

- Em đang nói về chuyến du lịch sắp đến của chúng ta tại Houston.

- Jenni, trông em cười thật tươi kìa! Em có biết đã bao lâu rồi em không có vẻ hạnh phúc như thế?

- Đã quá lâu.

- Tina, Beth, hãy đi với ba ra tiệm mua kem.

Nắm lấy cánh tay nàng, Beth nói:

- Con thích ở nhà với mẹ!

- Con cũng thế! - Tina nói

- Vậy thì ba cũng ở nhà.

Dường như Erich không muốn dành cho nàng những giây phút riêng tư để trò chuyện với các con.

Buổi tối ngày 5, Jenni sửa soạn vali, lấy đủ quần áo cho ba ngày.

Nàng hỏi Erich:

- Em có cần đem theo áo choàng bằng lông thú, áo vest không anh? Thời tiết thế nào ở Houston?

- Chiếc áo vest là đủ rồi. Vì sao em căng thẳng thế, Jenni?

- Đã từ lâu, không đi du lịch nên em bồn chồn thế thôi, em có cần mang theo chiếc áo đầm dài không anh?

- Anh nghĩ là chỉ cần cái váy và áo cánh lụa là đủ. Em nhớ đeo sợi dây chuyền nhé.

Jenni thắc mắc, phải chăng trong giọng nói của Erich có điều khác lạ? Hay chàng đang chơi trò mèo vờn chuột.

Cố giữ giọng tự nhiên, nàng đáp:

- Vâng!

Họ sẽ đáp chuyến bay lúc hai giờ chiều tại sân bay Minneapolis.

Erich nói:

- Anh đã yêu cầu Joe đưa chúng ta ra sân bay.

- Joe à?

- Đúng thế, lúc này anh ta có thể làm việc lại ở nông trang.

- Anh nhận lại Joe sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra như thế à?

- Đúng, anh đã bỏ qua tất cả.

Lẽ ra thì bà Rooney phải xuất viện vào ngày mười bốn nhưng bác sĩ khuyên Clyde hãy để bà ta nằm viện cho đủ sáu tuần. Jenni mong được gặp bà Rooney trước khi ra đi.

Sau cùng, ngày ra đi rồi cũng đến. Hai đứa bé mặc áo choàng nhung và đội mũ cùng màu.. Lòng rộn rã, Jenni thầm nghĩ, khi đến New YorK, mình sẽ dẫn các con đi ăn mì Ý vào buổi tối.

Từ ô cửa sổ phòng ngủ, nàng thoáng thấy một góc nhỏ của nghĩa trang. Sau khi ăn điểm tâm, nàng đã âm thầm đến thăm mộ của bé để chào từ giã con.

o O o

Để hành lý vào trong xe, Erich nói:

- Anh đi tìm Joe. Các con, hãy đi theo ba, để mẹ trang điểm.

Nàng nói:

- Em xong rồi đây. Chờ em một phút, em theo với.

Erich xem chừng không nghe nàng nói.

Chạy xuống cầu thang theo Tina và Erich, Beth gào lớn:

- Nhanh lên, mẹ!

Jenni nhún vai và nấn ná thêm năm phút nữa để biết chắc là nàng không bỏ quên gì. Tiền bán sợi dây chuyền nàng đã cất vào túi áo trong của bộ tailleur xếp vào vali.

Trước khi xuống lầu, Jenni đến nhìn qua phòng ngủ của hai đứa bé. Elsa đã dọn giường và sắp xếp ngăn nắp mọi thứ. Căn phòng quá trống trải và quá ngăn nắp đến nổi tưởng chừng như hai đứa bé sẽ không bao giờ còn trở lại nơi đây.

Nàng thầm nghĩ, Erich có cảm thấy như thế chăng?

Bất chợt lo lắng, Jenni chạy xuống cầu thang, bận vội áo vest, nàng tin chắc là Erich sẽ trở về trong ít phút.

Mười phút sau, cảm thấy trong nhà quá nóng, Jenni đi ra hàng hiên, nàng biết Erich sẽ sớm trở về vì chàng luôn dành thời gian để đến sân bay sớm, nàng nhìn chăm chăm về phía đường, chờ bóng dáng chiếc xe.

Sau nửa tiếng đồng hồ chờ đợi. Nàng gọi điện cho bà Maude, những ngón tay nàng quờ quạng trên phím số, sau hai lần gác máy, nàng mới gọi được.

Ở đầu dây bên kia, bà Maude trả lời:

- Sao bà lại hỏi tôi họ đã đi chưa, lạ thế nhỉ! Tôi thấy Erich ngang qua nhà tôi cách đây bốn mươi lăm phút rồi, với hai bé gái... cái gì Joe? Joe không chở họ ra sân bay đâu, ai nói với bà như thế đấy?

Như vậy là Erich đã bỏ nàng lại và ra đi. Số tiền bán sợi dây chuyền của Nana nằm trong va-li mà anh ta đã mang theo, hẳn anh ta đã đoán được ý đồ của nàng.

Nàng gọi về khách sạn ở Houston nhờ lễ tân nhắn cho ông Erich Krueger rằng hãy gọi điện cho nàng khi ông đến.

Nhưng ở đầu dây bên kia, một giọng lịch sự miền Texas cho biết:

- Thưa bà, có thể bà lầm chăng, ông Erich Kruger đã hủy việc giữ phòng cách đây hai tuần rồi.

o O o

Vào lúc mười bốn giờ. Elsa bước vào phòng khách để chào Jenni. Lúc này Jenni đang ngồi ngắm bức chân dung của bà Caroline. Tưởng chị người làm đến chào để ra về như mọi khi nên nàng nói mà không nhìn lại:

- Chào, Elsa.

Nhưng Elsa không đi ngay mà còn nấn ná nơi ngưỡng cửa.

Một lúc sau, Elsa nói:

- Thưa bà, tôi rất tiếc là không được giúp bà trong thời gian này.

Chợt tỉnh khỏi giấc mơ. Jenni quay lại nhìn Elsa:

- Chị nói gì thế?

- Thưa bà, ông Erich báo cho tôi biết là ông ra đi với hai đứa bé và sẽ cho tôi biết ngày ông trở về sau.

- Elsa à, ông ta nói với chị khi nào?

- Thưa bà, ông nói khi lên xe sáng nay. Bà sẽ ở nhà một mình sao?

Khuôn mặt vốn điềm tĩnh của Elsa thoáng hiện một vẻ xúc động lạ lùng. Từ khi em bé mất, Jenni đã nhận ra nơi con người này lòng trác ẩn mà nàng không ngờ được.

Chậm rải, nàng trả lời Elsa:

- Hẳn tôi sẽ ở một mình thôi!

Bốn tiếng đồng hồ sau khi Elsa ra về. Jenni vẫn chờ đợi trong phòng khách. Nàng đợi gì nhỉ? Một cú điện thoại ư? Nàng thầm nghĩ, Erich sẽ gọi về và nàng tin chắc như thế.

Nàng không biết mình sẽ tính sao đây khi Erich gọi về? Phải chăng nàng đành thú nhận là có ý định muốn rời bỏ anh ta? Hẳn là anh ta đã biết điều đó rồi, không nghi ngờ gi nữa. Phải chăng nàng nên hứa là sẽ ở lại sống cùng anh ta? Erich sẽ không tin nàng.

Nàng thắc mắc không biết anh ta mang các con đi đâu nhỉ?

Giờ đây căn phòng đã tối, nàng phải bật đèn lên thôi.

Nhưng nàng không còn can đảm để làm việc đó. Vầng

trăng lấp ló sau tấm màn ren để lại một đốm sáng hình mạng nhện trên bức tranh.

Sau cùng, Jenni đi xuống nhà bếp. Nàng pha cà-phê và ngồi bên máy điện thoại. Lúc chín giờ tối, chuông điện thoại reo, run rẩy, Jenni cằm lấy ống nghe:

- Alô?

Giọng nàng quá nhỏ, nàng thắc mắc không biết có đủ nghe.

ở đầu bên kia, giọng Beth thật xa xăm

- Mẹ, hôm nay, tại sao mẹ không muốn cùng đi với chúng con? Mẹ đã hứa rồi mà!

- Beth, con đang ở đâu?

Có tiếng của ai đó đang giành lấy ống nghe.

Giọng của Beth phản đối:

- Nhưng con muốn nói chuyện với mẹ!

Tina nói xen vào:

- Mẹ ơi, chúng con không đi du lịch bằng máy bay như mẹ nói.

Nàng hỏi:

- Tina, con ở đâu?

- Alô, em yêu? - Tiếng của Erich dịu dàng vang lên trong ống nghe cùng với tiếng khóc nhè của Tina và Beth văng vẳng phía sau.

- Erich, anh ở đâu, tại sao anh làm như thế?

- Em yêu, anh đã làm gì nào? Bộ em muốn ngăn trở không để anh mang các con đi ư? Bộ em không muốn anh đưa chúng ra khỏi hiểm nguy hay sao?

- Hiểm nguy? anh muốn nói hiểm nguy gì?

- Jenni, anh đã hứa chăm sóc cho em. Anh thật tình với em. Nhưng anh không thể để em cùng ra đi với các con.

- Này Erich, em không đi đâu cả, anh hãy đưa các con về nhà.

- Jenni à, anh không tin điều đó đâu em hãy đến bàn giấy của anh, lấy giấy và bút. Anh đợi máy.

Ngoài tiếng khóc của hai đứa bé Jenni còn nghe tiếng xe chạy. Một chiếc xe tải đang sang số. Như vậy là Erich đang gọi từ ca-bin công cộng trên xa lộ.

Nàng hỏi:

- Erich, anh ở đâu?

- Anh đã bảo em đi lấy giấy bút, rồi anh sẽ đọc cho em một lá thư. Nhanh lên, Jenni.

Cái bàn giấy kiểu cổ 1900 được khóa bằng ổ lớn mạ vàng. Khi cố mở ngăn hộc, Jenni luống cuống làm rơi chiếc chìa và phải khó khăn lắm nàng mới lượm được nó lên. Rồi nàng vội vã về bên máy điện thoại.

Nàng nói:

- Erich à, em đã có giấy bút rồi đây.

- Đây là bức thư mà em viết cho anh. "Erich thân yêu...

Kẹp ống nghe bên vai, Jenni viết hai chữ ấy.

Erich đọc chậm rải:

"Em hiểu rằng mình bị bệnh rất nặng, em bị mắc chứng mộng du và có những hành động rất khủng khiếp mà không tài nào nhớ nổi. Em đã nói dối khi cho rằng mình không lên xe của Kevin. Em đã yêu cầu Kevin đến đây để thuyết phục Kevin đừng làm phiền đến chúng mình. Em không muốn đánh Kevin mạnh đến thế".

o O o

Cố giữ bình tĩnh, Jenni viết như một cái máy. Cuối cùng, nàng hiểu ra ý nghĩa của những dòng thư.

Nàng nói:

- Erich, em không thể viết như thế, đó không phải là sự thật.

- Hãy để anh đọc cho hết, nghe nào. - Lúc này Erich đọc nhanh hơn:

" Joe đã hăm dọa tố giác thấy em lên xe Kevin và em không thể để Joe nói như thế. Em mơ thấy mình đã trộn thuốc độc vào lúa mạch, nhưng em biết đó không phải là một giấc mơ. Tuy anh biết rằng đứa bé không phải là con của anh nhưng em hy vọng rằng anh sẽ thừa nhận nó. Và tốt hơn hết cho hai ta là đứa bé không còn. Em đã quá quan tâm đến nó. Tina đã thấy em đi vào phòng đứa bé và em đã ấn tay lên khuôn mặt đứa bé. Erich, hãy hứa với em rằng đừng bao giờ để em một mình với mấy đứa con vì em không ý thức được những việc em làm".

- Không! - Jenni thốt lên. Cây bút rơi khỏi tay nàng.

Ở đầu dây bên kia, giọng Erich vẫn đều đều:

- Jenni à, nếu em ký vào tờ khai này thì anh sẽ trở về. Anh sẽ cất kỹ nó mà không ai có thể biết được.

- Erich, em van anh, anh không thể nào buộc em viết như thế.

- Này Jenni, hãy biết rằng anh có thể vắng mặt trong nhiều tháng, nhiều năm. Hãy suy nghĩ kỹ đi. Trong một hay hai tuần nữa, anh sẽ gọi lại.

- Em không thể.

Giọng Erich bỗng trìu mến:

- Jenni à, em biết những gì em đã làm, Anh và em yêu nhau và cả hai ta đều biết điều đó. Nhưng anh không thể nào chấp nhận việc mất em và cả các con.

Erich gác máy. Jenni chăm chú nhìn máy điện thoại và tờ giấy bị vò nát trong tay nàng.

Nàng thốt lên:

- Lạy Trời, Ồ! Chúa ôi! Xin thương xót, giúp đỡ con. Phải làm sao bây giờ?

----&---

Nàng gọi điện cho Fran và nói ngay:

- Tôi và các con không đến được, bạn đừng chờ nữa nhé!

- Tại sao thế, Jenni? Chuyện gì đã xảy ra?

Đường dây không được tốt. Tuy Fran nói lớn nhưng giọng cô ta tưởng chừng như đến từ một cõi rất xa.

- Erich đã dẫn các con đi du lịch. Tôi không biết khi nào họ về.

- Tôi được bốn ngày phép. Jenni, chị có muốn tôi đến nhà chị không?,

Jenni biết, Erich không muốn thấy mặt Fran và chính cú điện thoại của Fran đã làm Erich sinh nghi và theo dõi.

Jenni nói trước khi gác máy

- Không, Fran đừng đến, cũng đừng điện thoại cho tôi. Chỉ xin chị cầu nguyện cho tôi thôi.

o O o

Nàng không thể ngủ bất cứ nơi nào ở lầu trên, nàng cảm thấy kinh sợ cái hành lang dài tối om, các cửa đóng kín, căn phòng của hai bé gái, căn phòng của đứa bé đã ngủ trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Cuối cùng, trùm chiếc khăn len mà bà Rooney đan cho, nàng nằm xuống trên chiếc divan gần lò sưởi. Lò hơi tụ động ngưng vào lúc mười giờ tối. Quyết định đốt lò suôi, nàng bèn lấy khúc củi chứa trong chiếc nôi. Lúc này, nàng nhớ dến đứa con bé nhỏ với đôi mắt đang chăm chăm nhìn mình, bàn tay bé xíu nắm chặt, nàng rên rỉ: "Ôi, Pitou của mẹ" nàng thầm nghĩ, mình không thể nào viết lá thư ấy vì khi cơn ghen nỗi lên, Erich có thể đưa nó cho ông cảnh sát trưởng. Nàng thắc mắc là Erich sẽ vắng nhà trong bao lâu.

Chuông đồng hồ gõ, một..hai...ba., giờ. Ít lâu sau đó, nàng mới chìm vào giấc ngủ. Rồi, một tiếng động làm nàng thức giấc, ngôi nhà kêu răng rắc và cọt kẹt như tiếng đồ gỗ co giản. Không, Jenni biết đó là tiếng những bước chân, nàng biết có ai đang đi ở lầu trên.

Nàng quyết định phải lên xem cho biết. Chậm rải, từng bậc thang một nàng lên đến cuối thang. Trong cái rét cằm căm, Jenni kéo sát hơn cái khăn quàng vào người, trước mắt nàng là hành lang vắng tanh, thu hết can đảm, nàng bước vào căn phòng lớn và thắp sáng đèn. Phòng trống trơn.

Nàng bước sang phòng Erich, cửa phòng hé mở, nàng thầm nghĩ, phải chăng người ta quên đóng cửa? Nàng vào phòng và bật ngọn đèn trần, chẳng một ai!

Như vậy, nàng linh cảm có một điều gì đó, một sự hiện diện. Gì thế nhỉ? À, mùi thơm của thông. Mùi thơm này càng nồng thêm hay sao? Jenni chẳng thể hiểu rõ.

Không khí trong phòng làm Jenni cảm thấy ngột ngạt, đến bên cửa sổ, Jenni mở ra và tựa người nhìn ra bên ngoài

Ở phía dưới thấp thoáng có chiếc bóng của một người đàn ông, đang ngước nhìn về ngôi nhà. Ánh trăng lấp lánh trên khuôn mặt ông ta, nàng biết ngay là Clyde. Nàng vẩy tay chào ông ta và không hiểu ông ta đang làm gì ở đó.


Ông ta quay người lại và lao nhanh vào bóng đêm.

Suốt đêm còn lại, nàng nằm trằn trọc trên divan lắng tai nghe ngóng.

Thỉnh thoảng, nàng tưởng chừng như nghe tiếng những bước chân, tiếng cửa khép lại và tự nhủ chỉ là tưởng tượng thôi. Jenni thức dậy lúc sáu giờ và nhận ra rằng vẫn còn mặc bộ cánh lụa hoa mà nàng đã chọn để mặc đi du lịch. Chiếc áo giờ đây đã nhàu... Nàng thầm nghĩ, chỉ vì bộ cánh này mà ta không được thoải mái nên mất ngủ, thế thôi!

Sau khi tắm nước nóng, nàng đã cảm thấy vơi đi sự mệt mỏi đã làm nàng đờ đẫn. Choàng chiếc khăn bông dày, nàng đến mở ngăn tủ com- mốt, lấy ra chiếc quần jean bạc màu mà nàng đã mặc khi còn ở New York. Nàng chọn chiếc quần này để mặc và lấy ra một trong những chiếc áo sanđai cũ. Khi rời New York, Erich đã buộc nàng phải vứt bỏ những áo quần cũ này, nhưng nàng còn để lại đôi ba cái. Lúc này, thật quan trọng đối với nàng khi mặc lên người những gi thuộc về mình, của chính mình mua. Nàng nhớ lại ngày đầu tiên gặp Erich, nàng cứ cảm thấy mình ăn mặc 'dở' biết bao, ngày ấy, nàng đã mặc chiếc áo sanđai rẻ tiền này do Kevin tặng và đeo chiếc dây chuyền vàng của Nana.

Khi nàng đến nơi đây chỉ có món nữ trang này và các con gái. Giờ đây, nàng không còn nử trang và Erich đã giữ các con.

Jenni sờ sững nhìn sàn nhà bằng gỗ sồi đen sẫm; rồi có một cái gi đó phía bên ngoài cửa tủ treo áo khiến nàng phải chú ý, nàng cúi xuống để xem, đó là một mảnh áo lông. Nàng vội vã mở tung cửa tủ và trông thấy cái áo choàng lông vison nằm lưng chừng trên móc áo, một tay áo treo toòng ten ở phần sút chỉ. Nàng thầm nghĩ, như vậy là thế nào? Khi định treo lại chiếc áo, nàng sững người. Những ngón tay nàng đang lướt trên lớp da lót trong của chiếc áo, lần đến phần cổ và nhận thấy những mảng lông vison dính vào tay nàng.

Chiếc áo lông vison đã bị xé nát.

o O o

Lúc mười giờ, Jenni đi đến văn phòng, nàng thấy Clyde ngồi ở bàn của Erich.

Clyde nói với nàng:

- Khi vắng mặt Erich, tôi ngồi vào chỗ này cho tiện.

Trông Clyde già hẳn đi, những vết nhăn quanh đôi mắt ông ta hằn rỏ. Nàng đợi Clyde giải thích việc ông ta đến rình rập quanh ngôi nhà đêm qua, nhưng ông ta không nói năng gì.

Nàng hỏi:

- Ông có biết Erich tính vắng nhà độ bao lâu?

- Thưa bà Erich, ông nhà không cho tôi biết rõ.
Skip


- Clyde, đêm qua, vì sao ông lai vãng trước cửa nhà tôi?

- Bà đã trông thấy tôi à?

- Đúng.

- Vậy thì, bà cũng đã trông thấy bà ấy?

- Bà nào?

Bỗng Clyde nói lớn tiếng:

- Thưa bà Erich, dù sao thì Rooney cũng không đến nỗi điên lắm đâu, như bà biết đó, Rooney khi nào cũng nói đã thấy bà Caroline. Biết rằng các bác sĩ nói không nên để Rooney ở nhà liên tục nên tôi nghĩ, mình có thể làm gì được cho Rooney, và thế là tôi đã thức dậy trong đêm. Thưa bà Erich, bà hẳn còn nhớ, từ cửa sổ của phòng bà, người ta có thể trông thấy một phần của nghĩa trang. Tối hôm qua, tôi đã thấy cái gì động đậy phía đó và tôi đã ra khỏi nhà.

Gương mặt Clyde trở nên tái xanh một cách bất thường. Ông ta nói tiếp:

- Thưa bà Erich. Tôi đã thấy bà Caroline. Đúng như những gì Rooney thường nói. Bà Caroline đã đi từ nghĩa trang về phía ngôi nhà bà và tôi đã đi theo bà ta, vẫn mái tóc ấy và cái áo choàng ấy. Bà Caroline đi vào nhà bằng cửa sau, khi đó, sau khi bà ấy vào, tôi thử mở cửa nhưng đã bị khóa, vì không mang theo chùm chìa khóa nên tôi đã làm một vòng quanh nhà và chờ. Một lúc sau, tôi thấy phòng ngủ lớn và phòng ngủ của Erich sáng đèn. Rồi, bà Caroline đã đến bên cửa sổ và vẩy tay chào tôi.

- Clyde, chính tôi đã ở bên cửa sổ và vẩy tay với ông đó!

Nhìn Jenni với đôi mắt khiếp đãm, Clyde nói nho nhỏ:

- Ồ, Chúa ơi! Rooney kể là đã trông thấy bà Caroline. Tina thì nói người đàn bà trong tranh, còn tôi, tôi biết chắc rằng mình đã theo dõi bà Caroline, Ồ, vậy mà, ông Erich thì luôn cho rằng cái bóng của bà Caroline đó chính là bà.

Jenni phản đối:

- Clyde à, không phải tôi đâu, hôm qua tôi đã lên lầu vì nghe tiếng bước chân.

Nàng im bặt trước vẻ không tin lộ ra trên mặt của Clyde.

Trên đường về nhà. Nàng thầm nghĩ, hẳn Clyde đã có lý? Phải chăng nàng có đi dạo gần vùng nghĩa trang trong đêm? Nàng đã nằm mơ thấy em bé. Và ngay cả sáng nay, nàng đã nhận thấy rằng rất căm ghét thứ áo quần mà Erich đã tặng cho nàng. Phải chăng nàng đã mơ thấy điều đó và rạch nát cái áo choàng lông vison? Có thể đêm qua nàng không hề nghe tiếng bước chân của ai và cũng có thể là nàng bị cơn mộng du và đã lên đến lầu một.

Chính nàng là người đàn bà mà Tina đã thấy, người đàn bà trong tranh.

Nàng pha cà-phê và uống từng ngụm nóng. Lúc này, nhớ ra mình không ăn gì từ sáng hôm qua, Jenni liền đi nướng một miếng bánh mì và cố gặm nhắm nó.

Rồi đây, Clyde sẽ nói với các bác sĩ là ông ta đã trông thấy người đàn bà mà ông cho rằng đó là bà Caroline, ông sẽ cho họ biết rằng đã theo dõi bà ta cho đến tận nhà và bà ta công nhận đã vẫy tay với ông. Nàng biết Erich sẽ trở về và chăm sóc nàng và nàng sẽ ký lá thư xác nhận.

Đúng, Erich sẽ về chăm sóc nàng. Sau nhiều giờ ngồi thừ ở bàn ăn, Jenni đến bàn viết và lấy ra cái hộp đựng giấy viết thư. Cố nhớ ra đúng những chữ như Erich đã đọc, nàng bắt đầu viết rất cẩn thận và viết thêm chuyện đã xảy ra trong đêm vừa qua. Nàng viết:

" Và đêm vừa qua, em bị một cơn mộng du khác. Clyde đã trông thấy em đi về từ nghĩa trang, hẳn em đã đến mộ em bé và khi thức dậy, từ ô cửa sổ phòng ngủ, em trông thấy Clyde và đã đưa tay vẩy ông ta".

Nàng thầm nghĩ, đêm qua mình trông thấy Clyde đang đứng ở ngoài trời trên tuyết đóng băng.

Tuyết.

Lúc ấy hẳn là mình đi chân trần, nếu mình đi ra ngoài hẳn nhiên chân mình phải ướt. Nàng nhìn đến đôi giày bốt, đánh xi bóng loáng mà nàng định mang đi du lịch còn để bên divan. Phải chăng khi đi ra ngoài nàng không mang chúng ư?

Có thể nàng đã tuởng tượng đến cơn gió lạnh buốt, tưởng tượng tiếng bước chân, nàng có thể quên rằng mình đã bước đi trong khi ngủ. Nhưng nếu nàng đã đến nghĩa trang, thì đôi chân nàng hẳn đã ướt, đôi vớ hẳn đã vấy bẩn.

Nàng chậm rải xé lá thư ra từng mảnh nhỏ và hững hờ ném tung trong căn bếp. Kể từ ngày Erich ra đi, đây là lần đầu nàng cảm thấy mình mạnh mẽ hơn.

Nàng biết thế là nàng không rời khỏi nhà nhưng Rooney lại trông thấy Caroline trở về. Tina cũng đã thấy bà ta. Còn nàng, đêm qua đã nghe tiếng bước chân của bà ta trên lầu. Caroline đã xé nát chiếc áo lông vison. Có thể bà ta đã thù ghét nàng vì nàng đã gây quá nhiều phiền phức cho Erich? Hay có thể bà ta đang ở trên ấy? Hay phải chăng hồn bà đã về?

Jenni đứng dậy và gọi lớn:

- Caroline, Caroline!

Giọng nàng cất cao lanh lảnh. Nàng thầm nghĩ, hay là bà Caroline không nghe tiếng nàng gọi chăng. Từng bước một, nàng lên cầu thang. Căn phòng chính trống vắng và thoang thoảng có mùi thông. Hẳn bà Caroline sẽ cảm thấy thoải mái nơi đây nếu Jenni bày ra những bánh xà phòng. Nàng lấy trong chiếc cốc thủy tinh ra ba bánh và đặt chúng trên gối.

Nàng thầm nghĩ, hay là bà Caroline đang ở trên tầng gác chứa đồ. Đêm vừa qua, hẳn bà Caroline đã đến nơi đó!

Cố lấy giọng dịu dàng, Jenni gọi:

- Caroline! bà đừng có sợ tôi. Hãy đến đây. Tôi van bà. Bà phải giúp tôi tìm thấy các con tôi.

Jenni đi dọc ngang trong tầng gác tối om, nàng nhớ ra chiếc vali nhỏ, cái vé máy bay và cuốn sổ tay của bà Caroline và không hiểu ai đã dẹp chúng nơi đâu? Nàng chẳng hiểu tại sao bà ta luôn trở về ngôi nhà này? Bà ta rất mong được lánh xa nó cơ mà?

Dịu dàng, Jenni gọi tiếp:

- Caroline, nói với tôi đi, tôi van bà.

Trong góc tầng gác, nàng trông thấy chiếc nôi được phủ lại tấm drap. Jenni đến gần, âu yếm vuốt nhẹ và đu đưa chiếc nôi. Nàng thì thầm "Ôi, con bé nhỏ của mẹ!"

Một vật gì đó trượt trên tấm drap và rơi vào tay nàng. Đó là sợi dây chuyền vàng, với mặt đeo hình quả tim đính giữa một viên ngọc, lấp lánh trong không gian tranh tối tranh sáng.

Jenni nắm chặt trong tay sợi dây chuyền của Nana.

"Nana", nàng rùng mình khi gọi lớn cái tên này. Nàng không biết Nana sẽ nghĩ gì khi thấy nàng đứng đây, đang trò chuyện với một hồn ma?

Sự ngột ngạt của tầng gác khiến nàng cảm thấy khó chịu. Nắm chặt trong tay sợi dây chuyền, nàng bước vội xuống lầu một, đến tầng trệt và chạy vào nhà bếp. Khi nhớ lại mình đã gọi tên bà Caroline, nàng thầm nghĩ, hẳn ta điên mất!.

Nàng nhớ đến lời Nana đã khuyên nàng: ‘'Jenni, sau khi uống một tách trà, thì mọi việc sẽ trở nên dễ dàng'’.

Thế là nàng liền đun ngay ấm nước sôi.

Lại lời của Nana: ‘‘ Jenni, hôm nay con đã ăn gì chưa? Thật là vô lý cái kiểu ăn nhảy bữa như thế này'’

Rồi, mở tủ lạnh, nàng chuẩn bị bánh sanwich và mỉm cười một mình.

Vừa nhai bánh, nàng hình dung đang kể những chuyện

xảy ra tối hôm qua cho Nana nghe, nàng nói: "Clyde quả quyết đã trông thấy cháu, nhưng đôi chân cháu không uớt nuớc. Như thế phải chăng Clyde đã trông thấy bà Caroline?"

Nàng tưởng chừng nghe Nana đáp: ‘'Làm gì có chuyện ma quỷ, khi người ta chết thì chẳng còn gì'’.

Jenni thắc mắc, nhưng tại sao mình tìm thấy sợi dây chuyền ở trên đó?

Nàng tưởng chừng nghe Nana nói: ‘Thì hãy tìm rõ sự thật.

Lấy cuốn danh bạ để ở ngăn tủ dưới máy điện thoại treo tường, Jenni cầm lấy, tìm mục KIM HOÀN và số điện thoại nơi nàng đã bán sợi dây. Jenni cầm bút khoanh tròn tên cửa hàng.

Nàng liền gọi điện cho ông chủ tiệm và vội vả giải thích trường hợp của nàng: "Tôi là bà Erich. Tuần vừa qua, tôi đã bán một sợi dây có mặt hình trái tim cho cửa tiệm của ông, nay tôi muốn mua lại nó".

- Thưa bà Erich. Tôi đã quá phiền phức về chuyện này. Chồng bà đã đến đây và nói bà không có quyền đem bán món nữ trang của gia đình, vì thế, tôi phải để cho ông ta chuộc lại với giá tôi đã mua của bà.

- Chồng tôi ư?

- Vâng, sau khi bà ra về hai mươi phút thì ông ta đã đến cửa tiệm của chúng tôi. - Nói xong, người chủ tiệm gác máy.

Jenni sững sờ ngồi nhìn cái ống nghe. Thế là Erich đã nghi ngờ nàng. Hẳn buổi chiều hôm ấy, anh ta đã lấy một chiếc xe nào đó ở nông trang và theo dõi nàng, nhưng sao sợi dây chuyền lại ở trên tầng gác chứ?

Nàng đến bàn giấy và lấy một tập giấy trắng. Một tiếng đồng hồ trước dây, nàng đã phải viết lại lá thư mà Erich đã đọc cho nàng. Giờ đây, nàng có việc khác nữa đó là phân tích cho rõ trắng đen.

Ngồi ở nơi bàn trong căn bếp. Nàng viết hàng đầu tiên: Chẳng hề có chuyện ma quỷ; Hàng thứ hai: Đêm vừa qua, tôi không hề ra khỏi nhà, rồi nàng chợt nhớ còn một điều khác nữa. nàng viết bằng chữ hoa hàng thứ ba: TÔI KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NGƯỜl HUNG BẠO.

Nàng quyết định, bắt đầu ở điểm khởi thủy, rồi xác định mỗi chi tiết bằng cách viết chúng ra. Mọi việc đã bắt đầu từ cuộc gọi đầu tiên của Kevin...

o O o

Clyde không còn lảng vảng quanh ngôi nhà của Jenni. Sang ngày thứ ba, Jenni quyết định đi đến văn phòng. Bây giờ là ngày Chín tháng Hai. Clyde đang nói chuyện với khách hàng qua điện thoại, nàng ngồi xuống và quan sát ông ta. Khi có Erich ở đây, ông ta lầm lũi như một chiếc bóng, nhưng khi Erich vắng mặt, giọng nói của ông ta rất uy quyền, nàng nghe ông ta đang trao đổi việc bán một con bò tót hai tuổi với giá hơn một trăm ngàn đô.

Clyde nhìn nàng cách ngờ vực sau khi gác máy. Rõ rằng ông ta nhớ lại cuộc trò chuyện trước đây với nàng.

- Clyde. Bộ ông không hỏi ý kiến Erich khi bán một con vật với giá như thế sao?

- Thưa bà, khi Erich có ở đây, ông ta quyết định mọi chuyện, nhưng thật ra, ông không mấy quan tâm đến những việc ở nông trang cũng như ở hảng xi-măng.

- Clyde à, tôi hiểu, tôi đã suy nghĩ nhiều rồi. Hãy nói cho tôi biết vào tối thứ Tư, bà Rooney ở đâu khi ông nghĩ rằng đã thấy bà Caroline?

- Cái gì thế, Rooney ở đâu ư?

- Đúng, bà ta ở đâu? Tôi đã gọi điện hỏi bác sĩ Philstrom, một bác sĩ chữa bệnh tâm thần mà tôi gặp ở bệnh viện.

- Tôi biết ông ta. Đó là bác sĩ chửa trị cho Rooney.

- Đúng thế. Clyde à, ông không nói với tôi là Rooney được phép về thăm nhà trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ kể từ tối thứ Tư.

- Tối Thứ tư Rooney đang ở trong bệnh viện.

- Không phải thế, Rooney đang ở nhà Maude Eckers. Hôm đó là ngày sinh nhật của Maude, còn ông phải đi bán gia súc và ông đã cho phép Maude đi đón Rooney. Rooney nghĩ rằng ông ở Saint Cloud.

- Đúng, tôi ở Saint Cloud cho tới khuya mới trở về nông trang. Tôi đã không nhớ là hôm đó bà Rooney đến nhà Maude.

- Clyde à, có thể nào Rooney đã ra khỏi nhà bà Maude và trở về lảng vảng quanh nông trang không?

- Không, không thể thế được.

- Clyde à, ông hẳn biết Rooney thường đi rình rập vào đêm khuya, có bao giờ ông trông thấy Rooney khoác cái chăn lên người trông tựa như cái áo choàng không? Ông hãy hình dung bà Rooney mỗi khi bà ta xỏa tóc thì rõ.

- Từ hai mươi năm nay không bao giờ Rooney xõa tóc, dĩ nhiên trừ khi...

- Trừ khi nào?

- Trừ khi vào ban đêm.

- Clyde, đó chính là điều mà tôi muốn nói với ông đấy. Bây giờ tôi muốn hỏi thêm một câu nữa là ông có thấy Erich cất vào két sắt một sợi dây chuyền có mặt đeo hình quả tim hoặc Erich có bảo ông cất vào trong đó không?

- Erich đã đích thân bỏ nó vào két sắt. Ông bảo rằng bà thường đánh lạc nó và không muốn thấy nó mất.

- Ông có nói chuyện đó cho bà Rooney không?

- Tôi chỉ nói sơ qua.

- Clyde à, Rooney biết số của két sắt chứ, phải không?

Châu mày lo lắng, Clyde nói:

- Có thể.

- Và không như lời ông nói, bà Rooney đã được phép về nhà thường xuyên hơn chứ?

- Vâng, Rooney được về nhà thường xuyên. 

- Và có thể là Rooney đã đi dạo quanh đây vào tối Thứ tư. Clyde à, ông hãy mở két sắt và đưa tôi xem sợi dây chuyền nào!

Không nói năng gì, Clyde làm theo lời nàng, những ngón tay của ông hơi run khi mở ổ khóa, và, lấy ra một chiêc hộp đựng nữ trang ông cẩn thận mở ra và đưa nó lên cao như để nhìn cho rỏ vật muốn tìm.

Dịu giọng một cách khác thường, ông nói:

- Thưa bà Erich, sợi dây chuyền không có ở đây.

o O o

Hai ngày sau đó, Erich gọi điện về vào buổi tối. Nàng nghe thấy trong giọng nói anh ta có một vẻ gì đó thật hồn nhiên và tinh quái:

- Jenni!

Nàng thốt lên:

- Erich, Erich!

- Em ở đâu đó, Jenni?

- Em đang nằm trên divan, ở nhà dưới.

Nàng nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm. Lúc này, nàng đang thiu thiu ngủ.

Erich hỏi:

- Tại sao?

- Erich à, ở trên đó, em cảm thấy cô đơn quá!.

Nàng mong được nói cho Erich nghe những điều bà Rooney làm nàng nghi ngờ.

Ở đầu dây bên kia, giọng tức giận của Erich làm nàng giật mình: ‘'Jenni, anh muốn rằng em ngủ trong phòng của chúng ta, trên giường của chúng ta. Anh muốn em mặc chiếc áo ngủ đặc biệt. Em hiểu không?"

- Erich, em van anh. Tina và Beth thế nào?

- Chúng rất khỏe. Em đọc cho anh nghe lá thư đi!

- Erich à, em vừa phát hiện một điều, có thể anh đã lầm.

Đã quá muộn, nàng đã buột miệng nói ra lời đó. cố vớt

vát, nàng nói tiếp: "Em muốn nói, có thể cả hai chúng ta đã không hiểu nhau lắm...'’

- Em chưa viết lá thư...

- Em đã bắt đầu viết, nhưng, Erich à, những gì anh nghĩ không phải là sự thật. Bây giờ, em đã tin chắc điều ấy.

Erich đã gác máy.

o O o

Jenni ra khỏi nhà và đến nhấn chuông tìm bà Maude Eckers. Nàng thầm nghĩ, đã bao lâu rồi nàng không đến nơi đây? Kể từ ngày mà Maude nói với nàng hãy để cho Joe được yên. Maude đã có lý khi lo lắng cho Joe như thế.

Nàng bấm chuông thêm một lần nữa và khi cánh cửa mở, Joe xuất hiện ở ngưỡng cửa, anh ta trông ốm hơn lúc trước và khuôn mặt trẻ trung giờ trông chín chắn hơn với những nếp nhăn quanh mắt.

Nàng thốt lên:

- Joe!

Joe chìa tay ra, nàng bất thần nắm lấy và thân tình hôn lên má anh.

- Jenni.. Ồ, xin lỗi bà Erich...

Vụng về, Joe tránh sang bên để nhường lối cho nàng vào nhà.

Jenni hỏi:

- Mẹ anh có nhà không đấy?

- Mẹ tôi đi làm rồi. Chỉ còn một mình tôi.

- Vậy cũng được. Tôi không muốn phải nói với anh nhưng anh đã biết rằng...

- Jenni à, tôi biết mình đã gây cho bà lắm phiền phức. Tôi muốn quỳ xuống để xin lỗi bà vì những gì tôi đã nói vào sáng hôm xảy ra tai nạn. Mọi người đều nghĩ rằng tôi buộc tội bà... Như thế làm tôi đau khổ lắm. Nhưng như tôi đã giải thích cho ông cảnh sát trưởng rõ, đó không phải là những điều tôi muốn nói. Lúc đó, tôi nghĩ rằng tôi chết và điều ấy làm tôi day dứt vì đã nói thấy bà vào tối hôm đó.

Ngồi đối điện với Joe nơi chiếc bàn trong nhà bếp. Jenni hỏi:

- Như vậy là anh cho rằng đã không thấy tôi vào tối hôm đó?

- Đó là điều tôi muốn giải thích với ông cảnh sát trưởng và ông Erich trong tuần vừa qua.. có một điều gì luôn làm tôi day dứt.

- Ai làm anh ray rứt?

- Phải. Tôi day dứt vì dáng vẻ yêu kiều của bà, Jenni. Bà có một dáng đi quá điệu đàng, nhẹ nhàng một vũ công, người bước xuống hiên nhà tối hôm ấy thì có dáng đi khác hẳn. Thật khó để mà giải thích. Hơn nữa, người đàn bà ấy dáng đi có vẻ lom khom khiến mái tóc hầu như che khuất mặt. Còn dáng của bà thì luôn thẳng đứng...

- Joe, anh có nghĩ rằng người đó có thể là Rooney và bà ta đã khoác áo choàng của tôi?

Bối rối, Joe trả lời:

- Thật không thể thế được. Hôm đó, tôi đang đứng nơi góc sân thì thấy Rooney đang đi về phía nhà bà và khi đó tôi muốn tránh mặt bà Rooney. Dĩ nhiên là Rooney đã có mặt ở đó nhưng có người nào khác đã lên chiếc xe.

Jenni ôm trán thầm nghĩ, trong một thời gian, mình đã cho rằng Rooney có thẻ là mấu chốt của những điều bí ẩn này, bởi bà ta có thể ra vào ngôi nhà này mà không hề gây một tiếng động. Rooney có thế nghe vợ chồng nàng trò chuyện, khi họ nói về Kevin. Rooney có thể là tác giả của những cú điện thoại. Rooney cũng biết về bức vách ngăn giữa hai căn phòng. Mọi việc sẽ sáng tỏ nếu là Rooney người chiều hôm đó đã khoác áo choàng của Jenni để đến gặp Kevin.

Nhưng nếu không phải là Rooney, thì ai mặc chiếc áo choàng đó? Ai tổ chức buổi gặp gỡ với Kevin?

Nàng thắc mắc, vậy thì ai là người mặc áo choàng của nàng, ai là người đã sắp xếp cuộc gặp mặt với Kevin? Jenni không thể biết được.

Nhưng ít ra Joe có thể xác định rằng anh ta không lầm khi cho rằng Jenni không phải là người đàn bà đó…

Nàng đứng lên để về và nhận thấy rằng tốt hơn không nên để bà Maude trông thấy nàng đang ở đây, vì như thế bà ta sẽ kinh hoảng.

Gượng cười, nàng nói:

- Joe à, tôi rất vui được gặp anh. Chúng tôi nhớ anh lắm. Tôi rất sung sướng khi biết rằng anh sẽ làm việc lại ở nông trang của chúng tôi.

- Tôi rất mừng khi ông Erich cho tôi làm việc lại. Tôi đã nói cho ông ấy biết những điều y hệt như tôi đã nói với bà.

- Thế thì Erich đã nói sao?

- Ông Erich nói với tôi phải giữ kín vì nếu gọi lại tôi chỉ làm câu chuyện thêm rắc rối và tôi đã thề rằng giữ kín. Nhưng, hẳn nhiên là ông ta không cấm tôi kể cho bà nghe.

Chậm rãi mang đôi găng tay, nàng thầm nghĩ, mình không nên tỏ ra quá bối rối như thế trước mặt Joe. Erich buộc nàng phải ký vào tờ khai nhận rằng có mặt trên xe của Kevin; ngay cả sau khi Joe đã quả quyết cho Errich rằng đã trông thấy một người nào khác mặc áo choàng của nàng.

Nàng thấy cần phải bình tĩnh để sắp xếp lại các ý tưởng trong đầu.

Joe nói:

- Jenni à, tôi đã thầm yêu bà, vì vậy tôi đã không làm cho những chuyện giữa ông Erich với bà trở nên xuôi thuận.

- Joe à, việc đó không hề gì.

- Nhưng, có điều tôi phải nói với bà như tôi đã nói với mẹ tôi, vì, Jenni à, bà chính là mẫu người phụ nữ mà tôi mong được gặp trong những khi tôi suy nghĩ nghiêm túc. Tôi đã giải thích với mẹ tôi, bà đã tỏ vẻ e ngại vì cho rằng hẳn cuộc đời của cậu tôi sẽ khác hẳn nếu không gặp bà Caroline. Nhưng chuyện đó cũng đã ổn rồi. Sau tai nạn của tôi, cậu Josh đã bỏ rượu. Và họ thường gặp lại nhau.

- Họ là ai?

- Vào lúc bà Caroline gặp nạn, cậu tôi đã có người yêu.

Khi John Krueger đồn đãi với mọi người rằng cậu tôi chẳng quang tâm đến bất cứ việc gì vì suốt ngày chỉ biết quanh quẩn theo bà Caroline, thi người bạn gái của cậu rất bực mình nên đã từ hôn, cậu tôi bắt đầu uống rượu từ lúc ấy. Sau bao năm tháng, bây giờ họ lại hẹn hò nhau.

- Joe à, người phụ nữ hẹn hò với cậu anh là ai?


- Một thiếu nữ vào dạo ấy mà giờ đây là người phụ nữ mà bà đã biết, đó là Elsa, người giúp việc của bà.

Jenni thầm nghĩ, Elsa đã hứa hôn với Josh Brothers và chị ấy vẫn sống độc thân cho đến ngày nay. Trong những năm qua, biết bao đắng cay chồng chất khi chị phải làm việc trong gia đình Krueger! Vì sao chị ta chấp nhận làm việc tại nhà họ? Erich đối xử với Elsa thật quá quắt. Phải chăng Elsa đã lấy cái áo choàng để ở ngăn tủ? Đã nghe những câu chuyện giữa Jenni và Erich? và đã hỏi hai đứa bé về nhân vật Kevin.

Nhưng tại sao chị ta phải làm việc ấy?

Hẳn nàng đã nói hoặc tâm sự với ai đó.

Jenni dừng lại. Gió quất mạnh vào mặt nàng. Nàng chợt nhớ đến một người mà nàng có thể đặt tin tưởng, một người mà hình bóng giờ đây đang hiện lên trong tâm trí nàng.

Đúng, nàng có thể tin tưởng ở Mark. Hẳn giờ đây anh ta đã trở về từ Floride.

o O o

Vừa về đến nhà, Jenni cố tìm ngay số điện thoại của Mark để gọi.

Ở đầu dây, nhân viên ở Trung tâm thú y yêu cầu chờ một phút và xin biết quý danh.
01

Không muốn để lại tên. Jenni hỏi:

- Vào lúc nào tôi có thể gặp được ông Mark?

- Ông ấy luôn có mặt ở Trung tâm từ năm đến bảy giờ chiều.

Nàng quyết định sẽ gọi về nhà Mark.

Nàng đi về văn phòng trong nông trang. Lúc này, Clyde đang khóa két sắt. Kể từ dạo ấy, giữa nàng và Clyde luôn bao trùm một không khí căng thẳng và ngờ vực.

Nàng hỏi:

- Bà Rooney có khỏe không?

- Ngày mai, tôi sẽ đưa Rooney về nhà. Nhưng, thưa bà Erich, tôi chỉ yêu cầu bà một điều, tôi muốn bà hãy để Rooney được yên, nghĩa là, tôi muốn nói, bà đừng bảo Rooney lại nhà bà, đừng thăm viếng Rooney.

Rồi với vẻ mặt ông ta thật khó chịu, ông ta nói tiếp: "Bác sĩ Philstrom nói nếu Rooney bị sốc thì tinh thần thì bà ấy sẽ đổ bệnh lại ngay".

- Và ông nghĩ tôi là người khiến bà Rooney bị sốc chứ gì!

- Thưa bà Erich, tất cả những gì tôi biết đó là Rooney không hề trông thấy bà Caroline đi dạo trong hành lang ở bệnh viện.

- Clyde à, Trước khi khóa tủ, ông ứng cho tôi một ít tiền được chứ? Tôi cần mua sắm vài thứ nhưng vì Erich đi vội quá, nên tôi không còn tiền mặt. Ngoài ra, ông có thể cho tôi mượn chiếc xe để đi lên phố được chứ?

Khóa két sắt lại và nhét chìa khóa vào túi, Clyde nói:

- Thưa bà Erich, ông Erich dứt khoát ra lệnh rằng, ông không muốn bà mượn xe và bảo tôi cung cấp đầy đủ những gì bà cần cho đến khi ổng trở về. Nhưng ông nghiêm khắc cấm tôi đưa tiền cho bà dầu chỉ là một đôla.

Một điều gì đó trong vẻ mặt của Jenni đã khiến cho Clyde có giọng thân mật hơn. Ông nói tiếp: "Bà Erich, tôi sẽ không để bà thiếu thốn. Hảy nói cho tôi biết bà cần gì?"

- Tôi cần... - Cắn môi, Jenni quay gót và đóng mạnh cửa khi ra khỏi văn phòng, nàng chạy dọc theo lối đi, nước mắt ràn rụa vi tức giận và nhục nhã.

Bóng hoàng hôn như bức màn buông xuống trên bức tường xám của ngôi nhà. Ở bìa rừng, những cây thông đen Nauy cao vút, khoe sắc xum xuê trước những cành cày trụi lá của cây thích và cây bu-lô. Ẩn mình sau áng mây đen, mặt trời hắt nắng về chân trời, để lại những sắc màu hoa cà, hồng, đỏ tía.

Một khung trời mùa đông, một ngôi nhà mùa đông. Nhà tù của nàng.

Lúc bảy giờ tám phút, Jenni gọi điện cho Mark. Nhưng khi đưa tay định cảm máy thì tiếng chuông reo.

Nàng nhấc ống nghe:

- Alô?

Ở đầu dây là giọng nói dịu dàng chế giễu của Erich pha lẫn cáu gắt:

- Jenni à, bộ em sống suốt ngày bên máy điện thoại à? Hay là em đang chờ anh gọi?

Jenni thấy tay mình ướt đẫm mồ hôi, nàng vô tình cầm chặt ống nghe hơn: - Em đang chờ tin anh - Nàng thắc mắc không biết mình có giữ được giọng nói tự nhiên, Erich có nhận thấy sự căng thẳng của mình không? - Erich, các con thế nào?

- Tất nhiên, chúng rất khỏe, hôm nay em làm gì?

- Chút việc vặt, vì Elsa không đến, nên em có chút công việc để làm, chẳng có gì để phiền hà cả.

Nhắm mắt lại, Jenni lựa lời nói thật cẩn thận và thản nhiên nói thêm: - Ồ, em đã gặp Joe.

Nàng vội vả nói tiếp, tuy trong thâm tâm nàng không muốn nói dối và đồng thời cũng chẳng muốn thú nhận việc đến nhà Maude. - Erich à, Joe rất mừng khi anh hứa cho anh ta vào làm việc lại.

- Anh nghĩ rằng Joe đã kể mọi việc cho em nghe rồi?

- Anh muốn nói gì thế?

- Anh muốn nói đến cái tính thích làm rắc rối mọi chuyện của Joe. Lúc đầu, hắn ta đã quả quyết đã trông thấy em lên xe của Kevin và sau lại phủ nhận điều đó. Em biết rằng Joe đã trông thấy em lên xe vào tối hôm đó và em đã giấu anh, anh cứ nghĩ rằng chỉ có Rooney là thấy em thôi.

- Nhưng Joe đã nói... Anh ta nói rằng đã kể cho em nghe... Anh ta dứt khoát cho rằng một người nào khác đã mặc áo choàng của em.

- Jenni à, em đã ký vào tờ khai đó chưa?

- Này Erich, bộ anh không thấy chúng ta có một nhân chứng...

- Em muốn nói một nhân chứng đã thấy rõ em bước lên xe. Và người này vì muốn lấy lòng anh để làm việc trở lại, nên giờ đây sẵn sàng phủ nhận, này Jenni, đừng có khăng khăng chối cải sự thật, giờ đây, em chỉ còn hai cách để lựa chọn: hoặc em viết tờ khai như anh dặn và đọc lại cho anh nghe trong lần gọi tới, hoặc là em sẽ không được gặp các con cho đến khi chúng trưởng thành?

Mất hết bình tĩnh, Jenni nói:

- Anh không thể làm như thế! Tôi sẽ xin lệnh bắt giam anh. Chúng là các con của tôi anh không thể mang con tôi bỏ đi mất tích.

- Jenni à, chúng cũng là con của anh vậy. Anh chỉ mang chúng đi nghĩ hè thôi. Anh đã báo cho em biết rồi, không có ông tòa nào giao quyền chăm sóc chúng cho em. Anh có mọi người trong phố làm chứng anh là một người cha gương mẫu. Jenni. Anh còn yêu em nên đã dành cho em cơ may được sống với các con và được anh lo lắng, đừng đẩy anh đến bước đường cùng. Thôi, chào nhé Jenni. Anh sẽ gọi lại sau.

Jenni ngắm nhìn cái ống nghe bỗng nhiên im bặt. Chút tin tưởng mong manh mà nàng có được giờ bỗng chốc không còn. Tưởng chừng có tiếng thì thầm-"Thôi, đừng đấu tranh nữa. Hãy viết tờ khai và đọc cho Erich nghe. Hãy dứt khoát một lần cho xong".

Nàng thầm nghĩ, không thể thế được. Mím môi, nàng quay số điện thoại của Mark.

Ở đầu dây bên kia, máy được nhấc lên sau hồi chuông đầu tiên:

- Mark Garrett đây.

Cái giọng nói nồng ấm và sâu lắng đó khiến nước mắt Jenni lưng tròng.

Nàng thốt lên:

- Mark.

- Có chuyện gì thế Jenni? Chị ở đâu?

- Mark, tôi... Anh có thể...Tôi cần nói chuyện với anh. - Nàng im bặt một lúc, rồi nói tiếp: "Nhưng tôi muốn là đừng có ai biết anh đến nơi đây. Nếu tôi đi tắt đồng về hướng tây và anh có thể đón tôi trên con đường đó được không? Hay là... nếu anh có ý kiến nào khác...tôi không dám làm phiền anh, đừng lo lắng cho tôi.

Jenni không cảm thấy khó chịu khi mình là mục đích của sự chú ý ấy, nàng vững tâm đến kỳ lạ khi nghĩ rằng Mark sẽ phân tích sự việc và dàn xếp ổn thỏa để giúp nàng. Ông LuKe cũng có cái dáng vẻ như thế. Nàng bỗng nghĩ đến ông LuKe và chợt nhớ ra là mình chưa hỏi thăm về ông.

Nàng liền nói:

- Bác có khỏe không anh?

- Đã khá rồi. Trước khi đi Florida, bố tôi lên cơn đau tim và bị đột quỵ. Giờ thì ông cụ đã về nhà và đã khá hơn rồi. Jenni à, bố tôi rất mong được chị đến thăm.

- Tôi rất mừng khi hay tin bác khỏe. 

Nghiêng người về phía trước, Mark nói:

- Nào, chị hãy kể cho tôi nghe!

Nhìn thẳng vào mặt chàng, Jenni kể cho Mark nghe tất cả sự việc đã xảy ra thì ánh mặt chàng tối sẫm, những vết nhăn hằn quanh mắt, khóe miệng, rồi khi nghe nàng nghẹn ngào nói về đứa bé, nét mặt anh dịu dần, rồi nàng giải thích: "Như anh thấy đó, tôi hiểu vì sao Erich nghĩ tôi là thủ phạm của những việc ghê gớm ấy. Nhưng, bây giờ tôi biết là không phải tôi, thế nghĩa là có một người đàn bà nào khác đóng vai tôi. Tôi hầu như tin chắc đó là Rooney. Nhưng cũng có thể không phải bà ta. Và tôi thắc mắc... Anh có nghĩ đó là Elsa không? Thật là kỳ lạ khi chị ta giữ mối thù trong suốt hai mươi lăm năm qua...Khi Erich còn là đứa bé.

Mark không trả lời, trông anh có vẻ nghiêm trọng và bối rối.

Jenni thốt lên:

- Như vậy là anh nghĩ rằng tôi có thể làm những việc như thế ư? Chúa ơi! Phải chăng anh cũng như Erich? Anh tin rằng...

Nàng cảm thấy quá căng thẳng và hai đầu gối bắt đầu run. Nàng khom người về phía trước và nắm lấy hai cẳng chân. Lúc này, toàn thân nàng run rẩy không kềm chế được.

Mark thốt lên:

- Jenni, Jenni!

Rồi Mark ôm lấy nàng, để đầu nàng áp vào ngực mình.

Jenni thều thào:

- Tôi không hề làm hại ai. Tôi không thể ký và xác nhận rằng tôi có thể...

Ôm chặt nàng hơn, Mark nói:

- Ồ, Jenni, Erich như thế...là không ổn rồi!

Những phút dài trôi qua trước khi nàng bình tĩnh lại. Jenni cố né người để rời vòng tay Mark rồi nàng cảm thấy đôi cánh tay vững mạnh mẽ đó buông ra. Họ im lặng nhìn nhau rồi Jenni quay vội mắt đi. Cầm lấy cái khăn quàng trên lưng ghế trường kỷ, Mark khoác cho nàng và nói:

- Tôi nghĩ rằng chúng ta nên uống một tách cà-phê thật ngon.

Jenni ngồi nhìn lò sưởi sau khi Mark đi vào nhà bếp, nàng nhìn những khúc củi nứt nẻ và cháy đỏ thành than. Bỗng nhiên, nàng cảm thấy mệt nhoài, nhưng đây là nỗi mệt không do căng thẳng và tê cóng mà đúng hơn xuất phát từ sự thư thái tựa như sau một cuộc chạy đua đường dài.

Sau khi đã nói hết sự việc cho Mark, nàng có cảm tưởng như vừa trút xong gánh nặng, ngồi đây nghe những tiếng rổn rảng của ly tách, ngửi mùi thơm của cà-phê, tiếng bước chân của Mark trong nhà bếp, nàng đang nhớ lại giây phút vừa qua, trong vòng tay của chàng...

Khi Mark đem cà-phê vào, để xua tan không khí trĩu nặng cảm xúc, Jenni nêu ra một số sự việc chính xác.

Nàng nói:

- Erich biết là tôi sẽ không sống chung với anh ta. Ngay cả khi Erich mang các con tôi về thì tôi sẽ ra đi.

- Chị muốn bỏ Erich thật sao?

- Đúng, càng sớm càng tốt. Nhưng, trước tiên, tôi buộc anh ta phải đưa các con tôi về. Chúng là các con của tôi kia mà!

- Erich viện lý do mình là cha nuôi và có quyền với chúng cũng như chị. Hơn nữa, Erich có thể giữ hai đứa bé xa chị bao lâu tùy thích. Hãy để tôi hỏi ý kiến vài ba người bạn xem sao, tôi có một người bạn làm luật sư, chuyên về luật hình sự. Từ nay, mỗi lần Erich gọi về, thì dẫu thế nào chị cũng không nên chống đối anh ta và đừng cho anh ta biết chị đã tiếp xúc với tôi. Chị hứa với tôi chứ?

- Tất nhiên rồi!

Mark đưa nàng về, dừng xe nơi nhà máy xay và ngỏ ý muốn đi cùng nàng một quảng ngang qua những cánh đồng êm ả đến tận nhà.

Chàng nói:

- Tôi muốn được an tâm thấy chị đã về đến nhà, sau khi vào, chị hãy lên lầu và nếu mọi chuyện ổn cả thì hãy hạ màn cửa xuống.

- Anh nghĩ gì khi nói nếu "mọi chuyện ổn cả"?

- Nếu chẳng may, Erich trở về nhà tối nay mà không thấy chị thì thật là tệ hại. Tối mai, tôi sẽ gọi lại cho chị sau khi tư vấn vài người bạn nhé!

- Không. Hãy để tôi gọi anh thôi vì Clyde sẽ theo dõi tất cả cuộc gọi mà tôi nhận đuợc.

Khi họ đi đến ngang tầm kho lúa, Mark nói:

- Tôi sẽ đứng đây để quan sát tình hình. Chị đừng lo lắng nhiều nhé!

- Tôi sẽ cố gắng, có một điều làm tôi an tâm là Erich rất yêu Tina và Beth, anh ta sẽ chăm sóc chu đáo cho chúng. Ít nhất, đó cũng là điều an ủi cho tôi.

Im lặng, Mark siết chặt bàn tay nàng. Jenni thoăn thoắt bước đi trên đường đất dẫn về của nhà bếp. Nàng mở cửa bước vào và nhìn quanh, tách và dĩa vẫn còn chỗ cũ trong bồn rữa chén, nàng mỉm cười cay đắng và thầm nghĩ, như vậy là Erich chưa về, nếu không thì tách dĩa nầy đã được cất dọn.

Nàng vội vã lên lầu, vào phòng ngủ và hạ màn cửa xuống. Từ ô cửa sổ, nàng nhìn thấy cái bóng cao lớn của Mark đã biến mất trong bóng đêm. Mười lăm phút sau, nàng đã lên giường. Giờ đây, nằm thao thức vì thương nhớ các con, nàng nhớ lại buổi tối hôm đầu tiên chúng ra đi, xem chừng chúng rất lo âu khi nói chuyện qua điện thoại với nàng.

Jenni nhớ lại cái cách mà Mark đã nắm mạnh tay nàng. Jenni thắc mắc, tại sao thế nhỉ?

Nàng trằn trọc suốt đêm. Jenni thầm nghĩ, nếu không phải bà Rooney..không phải Elsa...vậy thì là ai?

Jenni thức dậy lúc bình minh. Nàng thấy mình không đủ kiên nhẫn để chờ Erich trở về, nàng cố chế ngự nỗi sợ hãi khủng khiếp và xua đi những giả thuyết đáng sợ đã diễn ra trong trí nàng suốt đêm qua.


Nàng nghĩ về căn nhà gỗ và quyết định phải tìm cho ra nó. Trực giác báo cho nàng biết sự việc phải bắt đầu từ căn nhà gỗ.


Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon