Sunday, November 12, 2017

Hành khách thứ 13

Truyện Ma 12H - Ôi trời ơi than ôi đâu ra mà lắm xác người thế này , toàn bộ xung quanh tôi là những cơ thể không còn lành lặn kẻ mất đầu người mất tay chân...


Hanh khach thu 13



Tăng ca cả tuần rồi cuối cùng cũng đến cuối tuần tôi sẽ được công ty cho nghỉ liền 4 ngày nên tranh thủ về quê thăm cha mẹ , ngồi trên xe chẳng biết phải làm gì cho đỡ chán tôi lôi điện thoại ra đọc báo , ngay trang nhất là một cái  tin chẳng mấy gì làm tôi thuận lòng, đọc mà thầm nghĩ "Chết thật chết thật tôi thầm nghĩ cứ như thế này thả  bỏ việc mà ở nhà cầy ruộng cho an toàn".
Trên cái  màn hình nát một nửa  con IP 4 cùi bắp  của tôi là một bài báo mạng viết cách đây chỉ một ngày  hình ảnh  một chiếc xe khách mầu đỏ mận với cái đầu xe nát bét cắm xuống  đất đuôi xe vẫn còn bị treo trên vách núi xác người, quần áo tư trang và những mảnh thi thể của hành khách ngổn ngang khắp nơi trên mặt đất , nhìn qua cửa kính có thể thấy hai cái xác người cháy đen thui mà không đoán cũng biết là bác tài xấu số và một ai đó rồi , khi cái xe cắm xuống núi có lẽ đã bị  rỉ xăng dầu gì đấy kết hợp với chập điện dẫn đến cháy xe , tôi đọc dòng nhan đề “ Tai nạn xe khác chuyến Bắc ninh Thanh Hóa xe khách rơi tự do từ vách núi làm mười hai người thiệt mạng” vì muốn xem phản ứng của mọi người tôi  đọc phần  bình luận tôi thấy chủ yếu là những cmt chửi bới những người làm đường , chửi bới những người làm xe , tựa như “ ăn tiên thuế mà làm ăn thế à” , “ sống ở thiên đường có khác có thể chết bất cứ lúc nào” , " tẩy chay hãng xe đó đi nó nhập đồ trung quốc đó" cứ như vậy tôi đọc thêm hơn mười cmt nữa nhưng chẳng có cái nào nói về thương tiếc hay chia buồn  các nạn nhân nên tôi cũng tắt điện thoại lắc đầu mà thương cho những người hành khách , Chuyến xe khách giường nằm  đi từ khu công Nghiệp Bắc Ninh về Thanh Hóa của tôi vẫn đang chạy đều bánh xe  đang lăn trên đường mòn Hồ Chí Minh dần đã đi vào một đoạn đèo vắng người ở , xa xa tôi chỉ thấy thấp thoáng có vài ánh đèn leo lắt chiếu ra từ  nhưng ngôi nhà sàn của người dân tộc Thái nơi đây ,thỉnh thoảng tôi cũng có thấy cả một số ánh đèn pin của những người đi săn chim , và cả những ánh sáng  xanh lét kỳ lạ mà tôi không tài nào tưởng tượng ra được nó phát ra từ vật gì  ,khung cảnh thật ảm đạm này thậy trái ngược với chỉ ba tháng trước khi tôi có dịp đi ngang khung đường này ban ngày nó là một vùng đồi núi thấp bị sẻ ra cho con đường mòn huyết mạch chạy qua khu rừng của nó , những cây dây leo mọc đầy sường núi , những loài hoa lạ lẫm mà tôi chưa bao giờ thấy , nhưng cây cổ thụ mọc nghiêng ngả có khi tán lá phủ kín cả mặt đường cả mặt khiến cho tôi ngắm mãi mà không biết chán , còn bây giờ bên ngoài là một màn đêm lạnh lẽo tối đen và không có lấy một chút ánh sáng của dòng điện nào phản chiếu vào trong mắt tôi thậm chí còn chưa có gặp một chiếc xe nào đi ngược lại. Đang suy nghĩ mông lung thì xe đi qua một đoạn gồ ghề,  tôi mới bừng tỉnh và cảm thấy lạnh định đặp thêm chăn cho nó ấm lại nhưng lại phát hiện ra là có nằm kiểu gì thì cơn lạnh thấu xương vẫn cứ tấp thẳng vào người  ,tôi nhìn vào cái ô thoát gió hình tròn  của điều hòa thì thấy nó đã bị vỡ ra từ lâu và đang lùa thẳng những ngọn gió lạnh lẽo về phía tôi , tôi gọi anh phụ xe  
Anh gì ơi kiểm tra giúp em cái điều hòa chỗ này với 
không có tiếng trả lời , tôi gọi lại một lần nữa cũng vậy lạ thật , tôi thò đầu ra khỏi giường nằm của mình với ý định nhìn xem anh phụ xe ở chỗ nào , không thấy ai ở đầu xe cả , chỉ có bác tài đang lái chiếc xe ngồi im lặng mà thôi  , tôi hỏi tiếp 
bác tài ơi anh phụ xe đâu ạ ,
 Vấn không có tiếng trả lời , không khí càng ngày càng lạnh, quá bực mình tôi thầm nghĩ 
Bố láo thật , khách hàng mà chúng nó kinh như cục đất cục đá thế này thì con làm ăn gì nữa lần sau ông đây thèm vào mà lên xe chúng mày, tôi cố nhớ lại tên nhà xe để lần sau cạch mặt, nhưng  hôm nay là cuối tuần xe nào cũng đông kín như kiến cỏ kiểu gì cũng bị nhồi như nhồi heo nên tôi đã định bỏ cuộc và bắt xe về ký túc xá của công nhân như đúng khoảng 6h chiều tôi thấy chếc xe này chạy qua có biển Thanh Hóa thì mừng muốn chết đuối theo nhảy lên xe mà chưa biết tên nhà xe gì cả lúc đó tôi đang đi xe ôm ở đoạn đường vắng ngay sát nghĩa trang của thành phố tôi đoán nó chỉ vừa đi ra khỏi bến nên bảo anh xe ôm đuổi theo may mà kịp xe dừng lại cho tôi lê trả tiền cho anh xe ôm xong là tôi leo lên luôn kẻo làm nhỡ chuyến của nhà xe  , xe này vắng khách, nhìn đi nhìn lại tính cả tôi , cả tên phụ xe và lão tài xế  chỉ có 13 người , tôi cũng cảm thấy là lạ vì sao xe này vắng khách như vậy nhưng có lẽ là do thái độ khục vụ quá kém , thái độ như vậy  thôi được 13 khách cũng phúc cho chúng mày rồi  nhắc đến con số này tôi chợt thót tim , mười mười ba , con mẹ nhà nó vừa đúng bằng con số mà tôi ghét nhất , tôi chẳng phải người mê tín dị đoan tà ma ngoại đạo gì , nhưng từ lâu thông qua sách báo , TV hay cả phim điện ảnh nữa  trong tâm trí của tôi đã hình thành một rào cản nhất định khi làm việc với con số này tôi không rõ nó có nguồn gốc từ khi nòa nhưng có lẽ là tôi xem quá nhiều phim Mỹ , trên phim tôi thấy người mỹ họ khá ghét con số ngày , không mua hàng vào ngày mười ba , không ra đường vào ngày mười ba và thậm chí ở một số chung cư , người ta không để tầng 13 mà  ,tầng 13 sẽ là tầng có số 14 , và cứ như vậy mỗi tầng sẽ bị đánh lùi một số chắc hẳn các bạn nghĩ họ thật mê tín nhưng không nhưng người làm kinh doanh ở Mỹ  họ có tư duy khác hẳn người làm công ăn lương chúng ta , làm  vậy là hoàn toàn khoa học và thực tế đã chứng minh họ đúng , vì nếu để tầng 13 thì có bán rẻ gấp mấy cũng ít ai dám mua vì sợ đen đủi , bỏ thành tầng 14 thì lại bán tốt như thường  vậy mới thấy chiêu thức Bình mới rượu cũ , treo đầu dê bán thịt chó này thật lợi hại 

Quay trở về với vấn đề của tôi , quả thật bản thân có cảm tình xấu với con số 13 thật nhưng không đến mức là mê tin lắm nên tôi cũng đã nhanh chóng bỏ qua nó mà tiếp tục gọi hỏi , lúc này khi đã quá bực mình tôi trèo ra khỏi chỗ nằm để tiến lại gần anh tài xé đang đi gần đến nơi thì chợt một hình ảnh làm tôi ngã ngửa , ôi mẹ ơi cái cái quái gì thế này , tôi nằm im hai tay chống vào dưới sàn xe  người thở hồng hộc hít lấy hít để toàn là  hơi khí hạnh ,  tuy vậy đang trong cái xe lạnh như xe ướp xác nhưng trên lưng tôi mồ hôi đã túa ra ướt cả áo, ngã ngửa bất động hình ảnh thông qua chiếc gương chiếu hậu đặt ngang trước ghế lái , tôi thấy chiếc ghế lái hoàn toàn trống trơn , bàn đạp cần số và vô lăng đang tự động điều chỉnh theo con đường ngoằn ngoèo phía trước  tựa như có một người tài xế vô hình đang ngôi ở đó vậy ,tôi quá hoảng loạn quay người qua trái phải để tìm xem có ai có thế giúp đỡ mình
 ôi trời ơi than ôi đâu ra mà lắm xác người thế này , toàn bộ xung quanh tôi là những cơ thể không còn lành lặn kẻ mất đầu người mất tay chân , thôi xong rồi quả này gặp ma rồi  đang nằm bất động ú ớ thì ngay lập tức có một cái xác phụ nữ bị dập nát phần đầu
 tay phải cô còn đang bế một bọc vải quấn thịt nát nhừ hình người mà tôi không  dám tưởng tượng ra trước đây nó là gì nữa , cô ta với tay trái bám vào vai tôi rồi phát ra những âm thanh quái dị tôi chẳng biết miêu tả âm thanh đó như thế nào chỉ nhớ nó tựa như được phát ra từ các loại radio từ những năm tám mươi vậy 
"Cứu cứu mẹ con tôi với , con tôi tôi sợ lạnh lắm , cứu tôi không muốn chết cứu"
Lúc này tôi chỉ kịp thét lên một tiếng đầu óc quay cuồng rồi chẳng biết chuyện gì đang xẩy ra nữa 
Đang mê man tôi có cảm giác như ai đang lay mình dậy vậy
Này này  Hùng dậy dậy, chú em không bị sao chứ ! 
Tôi mở mắt choàng tỉnh , thì ra là tôi vẫn đang nằm ở vị trí của mình hồi nãy thì ra là nằm mơ , nhưng cảm giác thật quá  , nhưng để cho chắc tôi thò đầu ra nhìn vào cái gương chiếu của ghế lái bác tài vẫn ngồi đó tay đang cầm điếu thuốc rít từng hơi, còn những hành khách sung quanh vẫn đang rất bình thường, người ngủ người thức hoàn toàn không có dấu hiệu bất thường gì nhất là người phụ nữ và đứa bé ở ghế trên vẫn đang ngủ , khi lên xe có lẽ tôi đã quá để ý đến cô tuy cô có con nhưng con rất trẻ tuôi chỉ khoảng tuổi tôi không hơn , nét trẻ trung sinh đẹp vẫn chưa bị phai mờ khi đã trải qua một lần sinh nở
Lúc này tôi quay lại bảo anh phụ xe , dạ không sao em nằm mơ lạ quá 
Mơ cái gì mà mày hét kinh vậy ảnh hưởng đến người khác đấy nhé , rảnh kể cho anh nghe đi xem nào
Em xin lỗi mọi người nhé Thôi để lần sau anh ạ , em mệt quá
Chợt lúc đó tôi mới phát hiện điều bất thường vội hỏi sao anh biết tên em, em đã đi xe này bao giờ đâu
Anh ta lúc đầu vẻ mặt có hơi lúng túng nhưng sau đó lại nói ngay , chú mặc áo công nhân có in tên trên cổ áo kìa 
Khi đó tôi mới hiểu ra mọi truyện quả thật chiếc áo sơ mi đồng phục của công ty tôi có in tên để không bị nhầm lẫn với những đồng phục của công nhân khác khi giặt là  ,  ậm ừ gật đầu , tôi thầm nghĩ tên này thật qoái lạ mới gặp mình lần đầu thì cũng không nên đọc  xoạc tên người ta ra như quen thân lắm vậy chứ , nhưng thôi mặc kệ chỉ cho anh phụ xe xem chỗ cái điều hòa bị hỏng anh ta lấy một chai nước C2 cắm vào cái lỗ tròn đó chắc chắn để cản gió rồi bỏ lên đầu xe, có vẻ như là gió đã đỡ lạnh hơn nhưng , tôi vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấy sương không sao hiểu được khi còn nằm trên cái xe này .
Đang nằm được vài phút , điện thoại trong túi quần dung lên , tuy mệt vì lạnh nhưng tôi vẫn cầm ngay lên để xem có chuyện gì vì cũng đang chán nản vì không có việc gì để làm 
Là tin nhắn facebook , tên là Vương CaCa đồng nghiệp và cũng là người cùng phòng ký túc với tôi nhắn , 
“ Thứ hai lên công ty nhớ trả bố 10 ngàn nhé” Đọc xong mà thấy Quái lạ thật 10 ngàn nào tôi có vay nợ gì nó đâu , tôi nhắn lai
 “10 khỉ gì , nhắn nhầm người rồi cha nội ơi”
Tin nhắn lại 
“ Mày có bị chặt làm 9 khúc tao cũng không nhầm được, trả tao 10k giặt là”
"Giặt là nào" tôi thắc mắc 
Để bố kể cho , hôm nay bố phải đi công tác lớn ở xưởng K1 áo bị bẩn mà chưa có thì giờ gặt nên mượn tạm áo máy để đi tăng ca xưởng A1 cùng mấy em nhân viên mới , mặc     Áo bẩn sao tán được các em ý  buổi tối tao vừa gặt rồi hết 5k vs 5k Ship nữa là 10k hehe :D " 
"Bố khỉ anh áo của tôi tôi đang mặc đây, anh đừng có mà lừa tôi" 
Tôi cười nhắn lại 

Thế cái gì đây , bức ảnh gửi kem theo tin nhắn là một cái cổ áo có dòng chữ được khắc bằng chỉ thêu lên N.K.Hùng 
Đúng Nguyễn Khắc Hùng hết chối nhé

Tin nhắn của Vương vừa đến

Vừa đọc xong dong tin nhắn đó người tôi như có một dòng điện chạy qua , tôi vội lấy tay kéo cổ áo xuống nhìn trong trên cổ áo là một vết dầu máy đã khô đè lên nền chữ bằng chỉ khâu mấy chứ N.V.Vương đây là áo của thằng Vương tôi đã mặc nhầm trong lúc vội đi làm,  không thể nhầm được vậy tại sao gã phụ xe kia lại biết tên tôi, vừa lúc đó tôi nghe thấy tiếng nói ma qoái vừa nãy văng vẳng bên tai y như cái tiếng của cái thây phu nữ lúc nãy , “ Nhảy ra đi nhảy ra đi , muốn sống thì nhảy ra đi ", tôi nhìn xung quanh cố tìm ra nguồn phát ra thứ âm thanh đó nhưng không , được , lúc này người tôi lại đầm đìa mồ hôi , và còn kinh dị hơn lúc nãy tôi thấy toàn bộ hành khác trên xe đều đã ngồi dậy nhìn chằm chằm vào tôi, ngay cả đừa bé chừng ba bốn tuổi đang nằm cùng mẹ , ở hàng ghế mà trong cơn mơ tôi đã thấy cái thây nữ cũng đang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt  quá sợ hãi tôi chẳng biết phải làm gì tay chân tê cóng dần vì lạnh lạnh quá ngay cả những nơi lạnh nhất tôi từng đi cũng không lạnh như vậy  , tiếng kêu nhảy ra đi nhảy ra đi lại vang vọng trong khắp đầu tôi ,theo bản năng mách bảo tôi thò tay vào túi áo lấy chiếc tua vít bốn cạnh mà buổi chiều khi đi làm về tiện tay bỏ vào túi , đập mạnh vào kính xe hòng phá cửa chui ra ngoài  tôi biết xe đang chạy rất nhanh nhưng tôi quá sợ hãi rồi thà nhảy ra ngoài chết còn hơn là chết trong cái xe lạnh lẽo này, nhưng tôi có cố đập gấp mấy cung gần như vô hiệu chiếc kính còn không tạo ra một vết sước tôi dùng hết sức bình sinh đập mà chỉ tựa như đập vào khoảng không vô định hoàn toàn không có tác dụng gì thậm chí tôi còn không cảm nhận được là mình có đập trúng nó hay không ,lúc này nhìn lại khong xe không nhìn thì thôi đã nhìn là tôi chỉ kịp hét toáng lên một tiếng   than ôi toàn bộ hành khách lái xe phụ xe của chiếc xe đang đứng xung quanh chỗ nằm của tôi người gần nhất đã thò cái đầu nát bét vào trong chỗ tôi nằm , bây giờ họ đã trở về bộ dạng của những cái xác trong cơn mê ai nấy đề đang nở một nụ cười qoái dị không thanh không  tiếng 
Miệng ai nấy đều nói đều đều câu gì đó tựa như  “ hành khách số 13 , hành khác số 13 của chúng ta "
, lúc này tôi chỉ thấy duy nhất có một mình cô gái ngồi cùng đứa con nhỏ là không xúm lại chỗ tôi , chị ta quay lại nhìn tôi chằm chằm , xuyên qua đám thây người đang nhỏ máu tôi thấy rõ khuôn mặt của chị vẫn là khuôn mắt của người sống , nhưng lạnh lẽo vô hồn và không hề chớp mắt kẽ nói với cái dọng vừa nãy "dùng chỉ ngũ sắc trên cổ chú ấy", lúc này tôi mới chợt nhớ ra chiếc vòng bạc có quấn chỉ ngũ sắc trên cổ mình , tôi dùng lực dật phắt nó ra , quấn vào chiếc tua vít đập mạnh vào khung cửa lại một cảm giác như đập vào hư không , nhưng lần này khác, lần này tôi cảm thấy người nhẹ bỗng như đang bay lúc đó tôi chỉ  nghe bên tai có những tiếng thét của những hành khách ,và tiếng cười man rợ của ai đó cùng tiêng thét tiếc nuối tựa như người thợ săn tiếc rẻ con mồi vừa tuột khỏi tay, trước khi ngất đi tôi cố mở mắt nhìn về phía chiếc xe đang lao vụt đi như muốn bắt kịp màn đêm đang tan dần để được về cỏi âm vĩnh hằng , hình ảnh cuối cùng của tôi thấy là người phụ nữ và đừa bé cùng đứng ở cửa sổ đuôi xe nhìn tôi , lúc này khuôn mặt chị dần biến dạng về cái dạng xác chết như những người kia , không biết bằng cách nào mà tôi nhìn thấy được hình như có một giọt nước mặt rơi ra từ cặp mắt của chị , chắc hẳn đó là giọt nước mắt của việc lưu luyến cõi trần ,của việc trong hồn ma của chị vẫn tồn tại một tấm lòng con ngưới và có lẽ đó cũng là giọt nước mắt thanh thản của chị , chiếc xe lao theo con đường thêm vái trăm mét nữa trước khi mờ dần và biến mất vĩnh viễn.
‌Sáng ngày hôm sau người ta tìm thấy tôi ngất lịm nằm ven đường cơ thể hoàn toàn bình thường không hề có một vết tích gì của việc nhảy xe , ngay trên chỗ đèo giốc mà chiếc xe xấu số trên báo đưa tin rơi xuống , vụ tai nạn làm chết toàn bộ hành khác trong đó có một trẻ em và một phụ nữ , đang trên đường về quê thăm ông bà ngoại , điều kỳ lạ là toàn bộ đồ đạc của tôi lại nằm ở trong cốp của chiếc xe đó , chả là chủ xe đã chết chi phí cẩu xe lên rất cao , nên họ bỏ nó ở đó luôn , sang hôm sau mấy người công an đến thu dọn hiện trường lần cuối tìm được trong đó có , thẻ công nhân thì liên hệ trả lại cho tôi ai nấy đều khẳng định đã thu dọn cốp xe rất kỹ để trả về cho người thân không hiểu sao lại xuất hiện thêm một cái vali của tôi ở đó nữa , tôi liền kể cho mấy anh công an nghe câu chuyện của mình tất nhiên là câu chuyện của tôi chẳng ai tin cả , rất may là họ không có luật nào quy định tội nói phét chứ không thì họ đã bắt tôi luôn rồi họ nghĩ tôi là thằng tâm thần phân liệt bắt xe taxi đến đó rồi dựng hiện trường rồi quên đi , tôi cũng không biết nữa có lẽ họ đúng tôi là kẻ tâm thần  , nhưng có một điều rằng vách núi đó cao cả trăm mét làm sao tôi có thể leo xuống  và leo lên  dựng hiện trường dễ dàng thế được , thờ gian trôi qua tôi cũng đã quên dần những chuyện ma mị vừa rồi nhưng thỉnh thoảng tôi cũng hay thắp hương cho cái miếu nhỏ thờ 12 người xấu số đó do người dân thương tình lập ra, thôi thì không có duyên dương , nhưng có duyên âm thì cũng nên tận nghĩa , có lần tôi và Vương tìm cách leo xuống chỗ xác xe khách , mất nửa ngày chúng tôi leo  xuống đến nơi nó vẫn nằm đó , cũ nát rỉ sét  và lạnh lẽo , một số dây leo đã luồn vào trong khoang xe , buôi hôm đó tôi dọn dẹp thắp vài nén hương đốt giấy vàng  cho những người quá cố , trước khi tôi trở về , tôi nhìn lại chiếc xe một lượt và mỉm cười , ở ô cửa xổ đối diện chỗi tôi nằm trước đây đang có một chiếc tua vít cắm thẳng vào cái cửa kính vỡ nát bên trên còn treo lủng lẳng một sợi dây bạc..Hết

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào, thẻ game trên mobile Click xem
  • Vodi : Vừa nhắn tin, gọi điện miễn phí lại nhận được thẻ cào Click xem
  • Kola : Đọc báo, chơi game, xem phim miễn phí, nhận thẻ cào. Nhập mã: 'lqbum' nhận ngay 10k Click xem

Bài liên quan


EmoticonEmoticon